Thứ Năm, 14 tháng 9, 2017

Ông Tương Lai: bỏ Đảng để khỏi bẽ mặt!



Ngày 2/9 vừa qua, ông GS Tương Lai tuyên bố trên mạng Internet, trả lời phỏng vấn hàng loạt các đài nước ngoài như BBC, VOA, RFA, …về việc “ông ta quyết định bỏ Đảng của Nguyễn Phú Trọng, chỉ theo Đảng của Hồ Chí Minh” đã nổ ra những “xung đột nội tại” của làng zân chủ: đã theo “phong trào dân chủ” từ lâu mà bây giờ mới chịu “bỏ Đảng”? Bỏ Đảng hóa ra chỉ là tránh bị tước thẻ Đảng, tránh bị kỷ luật chẳng khác nào làm xấu mặt “phong trào dân chủ”? Vì sao ông Tương Lai vẫn cố làm to chuyện “bỏ Đảng” của ông, cho dù là “bỏ Đảng kiểu nửa vời”? Vì sao tổ chức Đảng của ông Tương Lai không khai trừ ông ta vi phạm tiêu chuẩn đảng viên từ những sai phạm nghiêm trọng trước đây? Vì sao ông Tương Lai vẫn bám lấy hư danh “đảng viên Đảng cộng sản” dù đã phản bội nó”?...đủ để khiến “làm nóng” dư luận mạng và phơi bày “thực lực phong trào dân chủ” chỉ là nơi “đổ vỏ” cho giới “nhân sỹ trí thức” muốn kiếm chút ảnh hưởng, tiếng tăm với nền chính trị hiện nay?

 
Hình ảnh ông già lấy lý do "tuổi cao sức yếu" tránh sinh hoạt Đảng, nhưng sốc nổi trên đường phố, kiếm hư danh từ dân chủ mạng, nay làm trò ăn vạ "bỏ Đảng" khi sắp bị khai trừ!

Từ lâu nay, giới zân chủ tâng bốc ông Tương Lai như là “nhân sỹ trí thức”, “kẻ phản tỉnh”, “nguyên lão cộng sản dám chống Đảng”…bất chấp việc ông chưa chịu "bỏ Đảng" theo quan điểm chính trị "thực dụng" của Nguyễn Quang A, Lê Công Định... Bản thân ông Tương Lai  được biết đến như là người tích cực nhất trong các hoạt động biểu tình, phong trào đối lập nào bất kể lý do gì. Ông hiếm khi từ bỏ vụ ký đơn thư tập thể nào lên án Đảng và Nhà nước về không chịu “thoát Trung” theo ý ông và đòi trả tự do các “nhà đấu tranh dân chủ” bị bắt, xử tù như Cù Huy Hà Vũ, Phương Uyên, Bùi Hằng…Ông từng tham gia nhóm “Kiến nghị 72”, đòi sửa đổi Hiến pháp 1992 theo hướng bỏ Điều 4, đổi tên Đảng, thay đổi đường lối chính trị 180 độ từ học thuyết xây dựng Chủ nghĩa xã hội theo hướng học thuyết tư bản chủ nghĩa, phác họa bản hiến pháp như là bản sao của Hiến pháp chính quyền Việt Nam cộng hòa trước đây. Tên tuổi của ông làm nên "sức nặng" và "vẻ đẹp truyền thông" cho mỗi cuộc ký tá, kiến nghị, thư ngỏ, yêu sách, tuyên bố....đúng như quan điểm "thực dụng" của "phong trào dân chủ".

 Có thể nói về góc độ cá nhân, việc ông Tương Lai “theo Đảng” chỉ còn là cái vỏ, là cái danh để ông có tư cách viết, ký các đơn thư đòi thay đổi đường lối, lên án các lãnh đạo Đảng, Nhà nước hiện nay, thậm chí đòi chi phối nhân sự cấp cao theo hướng chọn những ai mà ông ta cho là “thân Mỹ”, tẩy chay và loại bỏ những lãnh đạo mà ông ta cho là “thân Tàu”. Dễ hiểu việc ông này tuyên bố “bỏ Đảng” xem như chỉ là mặt hình thức, còn bản chất thì phải hiểu là ông đã “từ bỏ Đảng” từ khi ông chọn cho mình con đường đối lập. Vậy vì sao ông Tương Lai vẫn cố sống cố chết bám lấy hư danh “đảng viên Đảng cộng sản” dù đã phản bội nó?... Câu trả lời nằm ngay chính trong hành xử có vẻ như mâu thuẫn của ông này nhưng lại rất “thống nhất” nếu nhìn nhận đúng bản chất và tư cách của ông ta.

Đọc lá thư ông Tương Lai gửi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng từ năm 2013 cho thấy, ông này điển hình của kẻ thích được đề cao, luôn  đặt cái tôi và thể hiện vai trò “bề trên” của mình dàn chop bu của Đảng hiện nay và vì sao ông này “tư thù” với Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đến vậy. Trong thư, ông Tương Lai  nhắc lại “chuyện cũ” với lãnh đạo cấp cao của Đảng, trong đó có ông Trọng từng đề cao ông Tương Lai khi còn tại chức như thế nào, lên án ông Trọng đã dám quy kết ông Tương Lai và những người ký Kiến nghị 72 đòi thay đổi Hiến pháp là “suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống”, khăng khăng rằng mình vẫn trung thành với Các Mác khi “tham gia soạn thảo và ký vào Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992 mà Tổng Bí thư đã phê phán nặng lời, tôi chỉ muốn nói rằng, tôi đã thực hiện lời chỉ dẫn của Các Mác “ trí thức là người nói sự thật, phê bình ”…Người có tư duy tỉnh táo, bình thường chắc chắn sẽ thấy ngay, ông Tương Lai như đứa trẻ đang cố khóc lóc ăn vạ khi bị bắt lỗi. 

Dù từ lâu phản bội lại Đảng nhưng khi ký tá các đơn thư tập thể, viết bài, kiến nghị… ông Tương Lai đều không quên cái danh “số tuổi Đảng" để chứng minh mình là "Đảng viên lão thành” và chức vụ cao nhất trước khi nghỉ hưu của mình, chứng tỏ ông rất “tự hào” và muốn “phô trương” những thứ mà Đảng, Nhà nước đã dành cho ông và những thứ mà ông có được nhờ từng cống hiến cho Đảng, Nhà nước. Chính vì vậy, dù không còn theo Đảng, không còn sinh hoạt Đảng, mà theo ông Tương Lai, ông được phép nghỉ sinh hoạt Đảng do “tuổi cao và điều kiện sức khỏe” là đúng quy định của Đảng, nhưng chẳng chịu làm cái việc “bỏ Đảng” – vốn là một phong trào làng zân chủ phát động, hô hào nhiều năm nay. Như vậy hóa ra, lòng vả khác lòng sung, ông nương nhờ vào làng zân chủ để “ăn vạ” với Đảng, để đánh bóng tên tuổi và gây dựng ảnh hưởng của mình nhưng trong thâm tâm của ông, ông biết cái nào đánh giá hơn, đáng trân trọng hơn những thứ “hư danh” kia rất nhiều!

Còn việc vì sao chi bộ Đảng của ông Tương Lai không khai trừ ông sau vô khối các vi phạm nguyên tắc, tiêu chuẩn đảng viên? Hóa ra, đối với chi bộ Đảng địa phương, tên ông nằm trong “sổ lưu”, “sổ theo dõi” vì từ lâu ông Tương Lai nghỉ sinh hoạt với lý do chính đáng “tuổi cao sức yếu”, không ai còn quan tâm ông là “đảng viên” hay không nữa. Nhưng việc ông Tương Lai luôn công khai quan điểm chống Đảng trên mạng Internet với danh nghĩa “đảng viên” thì họ buộc phải làm cái việc “chẳng quan trọng đấy nữa” để giữ uy tín cho Đảng mà thôi. Nhưng dù sao đây cũng là điểm sơ hở, sai sót nghiêm trọng của chi bộ đảng địa phương vì ngại đào bới làm cái việc “đặng chẳng đừng” ấy.

Để đối phó với việc danh hiệu sẽ mất, thực chất là “lòng tự tôn sẽ mất” và không chừng trong cuộc chiến làm trong sạch tổ chức Đảng, ông Nguyễn Phú Trọng sẽ áp dụng biện pháp tước luôn cái chức danh “nguyên Viện trưởng” của ông Tương Lai giống như cựu Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng thì đúng là “thảm họa”. Hiểu điều này sẽ thấy, vì sao ông Tương Lai lại nhanh chân tuyên bố “bỏ Đảng của Nguyễn Phú Trọng” trước khi bị khai trừ và vì sao ông chỉ tuyên bố “bỏ Đảng của Nguyễn Phú Trọng mà vẫn theo Đảng của Hồ Chí Minh”, chẳng qua là để ông vẫn giữ được “danh chính ngôn thuận” để mỗi lần “khoe” mình là “đảng viên lão thành” và “nguyên Viện trưởng” để dư luận không “xem nhẹ” các phát ngôn của ông, để mọi hình thức xử lý phát sinh từ “Đảng của Nguyễn Phú Trọng” chẳng có “giá trị” gì với ông mà thôi. Ông vẫn “tự hào” mình là “đảng viên lão thành từ thời Hồ Chí Minh”, vẫn là “nguyên Viện trưởng” danh giá, hợp ngôn!!!

Qua việc ông cựu Chủ tịch Hội nhà văn Hà Nội Phạm Xuân Nguyên dù tuyên bố “ly khai Hội nhà văn của Đảng” và thành lập ra cái gọi là “Ban vận động Văn đoàn độc lập” nhưng quyết không chịu từ bỏ chức danh “Chủ tịch Hội nhà văn” bất kể Ban tổ chức Hội nhiều lần kiểm điểm, nhắc nhở “tư cách” và “hành xử” của ông “đòi sống chung với cả vợ cả lẫn vợ lẽ” này. Khi bị ép phải khai trừ, ông ta dở đủ chiêu trò “ăn vạ” theo kiểu Chí Phèo. Thì nay cách hành xử của ông Tương Lai chẳng khác gì mấy. Có vẻ như đó là “điểm chung” về tư cách và hành xử của giới luôn tự nhận là “elite phong trào dân chủ”, “nhân sỹ trí thức” vậy. 

Kết lại, “phong trào dân chủ” là nơi “đổ vỏ” sau các màn “khoa môi gõ trống” của các “nhân sỹ trí thức” mà thôi!
Nguyễn Biên Cương

Thứ Tư, 6 tháng 9, 2017

Các linh mục giáo phận Vinh và đám khoác áo nhân quyền có thực sự vì bảo vệ môi trường?




Lâu nay lấy danh nghĩa “bảo vệ môi trường” và “đòi quyền lợi cho ngư dân”, nhóm linh mục Giáo phận Vinh đứng đầu là Giám mục Nguyễn Thái Hợp và các chủ chăn như Đặng Hữu Nam, Nguyễn Đình Thục, …hay nhóm linh mục thuộc Hội đồng công lý và Hòa bình hay cái gọi là “Ban Hỗ trợ các nạn nhân thảm họa ô nhiễm môi trường biển miền Trung ” cổ súy cho hoạt động biểu tình, gây rối an ninh trật tự với danh nghĩa kiện Formosa, bao vây, tấn công chính quyền dưới danh nghĩa đòi quyền lợi cho ngư dân và giáo dân của họ. Những hoạt động này đã khiến cả khu vực miền Trung chìm trong bất ổn, đám hậu duệ VNCH tràn đầy hy vọng làm sống dậy “phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh” thời đại mới, đã dốc toàn lực vào bợ đỡ các linh mục trở thành người khởi xướng cuộc “cách mạng xanh” cho chúng, tất yếu dẫn đến mối xung đột lương - giáo bị thổi bùng lên khi người dân bức xúc với chủ chăn kích động con chiên gây loạn. 

Chưa bao giờ người ta thấy những kẻ cờ vàng ba sọc ào ào kéo vào trong nước, quy tụ ở miền Trung kiểu như Emily Page Le cùng tên râu xồm Tây lông bí ẩn, cũng như tất cả các thủ lĩnh của cái gọi là “tổ chức xã hội dân sự độc lập” như Nguyễn Anh Tuấn (đại diện cho VOICE của Trịnh Hội), Phạm Thị Đoan Trang (đại diện cho Green Trees về làm phóng sự cho RFA Việt ngữ), Nguyễn Lân Thắng (đại diện NO-U về làm phim, phóng sự cho các đài nước ngoài), Nguyễn Tường Thụy và Trương Văn Dũng (đại diện Hội Anh em dân chủ, Hội nhà báo độc lập), Bạch Hồng Quyền, Trương Minh Tam (đại diện cho Con đường Việt Nam)…đều yên tâm lấy các nhà thờ miền Trung làm nơi trú ẩn, bảo vệ an toàn cho các kế hoạch câu kết với linh mục làm loạn.

Giám mục Nguyễn Thái Hợp có thấy nhục nhã khi làm việc này dưới vai trò tổ chức và truyền thông của tổ chức hậu duệ cờ vàng, khủng bố Việt tân?

Tất cả đều thất bại thảm hại khi chính quyền thực hiện tốt việc hỗ trợ thiệt hại cho ngư dân và những người liên quan, môi trường biển phục hồi tiếp tục đem lại nguồn lợi dồi dào cho miền Trung, người dân bám biển trở lại, dân chúng và dư luận không ủng hộ hoạt động gây loạn, cũng như việc họ chứng kiến những chủ chăn công khai câu kết với những cá nhân, tổ chức chống phá ở hải ngoại núp danh “từ thiện” hay tiếp tay công khai hóa các tổ chức phản động trong nước, thì giám mục Nguyễn Thái Hợp lại lóc cóc dẫn đầu đoàn chăn chiên đi tìm “công lý” hết ở Đài Loan lại đến các quốc gia phương Tây với sự tổ chức hậu cần chu toàn của đám tay chân Việt Tân, với hy vọng góp phần cứu vãn thực lực suy tàn của các tổ chức hậu duệ VNCH ở Mỹ và phương Tây cũng như cứu vãn cho mưu đồ bạo loạn bất thành dưới danh nghĩa “chống Formosa và bảo vệ môi trường”

Xem link http://vomtroimagazine.com/2017/05/22/duc-giam-muc-phaolo-nguyen-thai-hop-phai-doan-giao-phan-vinh-sang-chau-au-phong-van-dgm-ng-thai-hop-tai-tru-so-lien-hiep-quocthuy-si-mot-chuyen-di-dau-long-vi-sao-nguoi-cong-giao-phai-dan/
 
Nhìn hình ảnh đoàn Giáo phận Vinh toàn chức sắc đầy tôn kính của hàng triệu giáo dân miền Trung lại phải lóc cóc cùng đám yêu tinh đắc lực đã hết thời của Việt Tân như Trinity Hồng Thuận lê la từng trụ sở cấp tỉnh của các nước phương Tây đến dân biểu bất cứ địa danh nào mà Việt tân có thể tiếp cận được để trình cho họ cái gọi là “Thỉnh nguyện thư về việc giải quyết thảm họa môi trường do Fomosa gây ra” mới thấy sao các chức sắc Công giáo này chẳng khác đám mang danh “tổ chức xã hội dân sự” như Dân làm báo, VOICE, Mạng lưới blogger Việt Nam…do ông Nguyễn Quang A dẫn đầu cũng lê la các trụ sở nhân quyền dưới sự dẫn dắt của dàn gái đẹp Việt tân năm 2014 để chống VN tham gia vào Hội đồng nhân quyền LHQ hay Phiên kiểm điểm định kỳ UPR tháng 2/2014 đến thế. Có vẻ như chỉ vì “chống cộng”, hận thù với chế độ chính trị hiện nay mà từ trí thức đầy tiềm năng như Nguyễn Quang A, Nguyễn Anh Tuấn, Phạm Thị Đoan Trang, Nguyễn Lân Thắng…cho đến chức sắc tôn giáo như GIám mục Nguyễn Thái Hợp đều sẵn sàng vứt bỏ lòng tự tôn dân tộc, tự trọng của bản thân và ảnh hưởng cũng như uy tín với người dân trong nước để sánh bước cùng đám hậu duệ, tàn quân VNCH cúi mình cầu xin các dân biểu, quan chức Tây phương đừng bỏ rơi “phong trào dân chủ Việt Nam” đang ngoắc ngoải, hấp hối, không khỏi khiến mỗi người dân có trách nhiệm trong nước thấy xấu hổ, nhục nhã cho cốt cách người Việt từng đánh đuổi các thế lực hùng mạnh muốn thao túng nước Việt bằng vũ lực trong quá khứ.

 Bởi vậy dễ hiểu chưa bao giờ trên đất nước Việt Nam lại xuất hiện nhiều người dân, thậm chí là giáo dân công khai phản đối đám người “đấu tranh dân chủ” hay các linh mục cực đoan mạnh mẽ như những ngày qua. Họ mang đầy tâm trạng uất nghẹn, bức xúc khi chính quyền không xử lý được những linh mục cực đoan hay những kẻ mà họ cho là phản động, chấp nhận xả thân, chấp nhận bị xử lý bởi pháp luật để xông đến các nhà thờ phản đối linh mục ở Dòng chúa cứu thế Kỳ Đồng hay ở nhà thờ Thọ Hòa vừa qua, để tấn công và bao vây các linh mục ở miền Trung, để vạch mặt những kẻ tay sai cho đám hậu duệ cờ vàng như Nguyễn Lân Thắng, Phan Văn Bách hay Lê Thị Mỹ Hạnh… Rõ ràng là không ai cổ súy cho việc “thay trời hành đạo”, “thay pháp luật để xử lý phản động” theo cách này cả, nhưng ai ai cũng cảm thông, ngưỡng mộ những người dân dũng cảm, vì bức xúc mà làm liều thế này.

Hành động của những người dân này, dù có thể gây dư luận bất an từ những người có trách nhiệm với thời cuộc, từ cơ quan chính quyền muốn giữ gìn trật tự trị an, nhưng nó cho thấy đây là quy luật khách quan, là phản ứng tất yếu khi sự cực đoan, tha hóa đến cùng cực của những kẻ nhân danh yêu nước, trơ trẽn khoác áo nhân quyền và bảo vệ môi trường lại được chính giới và truyền thông phương Tây hậu thuẫn, thổi phồng thực lực dưới tác động ảo của môi trường Internet.

Vừa qua, hàng chục kẻ ngông cuồng đại diện cho các tổ chức xã hội dân sự như Hoàng Đức Bình, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga, Phạm Văn Trội, Nguyễn Bắc Truyển…đã bị truy tố về các tội phản quốc sau nhiều năm làm mưa làm gió trên mạng xã hội, lấy “pháp luật facebook làm chuẩn” và từ chối pháp luật Việt Nam, được các chính khách phương Tây chăm bẵm, cổ súy lên tận mây xanh, cho thấy việc xử lý những kẻ khoác áo đấu tranh dân chủ, nhân quyền này không dễ và sự quyết tâm của các cơ quan bảo vệ pháp luật đã có kết quả. Mong rằng, người dân yêu nước hãy kiềm chế, hãy bình tĩnh và tin tưởng vào chính quyền. Cũng mong rằng các cơ quan ban ngành, nhất là công an hãy có trách nhiệm, hãy kiên quyết và quyết liệt hơn nữa để người dân yêu nước yên tâm và bĩnh tĩnh hơn! 

Chúng ta hãy nhớ rằng, chỉ bằng lời nói công khai lên án những kẻ khoác áo “đấu tranh dân chủ”, “bảo vệ môi trường” này trên mạng Internet, lên án ở chính địa phương nơi họ cư trú hay hành “nghề” …là chúng ta đã cất lên tiếng nói khát vọng và chính kiến của dân Việt, đủ khiến những kẻ mang trái tim đen tối thấy thất bại ê chề và nhục nhã rồi, đủ để những chính khách Tây phương còn nuôi ảo vọng thao túng dân Việt bỏ cuộc rồi, đã đủ giúp chính quyền bảo vệ vững chắc nền hòa bình hiện nay rồi, việc còn lại “hãy để Đảng và Nhà nước lo” nhé!
Nguyễn Biên Cương

Thứ Sáu, 25 tháng 8, 2017

Công an Việt Nam chuyên tấn công tài khoản facebook của giới dân chủ?



Ngày ngày nếu bạn rảnh lướt facebook các nhà zân chủ có tiếng tăm trên mạng xã hội, bạn sẽ gặp bạt ngàn những “oán thán” kiểu sao hôm nay, hôm qua có “sự kiện” gì mà “côn an” và “DLV” lại muốn chiếm nick của mình thế? Hay câu chửi rủa nhằm vào tố cáo “bản chất bịt miệng” của chế độ cộng sản khi muốn chiếm nick của các nhà hoạt động… Mỗi lần các anh chị hot facebooker “than thở” như vậy là ào ào hàng trăm comment xâu xé phụ họa thóa mạ “cộng sản”, “côn an”, “dư luận viên” đầy chất “hận thù”. Sự thật có đúng như vậy?

Tình cờ nhờ một giây phút “nói thật” của nhà zân chủ vừa tuyên bố giải nghệ sau khi bị NED cắt hầu bao là Hoàng Dũng, thủ lĩnh Con đường Việt Nam mình mới biết đến thế giới hack nick tống tiền chuyên nghiệp như một nghề sinh nhai trên mạng xã hội.

Tham khảo link bài http://news.zing.vn/lam-boc-hoi-tai-khoan-facebook-chi-voi-2-trieu-dong-tai-vn-post771257.html

Khi mạng xã hội góp phần tạo nên “thương hiệu” cho các nhà đấu tranh zân chủ, những anh chị kinh doanh không mất thuế, những anh chị hành nghề quảng cáo trên mạng xã hội…nói chung là sống dựa vào facebook, có lượng tương tác cao, tức lượng view, lượng like, lượng follow, lượng share khủng, thì đồng nghĩa với việc trở thành “con mồi” cho các hacker này “tấn công và tống tiền” bằng thủ đoạn khai thác lỗ hổng của chính facebook mà hành xử. Khi “con mồi” bị dính chưởng, muốn lấy lại tài khoản chỉ còn cách cúng tiền cho hacker này vô điều kiện.

Giống như giới kinh doanh sống nhờ facebook, các zân chủ gia xứ Việt mà có lượng người follow cao được xem như là “đẳng cấp” trong làng zân chủ, có thể xin được nhiều dự án tài trợ từ các tổ chức phi chính phủ nước ngoài dưới cái mác “thúc đẩy dân chủ, nhân quyền và tiến bộ xã hội” để phục vụ cho mưu đồ thao túng, lật đổ chính phủ đối lập. Dễ hiểu, tài khoản facebook có lượng tương tác cao và các nhà zân chủ đều có nguồn tài trợ dồi dào trở thành miếng mồi ngon cho giới hacker tống tiền chuyên nghiệp bu vào.

Chỉ có điều lật ngược trở lại, với giá rẻ mạt có thể thuê giới hacker chuyên nghiệp này đánh sập các tài khoản facebook ngày ngày bày trận địa chống chính quyền mà Nhà nước Việt Nam lại không chịu “đầu tư” ? Có thể nói là hàng trăm tài khoản facebook của các nhà zân chủ trong nước sẽ không tốn nhiều ngân sách Nhà nước? Hay phải chăng chính quyền cần “giữ” và theo dõi hành vi vi phạm pháp luật của các nhà zân chủ qua facebook của họ, khi tích lũy đu đủ kiểu như blogger Mẹ Nấm thì họ xử lý và được dân chúng ủng hộ. Nên nhớ tài khoản facebook của blogger Mẹ Nấm là một trong những điểm nóng thường xuyên tố bị hack, đến giờ dù “thân chủ” đã đi bóc lịch hơn 1 năm rồi mà tài khoản vẫn còn trơ ra đó, chắc ai thèm hack hay đánh sập, đồng nghĩa với việc giới hacker không còn con mồi để tống tiền và chính phủ cần nó tồn tại để chứng minh cho những kẻ muốn đòi tự do cho blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh nên tự đọc facebook của cô ta để biết lý do vì sao vô tù và Nhà nước Việt nam đã nhân đạo đến cỡ nào, đã “tự do ngôn luận” đến cỡ nào. Tương tự như trường hợp Trần Thị Nga chuyên sản xuất youtube chống Nhà nước, nay dù đã vô tù nhưng các kênh youtube của cô này vẫn còn nguyên vẹn.


Qua đó có thể thấy, các nhà zân chủ Việt Nam ngoài tài năng vu khống, bịa đặt còn có tài ăn vạ kiểu Chí Phèo thời @. Từ đó có thể thấy vì sao ngày càng có nhiều người dân cong khai bày tỏ sự căm ghét với họ cho dù có bị vu cáo, bị sỉ nhục và gán ghép là “dư luận viên”. Nếu không tin, mời các bạn đến thăm hàng chục kênh youtube của người dân tự lập như:


Nguyễn Biên Cương

Chủ Nhật, 6 tháng 8, 2017

Green Trees trong mắt của giới chuyên gia zân chủ


Một bài viết gây chú ý trên mạng xã hội những ngày qua có tiêu đề “LỊCH SỬ NHÓM “VÌ MỘT HÀ NỘI XANH”/GREEN TREES: LÍ TƯỞNG GIAI ĐOẠN, QUYỀN LỢI XUYÊN SUỐT” mổ xẻ từ sâu bên trong về quá trình hình thành, hoạt động cũng như bản chất của nhóm Green Trees từ một nhà zân chủ bất mãn có nick facebook “Những Nhà dân chủ độc tài”. Tác giả bài viết trên thể hiện sự bất mãn với nhóm Green Trees đã không tiếp nối được “phong trào yêu cây” khi lãnh đạo Công ty cây xanh Hà Nội “tiếp tục chặt cây sau hai năm gián đoạn” xuất phát từ nguyên nhân “Green Trees chưa bao giờ thật lòng bảo vệ môi trường, và chỉ lợi dụng vấn đề môi trường để thu hút tài chính và xây dựng quyền lực đám đông. Vì vậy, không thể ủy thác họ xây dựng một phong trào bảo vệ môi trường, hay bất cứ một phong trào nào khác”, rõ ràng đồng bọn của nhóm Green Trees muốn “lật đổ” vai trò “nhạc trưởng phong trào yêu cây” của nhóm này ở Hà Nội và kêu gọi nhóm khác thay thế vai trò.


Xem link https://nhungnhadanchudoctai.wordpress.com/2017/06/16/lich-su-nhom-vi-mot-ha-noi-xanhgreen-trees-li-tuong-giai-doan-quyen-loi-xuyen-suot/
 
Người viết bài này chắc chắn phải là “con sâu” nằm trong nồi canh, biết rõ chân tơ kẽ tóc của những kẻ gắn mác “đấu tranh dân chủ” và mang nhãn quan đầy bất mãn của “kẻ trong cuộc” khi ngộ ra bản chất đồng bọn của mình không hề thực tâm vì thúc đẩy dân chủ, vì đất nước mà vì “lợi ích nhóm” trong cạnh tranh ảnh hưởng với các nhóm chống đối khác. Từ góc nhìn của người trong cuộc này hé lộ cho người đọc về động cơ chống phá Nhà nước sống động nhất mà ta khó có thể thấy được qua những bản cáo trạng của ngành tư pháp khi xét xử những “nhà đấu tranh dân chủ” này.

Bài viết của facebook “Những nhà dân chủ độc tài” cho thấy, “phong trào yêu cây” trong những năm vừa qua ở Hà Nội là sản phẩm “đồng sàng dị mộng” giữa thành phần tay sai phản động lưu vong với các nhóm núp danh “xã hội dân sự” hoạt động ôn hòa, bất bạo động theo đúng lý thuyết của “cách mạng đường phố”đã từng diễn ra thành công ở Liên Xô, Đông Âu, Bắc Phi và Trung Đông vận dụng vào trong nước để xây dựng nền móng xã hội dân sự phương Tây ở Việt Nam. Do không cùng “phương thức hoạt động” và do tranh giành ảnh hưởng với nhau nên thành phần cực đoan, tay sai các tổ chức phản động lưu vong đã hất văng những kẻ khởi xướng “phong trào yêu cây” khi đã tạo được cao trào trên mạng xã hội bằng các cuộc tuần hành trái phép trên đường phố Hà Nội, lập ra nhóm Green Trees hiện nay hay nhóm “Vì Một Hà Nội Xanh” trước đây. Nhóm Green Trees bị tố cáo là sản phẩm của kẻ cầm đầu trang web phản động có tên “Dân luận”, người điều hành là đám tay sai trá hình trong nước tìm cách “cướp công” của các nhóm “xã hội dân sự” trong nước chuyển giao sang người của mình bằng các bài viết, clip để tung hứng, đánh bóng tên tuổi cho nhau. Một ví dụ được đưa ra là “Dân Luận” đóng vai như là bên thứ 3 không dính dáng đến “phong trào yêu cây” tung lên clip quảng cáo cho nhóm “Vì Một Hà Nội Xanh” sau sự kiện “ly khai” khỏi group “6700 cây xanh” bằng toàn bộ hình ảnh, nội dung xoáy vào quảng bá các gương mặt “đàn em” của mình trong nước tạo ấn tượng rằng chính đám này đã khởi xướng và làm thành công “phong trào yêu cây” ở Hà Nội.

Sau đó bài viết đi đến mổ xẻ những hoạt động tiếp nối mang danh “bảo vệ môi trường” của nhóm Green Trees nhằm lên án năng lực yếu kém của những thành phần chống đối núp danh “bảo vệ môi trường” đã không duy trì được “phong trào” thì thôi lại còn “lạc đề” và “lố bịch”, khiến giới “đấu tranh dân chủ” cảm thấy xấu hổ, tủi thẹn, thất vọng và tiếc nuối. Chẳng hạn vụ việc nhóm “Vì Một Hà Nội Xanh” kéo lên phòng tiếp dân của UBND TP Hà Nội để đưa văn bản yêu cầu giải trình các vấn đề liên quan đến việc chặt hạ cây xanh ngày 06/05/2015 thực chất chỉ là “tụ tập vài chục người để cùng đi đến ủy ban nộp một văn bản, và đối thoại hai câu với một nhân viên tiếp dân. Tuy nhiên, Dân Luận đề cập đến sự kiện này bằng tít bài “Vì Một Hà Nội Xanh đấu tranh pháp lí: Gặp UBND Thành phố Hà Nội”. Hay sự việc nhóm “Vì Một Hà Nội Xanh” tập hợp 10 thành viên để tham dự buổi tiếp xúc cử tri của Đoàn Đại biểu Quốc hội TP Hà Nội, trong đó có ông Nguyễn Phú Trọng thì được một tay chân của “Dân luận” viết bài tường thuật “như thể mình là một bên quan sát độc lập, khách quan…như một chiến công trong con đường “đấu tranh pháp lí” của nhóm Vì Một Hà Nội Xanh, chỉ vì trong sự kiện này, họ đã được gặp và nói chuyện với các đại diện của phía nhà nước”, thực chất cũng chỉ là cuộc gặp với một số nhân viên được cử ra tiếp dân ngày 8/5/2015. Với một vài ví dụ như vậy chứng tỏ, mỗi hoạt động được tuyên truyền rầm rồ về thành công của các nhóm chống đối trong nước hay bị chính quyền “đàn áp khốc liệt” từ trên mạng Internet về bản chất đôi khi rất khác, thậm chí hoàn toàn trái ngược, nhưng được hệ thống truyền thông phản động tung hứng, tạo “trận địa ảo” để lòe mị người xem về cái gọi là “thực lực” và “ảnh hưởng” của “phong trào dân chủ” trong nước.

Sau đó bài viết mổ xẻ một số hướng hoạt động được quảng cáo trên mạng Internet như “phát tờ rơi chống say nắng”, “làm gánh hát rong trên phố”….đều không hiệu quả, không dính dáng gì tới sứ mệnh “yêu cây xanh” và “bảo vệ môi trường”, đồng thời cách tổ chức của những kẻ không chuyên, không có năng lực hoạt động xã hội đã biến những hướng đi này chẳng qua là để giữ chân những nhà tài trợ, xin trích “cuộc hát hò này không có tác dụng bảo vệ môi trường, mà chỉ có tác dụng gắng gượng duy trì hoạt động của Vì Một Hà Nội Xanh trong một giai đoạn khó khăn – khi mà vụ cây xanh đã khép lại, nhóm không còn việc gì để làm, cả đám đông lẫn tiền tài trợ đều nhanh chóng vơi đi”

Không biết làm gì để duy trì “phong trào yêu cây”, nhóm Vì Một Hà Nội Xanh chuyển hướng sang “bảo vệ môi trường” sau sự cố Formosa bằng việc “cạnh tranh” với các tổ chức dân sự khác và bộ máy Nhà nước như trưng cầu giám định độc lập về nước biển ở vùng Vùng Áng, cho ra báo cáo “Toàn cảnh thảm họa môi trường biển Việt Nam” bằng tiếng Anh, kêu gọi “tuần hành” khắp cả nước (thực chất hình thức biểu tình trái phép), tuy nhiên đều thất bại thảm hại và các sản phẩm được quảng cáo “có giá trị khoa học” nhưng không có sự tham gia của giới chuyên gia về môi trường nên đã lật tẩy bản chất “khiến họ trông giống một tổ chức chính trị đối lập hơn là “một tổ chức xã hội dân sự về môi trường”” hay là “nhóm chính trị đối lập chuyên tổ chức biểu tình, tập hợp các thành viên có năng lực truyền thông, nhưng không có trình độ chuyên môn và đẳng cấp văn hóa”. Đáng chú ý nhất là bản báo cáo bằng tiếng Anh được mô tả là “bản báo cáo độc lập của nhóm trí thức trẻ trong nước thảm họa biển miền Trung”, nhưng thực chất thì toàn là các đánh giá không có giá trị khoa học, không khách quan, “nó chỉ là một bản tổng kết dư luận do một nhóm phóng viên biên tập nên” , là “báo cáo lạc đề” vì “thay vì chứng minh rằng đang thật sự có một “thảm họa môi trường biển” thì “chủ yếu xoay quanh những ý kiến từ dư luận, bao gồm phần phỏng vấn cư dân địa phương. Nhưng dư luận có thể tạo ra một thảm họa chính trị, chứ không thể tạo ra một thảm họa môi trường” và “lờ đi mọi bằng chứng khẳng định rằng đằng sau “thảm họa dư luận” quanh vụ cá chết ở biển miền Trung,… báo cáo không hề đề cập đến việc clip cá chết của VTC là một clip dàn dựng, và bức ảnh cá chết của Tuấn Khanh là một bức ảnh ngụy tạo, trong khi chính hai “bằng chứng” này, chứ không phải cái gì khác, đã làm bùng phát dư luận phẫn nộ của đám đông”…

Từ các dẫn chứng và lập luận của mình, tác giả “Những nhà dân chủ độc tài” đã đưa ra kết luận nhóm “Green Trees” đã làm hỏng “phong trào yêu cây”, khiến người ủng hộ phong trào này mất niềm tin vào giới đối lập, thậm chí kết tội nhóm này là thủ phạm phá hoại hình ảnh “phong trào dân chủ” vì những chiêu trò và thủ đoạn truyền thông yếu kém, sai lầm, xin trích:

_ “Green Trees không phải là một tổ chức dân sự xoay quanh một chiến dịch bảo vệ môi trường. Nó là một tổ chức đối lập lợi dụng vấn đề môi trường để làm chính trị”, “Green Trees không phải là một tổ chức minh bạch và trung thực. Cụ thể, nó đã cướp phong trào bảo vệ môi trường từ nhóm “6700 Cây Xanh”, rồi ngụy tạo lịch sử để che giấu vụ việc đó. Nó cũng từng nói dối về nhân số thật của mình”, “Green Trees không có mục tiêu, nội qui và kế hoạch rõ ràng. Hầu hết hoạt động của nhóm này là những dự án giai đoạn, được viết thuận theo tình hình nhất thời – như những sóng truyền thông đang lên, thái độ của chính quyền và khả năng xin tài chính. Những lí tưởng mà họ nêu ra vào các thời điểm khác nhau có thể không liên quan gì với nhau, vì chúng chỉ được dùng làm khẩu hiệu mị dân ngắn hạn trong những dự án nhất thời này”, “Trong hoạt động truyền thông của mình, Green Trees có một thói quen, là cho các thành viên phỏng vấn lẫn nhau, rồi đăng lên một trong những trang tin mà họ quản lí hoặc chơi thân, rồi làm như thể bản tin được đưa ra bởi một tờ báo độc lập, khách quan, không có quan hệ với nhóm”…

Người viết đã đi đến kết luận, tất cả tại “lợi ích” đã khiến những kẻ khởi xướng nhóm Green Trees” này cướp giựt thành quả và chà đạp lên “đối tác” và “dư luận” – điều tối kỵ trong hoạt động chính trị - xã hội, xin trích “Green Trees là một nhóm người gắn bó bằng lợi ích. Nhóm này là một đường dây quan hệ, cung cấp cho các thành viên trung thành với nó đủ những phương tiện cần thiết để vươn lên bằng các hoạt động chính trị đám đông. Các phương tiện đó bao gồm tiền, danh và chỗ đứng, cả ba đến từ những khoản tài trợ cá nhân và tài trợ tập thể, các khóa học nước ngoài, vị trí làm việc, suất gia nhập đảng, suất trả lời phỏng vấn… Chính đường dây quan hệ lợi ích này, chứ không phải lí tưởng, mới là thứ liên tục duy trì sự sống và điều hành phương hướng của Green Trees”.

Trong thời gian vừa qua, trên các trang mạng xã hội diễn ra các cuộc tranh luận, mổ xẻ, đấu tố nhau sôi động giữa những kẻ tự nhận là “nhà báo độc lập”, “nhà hoạt động xã hội dân sự”, “người bảo vệ nhân quyền” đã khiến người dân biết được vô vàn “kỹ xảo hoạt động”, thủ đoạn triệt hạ nhau, canh tranh, giành địa bàn, giành nguồn đầu tư, giành giải thưởng nhân quyền… cũng như phơi bày bản chất tham danh hám lợi đến khó mà ngòi bút nào mô tả hết được. Có vẻ như “tự do ngôn luận”, “tự do Internet” không còn là vũ khí để chống cộng nữa mà trở thành mồ chôn “phong trào dân chủ”. 
Nguyễn Biên Cương