Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2019

Giới chuyên gia Mỹ ảnh hưởng nặng đến dư luận mạng Việt Nam về sự kiện Tư Chính



Từ khi tàu Trung Quốc xâm phạm bãi Tư Chính của Việt Nam, các báo “lề trái” đã liên tục công kích rằng truyền thông chính thống đang đưa tin một chiều về vụ việc. Tuy nhiên, thay vì đưa tin đa chiều, chính dư luận “lề trái” cũng đang chịu ảnh hưởng nặng từ phát ngôn của giới chuyên gia Mỹ và báo chí Trung Quốc. Hai nguồn tin này chi phối mọi động thái quan trọng của dư luận – từ việc họ bắt đầu đưa tin về sự kiện Tư Chính, việc họ hình thành các yêu sách quan trọng để gửi đến Chính phủ, cho đến thời điểm họ tổ chức biểu tình.
Cụ thể, người đầu tiên đăng thông tin về “vụ Tư Chính” lên mạng xã hội, từ đó tạo thành “sóng truyền thông”, là Ryan Martinson (Trợ lý Giáo sư tại Trường Hải chiến Mỹ).
「Chuyên gia Mỹ, bãi Tư chính, Ryan Martinson」的圖片搜尋結果
Ngày 24/07, James Kraska (Chủ tịch Trung tâm Stockton về Luật hàng hải Quốc tế thuộc Trường Hải Chiến của Mỹ) và Jonathan Odom (giáo sư luật quốc tế của Trung tâm Nghiên cứu An ninh Marshall của Mỹ) đồng loạt nói Việt Nam “sẽ thắng” nếu kiện Trung Quốc ra tòa PCA. Phát biểu của họ ảnh hưởng mạnh đến dư luận Việt Nam, do được đăng trên cả BBC lẫn báo Thanh Niên vào cùng một ngày.

「Chuyên gia Mỹ, bãi TÆ° chính」的圖片搜尋結果Trong suốt sự kiện, Carl Thayer (cựu nhân viên Bộ Quốc phòng Mỹ) viết nhiều bài khuyên Việt Nam xích lại gần Mỹ để tự vệ trước Trung Quốc. Ngoài ra, Thayer là người đầu tiên đưa tin rằng có 80 tàu Trung Quốc tại bãi Tư Chính, tạo sóng truyền thông góp phần thúc đẩy cuộc biểu tình hôm 06/08 của nhóm No-U.
Trong khi đó, Nam Hoa Tảo báo (được cho là chịu ảnh hưởng của Trung Quốc) là bên đầu tiên định hướng dư luận rằng sự kiện Tư Chính sẽ gây biểu tình, bạo động lớn như sự kiện HD-981.
Bốn chuyên gia Mỹ vừa nêu đều ít nhiều có liên hệ đến Bộ Quốc phòng Mỹ. Vì vậy, họ có thể chịu nhiều ảnh hưởng từ nguồn tin và cơ sở lý thuyết của cơ quan này, dù họ có phát ngôn độc lập với nó hay không. Việc báo chí tiếng Việt dồn sự chú ý vào quan điểm của giới chuyên gia Mỹ, thay vì tham khảo thêm góc nhìn từ các quốc gia khác hoặc các viện nghiên cứu độc lập, có thể ảnh hưởng đến độ khách quan, đa chiều của thông tin.
Để dư luận Việt Nam không bị chi phối bởi những lực lượng nước ngoài đang tìm kiếm lợi ích ở Biển Đông, báo chí tiếng Việt cần đa dạng hóa nguồn tin về bãi Tư Chính.
Nguyễn Biên Cương

Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2019

Đã đến lúc báo “lề trái” thừa nhận thành quả của Nhà nước trong việc bảo vệ Biển Đông?



Đầu tháng 07/2019, Trung Quốc đã đưa một đội tàu khảo sát đến thăm dò các mỏ dầu tại vùng biển bãi Tư Chính, thuộc vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Từ ngày 12/07, giới chống đối đã tận dụng sự kiện này để tung tin giả, đòi thay đổi đường lối đối ngoại theo hướng “thân Mỹ - thoát Trung”, đòi thay đổi thể chế chính trị, và kích động biểu tình, bạo động. Đầu tháng 8, các bên liên quan đến xung đột trên Biển Đông đã có nhiều động thái ngoại giao và quân sự dồn dập, khiến sóng truyền thông dâng cao, tạo điều kiện để giới chống đối tổ chức một cuộc biểu tình nhỏ trong nước và chuẩn bị kích động các cuộc biểu tình kế tiếp. Dù sóng truyền thông đã tạm lắng xuống sau ngày 07/08, khi đội tàu thăm dò của Trung Quốc rút khỏi bãi Tư Chính, một số bài kích động biểu tình vẫn tiếp tục xuất hiện.



Trước tiên, hãy cùng điểm qua trình tự của các sự kiện liên quan đến bãi Tư Chính trong tuần qua, để có một cái nhìn toàn cảnh về vụ việc.
Ngày 01/08, giáo sư Carl Thayer nhận được 2 tài liệu về lượng tàu Trung Quốc đang xâm phạm bãi Tư Chính. Tài liệu thứ nhất, được cung cấp bởi một quan chức Việt Nam, nói lượng tàu Trung Quốc là 35. Một tài liệu khác, đến từ một nguồn tin mà Thayer từ chối tiết lộ, nói lượng tàu Trung Quốc lên đến 80 vào lúc đỉnh điểm. Ngày 03/08, Thayer viết trên Twitter rằng Trung Quốc đã điều 35 tàu đến vùng biển Việt Nam, lúc đỉnh điểm số tàu lên đến 80. Thông tin này khiến dư luận phi chính thống Việt Nam dâng cao từ tối 04/08, với những thông điệp tuyên truyền như “chiến tranh sắp nổ ra”, “nước sắp mất vào tay Trung Quốc”…
Trong 2 ngày kế tiếp, các bên liên quan đến xung đột và an ninh hàng hải trên Biển Đông đã có nhiều động thái ngoại giao và quân sự dồn dập.
Cụ thể, ngày 05/08, Trung Quốc tuyên bố sẽ tổ chức tập trận bắn đạn thật tại quần đảo Hoàng Sa vào ngày 06 và 07/08.
Về phía phương Tây, nhân chuyến thăm Việt Nam hôm 05/08, Phó Chủ tịch Ủy ban Châu Âu Federica Mogherini đã phát biểu rằng EU quan ngại về tình hình căng thẳng gia tăng tại khu vực Biển Đông, và rằng việc Trung Quốc quân sự hóa Biển Đông sẽ đe dọa hòa bình trong khu vực. EU cũng công bố một thông cáo chung về việc kết thúc đàm phán Hiệp định về thiết lập khuôn khổ tham gia của Việt Nam vào các hoạt động quản lý khủng hoảng của EU (Hiệp định FPA).
Ngày 06/08, tàu sân bay USS Ronald Reagan của Mỹ cập cảng nước đồng minh Philippines, cũng là một bên đang có xung đột trên biển với Trung Quốc.
Nhân sóng truyền thông mà tin tức của Thayer và tuyên bố tập trận của Trung Quốc tạo ra, trưa 06/08, khoảng 10 thành viên của nhóm No-U Hà Nội đã biểu tình 20 phút trước cửa Đại Sứ quán Trung Quốc. Các biểu ngữ giấy và khẩu hiệu miệng của họ bao gồm 3 nội dung: đòi Trung Quốc rút khỏi vùng biển của Việt Nam, đòi Chính phủ Việt Nam kiện Trung Quốc tại tòa PCA, và quy kết Chính phủ Việt Nam “bán nước”. Nhóm biểu tình cho biết họ không bị bắt giữ sau hoạt động này.
Nhân đó, từ chiều và tối 06/08, Hoàng Ngọc Giao và Ngô Anh Tuấn bắt đầu lên BBC kích động biểu tình, đồng thời kêu gọi Nhà nước chủ động tổ chức biểu tình, hoặc tạo hành lang pháp lý để “người dân” biểu tình.
Ngày 07/08, Ryan Martinson viết trên Twitter rằng tàu thăm dò HD-8 đã rời khu vực bãi Tư Chính, với lý do đã thăm dò xong. Tin tức này xuất hiện trên mạng xã hội Việt Nam từ sáng 08/08, và dần khiến những lời kêu gọi biểu tình “hạ nhiệt”.
Trong giới nghiên cứu người Việt, Hoàng Việt và Đinh Kim Phúc cho rằng tàu HD-8 rút do sự phản đối mạnh mẽ của Việt Nam và áp lực của quốc tế, đặc biệt là Mỹ; do cả Việt Nam lẫn Trung Quốc đều không muốn có chiến tranh; và do bão biển. Trong khi đó, Hà Hoàng Hợp cho rằng tàu HD-8 rút do đã tiến hành thăm dò xong. Cả 3 chuyên gia đều cho rằng vì tàu HD-8 đang neo ở căn cứ của Trung Quốc trên Đá Chữ Thập, chưa xác định được tàu Trung Quốc có sớm trở lại quấy nhiễu khu vực bãi Tư Chính hay không. Vì vậy, “vụ Tư Chính” được xem là chưa khép lại, và dư luận phi chính thống vẫn liên tục theo dõi vụ việc để khai thác các diễn biến mới.
Như vậy, các diễn biến trong tuần qua đã bác bỏ 2 thông điệp tuyên truyền mà giới “dân chửi” theo đuổi từ đầu vụ Tư Chính đến nay.
Trong khi họ tuyên truyền rằng Việt Nam không thể bảo vệ Biển Đông nếu không trở thành đồng minh quân sự của Mỹ; thực tế cho thấy Việt Nam đã tiến hành các bước vận động quốc tế một cách bền vững, bài bản và hiệu quả; mà không cần phá bỏ thế đứng độc lập của mình.
Trong khi họ tuyên truyền rằng Chính phủ Việt Nam bắt bớ, đánh đập những người chống Trung Quốc; thực tế cho thấy công an không can thiệp vào cuộc biểu tình của họ, chừng nào họ không đi quá xa khỏi mục đích được nêu, và không tạo nguy cơ phát sinh các cuộc bạo động như ở Bình Dương năm 2014 và ở Bình Thuận năm 2018.
Quyết tâm của Chính phủ Việt Nam trong việc bảo vệ chủ quyền biển cũng đã được thừa nhận bởi các báo nước ngoài:

Cách tuyên truyền của giới “dân chửi” trong vụ Tư Chính đang cho thấy họ thiếu tôn trọng sự thật, thiếu công bằng; chỉ muốn lợi dụng xung đột trên biển để trục lợi chính trị, bất chấp sự an toàn của người dân; và còn thua xa Chính phủ Việt Nam về tầm nhìn, năng lực chính trị.
Nguyễn Biên Cương

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2019

Dư luận “lề trái” nói gì về vụ học sinh trường Gateway tử vong trong xe đưa đón?



Ngày 06/08/2019, một học sinh lớp 1 trường phổ thông liên cấp Gateway tại Hà Nội đã tử vong trên xe ô tô đưa đón học sinh của trường. Theo giả thuyết ban đầu, cháu bé tử vong do bị bỏ quên trên xe từ sáng sớm đến 16h cùng ngày trong tình trạng nắng nóng, thiếu dưỡng khí. Tuy nhiên, vụ việc này vẫn còn nhiều điểm nghi vấn – như cháu bé mặc áo đỏ khi đến trường nhưng lại mặc áo trắng khi được phát hiện, cháu bé có vết thương trên đầu… Vì vậy, cơ quan điều tra vẫn đang tiếp tục làm rõ vụ việc.
Trong tuần qua, dư luận mạng xã hội đã dồn khá nhiều sự chú ý vào vụ việc này. Họ tranh cãi về nhiều khía cạnh của nó – như có nên tổ chức thắp nến cầu nguyện không, trường quốc tế có xấu không, ai chịu trách nhiệm trong vụ việc… Trong đó, các bài viết công kích Nhà nước tập trung khai thác 3 khía cạnh – là (1) nhân thân của chủ sở hữu trường Gateway, (2) trách nhiệm của cơ quan quản lý giáo dục trong vụ việc, và (3) phản ứng của báo chí chính thống sau vụ việc.
Cụ thể, về khía cạnh thứ nhất, Đường Văn Thái tung tin rằng 3/4 cổ đông sáng lập của Tập đoàn Giáo dục Quốc tế Edufit (tức doanh nghiệp sở hữu trường Gateway) là con cháu của các quan chức Việt Nam. Cụ thể, Trần Thị Hồng Vân và Trần Thị Hồng Hạnh là con, cháu của Trung tướng Công an Trần Văn Vệ; còn Nguyễn Thị Xuân Trang là con gái Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Từ đó, Thái viết rằng nhóm cổ đông vừa nêu đã dùng tập đoàn Edufit như “một cách chiếm đất vàng giá rẻ, một cách rửa tiền hợp pháp”, khiến tập đoàn này “phát triển mạnh một cách bất thường”, có 10 cơ sở chỉ sau 1 năm rưỡi hoạt động. Vì hôm 08/08, Thái lên giọng chửi những kênh Youtube “xào” lại bài của mình, đồng thời chửi những độc giả chất vấn độ tin cậy của nguồn tin, có thể thấy Thái là bên đầu tiên nhận thông tin từ nguồn để tung lên Internet:

Về khía cạnh thứ hai, Lã Minh Luận công kích rằng ngành Giáo dục đã không làm tròn công tác quản lý, khi để trường Gateway “treo đầu dê bán thịt chó”, tự xưng là “trường quốc tế” dù không đạt chuẩn. Về việc này, Nguyễn Trang Nhung chỉ ra rằng dù trường Gateway là thành viên của Hội đồng các Trường Quốc tế (Council of International Schools - CIS), đúng như quảng cáo của trường, thực ra thông tin trên website của CIS cho thấy trường Gateway chưa được CIS tín nhiệm.
Về khía cạnh thứ ba, giới chống đối công kích 2 bài báo mà VnExpress đăng ngay sau vụ Gateway – với tựa đề “38 trẻ em Mỹ chết vì bị bỏ quên trên ôtô mỗi năm”, và “Bé trai Mỹ chết sau khi bị bỏ quên trên xe buýt trường học”. Họ quy kết rằng VnExpress đã “viết theo đơn đặt hàng” của những người trong cuộc, hoặc viết theo lối tuyên truyền để lấp liếm những yếu kém của nền giáo dục Việt Nam. Họ cũng viết rằng VnExpress đã “bịa đặt” việc học sinh Noah Sneed chết do bị bỏ quên trên xe bus trường học ở Mỹ - bởi theo nội dung của bài báo, thì Sneed sống ở Florida, còn vụ việc lại diễn ra ở California. Tuy nhiên, Anh Hoang Tran và Nguyễn Trang Nhung chỉ ra rằng nếu tra Google, độc giả sẽ thấy đây là một vụ việc có thật ở Florida, VnExpress chỉ viết nhầm Florida thành California do cẩu thả:

Sau khi xem xét vấn đề, chúng tôi xin đưa ra 3 ý kiến.
Thứ nhất, quan điểm của giới “dân chửi”, rằng vụ việc này thể hiện sự yếu kém đặc biệt của nền giáo dục Việt Nam so với thế giới, có phần không chính xác. Những vụ việc tương tự diễn ra hằng năm ở Mỹ, mà VnExpress phản ánh, là bằng chứng rất cụ thể để bác bỏ quan điểm vừa nêu. VnExpress hoàn toàn có quyền đưa tin như vậy để cho độc giả thấy bức tranh toàn cảnh, tránh cái nhìn thiên lệch, một chiều về trách nhiệm của ngành giáo dục Việt Nam trong vụ việc. Phản ứng của dư luận phi chính thống trước 2 bài báo của VnExpress chỉ cho thấy họ không quen đối diện với thông tin trái chiều, để chuyện phe phái che khuất sự thật, và bình luận về thông tin một cách vô trách nhiệm, cảm tính.
Thứ hai, dư luận cần giữ thái độ công tâm khi đánh giá phản ứng của các bên trong vụ việc này. Hiện nay, báo chí chính thống đang nhiệt tình đào xới mọi ngõ ngách trong vụ việc, bao gồm cả trách nhiệm của tập đoàn Edufit và của cơ quan quản lý giáo dục trong sự hình thành hệ thống trường Việt Nam gắn mác “quốc tế”. Như vậy, chưa có dấu hiệu cho thấy báo chí và các cơ quan chức năng đang “bao che” cho các bên liên quan trong vụ việc.
Thứ ba, độc giả có quyền đòi hỏi thông tin chính xác, khách quan, xuất phát từ nguồn đáng tin cậy. Khi Đường Văn Thái đáp lại những đòi hỏi vừa nêu của độc giả bằng thái độ trịch thượng, bề trên, có thể thấy Thái không xứng mang những danh xưng như “nhà hoạt động dân chủ” hay “nhà báo”. Thay vào đó, Thái chỉ là con chó chăn cừu của một nguồn tin gắn với nhóm lợi ích chính trị, và đang vênh váo nhờ được dựa hơi nguồn tin. Kẻ như Thái chỉ là một công cụ tạm thời, và sẽ sớm bị vứt bỏ bởi cả nguồn tin lẫn “giới hoạt động”.    

Thứ Hai, 12 tháng 8, 2019

Liên minh quân sự, kiện ra Tòa quốc tế có phải là chìa khóa bảo vệ chủ quyền?



Trước việc Trung Quốc đưa đoàn tàu Hải Dương 8 cùng tàu hộ vệ đến quấy nhiễu việc thăm dò, khai thác dầu khí của Việt Nam tại bãi Tư Chính trở thành tâm điểm cho các hoạt động công kích chính quyền “hèn nhát”, không có năng lực bảo vệ chủ quyền, vì giữ Đảng nên không chịu khư khư chính sách “ba không” và không dám kiện ra Tòa quốc tế PCA, thậm chí Phạm Đoan Trang, Nguyễn Anh Tuấn và băng đảng “đấu tranh dân chủ”, “yêu người VNCH” của cô này còn hô hào chỉ có thể lật đổ, thay thế thể chế chính trị hiện nay mới giúp Việt Nam bảo vệ chủ quyền, phát triển đất nước đi tới dân chủ, tự do, với lập luận kiểu “chỉ khi có đa đảng, “người dân” mới nghĩ đất nước là của mình, từ đó mới sẵn sàng hy sinh để chống ngoại xâm, thay vì “thờ ơ” trước ngoại xâm như hiện tại.
Nhìn cách hành xử của chính quyền Philippines những ngày qua, không khỏi khiến cho chúng ta suy ngẫm: liệu trở thành đồng mình quân sự với Mỹ, liệu kiện Trung Quốc ra Tòa án trọng tài quốc tế (PCA) và giả sử sẽ thành công như Philippine có phải là “bảo bối” giữ đảo như giới “nhân sỹ trí thức” như ông Nguyễn Quang A, bà Phạm Chi Lan hay đám “thích lật đổ” như các đệ tử chân truyền của VOICE, Việt tân hô hào lâu này?
「Kiện Trung Quốc ra Tòa, liên minh quân sự với Mỹ bảo vệ Biển Đông」的圖片搜尋結果
Dù thắng lợi vang dội của Phi trong vụ kiện ra Tòa Trọng tài nhưng Trung Quốc tuyên bố thẳng: không tham gia phiên tòa, không chấp nhận bản án, khăng khăng bảo vệ lợi ích cốt lõi ở Biển Đông và dội ngay cho liên minh Mỹ-Phi bằng việc chiếm luôn bãi cạn Scarbourough trước sự bất lực, trơ mắt của Hạm đội 7 và căn cứ quân sự hùng hậu của Mỹ trên đất Phi. Phẫn nộ và thất vọng khiến Chính quyền Duterte công khai quay sang chửi bới Mỹ bỏ rơi họ và quay ngoắt sang “thần phục” Trung Quốc để đổi lấy ưu đãi kinh tế nhằm phát triền đất nước và mưu tính xây dựng, củng cố quân đội nước mình. Giờ đây, Chính quyền Duterte  ngày càng trượt dốc thảm hại trong năng lực bảo vệ chủ quyền, từ việc huyễn hoặc mình có quyền “cấp phép” cho tàu cá Trung Quốc hoành hành trong khu vực EEZ, đến việc chủ động “gợi ý”, mời mọc Trung Quốc thực hiện kế hoạch khai thác tài nguyên chung với chia tỷ lệ 60-40 ngay trong EEZ của mình – hành động không khác nào tự nguyện từ bỏ chủ quyền và hy vọng vớt vát rằngTrung Quốc sẽ chia sẻ cho mình chút nguồn lợi trong vùng biển đặc quyền kinh tế của mình trước khi bị TQ “cướp” sạch!
「Kiện Trung Quốc ra Tòa PCA」的圖片搜尋結果
Philippines còn chút hy vọng vào Mỹ và phán quyết PCA?
Hành động bạc nhược của Phi bất chấp sự bảo vệ bằng một Hiệp định liên minh quân sự với Mỹ và sự thắng lợi phán quyết trọng tài PCA rõ ràng đang tạo áp lực, tạo một bằng chứng thuyết phục cho TQ to mồm cô lập, gia tăng o ép Việt Nam “cứng đầu cứng cổ” trên cả thực địa và mặt trận ngoại giao.
Người Việt từng có bài học đau đớn khi chính thể VNCH trước sự chiếm đóng hoàn toàn của Mỹ đã mất trắng hàng hoạt đảo trên Biển Đông cho Trung Quốc, Đài Loan và các nước xung quanh Biển Đông. Thực tế cho thấy chính phủ “cộng sản” dù trong bối cảnh ngàn cân treo sợi tóc, dù mới giành thống nhất đất nước đã vội vàng đem cuốc xẻng ra tranh giành từng hòn đảo với Trung Quốc và các nước trong khu vực, xây dựng lô cốt, di dân đến các đảo, âm thầm mở rộng các đảo đã có, xây dựng “nhà giàn” nổi trên biển án ngữ, trở thành hàng rào bao quanh khu vực Đặc quyền kinh tế VN… nói chi đến nay VN đã có điều kiện gấp vạn lần về kinh tế và chính trị để bảo vệ chủ quyền của mình.
「Kiện Trung Quốc ra Tòa PCA」的圖片搜尋結果
Bản lĩnh của Việt Nam trong hàng chục cuộc va chạm tương tự như vụ HD981 hay vụ Tư chính mà người dân không hề hay biết vẫn giữ vững được chủ quyền đã khiến người dân hoàn toàn tin vào quân đội VN, bất chấp các chiêu độc từ những chuyên gia hải quân Mỹ, từ đội quân tâm lý chiến BBC, VOA, RFA, RFI của Mỹ và Châu Âu cùng dàn fan cuồng máu đỏ da vàng tung hoàng cả tháng qua.
「Kiện Trung Quốc ra Tòa PCA」的圖片搜尋結果

Ông Nguyễn Thái Hợp sau mấy năm hợp tác với Việt tân tìm "công lý" cho Việt Nam đến đâu rồi?
Nhìn cảnh cả đất nước Venezuela đang “tổng động viên” chữ ký vận động Tổng thư ký LHQ “ngăn chặn” Mỹ bao vây, cấm vận Venezuela, hay cảnh đất nước Ukraina trước các cam kết bảo vệ mạnh mẽ của Mỹ, Âu vẫn mất trắng Crưm… cho thấy chẳng có thế lực bên ngoài nào có thể bảo vệ đất nước mình thay mình, chẳng thể đặt sinh mạng chủ quyền vào tay một tòa án quốc tế nào khác phán xét hết nếu ta không có bản lĩnh. Kẻ nào cho rằng, Mỹ, Pháp có thể giúp VN bảo vệ chủ quyền, rằng đập bỏ thể chế chính trị hiện nay thay bằng thể chế khác, mời gọi nước ngoài đến phán xét chủ quyền cho mình, ngáo hơn nữa là đòi dân chúng xuống đường biểu tình mới cứu được đất nước… đều chứng tỏ tâm lý vọng nô, ảo tưởng, không có bản lĩnh đối đầu, tâm thần hoang tưởng, chẳng khác nào rước thêm một Ngô Đình Diệm hay một Duterte khác vào Việt Nam và đẩy dân tộc lùi về vạch xuất phát của những năm 70 thế kỷ trước.

Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2019

Khôi hài chiêu trò “lạy lục” biểu tình của đám zân chủ



 Mấy ngày nay, dân mạng chóng mặt với các clip livestreams của mấy anh chị zân chủ, ba que hô hào biểu tình, tiêu biểu của Tân Thái, Benny Trương, Nguyễn Văn Đài, Thanh Tâm…. Trong đó, mấy anh, chị zân chủ này không tiếc công ngồi livestream mấy tiếng đồng hồ chỉ để “lạy lục” người dân trong nước xuống đường biểu tình phản đối Trung Quốc xâm phạm chủ quyền Việt Nam, cho đó như là phương sách duy nhất, hữu hiệu nhất mới cứu được đất nước vậy.



Hài nhất là Tân Thái, cứ ngày ngày đến 14h là bật livestream gào đi gào lại điệp khúc đòi đám zân chủ trong nước phải xông ra cổng trước hay cổng sau lối ra khu công nghiệp Pouyen để chặn công nhân, giương cờ Mỹ, hô hào “China get out”. Thiệt kính nể sự “kiên trì”, “nhẫn nại” của Tân Thái cùng đồng bọn ít ỏi live tại hiện trường “tận tình van nài”, “cầu khẩn” người nghe livestream của chúng dù là 1 người duy nhất, chỉ cần “dũng cảm” xông ra chặn lối ra của công nhân cùng với bảng biển giơ cao là sẽ gây ách tắc giao thông, sẽ làm cho cuộc biểu tình “thành công” với cả trăm, ngàn công nhân “hưởng ứng”!!!
Một số người dân nghe livestream này hiếu kỳ, cũng hỏi địa điểm và được hướng dẫn đã có rất đông người đang biểu tình rồi, nhưng khi ra đến nơi không thấy mống nào “biểu tình” cả thì được hướng dẫn tiếp là cứ “dũng cảm” xông ra đường sẽ có hàng chục người đang “núp nùm” hưởng ứng ngay!
Thật kính nể các anh zân chủ ba que này. Chắc ban ngày đi lao động cật lực, tối đến dù ngáp ngắn ngáp dài vẫn nỗ lực duy trì livestream nhiều giờ với chất giọng đều đều mong truyền “cảm hứng” đến người xem, bất chấp cả lừa gạt chỉ để họ sập bẫy, trở thành “anh hùng đấu tranh chống Trung Quốc” cho chúng ở bên kia bán cầu tung hô 9 tầng mây.


Thế mới biết vì sao đám No-U, zân chủ trong nước, sau nhiều ngày tuyên bố kệ “Đảng, Nhà nước lo”, báo chí có “kêu gào” đến mức nào chúng cũng không “dại dột” xuống đường biểu tình, bất chấp đồng đảng ở hải ngoại kêu gào rát cổ bỏng họng. Thậm chí chúng còn mạt sát, chửi bới luôn cả đồng bọn ở hải ngoại trình diễn biểu tình giả, gây hiểu lầm. Sau vài tuần thì dường như chính mấy tay zân chủ này không thể “mặc kệ Đảng lo” được mà phải lục tục gom vài mống ra trước cổng ĐSQ Trung Quốc “biểu tình”. Ngày lập tức, clip của mấy biểu tình viên chuyên nghiệp này được rải ngập trên mạng, được xem như những “chiến sỹ tiên phong” để hô hào những kẻ núp nùm khác phải học theo, làm theo.
Thế mới hiểu, dù rất nhiều “biểu tình viên chuyên nghiệp” thấy biểu tình giờ èo uột, quanh đi quanh lại vài gương mặt quen thuộc, trình diễn mãi thành lố lăng, phản tác dụng, nhưng dốt cuộc vẫn bị các ông bầu, trùm sò, tài trợ ép phải “xuống đường”, “tự nhổ tự liếm” luôn chính tuyên bố của mình mấy hôm trước đó.
Hóa ra thân phận mấy ông bà zân chủ, biểu tình viên chuyên nghiệp cũng chả được hành xử “độc lập” như họ giương giương lên đâu nhỉ?
 Nguyễn Biên Cương

Thứ Năm, 8 tháng 8, 2019

Đại chiến trong “Văn đoàn độc lập”!



Gần đây, dư luận được phen mở mắt chứng kiến các “nhà sáng lập” của cái gọi là “Ban vận động thành lập Văn đoàn độc lập Việt Nam” đập nhau tơi tả. Họ không còn giấu giếm, lấp liếm và thỏa hiệp được với nhau trong nội bộ mà lôi nhau lên trước các trang/kênh thông tin của mình để băm nhau thẳng thừng. Không ngừng lại, họ lôi kéo các con nhang, đệ tử trong trường phái “ly khai Hội nhà văn Việt Nam” để băm nhau cho có thế có lực. Cuộc khẩu chiến này chắc chắn chưa thể dừng cho đến khi cái tổ chức mà họ kiêu hãnh, tuyên bố lùm xùm từ khi “sáng lập” kia tan rã và một tá tổ chức mới sẽ hình thành để bảo vệ đường hướng cho phe cánh của mình trong nhúm “lực lượng văn chương độc lập” này

Có thể tóm lược đại khái cuộc đại chiến này, về công khai là xung quanh bản chất của văn chương và định hướng chính trị của “Văn đoàn độc lập” với 2 phe chính nổi lên như sau:.
Phe thứ nhất gồm toàn gương mặt của đứng đầu Văn đoàn Độc lập – bao gồm Hoàng Hưng, Nguyên Ngọc, Hoàng Dũng – tuyên bố rằng văn nghệ sĩ không phải là công cụ phục vụ số đông, phục vụ chính trị; mà phải được tự do sáng tạo, đi tìm cái mới, kể cả cái mới khó hiểu và xa lạ với số đông.
Phe còn lại, được xem như là nhóm ly khai – bao gồm Trần Mạnh Hảo, Hà Sĩ Phu, Lê Phú Khải, Paul Nguyễn Hoàng Đức – tuyên bố rằng văn nghệ “phải gắn với hiện tình phải là công cụ để phụng sự đất nước, chống giặc nội xâm và ngoại xâm”; và phải dễ hiểu với tầng lớp bình dân.
Thế là sau năm năm thành lập, không có lễ kỷ niệm hay liên hoan tưng bừng, giải ngân bằng gây quỹ in sách, trao tặng giải thưởng hay tung hô “tác phẩm”, “tuyên bố” của nhau lên 9 tầng mây như mọi khi. Thay vào đó là các cuộc đôi co bất tận, không phân thắng bại, thậm chí bắt đầu có khuynh hướng nhục mạ nhau là “phản bội”, là “cơ hội”.
Nhìn lại cục diện các tổ chức “xã hội dân sự độc lập” mà ông Nguyễn Quang A, đám VOICE của Việt tân hô hào 5 năm trước với chủ trương hình thành hàng loạt các tổ chức đội lốt xã hội dân sự nhằm cạnh tranh lực lượng với các tổ chức, hội nghề nghiệp, xã hội do Đảng lãnh đạo như Hội nhà báo, hội nhà văn, hội luật sư, hội blogger, …quy tụ xung quanh cái gọi là “Diễn đàn xã hội dân sự” của ông Nguyễn Quang A. Đến nay, tất cả các tổ chức xã hội dân sự sự độc lập này, về cơ bản, đã phá sản, đã tan hoang, hoặc còn tồn tại cũng chỉ là cái vỏ của một nhúm khởi xướng vì còn được bơm tiền. Đau nhất là Văn đoàn độc lập, ông A đã không tiếc tiền dốc túi hàng tỷ đồng để nuôi các cụ, các nhà văn di vu chém gió bôi nhọ từ chị Võ Thị Sáu đến lãnh tụ hay nền tảng tư tưởng, chính sách văn học nghệ thuật của Đảng, xem như tồn tại được lâu nhất với tuổi thọ 5 năm cũng bắt đầu chấm hết.
Khi nào rảnh, tôi sẽ biên tiếp về cuộc đại chiến “kỳ cùng địch thủ” này
Nguyễn Biên Cương

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2019

“Ngư dân bám biển” có gì sai?



Vừa qua, nhiều bộ phận của dư luận phi chính thống đã công kích chương trình trao “một triệu lá cờ tổ quốc” cho “ngư dân bám biển”, mà báo Lao Động và Nhà nước tiến hành trong thời gian qua. Khi làm việc này, họ đưa ra cả những ý kiến có sức nặng lẫn những ý kiến phiến diện.
Ý kiến có sức nặng nhất đến từ luật sư Hà Hải, người giúp ngư dân Kiên Giang làm thủ tục kiện cảnh sát biển Thái Lan hồi năm 2016. Ông Hải cho rằng việc dùng ngư dân để “bám biển” đang có cả  mặt tích cực lẫn hạn chế. Ở mặt tích cực, vì ngư dân Việt Nam có “kinh nghiệm đi biển tốt, hiểu biết rõ về ngư truờng, có ý thức bảo vệ chủ quyền biển đảo cao không thua kém ngư dân các nước trong khu vực”, và “tàu cá của ngư dân hiện đã được chính phủ hỗ trợ rất tốt theo huớng hiện đại hoá, trang bị tốt thông tin liên lạc, có thể đánh bắt dài ngày, xa bờ”, họ có thể trở thành “tai mắt, lực luợng dân quân, phên dậu trong tuyến đầu bảo vệ chủ quyền biển đảo”. Ở mặt tiêu cực, cảnh sát biển và hải quân Việt Nam thường không can thiệp kịp thời mỗi khi ngư dân bị tàu nước ngoài đâm chìm hoặc bắt giữ trái pháp luật ngay trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, dẫn đến việc ngư dân bị kết án tù, bị thiệt hại lớn về tài sản, và chủ quyền biển của Việt Nam chịu thiệt hại khi một số ngư dân nhận tội để được giảm án.
Những ý kiến phiến diện đến từ nhiều cá nhân chống đối, như Tuấn Khanh, Đoan Trang, Cát Linh… Họ viết rằng bảo vệ lãnh hải là việc của quân đội chứ không phải ngư dân; rằng Chính phủ Việt Nam đang “lợi dụng xương máu” của dân rồi “vắt chanh bỏ vỏ”, trong khi vẫn “đi đêm” với Trung Quốc.

Nhân vụ này, NXB Tự Do cũng tổ chức tặng sách “Chính trị bình dân” của Phạm Đoan Trang. Họ viết rằng tặng cờ không giúp ích gì cho ngư dân, “chỉ có hiểu biết về chính trị” mới giúp người dân “trở thành những công dân có trách nhiệm, có năng lực tự bảo vệ bản thân, đồng thời tham gia xây dựng và bảo vệ Tổ quốc”.
Sau khi xem xét vấn đề, chúng tôi xin đưa ra 3 ý kiến.
Thứ nhất, chúng tôi thấy quan điểm của luật sư Hà Hải – rằng cảnh sát biển Việt Nam cần kịp thời can thiệp mỗi khi ngư dân bị tàu nước ngoài đâm chìm hoặc bắt giữ trái pháp luật – là có cơ sở và rất đáng lắng nghe.
Thứ hai, chúng tôi không đồng ý với quan điểm của giới “dân chửi”, rằng bảo vệ lãnh hải là việc của quân đội thay vì của ngư dân “bám biển”. Về mặt pháp luật, Điều 64 Hiến pháp Việt Nam năm 2013 đã khẳng định rằng “bảo vệ Tổ quốc là sự nghiệp của toàn dân”, và “cơ quan, tổ chức, công dân phải thực hiện đầy đủ nhiệm vụ quốc phòng và an ninh”. Về lý và tình, những ngư dân trực tiếp hưởng lợi từ việc đánh bắt trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam đương nhiên có một phần trách nhiệm trong việc bảo vệ vùng biển đó. Thật lạ khi giới “dân chửi” không hiểu lý lẽ này, sau khi đã thấm nhuần sách “Chính trị bình dân” của Phạm Đoan Trang.
Thứ ba, cách tuyên truyền của giới “dân chửi” trong vụ việc này cho thấy họ đang áp dụng “tiêu chuẩn kép”, nói trắng cũng được, nói đen cũng xong. Một mặt, khi cần kích động biểu tình, bạo loạn, họ gọi những người dân thường không đi biểu tình, không hoảng loạn về chuyện Biển Đông là “thờ ơ, vô cảm”, “vô trách nhiệm với Tổ quốc”. Mặt khác, khi cần công kích Nhà nước, họ lại nói rằng bảo vệ biển là trách nhiệm của quân đội thay vì ngư dân. Nếu giới “dân chửi” muốn đóng góp cho nền độc lập của dân tộc, có lẽ họ nên bắt đầu bằng cách ngừng nhận tiền nước ngoài, thay vì bằng cách dạy người khác yêu nước.