Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2019

Việt Tân và ảo tưởng đưa cách mạng đường phố Hồng kong vào Việt Nam



Mới đây, nhóm Trần Kiều Ngọc của Việt tân thông báo rằng họ sẽ tổ chức “Đại hội Giới trẻ Thế giới vì Nhân quyền lần 2”, với chủ đề “Dấn thân trên Con đường Dân chủ”, tại Nhật vào ngày 12/04/2020. Đại hội này lấy cảm hứng từ phong trào biểu tình ở Hong Kong, và các “thủ lĩnh biểu tình” Joshua Wong, Issac Cheng sẽ là diễn giả chính của đại hội. Trong tuần qua, để quảng bá cho Đại hội, nhóm Trần Kiều Ngọc và các thân hữu đã phỏng vấn Joshua Wong và Phạm Đoan Trang.
「Trần Kiều Ngọc , “Đại hội Giới trẻ Thế giới vì Nhân quyền lần 2”,」的圖片搜尋結果
Trả lời Trần Kiều Ngọc, Joshua Wong nhận lời tham dự Đại hội. Nhân dịp này, Wong cũng tuyên truyền rằng “phong trào dân chủ” ở Hong Kong mạnh là nhờ can đảm, quyết tâm; ám chỉ rằng phong trào ở Hong Kong sẽ góp phần tác động khiến chính quyền Trung Quốc sụp đổ như Liên Xô; và kêu gọi giới trẻ Việt Nam đấu tranh tạo thay đổi…
Trong khi đó, Phạm Đoan Trang nói rằng nếu được phát biểu tại Đại hội, Trang sẽ đề nghị giới “dân chửi” ở hải ngoại tập trung vào khâu vận động quốc tế; để quốc tế gây sức ép lên Chính phủ Việt Nam trong những vấn đề như tự do bầu cử, và tăng tài trợ cho các nhà hoạt động trong nước, bao gồm Trang.
Như vậy, nếu mọi việc diễn ra theo đúng kế hoạch, nhóm Trần Kiều Ngọc sẽ trở thành đầu nậu thành công nhất trong việc nhập khẩu “cách mạng đường phố” Hong Kong về Việt Nam. Vì Trần Kiều Ngọc được nhiều người coi như một đại lý của tập đoàn Việt Tân, việc này không khỏi gây lo ngại.
Sau khi xem xét sự việc này, tôi xin đưa ra 3 ý kiến.
Thứ nhất, khách dự Đại hội cần lưu ý rằng họ có thể sẽ không được gặp ngôi sao Joshua Wong. Bởi Wong đã bị truy tố chỉ ít ngày sau cuộc phỏng vấn vừa nêu, và có thể sẽ không tại ngoại vào thời điểm Đại hội được tổ chức.
Thứ hai, Đại hội nên xem xét rút giấy mời ngôi sao Phạm Đoan Trang, vì 2 lý do. Một: Trang chỉ coi các nhóm “dân chửi” hải ngoại như cái cần câu tiền cho mình, làm vậy thật xúc phạm ban tổ chức. Hai: Đoan Trang vừa trả lời phỏng vấn rằng giới trẻ Việt Nam không quan tâm đến các diễn biến ở Hong Kong, trong khi Việt Tân cần tạo ảo tưởng rằng “lửa” từ Hong Kong sẽ cháy lan đến Việt Nam.
Thứ ba, vì Trần Kiều Ngọc và Phạm Đoan Trang đều đã 40 tuổi, việc chọn họ để quảng bá một “Đại hội Giới trẻ” có thể làm lộ rõ sự già cỗi của giới “dân chửi” Việt Nam nói riêng và cộng đồng Việt tân nói chung.
Thứ tư, khi “ngọn lửa” ở Hong Kong chưa đem lại kết quả gì rõ ràng, ngoài bạo lực, bế tắc và hỗn loạn, ý định “truyền lửa” của Trần Kiều Ngọc và Joshua Wong cần được xem là vô trách nhiệm.

Thứ Năm, 5 tháng 9, 2019

Mặt trái của phong trào biểu tình Hong Kong đã lộ diện



Những ngày gần đây, biểu tình ở Hong Kong tiếp tục thu hút chú ý của cộng đồng mạng Việt Nam, chủ yếu thông qua 3 diễn biến chính.
Một, là tình trạng bạo lực gia tăng. Người biểu tình cầm gậy gộc đuổi đánh, ném gạch đá và bom xăng vào cảnh sát; trong khi cảnh sát nổ súng đe dọa, dùng vòi rồng đẩy lùi người biểu tình.

Hai, là các tiếng nói kêu gọi bạo lực bắt đầu xuất hiện nhiều và có sức nặng hơn. Trong một cuộc phỏng vấn của BBC, nhiều người biểu tình Hong Kong nói rằng phong trào của họ đã bị đẩy đến bước đường cùng, nếu không tiếp tục tiến lên thì sẽ “mất hết”, và bạo động đang có tác dụng hơn bất bạo động trong việc gây sức ép lên chính quyền thành phố. Họ nói họ sẵn sàng phá hủy Hong Kong, để nếu họ không giữ được thành phố này thì chính quyền cũng không thể giữ.

Ba, là việc chính quyền Hong Kong khởi tố, bắt giữ 7 lãnh đạo của phong trào biểu tình trong ngày 30/08. Một số người trong nhóm này, bao gồm Joshua Wong và Agnes Chow của đảng Demosito, đã được luật sư nộp tiền bảo lãnh tại ngoại ngay trong ngày, để tiếp tục phát biểu trên báo chí và mạng xã hội. 

Trước diễn biến đó, giới "zân chủ" Việt Nam đã tiếp tục bênh vực phong trào biểu tình Hong Kong, đồng thời tận dụng các thông tin về phong trào này để học hỏi, rút kinh nghiệm, và “truyền cảm hứng” làm cách mạng đường phố. Những tổ chức dẫn đầu việc tuyên truyền này bao gồm fanpage “Phong trào Dù vàng Hong Kong”, nhóm Zombie Nguyễn, nhóm của Trần Kiều Ngọc, và Luật khoa Tạp chí.
Cụ thể, trong hướng tuyên truyền thứ nhất, fanpage “Phong trào Dù vàng Hong Kong” biện bạch rằng người biểu tình chuyển sang bạo lực không phải do lỗi của bản thân họ, mà do “chính quyền làm ngơ yêu cầu của quốc dân”.
Trong hướng tuyên truyền thứ hai, Phạm Đoan Trang nói với RFA rằng giới trẻ Việt Nam dưới 25 tuổi không dành nhiều sự chú ý cho phong trào biểu tình ở Hong Kong. “Phong trào dân chủ” ở Việt Nam cũng đang “khựng lại”, do “bị đàn áp khốc liệt”, và do “các hình thức hoạt động cũ dần dần hết hiệu quả”. Vì vậy, Trang cho rằng cần “tìm ra những hình thức hoạt động khác, những phương hướng mới với sự sáng tạo hơn”. Thông điệp này cũng từng được Trang nhắc đến khi tổ chức phát miễn phí 1000 cuốn “Phản kháng phi bạo lực”.
Cùng với đó, Luật khoa Tạp chí đã đăng một loạt bài tổng kết, rút kinh nghiệm về “mùa hè biểu tình” của Hong Kong. Họ nêu ra 7 kinh nghiệm, gồm cả tích cực lẫn tiêu cực.
Theo đó, phong trào biểu tình ở Hong Kong đã làm tốt về mặt nhân sự; khi (1) đoàn kết được nhiều thành phần khác nhau trong xã hội Hong Kong và dư luận, nguồn tiền quốc tế; đồng thời (2) giữ cho các nhóm bạo lực trên “tiền tuyến” và những nhóm ôn hòa ở “hậu phương” tiếp tục đồng hành với nhau, thông cảm và hỗ trợ cho nhau.
Họ cũng làm tốt về mặt chiến thuật; khi (3) liên tục học hỏi hoặc sáng tạo các hình thức phản kháng mới lạ, ấn tượng, như “bức tường Lennon” (học từ Tiệp Khắc) và “con đường Hong Kong” (học từ 3 nước Baltic ly khai khỏi Liên Xô); đồng thời (4) biết nhận lỗi và sửa lỗi.
Về mặt tổ chức, dù mô hình “không có lãnh đạo tập trung” đang giúp phong trào tồn tại lâu hơn, nó đã tạo ra nhiều điểm yếu chiến lược của phong trào. Đó là việc phong trào (5) không thể theo đuổi một chiến lược dài hạn; (6) không đặt ra được giới hạn cho các nhóm bạo động cực đoan; và (7) không có khả năng thỏa hiệp với chính quyền khi cần thiết. Chẳng hạn, đám đông nhất nhất đòi biểu tình cho đến khi chính quyền đáp ứng cả 5 yêu sách của phong trào; dù một mặt, ai cũng biết rằng chính quyền không có khả năng nhượng bộ trước các yêu sách liên quan đến mô hình chính trị của Hong Kong; mặt khác, thái độ của các nhóm ủng hộ chính quyền cho thấy họ có thể nhượng bộ trước 2 yêu sách đơn giản, là hủy hoàn toàn Dự luật Dẫn độ và thành lập ủy ban điều tra độc lập. Điều này khiến phong trào đi đến chỗ bế tắc, đánh mất sự ủng hộ của nhiều người dân, và đẩy tương lai của Hong Kong vào bất định.
Sau khi xem xét vấn đề, tôi xin đưa ra 3 ý kiến.
Thứ nhất, khi những người biểu tình Hong Kong tiến hành bạo động, họ đã vi phạm pháp luật, vi phạm nguyên tắc “bất bạo động” mà họ tuyên bố lúc đầu, và phản bội những bài viết ca ngợi sự ôn hòa của phong trào. Người quyết định bạo động là họ chứ không phải chính quyền, vì vậy họ phải nhận trách nhiệm về hành vi của mình thay vì đổ lỗi cho chế độ Hồng Kong hiện hữu.
Thứ hai, qua bài tổng kết của Luật khoa Tạp chí, có thể thấy người biểu tình Hong Kong chẳng khác gì những con tốt, chỉ có tiến chứ không có lùi. Họ không làm chủ phong trào biểu tình; cái làm chủ phong trào là hiệu ứng đám đông và những kẻ điều khiển đám đông – như kẻ giữ dòng thông tin, dòng tài chính… Phong trào hiện mang tính phá hoại hơn là xây dựng – vì một mặt, nó ngăn hai phía đạt được thỏa hiệp, dẫn đến kéo dài tình trạng bạo lực và hỗn loạn; mặt khác, người biểu tình đã tuyên bố rằng họ thà phá hủy Hong Kong còn hơn nhượng bộ Bắc Kinh.
Khi một hải cảng nối giữa phương Đông và phương Tây bị biến thành bãi chiến trường, thì cả phương Đông, phương Tây lẫn dân địa phương đều chịu thiệt, chỉ có những kẻ kiếm ăn bằng xung đột là hưởng lợi.
Thứ ba, khi giới “dân chửi” Việt Nam coi phong trào biểu tình ở Hong Kong như một tấm gương, dù phong trào này đang khiến Hong Kong mắc kẹt trong bạo lực và hỗn loạn, có thể thấy họ coi trọng mục đích chính trị của bản thân hơn là sự an toàn và cơ hội phát triển của những người Việt Nam khác.
Nguyễn Biên Cương

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2019

Sự kiện Tư Chính có phải là cơ hội để thay đổi thể chế?



Gần đây, nhân việc tàu Trung Quốc xâm phạm bãi Tư Chính, nhiều bộ phận của dư luận phi chính thống tiếp tục kêu gọi Nhà nước tận dụng thời điểm này để thay đổi đường lối đối ngoại, thay đổi thể chế chính trị của Việt Nam. Hiện giáo sư Carl Thayer đang dẫn dắt dư luận trong việc đòi thay đổi chính sách đối ngoại, còn Diễn đàn Xã hội Dân sự và nhóm "Lập Quyền Dân" đang dẫn dắt dư luận trong việc đòi thay đổi thể chế.

Cụ thể, tuần qua giáo sư Carl Thayer sản xuất một lượng lớn bài viết, bài phỏng vấn, trong đó ông khuyên Việt Nam nên kiện Trung Quốc như Philippines đã làm, liên tục cung cấp thông tin thực địa về các diễn biến tại bãi Tư Chính cho báo chí nước ngoài và Ủy ban Đối ngoại Thượng viện Mỹ, “tham khảo các chuyên gia pháp lý quốc tế về tiến trình bắt giữ tàu HD-8 thông qua cơ quan cảnh sát quốc tế Interpol”…
Thayer cũng nói rằng nếu Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng sang thăm và hội đàm với Tổng thống Mỹ Donald Trump trong năm nay, thì sẽ có 3 khả năng về tiếng triển quan hệ Việt - Mỹ: “Một là hai nhà lãnh đạo đồng ý mở rộng quan hệ đối tác toàn diện ký từ 2013. Hai là họ sẽ công bố đàm phán để nâng quan hệ song phương lên mức quan hệ đối tác chiến lược. Ba là họ sẽ đồng ý ký một tuyên bố chung về quan hệ đối tác chiến lược”. Thayer bình luận rằng bất cứ khả năng nào trong số này đều sẽ cho phép Việt Nam “cải thiện quan hệ với Mỹ để phản ứng lại hành động đe dọa và bắt nạt của Trung Quốc trên Biển Đông”.
Nhiều bài viết cùng chủ đề của dư luận phi chính thống Việt Nam đang chịu ảnh hưởng từ các thông tin và lập luận của Carl Thayer. Vì Thayer từng công tác tại Bộ Quốc phòng Mỹ, tiếng nói của ông có thể không trung lập, mà mang tính chất vận động dư luận.
Trong khi đó, Nguyễn Quang Dy viết trên trang Bauxite Việt Nam (chịu ảnh hưởng của Diễn đàn Xã hội Dân sự) rằng Việt Nam nên tận dụng sự kiện Tư Chính để làm một “bước ngoặt” trong việc thân Mỹ - thoát Trung, và nhân đó cải cách thể chế. Nguyễn Khắc Mai (nhóm Lập Quyền Dân) cũng viết một bài có ý tương tự.
Nhưng giới “dân chửi” có nên hy vọng rằng sự kiện Tư Chính sẽ khiến Việt Nam xích lại gần Mỹ, sau đó thay đổi thể chế chính trị theo ý họ muốn hay không? Trước khi rơi vào ảo tưởng, họ nên lưu ý 3 thực tế.
Thứ nhất, một chế độ chính trị bền vững không được định hình bởi các sự kiện đối ngoại, mà được định hình bởi thói quen, trình độ, điều kiện sống của người dân. Đa số người dân Việt Nam hài lòng và có khả năng thăng tiến trong chế độ chính trị hiện tại, điều này ngay giới “dân chửi” cũng nhận thấy. Trong khi đó, dù giới “dân chửi” phất ngọn cờ dân chủ đa đảng, hầu hết các tổ chức của họ không có bầu cử, không có luật lệ cố định, không minh bạch tài chính, và chửi bới các phát ngôn trái chiều. Khi chính các nhà “dân chửi” cũng chưa dùng thạo mô hình dân chủ phương Tây, họ không nên áp đặt mô hình đó cho những người Việt Nam khác.
Thứ hai, nước Mỹ đã từng có khá nhiều đồng minh độc đảng ở Nam Mỹ, Bắc Phi và Trung Đông. Dưới thời Chủ tịch nước Donald Trump, Mỹ chắc chắn sẽ không ngại cộng tác thêm với vài nước độc đảng nữa.
Thứ ba, đừng nghe những gì người Mỹ nói, hãy nhìn những gì người Mỹ làm với “tiền đồn” Việt Nam Cộng hòa.
Trong một thời đại biến động và thay đổi liên tục, cải cách chính trị là việc cần làm thường xuyên. Tuy nhiên, nếu giới “dân chửi” nhầm vụ Tư Chính với một cơ hội để thay đổi thể chế chính trị, dư luận sẽ nghĩ rằng họ chỉ đang phát bánh vẽ cho nhau, để an ủi nhau, trong một thời điểm mà nhiều nhà “dân chửi” đều muốn bỏ cuộc.

Thứ Ba, 3 tháng 9, 2019

Học giả Úc Carl Thayer: “Không có phe thân Trung Quốc” trong chính trường Việt Nam!




Khai thác sự kiện tàu khảo sát HD-8 của Trung Quốc vào gần bờ biển Việt Nam, “cách Phan Thiết 185 km”, vào ngày 28/08/2019,  nhiều bộ phận của dư luận truyền thông lề trái tiếp tục đòi phát động chiến tranh, đòi thay đổi chính sách đối ngoại và thể chế,  kích động biểu tình, tuyên truyền chống Nhà nước. Họ cho rằng, tàu HD-8 tiến gần đến Phan Thiết là Trung Quốc đã xâm lược Việt Nam, “nước sắp mất”, nếu Chính phủ không cho quân đội nổ súng chống trả thì là “bán nước”, “ươn hèn”, đáng bị lật đổ. Trong các bài viết theo hướng này, nổi bật là bài của nhà thơ, đạo diễn Bùi Chí Vinh.


Sau khi xem xét vấn đề, tôi xin đưa ra 2 ý kiến.
Thứ nhất, trong 2 tháng vừa qua, các cơ quan ngoại giao của Việt Nam, EU, Mỹ và Nhật,… đều đồng ý trên một quan điểm: đó là các nước liên quan nên giải quyết xung đột trên Biển Đông bằng những biện pháp hòa bình, phù hợp với pháp luật quốc tế. Vì trong sự kiện Tư Chính, Việt Nam vừa là bên bị xâm phạm quyền lợi hợp pháp, vừa là bên yếu hơn; Việt Nam sẽ có lợi thế nếu giải quyết xung đột bằng pháp luật và ngoại giao, đồng thời mất lợi thế nếu giải quyết xung đột bằng vũ lực. Các sự kiện thực tế cũng cho thấy Việt Nam đang có những nước đi ngoại giao rất vững chắc để tìm kiếm sự ủng hộ từ quốc tế đối với công cuộc bảo vệ chủ quyền trên biển, và Mỹ, EU nhiệt liệt hoan nghênh những bước đi này. Vì vậy, mỗi khi hô hào chiến tranh, giới khoác áo “đấu tranh dân chủ”  nên nhớ rằng họ đang vừa đi ngược với quyền lợi của dân tộc Việt Nam, vừa đi ngược với quan điểm chính thức của các bố Mỹ mẹ Âu đang nuôi họ.

Thứ hai, khi giới “dân chửi” cáo buộc Chính phủ Việt Nam “bán nước” cho Trung Quốc, họ nên tham khảo ý kiến của Hoàn cầu Thời báo trong tuần qua trong bài chuyển thể của VOA khi bàn về việc Chính phủ VN cấm sử dụng thiết bị Huawei có tiêu đề “Báo Trung Quốc: ‘Bỏ Huawei, nghĩa là Việt Nam chọn theo phe Mỹ’””. Và họ cũng nên tham khảo nhận xét của giáo sư Carl Thayer trên VOA tiếng Việt, xin trích nguyên văn:
Khi được hỏi có nhân vật nào trong Bộ Chính trị hiện nay được xem là thân Trung Quốc mà qua đó Bắc Kinh có thể vươn cánh tay vào chi phối chính trị Việt Nam hay không, ông Thayer cho rằng ‘không có ai’.
Ông cũng so sánh những tranh cãi về lập trường với Trung Quốc ở Việt Nam với những gì xảy ra ở đất nước Úc của ông: “Cũng giống như ở Úc, có những người lập luận rằng Trung Quốc là một nước lớn (cần giữ quan hệ) nên điều tốt hơn là cần phải có quan hệ tốt, hợp tác và can dự với Trung Quốc hơn là chỉ trích và biến họ thành kẻ thù vĩnh viễn.”
“Cũng có người nói rằng đây là chính sách giống như ngoại giao thực dụng (realpolitik) hơn vì nếu anh làm tổn thương Trung Quốc thì họ sẽ làm tổn thương anh nặng nề.”
“Nếu lập trường đó được xem là ‘thân Trung Quốc’ thì ngay tại đây (Úc) cũng có lập trường y như vậy và nó rất phân cực,” ông cho biết.
Về trường hợp Việt Nam, ứng xử với Trung Quốc càng quan trọng hơn vì hai nước có chung đường biên giới.
Ông Thayer đặt vấn đề rằng một nước với dân số chỉ bằng một tỉnh cỡ vừa của Trung Quốc thì liệu Việt Nam có lợi ích gì khi biến Trung Quốc thành ‘kẻ thù thường trực’ và làm sao Việt Nam có thể gây ảnh hưởng lên một nước láng giềng khổng lồ như vậy?
“Những người này (chủ trương quan hệ tốt với Trung Quốc) không phải là thân Trung Quốc mà họ chỉ là sẵn sàng làm việc với Trung Quốc và tìm cách ảnh hưởng các kênh Đảng, lãnh đạo và quân đội từ trên xuống dưới thực hiện chủ trương này,” ông nói và cho rằng những lãnh đạo kiểu này thấy rằng các kênh quan hệ với Trung Quốc thông qua Đảng và quân đội ‘là rất quan trọng’ đối với Việt Nam vì Việt Nam ‘không có các kênh quan hệ như với những nước khác’.
Nguyễn Biên Cương

Thứ Năm, 29 tháng 8, 2019

Khôi hài 5 người biểu tình “chống Trung Quốc” trong quán café, chửi bảo vệ quán là “bán nước”



Sau khi Trung Quốc cho nhóm tàu HD-8 xâm phạm bãi Tư Chính của Việt Nam, giới “dân chửi” đã tung ra nhiều lời kêu gọi biểu tình “chống Trung Quốc”. Mới nhất, ngày 17/08/2019, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (thành viên Dân Làm Báo ở Mỹ) đăng một văn bản mang tên “Lời kêu gọi hải ngoại quốc nội xuống đường chống Trung Quốc xâm lược”. Sau khi cáo buộc Nhà nước Việt Nam đang làm “chư hầu” cho Trung Quốc, phản ứng với Trung Quốc một cách “ươn hèn” và “nhu nhược”; Quỳnh viết rằng người dân phải xuống đường để “chứng minh (…) rằng có những người dân Việt Nam cương quyết chống lại hành động xâm lấn của Trung Quốc”; và “khẳng định rằng bảo vệ chủ quyền quốc gia là quyền phổ quát của mọi công dân, không phải là đặc quyền của đảng hay nhà nước cai trị”. Cuối lời kêu gọi, Quỳnh đề nghị người dân biểu tình “trước Sứ quán hoặc Lãnh sự quán Trung Quốc tại địa phương mình” vào bất cứ thời gian nào phù hợp, trong khoảng từ ngày 22 đến 25/08/2019.


Vì Quỳnh không đưa ra một thời gian, địa điểm tập trung cố định; và Quỳnh đề nghị biểu tình “phải khởi đầu từ 10 người để có 100 người, 1000 người, 10.000 người… khắp mọi nơi”; có thể thấy thực ra Quỳnh không kỳ vọng nhiều vào số người mà cuộc biểu tình đầu tiên tập hợp được.
Hiện nay, mới chỉ có 2 nhóm người ủng hộ lời kêu gọi biểu tình của Dân Làm Báo.
Một, là 5 người thuộc nhóm Nguyễn Thị Thái Lai. Nhóm này biểu tình trong quán cafe Hòn Chồng ở thành phố Nha Trang (quê Quỳnh) vào sáng 18/08, viện cớ quán có nhiều khách Trung Quốc. Do cuộc biểu tình ảnh hưởng đến việc kinh doanh của quán, bảo vệ quán báo công an, khiến 4 người trong nhóm Lai bị giữ tại đồn để làm việc trong 4 giờ. Sau khi ra về, Lai cùng Quỳnh đăng ảnh và thông tin đời tư của nhân viên bảo vệ lên Facebook, rồi tuyên truyền rằng anh này là “côn đồ” làm “tay sai cho giặc”.

Hai, là 10 người thuộc nhóm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Nhóm này biểu tình trước cổng Lãnh sự quán Trung Quốc tại Houston vào trưa 22/08. Cuộc biểu tình này có nhân số ngang với cuộc biểu tình do Quỳnh tổ chức hôm 31/07 ở cùng địa điểm.
Trong khi đó, nhóm Zombie Nguyễn tại Nhật tiết lộ rằng họ sẽ tổ chức biểu tình lần 2 tại Tokyo và Osaka trong tháng 9. Họ chọn thời điểm này để hưởng ứng đợt bãi khóa của sinh viên Hong Kong, sẽ bắt đầu vào ngày 02/09.
Ngoài ra, vào ngày 24/08, một số nhóm cờ vàng tại Đức và Mỹ cũng tổ chức những cuộc biểu tình của riêng họ.
Sau khi xem xét vấn đề, tôi xin đưa ra 2 ý kiến.
Thứ nhất, quán café Hòn Chồng là địa điểm kinh doanh của tư nhân, chứ không phải là nơi công cộng để tổ chức biểu tình. Khi nhóm Nguyễn Thị Thái Lai làm loạn quán, gây ảnh hưởng đến việc kinh doanh, nhân viên bảo vệ quán có quyền tố cáo họ với công an, và công an có quyền xử phạt họ vì tội “Gây rối trật tự”. Như vậy, bảo vệ quán và công an đã xử lý vụ việc theo đúng quy định của pháp luật, trách nhiệm cá nhân của họ và lẽ thường của xã hội. Trong khi đó, dường như Lai và Quỳnh đã bị hận thù che mắt, tới mức nhầm những người Việt Nam bình thường trong xã hội với “giặc”.
Thứ hai, vì lời kêu gọi biểu tình của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh chỉ được hưởng ứng bởi 5 người ở Nha Trang (quê Quỳnh) và 10 người bạn của Quỳnh ở Houston, có thể nói nó đã thất bại. Sự “đàn áp” của công an không phải là nguyên nhân chính dẫn đến thất bại này, bởi dù ở Houston không có công an Việt Nam, lượng người biểu tình ở đó đã không tăng sau 3 tuần lễ.
Hiện nay, Chính phủ đang có nhiều bước tiến trong việc vận dụng ngoại giao đa phương để bảo vệ chủ quyền biển, còn giới “dân chửi” đang thất bại trong việc tổ chức những cuộc biểu tình “chống Trung Quốc” mà giá trị thực tiễn chưa được chứng minh. Trong hoàn cảnh này, nếu giới “dân chửi” tiếp tục quy kết Chính phủ là “bán nước”, “nhu nhược”, và tiếp tục tự tô vẽ mình thành những “anh hùng” “cương quyết chống ngoại xâm”, họ sẽ chỉ tự lố bịch hóa bản thân, khiến phong trào của họ không được tin tưởng.
Nguyễn Biên Cương

Giới "dân chửi" im lặng khi VN tham gia tập trận chung Mỹ-ASEAN?



Liên quan đến xung đột giữa Việt Nam và Trung Quốc tại bãi Tư Chính, tuần qua đã nổi lên 4 diễn biến đáng quan tâm:
Thứ nhất, là việc hôm 21/08, hai tờ báo IBTimes và Wionews của Ấn Độ đưa tin rằng Trung Quốc vừa cử máy bay ném bom, máy bay chiến đấu đến bãi Tư Chính, nơi Tập đoàn Dầu Khí ONGC Videsh Ltd của Ấn Độ có quyền lợi thương mại. Ngoài ra, cũng có tin rằng tàu HD-8 đang đi sâu hơn vào vùng biển Việt Nam. Những diễn biến này khiến nhiều trang tin bình luận rằng va chạm tại bãi Tư Chính có khả năng chuyển thành xung đột quân sự.
Thứ hai, trong suốt tuần qua, Mỹ và các đồng minh bắt đầu lên tiếng nhiều hơn về xung đột tại bãi Tư Chính. Cụ thể, trong chuyến thăm Hà Nội ngày 18/08, Tư lệnh Không quân Mỹ David Goldfein nói rằng Mỹ “phản đối mạnh mẽ các hoạt động gây ảnh hưởng và thách thức những quyền lợi chính đáng cũng như chủ quyền của Việt Nam trong khu vực”; “luôn ủng hộ quyền tự vệ và phòng vệ chính đáng của Việt Nam”; “sẽ theo sát các hoạt động của Việt Nam, sẵn sàng hợp tác làm việc với Việt Nam”. Ngày 20/08, Cố vấn An ninh Quốc gia của Tổng thống Mỹ là ông John Bolton dùng Twitter để công kích hành vi của Trung Quốc trên Biển Đông, đồng thời viết rằng “Mỹ cương quyết ủng hộ những ai phản đối hành vi cưỡng chế và chiến lược bắt nạt gây đe dọa hòa bình và an ninh khu vực”. Ngày 21/08, người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Mỹ cũng ra thông cáo lên án hành vi của Trung Quốc tại bãi Tư Chính. Ngày 23/08, Thủ tướng Úc Scott Morrison đã thảo luận với Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc về căng thẳng tại bãi Tư Chính.
Thứ ba, ngày 22/08, Bộ Ngoại giao Việt Nam xác nhận rằng Việt Nam sẽ tham gia cuộc tập trận chung Mỹ-ASEAN, dự kiến sẽ tổ chức ở khu vực Vịnh Thái Lan và ngoài khơi Cà Mau vào ngày 02/09/2019.

Thứ tư, nhiều bộ phận của dư luận cũng xem việc Bộ Chính trị yêu cầu rà soát an ninh các dự án đầu tư nước ngoài, và việc Chính phủ thu hồi giấy phép văn phòng đại diện Ngân hàng Nông nghiệp Trung Quốc tại Việt Nam, như những diễn biến liên quan đến tình hình căng thẳng tại bãi Tư Chính.
Trước thông tin nêu trên, giới "dân chửi" hầu như lờ đi các diễn biến số 2, 3, 4 trong danh sách vừa nêu, do chúng thể hiện quyết tâm và thành tựu của Nhà nước Việt Nam trong việc điều chỉnh chính sách đối ngoại để bảo vệ chủ quyền. Trong khi đó, họ tiếp tục tận dụng chủ đề Biển Đông để tuyên truyền nhưng theo 4 hướng sau:
Thứ nhất, họ tận dụng việc Trung Quốc tăng lượng tàu, máy bay chiến đấu ở bãi Tư Chính, để kích động dư luận về nguy cơ “xâm lược”, “mất nước”, biến dư luận thành cực đoan.
Thứ hai, các cá nhân liên quan đến Diễn đàn Xã hội Dân sự tiếp tục kêu gọi Nhà nước đáp ứng gói yêu sách mà họ đã tuyên truyền suốt 1 tháng qua (bao gồm việc đòi kiện Trung Quốc, đòi ngừng học tập Trung Quốc, đòi thân Mỹ, đòi công nhận biểu tình “chống Trung Quốc”).
Thứ ba, nhiều cá nhân tiếp tục tuyên truyền rằng Chính phủ Việt Nam đang “bán nước” cho Trung Quốc. Để chứng minh, họ viện dẫn việc hai nước Việt - Trung có cùng thể chế chính trị, việc Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng chưa lên tiếng về sự kiện Tư Chính, việc Việt Nam chưa điều tàu ngầm ra đánh nhau, chưa kiện Trung Quốc, chưa chính thức làm đồng minh của Mỹ… Hà Sĩ Phu đòi “thoát thể chế cũ” để “thoát Trung”.
Thứ tư, có 2 tổ chức chống đối ở hải ngoại, là Dân Làm Báo và nhóm Zombie Nguyễn tại Nhật, đang kêu gọi biểu tình “chống Trung Quốc”.
Như vậy, hiện Chính phủ đã thực hiện hầu hết những giải pháp bảo vệ chủ quyền mà giới “dân chửi” cho là cần thiết, bao gồm việc công khai lên án Trung Quốc bằng dư luận và ngoại giao; gia tăng hợp tác với Nga, Nhật, Ấn Độ, phương Tây và ASEAN để bảo vệ an ninh trên Biển Đông; sắp xếp tập trận với Mỹ. Việc kiện Trung Quốc ra tòa PCA sau khi Philippines đã kiện có thể là không cần thiết, như Trương Nhân Tuấn đã phân tích trong các bài viết gần đây. Còn việc thả những phạm nhân bị bắt sau cuộc biểu tình “chống Trung Quốc” năm 2018 là không phù hợp, vì những người này bị truy tố do tham gia bạo động, chặn đường phố hoặc đập phá trụ sở UBND, chứ không phải do thể hiện quan điểm “chống Trung Quốc”.
Trong hoàn cảnh đó, nếu giới “dân chửi” tiếp tục quy kết rằng Chính phủ “bán nước”, bất chấp những bằng chứng cho thấy Chính phủ đang hành động một cách kiên quyết để bảo vệ chủ quyền, dư luận sẽ đánh giá rằng họ chỉ lợi dụng chuyện chủ quyền để kêu gọi lật đổ chế độ. Nhiều status của họ đang thể hiện rất rõ động cơ đó:

Cũng không nói đâu xa, chính Nguyễn Quang A cũng đã công khai kêu gọi người dân xuống đường không phải vì biểu tình chống Trung Quốc mà để "hỏi tội bọn bán nước"!?!



Vậy nên giới "dân chửi" không nên phàn nàn vì sao dân không ủng hộ họ và dư luận công khai lên án họ núp danh chống Trung Quốc để chống chính quyền, chống thể chế chính trị hiện nay!

Thứ Ba, 27 tháng 8, 2019

Người biểu tình Hồng Kong cầu xin Trump giải phóng đất nước?



Những hình ảnh ngập tràn trên mạng về diễn biến biểu tình ở Hồng Kong những ngày gần đây cho thấy, người biểu tình mang theo cờ Mỹ cùng các khẩu hiệu đòi dân chủ, tự do, ca tụng Trump và quyết liệt hơn nữa là cầu xin Trump hãy giải phóng Hồng Kong khỏi Trung Quốc!


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người
Khẩu hiệu "Cầu xin Tổng thống Trump giải phóng Hong Kong"

Bình luận về hành động này, FB Ngô Mạnh Hùng cho rằng: “Xem những hình ảnh như thế này, mới thấy cộng đồng 3 que, tộc nail “nhà ta” vẫn còn liêm sỉ bằng vạn lần dân Hồng Kông, vì dù sao họ vẫn có .. cờ 3 que, có Tổng thống kiêm Thủ tướng Đào Minh Quân lãnh đạo sự nghiệp giải phóng, và họ hiên ngang chiếm đóng nguyên một quận ở California làm căn cứ địa suốt 45 năm nay! Còn dân Hồng Kông với hành động này thì đã thể hiện có trí tuệ, nhân phẩm và danh dự sánh ngang với 100 vị “nhân sỹ trí thức” Việt vừa gửi tâm thư cầu cứu “nhân quyền” lên Trump đợt vừa rồi 

Trước đó những người biểu tình Hong Kong “thịnh hành” mang theo cờ Vương quốc Anh, quốc gia vốn đã chiếm đóng Hồng Kong 99 năm, chấp nhận trao trả lại cho Trung Quốc vào năm 1997 với điều kiện “phải đảm bảo rằng Hồng Kông được hưởng mức độ tự trị cao, ít nhất là 50 năm kể từ ngày trao trả nhượng địa (1997-2047). Từ đó đến nay, Hồng Kong được phát triển như một đặc khu “một nước hai chế độ”, từ đó đến nay, Hồng Kong vẫn như một điểm nóng với Trung Quốc, nhất là sau cuộc cách mạng dù vàng thất bại, giờ đến tiếp đến là cuộc biểu tình phản đối dự luật dẫn độ đang chuyển hướng sang công khai cầu xin từ Anh, đến Mỹ “giải phóng” Hồng Kong!
Đáp lại cầu xin này từ phía người biểu tình, cũng như sự thúc giục của các trợ lý, truyền thông, chuyên gia tình báo, ông Trump lại thể hiện thái độ nước đôi, thậm chí còn tỏ ra ủng hộ ông Tập Cận Bình và không phản đối nếu ông Tập đàn áp cuộc biểu tình này, xin trích đoạn trên VOA khi nói về thế lưỡng nan, lửng lơ của Trump:
Trong một dòng tweet sau đó, Trump nói thêm: “Tôi biết rất rõ Chủ tịch Tập Cận Bình. Ông ấy là một nhà lãnh đạo tuyệt vời, người rất tôn trọng người dân đất nước ông ấy. Ông cũng là người tốt trong ‘công việc khó khăn’. Tôi không nghi ngờ gì nếu Chủ tịch Tập Cận Bình muốn giải quyết vấn đề Hồng Kông một cách nhanh chóng và nhân đạo, ông ấy có thể làm được. Gặp riêng?”
Trong cuộc điện đàm với ông Tập vào tháng Sáu, Tổng thống Trump đã khiến các trợ lý ngạc nhiên khi ông nói với Tập rằng sẽ không lên án Trung Quốc nếu nước này đàn áp ở Hong Kong. Ông nói ông hiểu đây là vấn đề nội bộ của Trung Quốc mà Hoa Kỳ sẽ không can thiệp, vẫn theo Politico
Không biết có phải do thất vọng với phản ứng của Trump nên người biểu tình Hồng Kong đã mất kiềm chế hoàn toàn và bạo động bùng phát trong vài ngày qua với màn đấu đá, trấn áp giữa cảnh sát và người biểu tình lên đến đỉnh điểm
Giới zân chủ Việt Nam thì khỏi phải bàn, họ ủng hộ, họ theo dõi, họ thổn thức cùng người biểu tình Hồng Kong hàng ngày và đi kèm với bức bối, phẫn nộ vì dân chúng Việt Nam không “giác ngộ” như người Hồng Kong. Thậm chí, người có vỏ bọc trí thức, ngôn ngữ kiềm chế như ông chủ Luật Khoa Tạp chí Trịnh Hữu Long tự đánh mất kiểm soát đến mức thóa mạ, xúc phạm một thầy giáo bất đồng quan điểm với mình chỉ vì đã công khai không ủng hộ biểu tình Hồng Kong và cho người Hồng Kong đã phá vỡ “nồi cơm” của mình, cho rằng các phe cánh ở Việt Nam nên rút bài học cho mình từ sự kiện này.



Nhìn lớp trẻ Hồng Kong sẽ thấy, nếu giới zân chủ vẫn tiếp tục giương cao biểu mẫu này và mất kiềm chế tấn công người dân không ủng hộ họ thì họ càng bị cô lập và dân chúng càng thấy rõ bản chất “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu” với giới trẻ Hồng kong và thêm “sợ hãi” các cuộc biểu tình “ôn hòa, bất bạo động” kia
Nguyễn Biên Cương

Thứ Hai, 26 tháng 8, 2019

Giải thơ Văn Việt bị chính thành viên và "đồng đội" của Văn đoàn độc lập công kích thậm tệ!



Sau sự việc giải thưởng thơ của Văn Việt bị Lê Phú Khải lên án, và nữ nhà văn cốt cán của Văn Việt là Ngô Thị Kim Cúc phản đòn trên facebook của mình thì một trí thức quan trọng khác trong số các trí thức của phe lề trái cũng lên tiếng vạch mặt giải thưởng thơ Văn Việt, và hơn cả thế, là cách hoạt động của Văn Việt. Đó là bài viết trên facebook của ông Phạm Đình Trọng được đăng vào tối 10/8/2019 và đến giờ vẫn còn thu hút nhiều comment. 




Ông Phạm Đình Trọng cũng là một trong số những nhà văn quân đội, sớm tham gia BVĐ Văn đoàn độc lập và hưởng ứng các phong trào ly khai Đảng Cộng Sản do các thành phần trí thức này cổ vũ. Có thể nói, ông Trọng được xếp vào hàng "khai quốc công thần" của Văn đoàn độc lập. Thế nhưng, một điều lạ lùng, nhiều bài viết của ông Phạm Đình Trọng không xuất hiện trên website Văn Việt, thậm chí là cả quyển tiểu thuyết chống chính quyền với giọng viết cực đoan thời thượng theo đúng gu của Văn đoàn. Qua bài viết trên facebook của ông, người đọc mới biết rằng hóa ra Văn Việt không chịu đăng các tác phẩm của ông Trọng với lý do: “không có văn”, “chưa phải lúc đăng". Trong khi ấy, những bài viết đăng trên Văn Việt, nói như ông Trọng, đó là mớ giấy lộn cũ kỹ của Văn học trước 1975 ở miền Nam.

Nhận xét về giải thơ của Văn Việt, ông Trọng hoàn toàn ủng hộ quan điểm của ông Lê Phú Khải, rằng những tác phẩm ấy chỉ là những bài thơ mê sảng, điên loạn. Đáng chú ý, ông Trọng còn chỉ trích lối bốc thơm nhau thái quá của Văn Việt: 

"Trao giải thưởng cho thứ được gọi là thơ đó, có phải Văn Việt muốn khuyến khích sự sáng tạo, tìm tòi theo khuynh hướng “Bộ phận sinh dục thì theo cách của một vòi nước không thể khóa chặt / Tuôn xối xả những chất lỏng màu đỏ” . Rõ ràng giải thưởng Văn Việt là không đứng đắn, là lừa dối, làm hàng giả. Lừa dối từ lời quảng cáo của ban giám khảo thơ đối với món hàng giả thơ được giải thưởng Văn Việt. Hàng giả văn chương làm hỏng thẩm mĩ, gieo bệnh tật cho tâm hồn con người. Tội làm hàng giả văn chương còn lớn hơn, nặng hơn rất nhiều tội của công ty Pharma VN buôn thuốc giả trị ung thư."

Phản ứng lại những đả kích này của Phạm Đình Trọng, một loạt các nhà văn của Văn Việt đã vào comment bào chữa, biện minh cho Văn Việt, và tiếp tục lại khẳng định rằng đó là những cách tân nghệ thuật mà người khác khó có thể hiểu được. Ông Lưu Trọng Văn còn cho rằng những luận điểm của ông Trọng là sự lặp lại của cuộc chiến giữa nghệ thuật vị nhân sinh và nghệ thuật vị nghệ thuật thời trước Cách mạng: "Không ngờ hôm nay vẫn còn phân ly bởi câu chuyện nghệ thuật vị nghệ thuật hay nghệ thuật vị nhân sinh hơn 70 năm trước." Ông Đặng Tiến, một nhà phê bình văn học nổi tiếng cũng ủng hộ giải thưởng thơ của Văn Việt và cho rằng ông Trọng đọc không hiểu là vì không muốn hiểu. Phản đối lại quan điểm của ông Tiến, nhà văn nổi tiếng Vũ Thư Hiên chốt một câu ngắn gọn: "Cái này phụ thuộc trí tuệ của mỗi người. Người ngu đần đọc thơ không hiểu ngay hoặc chỉ hiễu láng máng sau khi cố gắng suy nghĩ chán chê là bình thường. Mà người thường cũng chả cần hiểu làm gì thứ thơ khệnh khạng, cố làm ra vẻ cao siêu ấy. Vứt!" Và thế là Đặng Tiến tag thêm Nguyễn Hoàng Anh Thư (một nhà thơ khác cũng được giải thơ của Văn Việt, cùng nhau anh anh em em tung hứng khen ngợi thơ. Đặng Tiến đàng hoàng là một nhà phê bình có nghề, thế mà chẳng viết nổi một câu phê bình có tính lý trí để lý giải được cái hay của thơ Vũ Lập Nhật. Hóa ra trước giờ chỉ giỏi bốc thơm, cứ khen "hay" nhiều lần thì thế nào cũng thành "hay" thật. Trên thực tế, thứ văn thơ của Văn Việt cũng chẳng xứng đáng được gọi là "nghệ thuật vị nghệ thuật", vì trong đó lối văn thơ ấy không có nghệ thuật, chỉ có cơn mê sảng của những bệnh nhân tâm thần.

Trò diễn của các trí thức Văn Việt phô bày hết trên phần comment không thể giấu diếm. Và đúng như ông Trọng nhận định, cách ứng xử của Văn Việt đang cho thấy nhân cách của những người vận hành Văn Việt và ca tụng Văn Việt đang có vấn đề: "Cao ngạo, coi mình là chân lí, những người có trách nhiệm ở Văn Việt không trung thực nhìn lại mình mà kích cách nói không đúng của anh Lê Phú Khải lên để lấp liếm cái sai của Văn Việt và làm to chuyện anh Khải, làm căng thẳng sự việc để thí bỏ anh Lê Phú Khải cho xong chuyện. Đó là cách xử sự không đàng hoàng, không văn hóa."

Tự bên trong Văn Việt vạch mặt nhau, không phải bởi người ngoài gây nên, mà là bởi cách làm việc và trình độ thẩm mỹ của Văn Việt quá thấp kém, thiếu tính chuyên nghiệp. Có lẽ đã đến lúc cáo chung cho Văn Việt, vì cho đến giờ vẫn chưa ai thấy Văn Việt có đóng góp gì thực sự cho nền văn học Việt Nam.
 Nguyễn Biên Cương

Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2019

“Thánh chửi” Lê Thị Hiền là thành phần ngáo phây và fan của Việt tân?



Những ngày qua, truyền thông, dân mạng, làng phây được phen dậy sóng sau khi clip của “thánh chửi” Lê Thị Hiền, hiện là đại úy cảnh sát của Công an Quận Đống đa, Hà Nội đại náo ở sân bay Tân Sơn Nhất, dẫn đến việc bà này bị ngành đình chỉ công tác và hãng hàng không đưa vào diện cấm bay.
 Phần đông đều phẫn nộ và hy vọng ngành công an sớm xa thải nữ đại úy này làm mất thể diện của lực lượng công an Việt Nam, tuy nhiên cũng có một vài ý kiến chia sẻ, cảm thông với bà này bởi cho rằng “không có lửa thì sao có khói”, hành xử của bà này có lẽ xuất phát từ ức chế với cách nhân viên hàng không mà không ít hành khách từ lâu đã bất bình.

Còn phía giới ba que, zân chủ thì tận dụng tối đa “sóng truyền thông” này để thóa mạ, xúc phạm lực lượng công an – kẻ thù không đội trời chung với họ, tôn bà Hiền lên thành gương mặt, thành đại diện, thành biểu tượng của lực lượng công an, của chế độ chính trị hiện nay là coi thường dân, sống xa hoa, hành xử lỗ mãng…






 Tiểu biểu như nhà truyền thông zân chủ Phạm Đoan Trang dành hẳn loạt bài cho bà Hiền phản ánh “Ăn vạ là truyền thống ngành”, ôn lại những chuyện băng đảng của bà này bị an ninh đàn áp ra sao để công kích ngành công an… Hành xử này của giới zân chủ, ba que xem ra dễ hiểu, scandal của bà Hiền quả thực là cơ hội vàng cho họ trả mối hận đối với lực lượng công an đã khiến cho chúng không tài nào khuynh đảo nền chính trị Việt Nam hơn 40 năm qua, chứ chưa nói gì đến chuyện lật đổ thể chế - mục tiêu và lý tưởng sinh tồn của họ!

Dù có cảm thông đến mấy, chia sẻ đến mấy với một bà mẹ đang có con nhỏ, bị ốm, dù có hay không bị nhân viên hãng hàng không máy móc, không hỗ trợ dẫn đến sự phẫn nộ bộc phát thì người ta không thể chấp nhận nổi hành xử và các phát ngôn của bà Hiền. Hành xử của bà này đúng là khiến ngành công an “nuôi ong tay áo”. Tuy nhiên điều đáng chú ý về nhân vật này mà giới zân chủ, ba que lờ tịt đi nhưng dân mạng lại đang đào bới, đó là tuyên bố sẽ bỏ ra 5 triệu một ngày chạy quảng cáo trên facebook để “khủng bố” nữ nhân viên hàng không ế chồng và từng chia sẻ bài viết của Việt tân – trang tin của nhóm người Việt lưu vong bị Bộ Công an Việt Nam liệt vào danh sách đen và tổ chức khủng bố! Tuyên bố sẽ chạy quảng cáo và khủng bố nữ nhân viên hàng không kia chứng tỏ bà Hiền thực sự là “cư dân facebook chính hiệu” và hiểu được sức mạnh và sự thao túng của đồng tiền trên phây trường. Còn vết đen hành xử của bà chia sẻ bài viết của trang tin đám khủng bố Việt tân nếu bị ngành mình phát hiện thì chắc chắn bà không chỉ bị đưa ra khỏi ngành mà còn được đồng nghiệp liệt vào diện điều tra về hành vi tuyên truyền chống Nhà nước!

Chắc chắn đối với ngành công an, bà Hiền sẽ sớm thành biểu tượng “tự diễn biến, tự chuyển hóa”, suy thoái đạo đức, lý tưởng, khó có thể tồn tại trong ngành này cho dù kết quả điều tra các clip tung lên mạng bị cắt ghép, cố ỹ hãm hại (hiện chủ facebook đã gỡ xuống).
Đối với ngành hàng không, mong rằng họ sẽ cải tiến chất lượng phục vụ để không đẩy người dân vào tình trạng phẫn uất, bởi giá vé rất đắt, thời gian ngày càng là vàng, là ngọc và quyết định cấm bay thực sự là cú phạt đáng giá với mỗi người dân trong thời đại đi lại bằng hàng không như đi chợ hiện nay!
Đối với các cư dân mạng ngáo phây, với mỗi công chức Nhà nước mong rằng, họ sẽ học hỏi được nhiều điều từ vụ bà Hiền, đừng để bị biến thành “hiện tượng trên mạng” thế này!
Nguyễn Biên Cương

Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2019

THAY ĐỔI THỂ CHẾ KHÔNG GIÚP VIỆT NAM THẮNG TRUNG QUỐC



Chỉ vì Trung Quốc đưa hai chiến hạm tới bãi Tư Chính mà phe lề trái đã diễn đủ trò, trò lố bịch nhất đó là khua môi múa mép thuyết phục dân cư mạng rằng vì Việt Nam không có thể chế dân chủ, đa đảng nên bị Trung Quốc bắt nạt và sẽ không có đủ lực để đánh Trung Quốc. Đây là một lập luận thiếu cơ sở, thể hiện cho sự ít học và tham vọng chính trị bất chấp thủ đoạn của những Việt Tân nằm vùng phong trào lề trái như Phạm Đoan Trang và Nguyễn Anh Tuấn. 


Trên facebook của mình, Nguyễn Anh Tuấn viết:  “Chỉ bằng cách thực tâm cải cách chính trị, mở rộng các quyền tự do dân chủ, khiến người dân thực sự cảm thấy đất nước này là của họ, chứ không phải là của riêng một vài cá nhân, gia đình hay bè đảng nào. Mà động thái cần thiết đầu tiên là trả tự do cho tất cả những người đang bị giam cầm chỉ vì yêu nước khác cách của đảng”. ( Link: https://www.facebook.com/photo.php?fbid=2879789955369212&set=a.527066403974924&type=3&theater )

 Phạm Đoan Trang tán tụng thêm vào: "Nói cách khác, nhân dân Việt Nam sẵn sàng bảo vệ Tổ quốc, nhưng là khi và chỉ khi đất nước đã dân chủ hoá." Nhà báo rởm Phạm Đoan Trang không rõ đã đọc lịch sử chưa? Cả nghìn năm chống lại giặc ngoại xâm, đã bao giờ Việt Nam cần đến "dân chủ hóa" chưa? Ngô Quyền, Lê Hoàn, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi... biết bao thế hệ anh hùng chống ngoại xâm, họ đâu cần "dân chủ hóa" mà vẫn có được lòng dân.

Lố bịch hơn nữa, thay vì bàn về tình hình bãi Tư Chính và đa tin trung thực về các động thái yêu nước của chính quyền thì nhà báo Phạm Đoan Trang lại cố tình bàn về những vấn đề chẳng hề liên quan gì đến biển Đông:  Nhà xuất bản Tự Do bị đóng cửa (theo đúng luật xuất bản, NXB này chưa hề có giấy phép hoạt động), gỡ chặn Luật Khoa tạp chí (website này cũng không có giấy phép hoạt động tại Việt Nam và thường xuyên đưa các tin bài kích động lật đổ chính quyền), thả tự do cho các nhà hoạt động Rận chủ (nhưng tất cả các tù nhân này đều vi phạm luật dân sự Việt Nam, và chẳng có ai là tù nhân chính trị cả...). Cô ta còn trắng trợn tuyên bố rằng: "Nếu đảng và nhà nước cộng sản không tiến hành bất kỳ việc nào trong số các việc cụ thể nêu trên, điều đó củng cố nhận định rằng: 1. Đảng Cộng sản chưa bao giờ thực tâm muốn một sự thay đổi nào vì đất nước, vì nhân dân. 2. Đảng đã, đang và sẽ tiếp tục bán nước."(Link; https://www.facebook.com/pham.doan.trang/posts/10157763229383322 )

Nếu bây giờ dân chủ hóa theo lối Mỹ, đa đảng, thì Việt Nam sẽ rơi vào tình trạng "cha chung không ai khóc". Người dân thay vì đoàn kết để đấu tranh chống giặc ngoại xâm sẽ chuyển sang xung đột lẫn nhau theo lợi ích của đảng phái mình tham gia, giống tình trạng của Mỹ. Thế nên, dân chủ hóa để phân tán người dân vào thời khắc nước nhà đang phải đối mặt với nhiều khó khăn đó là con đường bại vong. Đây chính là hậu quả mà các nước Liên Xô cũ phải gánh chịu vì nghe theo lời khuyên "dân chủ hóa" của Mỹ. 

Nhà báo rận chủ Phạm Đoan Trang và những kẻ theo cô ta lớn tiếng buộc tội chính quyền Việt Nam là bán nước, nhưng thực sự chính họ đã sớm bán nước, bán thân, bán cả linh hồn mình cho Mỹ, sẵn sàng làm tay sai cho chính quyền Mỹ với kỳ vọng một ngày nào đó sẽ trở thành một chính khách bù nhìn được Mỹ nuôi như Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu. Cô ta và những người thuộc "lề trái"  không hề đại diện cho nhân dân, mà đại diện cho một nhóm người sẵn sàng bán nước, sẵn sàng bất chấp mọi giá để gây loạn, thực sự là những tên tội phạm nguy hiểm đang khoác mặt nạ cứu dân cứu nước.