Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2019

Nguyễn Quang A và đám đệ tử VOICE đang vận động lập Quỹ hỗ trợ khởi nghiệp báo chí



Nguyễn Quang A vừa tuyên bố sẽ vận động tài chính để lập ra Quỹ hỗ trợ khởi nghiệp báo chí và vận động các quan hệ là nhà báo trong nước tham gia vào “dự án” mới của đám tay chân Trịnh Hội nhằm mục đích tăng tốc hình thành các  tòa báo chống chính quyền trong nước



Theo như “thuyết trình” của Trịnh Hữu Long và Phạm Thị Đoan Trang thì muốn “thay đổi xã hội” thì đầu tiên cần phải tạo ra “môi trường tự do báo chí, tự do ngôn luận”, tức là phải có hàng chục tòa báo “tự do” hoạt động trong nước. Muốn thực hiện ý tưởng này, cần phải lập ra Quỹ hỗ trợ khởi nghiệp báo chí, với ước tính, để lập một tòa báo, chỉ cần đầu tư 25-30 ngàn USD và 250-300 ngàn USD sẽ cho ra một chục tòa báo. Với năng lực hiện nay, giới zân chủ trong nước việc này khả thi (tức hoàn toàn có thể vận động tài chính được). Sau khi có quỹ, có tiền, bước tiếp theo là tổ chức các khóa đào tạo trực tuyến và ở nước ngoài và hình thành “mạng lưới” các “nhà báo tự do” này để sinh hoạt và “hỗ trợ đấu tranh” lẫn nhau.
Có thể nói, đây không phải là ý tưởng gì mới mẻ. Trong giới zân chủ Việt hàng chục năm qua, có cả trăm “tòa báo” đã được chúng lập ra trên mạng hay phát hành chui trong nước, phần lớn trong tình trạng “sớm nở tối tàn”, tức là PR rầm rộ lúc ra đời, khi đã có được nguồn ngân sách dồi dào, sau một thời gian hoạt động, tiền vơi, tiền hết thì tòa báo nọ đến tòa báo kia dần dần tan tác. Những “tờ báo” nào tồn tại với tuổi thọ khá khẩm hơn thì đều gắn với nguồn quỹ tài trợ mạnh, chẳng hạn như tập san Tổ quốc của ông Nguyễn Thanh Giang hoàn toàn nhờ vào đội ngũ biên soạn và nguồn tài trợ từ Tập hợp dân chủ đa nguyên đều đặn dốc qua túi của ông Giang và được phân phối lại cho các khâu biên soạn, phát hành chui trong nước. Hoặc tờ Tập san tự do dân chủ của Khối 8406 thì hoàn toàn nhờ vào đội ngũ Việt tân ở Úc và nhóm linh mục đã nghỉ hưu duy trì trên mạng. Mới đây nhất thì có nhóm Việt nam thời báo của Hội nhà báo độc lập được RFA, Việt tân đầu tư “khởi nghiệp”, sau đó nhanh chóng đánh nhau vỡ đầu chảy máu để tranh giành vai trò kiểm soát tờ báo đồng nghĩa với việc giải ngân nguồn tài trợ, nay gần như tờ báo này do Phạm Chí Dũng thao túng, nhào nặn các bài báo theo “thuyết âm mưu”, “tài chém gió”.
Do vậy, chúng ta cùng theo dõi xem ông Nguyễn Quang A và đồng đội VOICE kia sẽ thực hiện dự án này ra sao. Hy vọng ông A sẽ thay đổi cách gây quỹ, chứ cứ “đồng hành” với Trịnh Hội đi vác ra xin từng đồng của kiều bào trong các buổi lễ chào cờ vàng thì xem ra quỹ tự do báo chí hay khởi nghiệp báo chí có thành công cỡ nào thì dân chúng cũng có cơ hội thấy rõ bản chất phản động của mấy dự án “tự do dân chủ” kiểu này


Thứ Năm, 6 tháng 6, 2019

Nên làm gì khi doanh nghiệp Trung Quốc xin tham gia đấu thầu dự án đường cao tốc Bắc – Nam?



Trong tuần qua, nhân một phát ngôn gây tranh cãi của Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Quốc hội Nguyễn Đức Kiên về dự án đường cao tốc Bắc - Nam, một số cá nhân chống đối đã tái phát động đợt ký tên đòi cấm doanh nghiệp Trung Quốc tham gia đấu thầu dự án này, đồng thời gợi ý biểu tình để phản đối.
「Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Quốc hội Nguyễn Đức Kiên về dự án đường cao tốc Bắc - Nam」的圖片搜尋結果
Cụ thể, ngày 20/03/2019, 7 tổ chức chống đối thân Diễn đàn Xã hội Dân sự đã cùng kêu gọi cộng đồng ký tên vào một bản tuyên bố đòi cấm doanh nghiệp Trung Quốc tham gia đấu thầu dự án Đường Cao tốc Bắc – Nam. Bản tuyên bố chỉ thu được 443 chữ ký sau 10 ngày, khá thấp so với những lần kêu gọi trước đó của Diễn đàn Xã hội Dân sự. Sau đó, ngày 31/03, linh mục Nguyễn Đình Thục đã cho giáo dân xứ Song Ngọc, Quỳnh Lưu, Nghệ An căng các biểu ngữ  "Không ai được thờ ơ với vận mệnh đất nước", "Tẩy chay các dự án đầu tư từ Trung Quốc", "Chúng tôi sẽ xuống đường phản đối nếu chính phủ tự ý để nhà thầu Trung Quốc làm đường cao tốc Bắc Nam". Tuy nhiên, giới chống đối lãng quên chủ đề này trong 2 tháng vì bị lôi cuốn bởi các chủ đề mới, như nạn xâm hại tình dục phụ nữ và trẻ em, và vì vào cuối tháng 3, cánh Phạm Đoan Trang đang mở một chiến dịch công kích, cô lập cánh Diễn đàn Xã hội Dân sự.
Ngày 17/05, Bộ Giao thông Vận tải tổ chức một hội nghị để kêu gọi đầu tư vào dự án đường cao tốc Bắc - Nam, trong đó ông Nguyễn Danh Huy, Vụ trưởng Vụ Đối tác của Bộ, nói rằng “không nên phân biệt đối xử” với nhà thầu Trung Quốc. Ngày 25/05, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Quốc hội Nguyễn Đức Kiên phát biểu rằng “chỉ doanh nghiệp Trung Quốc mới đáp ứng được” các tiêu chí mà dự án đường cao tốc Bắc – Nam đặt ra. Trong phần phát biểu, ông Kiên cũng đưa ra một phương án hợp lý - rằng Việt Nam có thể đảm bảo chất lượng dự án bằng cách đưa ra “hồ sơ mời thầu chuẩn quốc tế” để kêu gọi doanh nghiệp từ nhiều nước đấu thầu, đồng thời thắt chặt quản lý dự án và xử lý mọi vấn đề phát sinh theo quy định của pháp luật. Tuy nhiên, dư luận phi chính thống chỉ tập trung công kích phát ngôn gây tranh cãi của ông Kiên, mà không nhắc đến phương án cụ thể ông đề xuất. Họ bình luận rằng vì ông Kiên là đại biểu của tỉnh Sóc Trăng, mà trưởng đoàn đại biểu tỉnh này lại là Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải Nguyễn Văn Thể, ông Kiên đã đại diện cho một “nhóm lợi ích” hưởng lợi bất chính từ hợp đồng với Trung Quốc khi đưa ra phát ngôn vừa nêu.
Nhân luồng dư luận này, một số cá nhân chống đối như Nguyễn Thúy Hạnh, Nguyễn Hoàng Vi cũng kêu gọi cộng đồng ký tên vào bản tuyên bố hồi cuối tháng 3 của Diễn đàn Xã hội Dân sự. Họ thu hút được lượng chú ý đáng kể: hiện bài đăng của Nguyễn Thúy Hạnh có 1,4 nghìn lượt Share, còn bài của Huỳnh Thục Vy có có 2,2  nghìn lượt Share. Một người comment đã gợi ý nên kêu gọi biểu tình để phản đối.
Tuy nhiên, chưa có đủ bằng chứng để khẳng định rằng Diễn đàn Xã hội Dân sự đã thoát khỏi tình trạng bị “tẩy chay”. Khi Nguyễn Thúy Hạnh, Nguyễn Hoàng Vi và những cá nhân chống đối khác đăng lại bản tuyên bố của Diễn đàn Xã hội Dân sự, họ đã đổi tên bản tuyên bố, xóa hộp thư tiếp nhận chữ ký và danh sách các tổ chức đã ký tên, đồng thời ghi nguồn của bản tuyên bố là “copy – Facebook”.
Sau khi xem xét vấn đề, chúng tôi xin đưa ra 2 ý kiến.
Thứ nhất, chúng tôi thấy giới “dân chửi” cần đánh giá phát ngôn của ông Nguyễn Đức Kiên một cách công bằng hơn. Nếu nhà thầu Trung Quốc thật sự cung cấp dịch vụ không đảm bảo chất lượng, cơ quan quản lý vẫn có thể loại họ bằng cách kêu gọi doanh nghiệp từ nhiều nước tham gia đấu thầu, đưa ra hồ sơ mời thầu đạt chuẩn, thắt chặt quản lý dự án, và xử lý mọi vấn đề phát sinh theo quy định của pháp luật. Cách làm này sẽ khiến xã hội có thói quen xử lý mọi việc một cách minh bạch công bằng, theo đúng quy luật kinh tế thị trường, cùng quy định của pháp luật và các hệ thống tiêu chuẩn. Ngược lại, nếu cơ quan quản lý loại mọi nhà thầu đến từ Trung Quốc ngày từ đầu, Việt Nam sẽ vừa tạo cớ cho Trung Quốc trả đũa về mặt ngoại giao, vừa tạo một tiền lệ về sự phân biệt đối xử.
Thứ hai, khi các nhà “dân chửi” xóa mọi dấu vết của Diễn đàn Xã hội Dân sự khỏi bản tuyên bố mà nhóm này soạn thảo, chúng tôi buộc phải nhìn nhận rằng phong trào “dân chửi” không thiếu những người lòng dạ nhỏ nhen mà thích làm việc lớn.

Thứ Tư, 5 tháng 6, 2019

Kẻ kích động biểu tình Nguyễn Ngọc Ánh sắp bị đưa ra xét xử



Vừa qua, trên các trang tin phản động như Việt Nam Thời báo của Hội nhà báo độc lập, SBTN của Việt tân…đã xuyên tạc việc chính quyền bắt, xử lý Nguyễn Ngọc Ánh là người “cổ suý nhân quyền và dân chủ”, “bịt miệng” các hoạt động livestreams, gán ghép cho ông ta tội kích động biểu tình…Dự kiến ngày 6/6/2019, Nguyễn Ngọc Ánh sẽ bị đưa ra xét xử. Truyền thông Việt tân đang xuyên tạc rằng, Ánh từ chối luật sư do chịu sức ép từ cơ quan an ninh
Nhà hoạt động Nguyễn Ngọc Ánh sẽ bị xét xử vào ngày 06/6, đối diện bản án nặng
Trên thực tế, ngày 30/8/2018, Cơ quan ANĐT công an tỉnh Bến Tre đã ra lệnh tạm giữ khẩn cấp đối với Nguyễn Ngọc Ánh, sinh năm 1980, tại xã Phùng Xá, huyện Thạch Thất, thành phố Hà Nội làm nghề nuôi tôm tại Bến Tre vì hành vi tuyên truyền chống Nhà nước.
Theo kết quả điều tra, Nguyễn Ngọc Ánh đã sử dụng tài khoản facebook cá nhân để viết bài, chia sẻ nhiều bài viết, video clip, nhận live stream phát trực tiếp của nhiều đối tượng phản động trong và ngoài nước, có nội dung tuyên truyền nói xấu Đảng, Nhà nước Việt Nam, đặc biệt là kêu gọi, kích xúi người dân biểu tình, phá hoại trong tháng 6/2018 vừa qua và Lễ 2/9/2018.
Hoạt động của Ánh khá thầm lặng. Công chúng chỉ biết đến một số hoạt động của ông qua việc tham gia cùng livestream với một số Fbker khác như Hoàng Ngọc Diêu, Đoàn Huy Chương … để trao đổi. Các trang Fb cá nhân của ông Ánh có số lượng người theo dõi khá khiêm tốn.
Theo thông tin báo chí, trong quá trình làm việc với Cơ quan điều tra, Nguyễn Ngọc Ánh thừa nhận đã sử dụng tài khoản facebook cá nhân của mình viết bài, chia sẻ nhiều bài viết, video clip, livestream cùng nhiều đối tượng phản động trong và ngoài nước để bàn luận những nội dung tuyên truyền xuyên tạc, nói xấu Đảng Cộng sản Việt Nam, Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Đồng thời, Ánh đã nhận thức được hành vi của mình là vi phạm pháp luật. 
Đây có thể là nguyên nhân khiến ngoài một số trang tin Việt tân như SBTN đưa tin, còn đám zân chủ tiệt nhiên “tảng lờ” phiên tòa vì chắc chắn chúng sẽ không thích truyền thông về phiên tòa mà đồng bọn chúng thành khẩn nhận tội, xin pháp luật khoan hồng

Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2019

Giới “dân chửi” đã bóp méo sự thật như thế nào khi công kích báo cáo về việc tăng giá điện của Bộ Công Thương?



Ngày 19/05/2019, Bộ Công Thương đã có báo cáo gửi Thủ tướng Chính phủ về cơ sở pháp lý và quá trình thực hiện việc tăng giá điện năm 2019, đồng thời thông báo sẽ xây dựng biểu thang giá điện mới để phù hợp hơn với nhu cầu dân sinh. Tuy nhiên, khi đưa tin về báo cáo gồm rất nhiều nội dung này, nhiều tờ báo chính thống đã tập trung mô tả chỉ 1 chi tiết gây tranh cãi. Đó là việc “Bộ kiến nghị Thủ tướng Chính phủ giao Bộ Thông tin và Truyền thông tiếp tục chỉ đạo các cơ quan báo chí (…) phản ánh chính xác, khách quan, không đưa thông tin trái chiều về giá điện; đồng thời có các biện pháp chấn chỉnh hoặc xử lý những cá nhân cố tình xuyên tạc, đưa thông tin không đầy đủ, khách quan về đợt điều chỉnh giá điện vừa qua nhằm kích động, gây rối trật tự, an toàn xã hội”.
「xuyên tạc tăng giá điện」的圖片搜尋結果
Được cách đưa tin chụp giật nêu trên thúc đẩy, trong tuần qua giới “dân chửi” đã tiến hành một số hoạt động tuyên truyền nhắm vào phát ngôn và cá nhân quan chức. Cụ thể, họ công kích việc Bộ Công Thương đề nghị xử lý những cá nhân cố tình đưa tin sai sự thật về việc điều chỉnh giá điện; và công kích cá nhân, đòi truy tố Bộ trưởng Trần Tuấn Anh. Để làm việc này, họ đà thực hiện 2 hành động bóp méo thông tin.
Trong hành động bóp méo thứ nhất, giới chống đối đánh đồng những cá nhân đưa tin sai sự thật về việc tăng giá điện, nhằm tuyên truyền chống Nhà nước, với những hộ dân bức xúc khi giá điện tăng. Chẳng hạn, Sương Quỳnh nói vói BBC rằng người dân có quyền bức xúc khi hóa đơn tiền điện tăng từ 35% đến 57%, thay vì chỉ 8,36 % như con số mà Bộ Công Thương tuyên bố. Dựa trên sự đánh đồng vừa nêu, các luật sư Đặng Đình Mạnh, Nguyễn Khả Thành, Ngô Anh Tuấn nói với báo nước ngoài rằng kiến nghị của Bộ đã “vi hiến một cách hiển nhiên, khi xâm phạm vào hai trong số các quyền hiến định của công dân, bao gồm “quyền tự do ngôn luận” (điều 25 Hiến pháp) và “quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận và kiến nghị với cơ quan nhà nước về các vấn đề của cơ sở, địa phương và cả nước” (khoản 1 điều 28 Hiến pháp)”. Cáo buộc này là không hợp lý, vì một mặt, kiến nghị của Bộ Công Thương phù hợp với Điều 14 và 15 Hiến pháp; với Điều 7, 9 và 59 của Luật Báo chí 2016; với Chương XIII Bộ luật Hình sự 2015; và nhiều văn bản liên quan. Mặt khác, dư luận bức xúc bộc phát của người dân khác với hành vi cố tình đưa tin sai sự thật để kích động, nếu xét trên mặt chủ quan của tội phạm.
Trong hành động bóp méo thứ hai, giới chống đối tận dụng vụ việc này để công kích cá nhân Bộ trưởng Trần Tuấn Anh. Chẳng hạn, nhiều cá nhân chống đối liên kết vụ việc này với vụ xe công đón vợ Bộ trưởng ở sân bay, để quy kết Bộ trưởng “lạm quyền”; trong khi Thường Sơn (VNTB) đòi khởi tố Bộ trưởng về tội hợp tác với các nhóm “tài phiệt” để trục lợi. Những cáo buộc này là không hợp lý, vì khi kiến nghị được đề cập chỉ là một mục nhỏ trong báo cáo lớn của Bộ Công Thương, và việc đưa ra một kiến nghị như vậy phù hợp với quyền hạn, trách nhiệm quản lý của Bộ Công Thương.
Đáp lại cáo những buộc trên, Mai Quốc Ấn, một phóng viên tự nhận là quen biết Bộ trưởng Trần Tuấn Anh, đã viết bài bênh vực ông Anh. Một mặt, Ấn phủ nhận trách nhiệm cá nhân của Bộ trưởng trong vụ việc, khi viết rằng Bộ trưởng “không đọc kỹ” báo cáo trước khi ký, vì phải ký “hàng trăm văn bản mỗi ngày”, trong khi người “lọc” các thông tin “có khả năng gây sự cố truyền thông” cho Bộ trưởng “đang nghỉ đẻ”. Mặt khác, Ấn viết rằng việc Bộ trưởng “xóa bỏ rất nhiều giấy phép con” và “phê duyệt các dự án điện mặt trời” đã khiến ông có “nhiều kẻ thù”, và những “kẻ thù” này đang lợi dụng “sự cố truyền thông” để công kích cá nhân Bộ trưởng Trần Tuấn Anh. Sau cùng, Ấn nói Bộ trưởng đang “rất cô độc”, và kêu gọi dư luận “nhìn chính trị gia bằng quyết sách thay vì cảm tính”.
Sau khi xem xét vấn đề, chúng tôi thấy độc giả nên giữ thái độ thận trọng và công tâm khi đọc cả bài viết của Mai Quốc Ấn lẫn bài viết của những nhà “dân chửi” khác. Ấn là người quen của Bộ trưởng chứ không phải là một nhà bình luận độc lập, vì vậy ý kiển của Ấn có thể mang tính thiên vị. Trong khi đó, khi giới “dân chửi” thực hiện 2 hành động bóp méo thông tin vừa nêu, rõ ràng họ đã bóp méo sự thật để có cơ hội công kích một quan chức Nhà nước.
 Nguyễn Biên Cương

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2019

TRUMP CẤM HUAWEI, CÓ GÌ ĐÁNG VUI?




Sự việc Huawei bị Trump và các hãng điện tử của  Châu Âu "tẩy chay" đang được hưởng ứng khắp cả nước Việt Nam. Tuy nhiên, đây không hoàn toàn là đáng mừng. Huawei bị tố là gián điệp thông tin và ăn cắp công nghệ, tuy nhiên, Mỹ cũng là một nước thao túng công nghệ Internet toàn cầu và không hề ngần ngại do thám tin tức thông qua thu thập và phân tích dữ liệu cũng như lấy trộm thông tin người dùng phục vụ kinh doanh và chính trị. Hạ bệ Trung Quốc, Trump đã giúp nước Mỹ đánh bật các tập đoàn công nghệ của nước này để độc quyền do thám thông tin toàn cầu. 
 ã€Œhuawei, chiến thanh thÆ°Æ¡ng mại」的圖片搜尋結果
Hãy xem Google - tập đoàn đầu tiên đã nghỉ chơi với Huawei có thể do thám những gì về chúng ta? Tất cả những bức email chúng ta gửi, những thói quen search, những địa điểm định vị trên Google Map... đều là dữ liệu để Google sử dụng trong dịch vụ quảng cáo. Và các công cụ phân tích tự động của Google có thể cho chính phủ Mỹ biết tất cả những thói quen của người dùng và hoàn toàn có khả năng do thám thư từ của các quan chức Việt Nam nếu họ sử dụng Gmail để liên lạc. Google không đơn độc, họ hợp tác với Android (cũng là thương hiệu đã nghỉ chơi với Huawei). Vào tháng 10 năm 2013, The Washington Post cho biết rằng Cơ quan An ninh Quốc gia Hoa Kỳ đã chặn các liên lạc giữa các trung tâm dữ liệu của Google như một phần của chương trình có tên MUSCULAR. Việc nghe lén này đã được thực hiện do Google không mã hóa dữ liệu được truyền trong mạng riêng của họ. Google bắt đầu mã hóa dữ liệu được gửi giữa các trung tâm dữ liệu vào năm 2013.

Ngoài tra, phát ngôn viên của Google tại Châu Âu khi trả lời tờ báo tiêng Đức WirtschaftsWoche đã cho biết Google đã cung cấp thông tin người dùng tại Châu Âu cho các cơ quan mật vụ Mỹ để phục vụ công tác điều tra. Luật pháp Mỹ cũng yêu cầu các công ty công nghệ của Mỹ  cung cấp các thông tin không phải chỉ trong nước mà của cả nước ngoài để phục vụ các mục đích "điều tra", mà trên thực tế là do thám. 

Với sức ảnh hưởng toàn cầu của các công nghệ thông tin mà nước Mỹ đang sở hữu hiện nay, đó sẽ là một quyền lực đáng sợ. Nước Mỹ có thể do thám bất cứ quốc gia nào trên thế giới, và Việt Nam không thoát khỏi điều đó. Chúng ta sợ Huawei do thám (theo tin đồn của Mỹ) thì chẳng lẽ chúng ta không sợ nước Mỹ do thám? Hay những người ca ngợi hành vi Mỹ cấm vận Huawei sẵn sàng bán nước cho Mỹ chỉ để thỏa mãn cơn thù ghét Trung Quốc? 


Thứ Hai, 27 tháng 5, 2019

TẠI SAO NGUYỄN QUANG A DỊCH HỒI KÝ TRIỆU TỬ DƯƠNG?




Văn Việt đang đăng tải phần dịch Hồi ký Triệu Tử Dương do TS Nguyễn Quang A dịch. Cuốn hồi ký này "bóc phốt" nhiều vấn đề của nền chính trị Trung Quốc và cho thấy những mầm mống manh nha chống Đảng Cộng Sản Trung Quốc đã bén rễ ngay từ trong nội bộ. Triệu Tử Dương, người đứng về phe cải cách dân chủ và bị cách chức sau vụ Thiên An Môn 1989 xứng đáng được coi là biểu tượng của một nhà cải cách. Văn Việt, thế lực trí thức đắc lực trong hệ thống quyền lực của Nguyễn Quang A rất tích cực chia sẻ các chương bản dịch cuốn hồi ký này.

「Nguyễn Quang A」的圖片搜尋結果

 ã€ŒHá»’I KÝ TRIỆU TỬ DƯƠNG」的圖片搜尋結果
Cuốn hồi ký này là một tài liệu đáng tham khảo cho bất cứ ai muốn tìm hiểu về sự kiện Thiên An Môn, tuy nhiên, khi rơi vào tay Văn Việt và Nguyễn Quang A thì nó được sử dụng như một công cụ để truyền thông chống lại Đảng Cộng Sản nói chung chứ không phải chỉ Đảng Cộng Sản Trung Quốc. Nguyễn Quang A không chỉ dịch hồi ký Triệu Tử Dương mà đã rất dầy công dịch nhiều sách khác về chuyển đổi dân chủ bằng hình thức biểu tình. Những cuốn sách này đều là tài liệu để hướng dẫn các nhà hoạt động dân chủ tổ chức biểu tình và chống đối lại chính quyền. Văn Việt, tổ chức thường xuyên được Nguyễn Quang A tài trợ cũng góp phần truyền bá và giới thiệu các tài liệu này chèn vào các bài viết về văn học để gây ảnh hưởng tới đại bộ phận các văn nghệ sĩ.

Vậy Triệu Tử Dương là ai và có vai trò như thế nào mà khiến Nguyễn Quang A hứng thú đến thế? Ông là người đề xuất mở cửa kinh tế Trung Quốc từ năm 1987, thế nhưng phải đến 1990 đề xuất này mới được thực hiện. Vai trò chính trị của ông bị giảm sút sau khi ông tỏ ra đứng về phe "phản cách mạng" trong thảm sát Thiên An Môn. Nguyên nhân của cuộc biểu tình rầm rộ tại Thiên An Môn đến từ việc các khó khăn về kinh tế đã bị thế lực chống Đảng trên thế giới lợi dụng, kích động cuộc bạo loạn này.  Triệu Tử Dương là người đã cố gắng lái sự việc biểu tình này  "một con đường dựa trên dân chủ và quy định của pháp luật" và thể hiện thái độ đứng về phía người biểu tình. Tuy nhiên, Triệu Tử Dương đã thất bại vì các sinh viên không chịu dừng cuộc biểu tình và chính phủ Trung Quốc quyết định dùng biện pháp cứng rắn để đàn áp triệt để.

Triệu Tử Dương là khuôn mẫu và Nguyễn Quang A và phe cánh chính trị của ông ta với Những Chu Hảo, Nguyên Ngọc, Phạm Chi Lan... hướng tới. Họ luôn tự coi họ là người đứng giữa hòa giải và tổ chức đối thoại giữa chính quyền và phe biểu tình, thế nhưng trên thực tế, họ hoàn toàn đứng về phe biểu tình. Thay vì giải thích các chính sách hợp lý của nhà nước với người dân, đặc biệt là những người biểu tình, song song với đề đạt dân ý lên chính quyền và góp ý với các chính sách của chính quyền bằng thái độ khách quan và khoa học, thì họ lại chọn cách sử dụng phe biểu tình như một thế lực để tạo thanh thế cho mình, sử dụng sức ép ấy kết hợp móc ngoặc với các đại sứ quán Âu - Mỹ, chèn ép chính quyền Việt Nam hiện nay. Thậm chí, họ còn không cố gắng tạo ra đối thoại như Triệu Tử Dương đã làm trong sự kiện Thiên An Môn, mà mỗi lần biểu tình họ còn cố đổ thêm dầu vào lửa. Và hồi ký Triệu Tử Dương là một trong số các nhiên liệu cần thiết để mồi lửa ấy ngày càng to cho đến khi bùng nổ. 
 Nguyễn Biên Cương

Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2019

Những nhầm lẫn của giới “dân chửi” khi bàn về vấn đề công đoàn độc lập



Trong tuần qua, báo chí đã đưa 2 tin tức liên quan đến khả năng hình thành các công đoàn độc lập ở Việt Nam. Đó là việc Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng sẽ trình Quốc hội phê chuẩn Công ước số 98 của Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO) vào ngày 29/05/2019, và việc website của Bộ Công thương thông báo hôm 10/05 rằng Việt Nam và EU sẽ ký hiệp định Tự do Thương mại (EVFTA) trong tuần tới. Ngoài ra, dự thảo Bộ luật Lao động sửa đổi năm 2019 đang được lấy ý kiến dư luận, trong thời gian từ ngày 28/04 đến ngày 28/06. Trước những diễn biến đó, bà Ca Dao, một thành viên cao cấp của tổ chức “Liên đoàn Lao động Việt Tự do”, đã viết một bài công kích chính sách của Nhà nước trong vấn đề này.

Bài của bà Dao chủ yếu xoay quanh 3 thông điệp.
Thứ nhất, bà phê phán rằng việc phê chuẩn Công ước số 98 (về quyền thương lượng tập thể) khi chưa phê chuẩn Công ước số 87 (về quyền tự do hội họp) là vô nghĩa, bởi “nếu không có một nghiệp đoàn thực sự độc lập để đại diện cho người dân”, thì thương lượng tập thể sẽ không đem lại quyền lợi cho công nhân, mà “chỉ là một sự dàn xếp giữa Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam và chủ lao động”.
Thứ hai, bà công kích rằng Nhà nước Việt Nam chưa ký Công ước số 87 vì sợ việc này sẽ mở đường cho các tổ chức xã hội dân sự phát triển ở Việt Nam, dẫn đến việc Đảng Cộng sản Việt Nam bị cạnh tranh quyền lực. Và trong trường hợp này, lợi ích của người dân đã bị gác lại vì nỗi sợ của Nhà nước.
Thứ ba, bà công kích một số chi tiết trong bản dự thảo Bộ luật Lao động sửa đổi – bao gồm việc các nghiệp đoàn “không được hướng đến mục đích trị” và phải “hoạt động theo quy định của pháp luật”; việc “cơ quan chuyên môn giúp thực hiện việc chấp thuận đăng ký, giải thể nghiệp đoàn”; việc các hoạt động đình công không được làm ảnh hưởng đến an ninh quốc phòng và trật tự công cộng.
Hiện dư luận phi chính thống đang tương đối thờ ơ với chủ đề “công đoàn độc lập”, sau một thời gian hào hứng khai thác hồi năm ngoái. Trong nửa đầu tháng 5, chỉ có 2 tổ chức khai thác chủ đề này, là Liên đoàn Lao động Việt Tự do, với bài viết của bà Ca Dao, và Hội Nhà báo Độc lập, với một số bài về EVFTA, chủ yếu lặp lại các thông điệp cũ.
Sau khi xem xét vấn đề, chúng tôi xin đưa ra 4 ý kiến.
Thứ nhất, bài viết của bà Ca Dao đã trích dẫn bản Dự thảo lần 2, được đưa ra lấy ý kiến vào năm 2017, thay vì bản Dự thảo lần 3, được đưa ra lấy ý kiến vào năm nay. Bản dự thảo mới có một số chi tiết khác biệt, chẳng hạn không sử dụng cụm từ “nghiệp đoàn” như trong bản dự thảo cũ. Qua sự nhầm lẫn đó, có thể thấy bà Dao đã không tìm hiểu một cách cẩn thận quá trình sửa đổi Bộ luật Lao động Việt Nam.
Thứ hai, theo lộ trình mà Việt Nam và EU đã thỏa thuận, Chủ tịch nước Việt Nam sẽ trình Quốc hội phê chuẩn Công ước số 98 vào năm 2019, Công ước số 105 vào năm 2020, và Công ước số 87 vào năm 2023. Như vậy, không có chuyện Việt Nam không phê chuẩn Công ước số 87 như bà Dao đã viết.
Thứ ba, vì công dân Việt Nam phải tuân thủ pháp luật, đương nhiên các công đoàn độc lập ở Việt Nam phải “hoạt động theo quy định của pháp luật”, dù bà Dao có thích điều đó hay không. Việc “cơ quan chuyên môn giúp thực hiện việc chấp thuận đăng ký, giải thể nghiệp đoàn” cũng không phải đặc điểm riêng của luật Việt Nam, mà là một thông lệ chung trên thế giới. Chẳng hạn, ở Mỹ, Ủy ban Quan hệ Lao động là cơ quan Nhà nước thực hiện việc công nhận và bảo vệ công đoàn, công nhận và bảo đảm sự thực thi thỏa ước lao động tập thể. Tương tự, ngoài Việt Nam, một số nước khác cũng quy định rằng các hoạt động đình công không được làm ảnh hưởng đến an ninh quốc phòng và trật tự công cộng. Chẳng hạn, Quốc hội Na Uy có quyền cấm các cuộc đình công ảnh hưởng tới sự sống và sức khỏe của con người.
Thứ tư, khi bà Dao phản đối quy định rằng các công đoàn không được làm chính trị và không được phạm pháp, đình công không được ảnh hưởng đến an ninh quốc phòng và trật tự công cộng, ta có quyền nghi ngờ mục đích của bà Dao. Dường như bà chỉ muốn lợi dụng mô hình công đoàn để tổ chức biểu tình nhằm mục đích lật đổ Nhà nước Việt Nam, chứ không hề quan tâm tới việc bảo vệ lợi ích của người lao động.

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2019

Giới zân chủ than khóc vì sắp mất chỗ dựa ở Dòng Chúa cứu thế?



Trước diễn biến 3 linh mục Lê Ngọc Thanh, Trương Hoàng Vũ, Nguyễn Duy Tân bị thuyên chuyển nhiệm sở, trong đó ông Thanh và ông Vũ bị chuyển từ TP.HCM về các địa phương; việc Văn phòng Công lý & Hòa bình của DCCT Sài Gòn bị đổi tên thành “Phòng Phát triển Con người Toàn diện”, đồng thời bị tạm đóng cửa, chuyển đồ đạc ra ngoài cho đến khi có thông báo mới và việc linh mục Đỗ Mạnh Hùng viết trong sổ tang viếng Đại tướng Lê Đức Anh rằng ông, cùng “toàn thể giáo dân Công giáo của Tổng Giáo phận TP.HCM” do ông quản lý, “xin chia buồn sâu sắc” với gia đình Đại tướng Lê Đức Anh (theo đòi hỏi của họ phải viết là “Giáo phận Sài Gòn” như cách gọi lâu nay mới đúng) đã dấy lên làn sóng trong giới zân chửi “than thân trách phận” vì lo sợ mất đi chỗ dựa vào DCCT để chống chính quyền. Xin trích một vài ví dụ điển hình:
「Dòng chúa cứu thế」的圖片搜尋結果
(1) “KHÓ HIỂU” – Phạm Thanh Nghiên (FB cá nhân), 10/05/2019, 19:50: “…Và tôi cũng thế, qua những quyết định, qua một số hành động của vị Giám tỉnh này suốt nhiệm kỳ qua và bước sang nhiệm kỳ thứ hai này, tôi cũng không thể không đặt câu hỏi “vị Linh mục này là ai; ông ấy đang làm gì?”…”.
(2) “CÁC ÔNG PHỤNG SỰ AI VẬY?” – Ngô Kim Hoa (FB cá nhân), 11/05/2019, 12:01
(3) “TẠI SAO LẠI THỎA HIỆP VỚI MA QUỈ ???” – Nguyễn Lai (FB cá nhân), 13/05/2019, 12:28
(4) “…Sau khi có tin các linh mục đang hoạt động và được yêu mến bị thuyên chuyển như Lê Ngọc Thanh và Trương Hoàng Vũ, giờ thì lại có tin Phòng Công Lý và Hòa Bình ở đó sẽ bị đổi thành "Phòng Phát triển con người toàn diện", nghe như một tổ chức của Ủy ban Phường. Và tin tức cũng đang lan nhanh là cuối tháng 5/2019, hoạt đông trợ giúp TPB-VNCH có thể sẽ chấm dứt, bởi có tin cha Chánh xứ mới sắp về, theo chọn lựa của vị Giám Tỉnh, mà ông ta muốn không liên hệ gì với "bọn có vần đề với nhà nước"…” – Tuấn Khanh (FB cá nhân), 13/05/2019, 15:55
(5) “Ôi! Giây phút cuối cùng của Văn phòng Công lý Hoà bình DCCT đây ư!...” – Phạm Thanh Nghiên (FB cá nhân), 13/05/2019, 17:07
(6) “…Hạnh phúc của hơn 7000 người què cụt + cả trăm TNV + cả ngàn ân nhân khắp nơi + hàng triệu người luôn dõi theo cầu nguyện bị mất trắng. .....  Đã có ai ngồi cao dòm xuống mà thấy ?????” – Lê Nguyễn Phương Trâm (FB cá nhân), 13/05/2019, 17:15
(7) “…Tạm biệt vp Công Lý & Hoà Bình, tạm biệt các Ama đã hết lòng vì những người cô thế, tạm biệt những người đã xưa cũ... Tạm biệt những ngày xưa...” – Nguyễn Nữ Phương Dung (FB cá nhân), 13/05/2019, 17:34
(8) “…giờ nghe tin các cha bị thuyên chuyển khắp nơi, phòng Công Lý và Hoà Bình có thể bị xoá sổ, chương trình tri ân thương phế binh VNCH cũng có thể bị dẹp. Cộng sản đã len lõi vào trong hệ thống nhà thờ, mình nghĩ tương lai sẽ quốc doanh hoá như chúng đã làm với đạo Phật. Thật đau buồn khi tôn giáo bị điều khiển bởi độc tài. Đất nước này rồi sẽ đi về đâu đây???” – Nguyễn Phương (FB cá nhân), 13/05/2019, 18:07
(9)“…Mới nghe hung tin: VP Công Lý và Hoà Bình sẽ bị đổi tên thành “VP Phát triển con người toàn diện”. Mọi việc sẽ bàn giao vào thứ 4 này. Phía tiếp quản mới cho biết: chương trình tri ân TPB vẫn sẽ được tiếp tục, nhưng diễn biến thế nào thì chỉ có... tương lai mới trả lời được…” – Hai Nguyen Hong (FB cá nhân), 13/05/2019, 18:24
(10) “…Ông nhìn kỹ đi !... chúng tôi làm những việc này là muốn phần phúc mai sau nơi toà phán xét của Chúa Còn ông đã & đang làm gì tổn hại đến chính hình ảnh của Chúa qua những người khốn cùng này ... ông phải trả cái giá rất đắt cho việc làm cộng tác với quỷ dữ.” – Trần Vũ Anh Bình (FB cá nhân), 13/05/2019, 20:28
….
Nhìn vào làn sóng “than khóc” này thấy rõ nhằm 3 mục đích. Một là bảo vệ các hoạt động tuyên truyền chống Nhà nước, ca ngợi VNCH của tu viện DCCT Kỳ Đồng, sao cho chúng không bị hủy bỏ. Hai là tạo dư luận “đấu tố” Giám tỉnh Nguyễn Ngọc Bích, bày tỏ ủng hộ với phe nhóm cực đoan trong nội bộ Công giáo Việt Nam. Ba là công kích Nhà nước Việt Nam vi phạm quyền tự do tôn giáo, can thiệp vào nội bộ tôn giáo, ngăn cấm xã hội dân sự.
Căn nguyên của vấn đề này, có lẽ giới zân chửi kia không dám đề cập, không dám nhắc đến đó là triển vọng quan hệ tốt đẹp hơn giữa Vatican và Nhà nước Việt Nam thời gian qua, đồng nghĩa với việc nhóm linh mục cực đoan, chống chính quyền không còn được Vatican hậu thuẫn nữa. Tuy nhiên, qua làn sóng “đấu tố” Công giáo và linh mục bề trên của giới xân chủ cho thấy bản chất cơ hội, tráo trở của chúng, không ăn được thì đạp đổ, lúc dựa dẫm được thì xu nịnh, tung hứng, tâng bốc, nay hết cơ hội dựa dẫm thì quay ngoắt sang “chửi hội đồng” bất chấp chính chúng đã trở thành giáo dân phải tuân thủ giáo luật nghiêm khắc. Đến linh mục bề trên đại diện cho Chúa mà chúng còn dám mạt sát thì…chẳng có bất cứ giá trị gì có thể khiến chúng thay đổi, bảo vệ hay giữ gìn nữa cả.
 Nguyễn Biên Cương

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2019

Dư luận lề trái nói gì về chiến dịch chống tham nhũng nhân Hội nghị 10?


Loa Phường

Dư luận phi chính thống về Hội nghị Trung ương 10, diễn ra trong tuần qua, đã bao gồm một số ý kiến về giá trị của chiến dịch chống tham nhũng. Chẳng hạn, trong một cuộc phỏng vấn trên BBC, ông Nguyễn Quang A và bà Nguyên Bình đã phủ nhận giá trị của chiến dịch chống tham nhũng, qua đó công kích các tổng kết của Hội nghị 10 về thành tựu của chiến dịch.

Cụ thể, ông A bình luận rằng một hệ thống không có tự do báo chí, tư pháp độc lập và quyền tư hữu đất đai thì “tự nó đẻ ra tham nhũng”. Vì vậy, nếu muốn chống tham nhũng tận gốc, phải “thay đổi luật lệ, thay đổi cơ cấu của Nhà nước”, cho phép “tự do báo chí và tư pháp độc lập”. Còn việc bắt từng kẻ tham nhũng thì chỉ là giải pháp tình thế, “hết tên này thì nó sẽ sinh ra tên khác”, chỉ phục vụ việc “đấu đá nội bộ” chứ không giải quyết được gốc rễ vấn đề. Dù vậy, ông A ủng hộ việc bắt tham nhũng, vì cho rằng việc đó “làm người dân tin”, “cũng tốt chứ không phải là xấu”.
Trong khi đó, bà Nguyên Bình, con gái Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh bình luận rằng chiến dịch chống tham nhũng của Việt Nam không nghiêm túc ở hai điểm. Thứ nhất, người đứng đầu Đảng là Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng “đứng ra chống tham nhũng” nhưng không “tự mình làm gương mẫu kê khai tài sản”. Thứ hai, chiến dịch này “học theo Trung Quốc”, nhưng lại học một cách méo mó, vì ở Trung Quốc, Ban Kiểm tra và Kỷ luật do Đại hội Đảng bầu ra, ngang với Ban chấp hành Trung ương Đảng. Trong khi đó, ở Việt Nam không như vậy, nên sau này không còn Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng thì không còn ai chống được tham nhũng.
Ngoài ra, hiện giới chống đối đang lan truyền tin đồn rằng một số lãnh đạo cấp cao của Đảng sắp trở thành mục tiêu của chiến dịch chống tham nhũng.
Sau khi xem xét vấn đề, chúng tôi xin đưa ra 2 ý kiến.
Thứ nhất, hiện không có đủ bằng chứng để khẳng định rằng chiến dịch chống tham nhũng “chỉ là đấu đá nội bộ”, như lời quy kết của ông Nguyễn Quang A. Trước đây, giới “dân chửi” từng biện luận rằng Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng chỉ bắt người đối địch, không bắt người ủng hộ mình, khiến ông Trương Minh Tuấn không bị truy tố. Nay ông Tuấn đã bị truy tố, nếu giới “dân chửi” không tìm được bằng chứng khác, thì chiến dịch chống tham nhũng coi như đã được minh oan. Ngoài ra, cần lưu ý rằng việc chống tham nhũng phải được tiến hành theo quy định của pháp luật, bắt quan tham nào cũng là góp phần thực thi pháp luật.
Thứ hai, tự do báo chí và tư pháp độc lập là một cách hiệu quả để chống tham nhũng, nhưng không phải là cách duy nhất. Về bản chất, chúng chỉ là phương thức để các nhánh quyền lực khác nhau giám sát lẫn nhau, sao cho không nhánh nào được lạm quyền và phạm luật. Thay vì copy mô hình giám sát của phương Tây một cách máy móc, chúng ta nên thiết kế những mô hình giám sát riêng, phù hợp với bối cảnh xã hội và hoàn cảnh lịch sử của riêng mình. Dù pháp chế của Vệ Ưởng thời xưa không bao gồm tự do báo chí và tư pháp độc lập, những phương thức giám sát mà nó đặt ra cũng đã khiến thái tử bị phạt, trong nước không nảy sinh trộm cắp, lạm quyền, tham nhũng.
Trên tinh thần đó, cả mô hình “báo chí, tư pháp độc lập” của phương Tây lẫn mô hình “Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng nhiều thẩm quyền” của Trung Quốc đều đáng học hỏi, nhằm phục vụ quá trình cải cách hành chính, chống tham nhũng của Việt Nam. Hy vọng ông Nguyễn Quang A giữ thái độ cởi mở của người trí thức khi tiếp cận chủ đề này, thay vì chủ trương rập khuôn bắt chước phương Tây một cách chủ quan, duy ý chí.
Nguyễn Biên Cương

Thứ Ba, 21 tháng 5, 2019

Cần thận trọng khi tiếp nhận thông tin về “vụ Formosa”



Ngày 06/05/2019, một số báo chính thống đã đăng tải một văn bản của cơ quan Công an tỉnh Hà Tĩnh, theo đó nhà máy thép của tập đoàn Formosa trên địa bàn tỉnh đang có 5 biểu hiện gây tác động xấu đến môi trường. Thứ nhất, nhà máy thải ra 3 triệu tấn chất thải rắn mỗi năm, nhưng chỉ xử lý hoặc tái sử dụng được một phần trong số đó, khiến khoảng 900.000 tấn chất thải đang tồn đọng. Thứ hai, đa số chất thải được chôn lấp hoặc sử dụng để làm đường, chôn lấp nền; số khác được tách chất độc hại hoặc tách kim loại để tái sử dụng; nhưng những biện pháp này “không đạt hiệu quả 100%”, khiến môi trường vẫn bị ảnh hưởng. Thứ ba, từ trước đến nay tập đoàn Formosa thuê các doanh nghiệp tư nhân phân tích chỉ tiêu môi trường của các chất thải này, cơ quan chức năng không lấy mẫu đối chứng, nên kết quả “khó khách quan”. Thứ tư, Formosa “không cung cấp cho cơ quan chức năng” “các kết quả phân tích vượt ngưỡng” “để theo dõi, xử lý”. Thứ năm, Formosa tự ý đặt tên cho bùn thải là “bùn quặng”, “bùn khoáng”, trong khi những tên gọi đó khiến người đọc hiểu sai vấn đề.

Vì những tác hại mà nhà máy thép Formosa gây ra cho môi trường từng châm ngòi cho nhiều cuộc biểu tình, bạo động trong năm 2016 và 2017, trong tuần qua, nhiều bộ phận của dư luận phi chính thống đã khai thác chủ đề này để tuyên truyền. Có thể chia họ ra là hai nhóm.
Nhóm thứ nhất liên kết vấn đề Formosa với chuyện nội chính. Chẳng hạn, Nguyễn Ngọc Chu quy trách nhiệm trong vụ việc này cho Bộ Tài nguyên và Môi trường, ở cả hai nhiệm kỳ. Lê Nguyễn Hương Trà bình luận rằng sóng truyền thông này nhắm đến ông Hoàng Trung Hải, người ký công văn hỏa tốc đồng ý cho tập đoàn Formosa lập nhà máy ở Hà Tĩnh, trong bối cảnh Hội nghị Trung ương 10 dự kiến diễn ra vào giữa tháng 05/2019. 
Nhóm thứ hai tận dụng chủ đề này để tuyên truyền chống Nhà nước Việt Nam, đồng thời thúc đẩy các phong trào biểu tình, bạo động của mình. Chẳng hạn, các đảng Việt Tân đang đồng loạt tuyên truyền rằng hoặc Nhà nước “đóng cửa vĩnh viễn Formosa Hà Tĩnh”, hoặc “nhân dân” sẽ có lý do chính đáng để lật đổ Nhà nước. Các thành viên Green Trees tận dụng sự kiện này để quảng bá cuốn sách cũ của họ, đồng thời tuyên truyền rằng trong “vụ Formosa” họ làm đúng, Nhà nước làm sai.
Sau khi xem xét vấn đề, chúng tôi xin đưa ra 2 nhận xét.
Thứ nhất, dư luận nên xử lý thông tin về vụ việc này một cách thận trọng. Vì mỗi năm nhà máy Formosa thải ra 3 triệu tấn chất thải, 900.000 tấn còn tồn đọng chỉ chiếm 10% tổng số chất thải phát sinh trong 3 năm hoạt động vừa qua, chứ không chiếm “đa số” như báo chí mô tả. Hiện chưa có bằng chứng cho thấy các doanh nghiệp tư nhân mà Formosa thuê đã báo cáo sai sự thật; còn các biện pháp xử lý thô sơ như chôn lấp, sử dụng để làm đường… thì đương nhiên không đạt hiệu quả xử lý 100%. Vì vậy, dư luận cần đợi thêm thông tin trước khi kết luận về mức ô nhiễm mà nhà máy Formosa gây ra cho môi trường trong khu vực, thay vì phóng đại nguy cơ để kích động như hiện tại.
Thứ hai, trong vụ việc này, giới “dân chửi” chưa có lý do chính đáng để quy kết trách nhiệm cho Nhà nước, vì 2 lý do. Thứ nhất, như đã đề cập ở trên, thông tin về vụ việc này còn chưa đủ để kết luận, và đang bị dư luận thổi phồng quá mức. Thứ hai, chính Nhà nước đang chủ động điều tra và xử lý nhà máy Formosa, trong khi giới “dân chửi” chủ yếu tận dụng tình hình để kêu gọi lật đổ chế độ. Thứ ba, việc xử lý một nhà máy lớn, có vai trò nhất định đối với kinh tế địa phương như Formosa phải dựa trên những phép tính được mất, và cần thời gian để làm theo đúng trình tự của pháp luật, chứ không thể tiến hành tùy tiện như cách mà giới “dân chửi” tưởng tượng.
Nguyễn Biên Cương

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2019

Nguyễn Anh Tuấn và giới “dân chửi” mừng hụt về cuộc biểu tình của công nhân Việt Nam tại Đài Loan?



Trưa 05/05/2019, trước cổng Văn phòng Kinh tế Văn hóa Việt Nam tại Đài Bắc, vài chục công nhân Việt Nam đã tham gia một cuộc biểu tình đòi “hủy bỏ môi giới tư nhân” trong lĩnh vực xuất khẩu lao động giữa Việt Nam và Đài Loan. Qua tìm hiểu, được biết hoạt động này là một phần của chiến dịch có cùng mục tiêu, do Công hội Di công Đài Loan và một số NGO bảo vệ người lao động khác tổ chức từ cuối tháng 04/2019. Cuộc biểu tình được RFA quay phim, tường thuật trực tiếp, và quá trình kêu gọi biểu tình có sự hiện diện của linh mục Nguyễn Văn Hùng (một người có quan hệ với đảng Việt Tân, thường xuyên tổ chức biểu tình cho cộng đồng người Việt ở Đài Loan).


Hiện Công hội Di công Đài Loan chỉ tập trung vào mục tiêu chính của cuộc biểu tình, và vào việc bảo vệ người xuất khẩu lao động Việt Nam. Trong khi đó, một số tổ chức, cá nhân chống đối có quan tâm đến vấn đề “công đoàn độc lập”, như Nguyễn Anh Tuấn và Hội Nhà báo Độc lập, đang tận dụng sự kiện này để công kích Nhà nước về vấn đề quyền biểu tình, vấn đề quyền lợi người lao động.
Cụ thể, khi trả lời phỏng vấn RFA và BBC sau cuộc biểu tình, đại diện Công hội Di công Đài Loan cho rằng người Việt Nam xuất khẩu lao động tại Đài Loan đang phải trả mức phi môi giới cao gấp đôi, gấp ba lao động Thái Lan và Indonesia. Họ cũng bị các công ty môi giới cung cấp thông tin sai sự thật về điều kiện làm việc, ép làm thêm giờ bất hợp pháp. Vì vậy, Công hội muốn “chính phủ Việt Nam hủy bỏ môi giới tuyển dụng lao động tư nhân”, để chuyển sang “tuyển dụng trực tiếp giữa chính quyền Việt Nam với chính quyền Đài Loan”.
Chuang Shu-ching, một nhân viên xã hội tại Văn phòng Trợ giúp Công dân, Di dân Việt Nam, trả lời BBC rằng một số người Việt Nam nói “các công ty môi giới thu tiền cao như vậy vì họ phải trả thêm cho chính quyền”, tuy nhiên bà không chắc về độ xác thực của thông tin đó.

Về phía giới chống đối, Nguyễn Anh Tuấn tuyên truyền rằng qua sự kiện này, có thể thấy người Việt Nam đi lao động ở nước ngoài có cơ hội thực hiện quyền biểu tình dễ dàng hơn người Việt Nam trong nước. Thêm nữa, việc người lao động Việt Nam so sánh quyền lợi của mình với lao động Thái Lan và Indonesia trong vụ việc này, cùng hiện tượng tương tự trong vụ Đoàn Thị Hương, cho thấy “người Việt đang ngày càng ý thức rõ hơn rằng” vì họ đóng thuế để nuôi Nhà nước, “chính quyền phải lấy việc phục vụ người dân làm lý do tồn tại”. Cả hai nhận định này đều sai sự thật, vì công nhân trong nước vẫn thường xuyên biểu tình, đình công đòi cải thiện điều kiện lao động, được báo chí chính thống đưa tin công khai; và vì một số cuộc biểu tình tương tự của công nhân Việt Nam ở Đài Loan đã diễn ra từ năm 2017, 2018.
Trong khi đó, dựa trên thông tin chưa được xác thực của bà Chuang Shu-ching, Kiều Phong (VNTB) tung tin đồn rằng “bộ lao động Việt Nam bán những suất đi Đài Loan cho các trung tâm rồi các trung tâm bán lại một lần nữa cho công nhân Việt”. Bút danh này cũng hô hào rằng “từ đây, hoạt động đấu tranh của công nhân sẽ chuyên nghiệp hơn và bài bản hơn, không để cho môi giới thích thì hoành hành như trước nữa”. Nhận định này cũng sai sự thật, vì cuộc biểu tình này không mới, như đã nêu.
Tóm lại, giới chống đối muốn khai thác chủ đề này ở góc độ quyền biểu tình, và hướng sự bức xúc của công nhân vào Nhà nước.
Qua cách phản ứng của giới “dân chửi” trong vụ việc này, có thể thấy họ không hề quan tâm đến quyền lợi thiết thực của công nhân, mà chỉ muốn lợi dụng công nhân để phát động biểu tình chống chế độ.
Trái với sự lạc quan thái quá của giới “dân chửi”, chúng tôi tin rằng họ sẽ không xơ múi được gì trong vụ việc này. Bởi nếu họ ủng hộ yêu sách của công nhân trong vụ việc này, họ sẽ phải công nhận tính chính danh của Nhà nước Việt Nam hiện tại. Thêm nữa, nếu Nhà nước quyết định ai được đi xuất khẩu lao động, cơ hội để giới “dân chửi” lôi kéo công nhân Việt Nam ở nước ngoài chắc chắn sẽ giảm đi.
Nguyễn Biên Cương