Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2018

Bàn về các cuộc đại chiến giữa các nhóm quần chúng yêu nước tự phát thời gian qua


Nếu như 10 năm trước đây, khi mạng xã hội bùng nổ ở Việt Nam, lên đây người ta thấy toàn những thông tin, bài vở, video clip từ một phía: truyền thông quốc tế tiếng Việt, cờ vàng hải ngoại và “zân chủ”. Sự “thịnh vượng” đến mức thao túng và thống soái mạng xã hội khiến hầu hết các cây bút, chiến lược gia gạo cội làng zân chủ như blogger Mẹ Nấm, cựu nhà báo Đoan Trang... tự hào rằng, mạng xã hội sẽ là vũ khí quyết định đánh đổ Đảng và chế độ này, thách công an Việt Nam có thể “đu tường” các cơ quan, tổ chức nhân quyền quốc tế với họ. Nhưng có lẽ những cây bút, chiến lược gia cờ vàng, zân chủ không ngờ rằng, dân Việt đa số yêu nước, họ có thể bất mãn, bức xúc với thực trạng xã hội, nhưng không bao giờ quên đi công lao của Đảng, Bác Hồ đem lại vị thế một đất nước VN độc lập sau hàng ngàn năm bị TQ, Pháp, Nhật, Mỹ...đô hộ. Họ có thể bức xúc với các vấn nạn xã hội nhưng lại rất mở lòng, rộng lượng,ủng hộ Đảng tự cải tạo, tự nâng tầm bởi họ tin chỉ có Đảng CSVN mới đủ chính nghĩa, bề dày quy tụ, thống nhất được lòng dân Việt khỏi ly tán, tan hoang.

Nhìn cục diện những năm qua có thể thấy, Đảng CSVN rất giỏi chiến tranh trên mặt trận thông tin trong thời chiến, nhưng lại rất dở trong thời bình khi tập trung tinh lực vào lĩnh vực kinh tế, ngoại giao. Điều này cũng dễ hiểu khi VN từ thời mung muội, bị đẩy xuống bần cùng hóa nhân loại nhiều thế kỷ, nay nở bung để hội nhập, để thoát nghèo, để cạnh tranh với thế giới, để tìm chỗ đứng và sự sinh tồn cho dân tộc thì cuộc chiến trên lĩnh vực nào mới sống còn hơn (!).

Nói vậy ta mới hiểu được gốc dễ của “phong trào cờ đỏ” hoàn toàn tự phát từ Hà Nội, TP Hồ Chí Minh công khai chiến với giới rận chủ quốc nội cả trên thực địa (là các cuộc biểu tình, gây loạn) và trên không gian mạng của các em sinh viên, công nhân cho đến cụ già hưu trí, cho đến những Việt kiều đang sống ở cái nôi của “phong trào dân chủ” như Mỹ, Úc, Đức. Những câu tuyên bố của ông Trần Nhật Quang - người bị giới zân chủ, cờ vàng phong cho làm “trùm dư luận viên” là “những việc nhà nước không làm được (không tiện làm) thì dân chúng tôi làm” và chứng minh bằng việc ông dẫn theo nhiều quần chúng  đi săn lùng và phá hầu hết các cuộc biểu tình ở Bờ Hồ thậm chí cả ở nhà tang lễ của “phong trào NO-U” do Tiến sỹ Nguyễn Quang A hậu thuẫn, gây dựng nên. Ở TP Hồ Chí Minh nổi lên một ông có nicks “Văn thanh nguyễn” là người xông xáo không kém gì ông Trần Nhật Quang tập hợp quần chúng giỏi võ đi săn rận chủ, xông vào các đám biểu tình “đàn áp” đám rân chủ thay cho cả lực lượng bảo vệ. Khó ai có thể quên được hình ảnh ông này xông vào quật ngã một biểu tình viên, “sai ngược” một bảo vệ áo xanh cùng ông khiêng biểu tình viên này quẳng lên xe của lực lượng bảo vệ, khiến họ kinh ngạc vì nằm ngoài kế hoạch (?). Hoạt động mạnh, sốc, quyết liệt của một số nhân tố quần chúng muốn “thay trời hành đạo” này đủ khiến báo chí sốc và đủ khiến ông Giám đốc công an Hà Nội vội vàng đính chính, ông không biết gì về sự tồn tại của nhóm người trên! 

Thực tế không ai có thể phủ nhận được sự quyết liệt, tự phát của những quần chúng trên đã góp phần không nhỏ vạch mặt, phá sản các chiến dịch tuyên truyền chống cộng của đám truyền thông quốc tế, cờ vàng, zân chủ về sự “chính nghĩa”, về ảo tưởng một phong trào dân chủ lớn mạnh trong nước đang uy hiếp Đảng và chính quyền, đang chờ thời cơ chín muồi để làm cách mạng đường phố như Đông Âu, Bắc Phi, Trung Đông mà thôi. Hài hước đến độ, khi nghe nhóm “VietVision” tan rã đủ khiến cả hệ thống truyền thống chống cộng và các biểu tình viên “ẩn nấp chờ thời” kia sướng phát rồ, nháo nhào tái tổ chức các cuộc biểu tình dưới vỏ bọc tưởng niệm với sự dạt dào hy vọng rằng, phong trào cờ đỏ đã chết. Không ngờ rằng ông Trần Nhật Quang vẫn một mình đại chiến cùng với các cộng tác viên của VietVision hiện diện, quậy phá tan hoang cuộc tưởng niệm tại chân tượng đài vua Lý Thái Tổ khiến chúng chưng hửng, uất nghẹn đến tức cười.

Với một vài nhân tố đi đầu đó, phong trào cờ đỏ nhanh chóng nở như hoa trên mạng xã hội. Ngày càng nhiều quần chúng đi theo họ, chiến với giới rận chủ 24/24h, thúc đẩy nhiều Việt kiều lộ diện, như hiện tượng ông Lợi Minh ở Mỹ, qua chia sẻ người ta mới biết ông này đã âm thầm chống rận trên mạng hơn 20 năm qua, gần đây mới “lộ diện” khi phong trào cờ đỏ bùng phát, nở mạnh ở chính mảnh đất là “chiến hào” của “dân chủ phương Tây” + cờ vàng.

Những “chiến sỹ cờ đỏ” này thu hút sự ngưỡng mộ, yêu quý của vô khối người dân bởi sự dũng cảm đương đầu với thế lực áp đảo gồm truyền thông “dân chủ phương Tây” + cờ vàng+ zân chủ được nâng niu trong nước kia. Mỗi cá nhân “cờ đỏ” đó đều bị đám đông cờ vàng, dân chủ cực đoan, bệnh hoạn kia khủng bố bằng mọi chiêu trò, thủ đoạn, thậm chí thuê giết, thuê gây sát thương, khủng bố và triệt đường sinh sống của bản thân và thân nhân họ. Không ngoa khi người dân ví von những “cờ đỏ” như Nguyễn Phương Hùng, Trần Nhật Quang, Lợi Minh, Lisa Vũ, Văn thanh nguyễn...là các chiến sỹ “cảm tử quân” trong thời bình!



Trích dẫn cuộc "đấu tố" giữa hai phe "cờ đỏ" trong hàng vạn cuộc chiến sôi động "chiếm lĩnh" không gian mạng thời gian gần đây

Ấy vậy mà chỉ xuất phát từ bất đồng với việc có hay không có chữ “ngụy” trong bộ sử, hành động kéo đến phản đối, vạch mặt linh mục Nguyễn Duy Tân mà những “cờ đỏ” này phân chia chiến tuyến kiểu “một mất một còn” với nhau. Cái tôi cá nhân, sự sùng bái của đám đông có lẽ đã khiến các cờ đỏ tiên phong này không kiểm soát được rằng, bất đồng quan điểm giữa người Việt với người Việt không có nghĩa là xem nhau như kẻ thù. Dư luận hết sức đau lòng khi chứng kiến một kênh chống rận tích cực là Trần Hải Yến giờ đây chỉ chống Nguyễn Phương Hùng và VHK; hay kênh VHK chẳng thấy tôn chỉ đâu, chỉ rặt chống lại phe cờ đỏ toàn chiến hữu “con chấy cắn đôi” khi trước; hay Van Thanh Nguyen đánh tráo, thay đủ các loại tên nick để đánh phá VietVision, Giải độc chính trị (là những kênh mà chính ông góp phần đầu tư, cổ vũ, gây dựng nên từ ngày đầu); hay ông Trần Nhật Quang vì bức xúc với cách chụp mũ Nguyễn Phương Hùng và VHK lại đứng hẳn về phía bên này, dùng chính đòn khiêu khích để phía bên kia chụp mũ lại ông với hy vọng chứng minh cho họ thấy cách đi sai lầm, cực đoan của phía bên kia (đây là chiêu quen thuộc mà Trần Nhật Quang từng áp dụng với giới zân chủ bằng cách thu hút chúng tập trung các cuộc đánh phá nhằm vào ông, để chứng minh cho dân chúng dễ nhận thấy sự cực đoan, bầy đàn, phản loạn của chúng)....

Buồn nhất là trong cuộc đại chiến này, xuất hiện rất nhiều những trí thức, sỹ quan quân đội, cựu quân nhân có trình độ lý luận cao, có uy tín, ảnh hưởng trên mạng xã hội, được rất đông quần chúng yêu nước ngưỡng mộ lại dẫn dắt, làm “nhạc trưởng”. Nhiều blogger, facebooker yêu nước chán nản nhìn vào phong trào quần chúng yêu nước mới bùng nổ ngày nào, nay thay vì “đấu tranh phản bác quan điểm sai trái thù địch” lại trở thành trận tuyến lôi kéo dân chúng vào đấu tố bên nọ - bên kia. Một số hài hước, chắc giờ giới zân chủ cờ vàng bị Nhà nước xử lý mạnh tay, suy thoái, tan rã, thì phong trào cờ đỏ tự phát quay sang chống nhau để thể hiện “đẳng cấp chống quan điểm sai trái” của mình !?!

Tất nhiên, giữa chiến trường đó, người dân vẫn thấy được một sự tỉnh táo nhất định của nhiều quần chúng yêu nước tự phát. VietVision, Giải độc chính trị hay nhiều kênh youtube, nhiều nhóm quần chúng khác tuyên bố đứng ngoài cuộc, chỉ đưa tin chống rận chủ, cờ vàng, không đứng về bất cứ phe nào, tất nhiên họ cũng chịu khá nhiều hệ lụy khi bị “đồng đội” cả hai phe đều đánh cho te tua chỉ vì “đi hai hàng”!?!

Một số quần chúng đang tâm tư, hy vọng ngành công an, quân đội hay tuyên giáo vào cuộc để dẹp yên cuộc đại chiến giữa người Việt với người Việt phát khởi chỉ vì “bất đồng quan điểm” này, nhưng e rằng rất khó, bởi lâu nay những cơ quan này đâu có quan tâm và chưa có định hình gì về “thực trạng cờ đỏ” này, và vì ai cũng là dân của mình cả, trừ khi họ vi phạm pháp luật, trừ khi họ tố nhau ra công đường đòi phân xử.

 Viết bài này, tôi muốn tóm lược cuộc đại chiến kia và nhắn gửi tới những người yêu nước rằng, chúng ta là những dân yêu nước chống lại kẻ thù đang mưu toan lật đổ thể chế hiện hành, muốn VN phải theo “quỹ đạo” nào đó, tức chúng ta như người một nhà với nhau, không thể tránh khỏi bất đồng việc nọ việc kia, bố con, anh chị em còn oánh nhau vì xung đột lợi ích quan điểm, nhưng đâu có từ nhau, triệt nhau được đâu. Đừng đem tư tưởng “thay trời hành đạo” vào ứng xử giữa người Việt với người Việt với nhau, hệ lụy là chính chúng ta tự đánh mất mình, mất uy tín, mất niềm tin của xã hội, cộng đồng dành cho mình – những người từng là “chiến sỹ tiên phong chống rận”!

Nguyễn Biên Cương 

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2018

Hình ảnh “ anh hùng “ Nguyễn Văn Túc tại tòa !?!



 Ngày 10 tháng 4 năm 2018, ông Nguyễn Văn Túc, thành viên tổ chức chống Cộng mang tên Hội Anh em Dân chủ (HAEDC), đã ra tòa tại tỉnh Thái Bình. Ông Túc bị kết án 13 năm tù giam do phạm tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, theo điều 79 Bộ Luật Hình sự năm 1999 (1). Theo các website chống Cộng, thì ông Túc không thành khẩn khai báo khi làm việc với cơ quan điều tra, cũng không nhận tội, xin khoan hồng. Điều này khiến ông khác hẳn Phạm Văn Trội và Nguyễn Trung Tôn, là hai đồng đội của ông trong Hội Anh em Dân chủ. Khi ra tòa ngày 5 tháng 4 vừa qua, hai ông Tôn và Trội đã khóc lóc xin tòa giảm án, để bù lại việc họ đã “thành khẩn khai báo”, và việc họ “thuộc gia đình có công với cách mạng” (2)(3). Vì vậy, HAEDC và thế lực đứng đằng sau, là đảng khủng bố Việt Tân, đang phong ông Túc làm anh hùng, để bù lại phần thể diện mà họ đã mất vì phiên tòa trước.

Tôi không tham dự phiên tòa, và cũng không quen ông Túc, nên không biết ông Túc có phải là anh hùng hay không. Nhưng theo tôi thấy, thì phong trào chống Cộng đang quảng bá tượng đài Nguyễn Văn Túc bằng một chiến dịch truyền thông rất thiếu nữ tính. Trong chiến dịch này, các cây bút chống Cộng khai thác triệt để tình trạng bệnh tật của ông Túc và hoàn cảnh khó khăn của gia đình ông, để lôi kéo sự thương hại của cộng đồng. Chẳng hạn, ông Châu Văn Thi - đại diện của tổ chức VOICE, một vòi bạch tuộc của đảng Việt Tân - đã viết như sau để bênh ông Túc:


Trong post trên, dường như người viết chỉ muốn dân mạng thương hại ông Túc, hóa ra, khi “các anh hùng của phong trào chống Cộng” cần người dân thương hại thay vì cần người dân noi theo.
Châu Văn Thi đã rất thiếu tế nhị khi mô tả hình ảnh người anh hùng chống Cộng Nguyễn Văn Túc. Giờ đây, hình ảnh người anh hùng Nguyễn Văn Túc chảy máu mông trong phiên xử sẽ mãi mãi đi vào lịch sử Việt Nam. 

Đắng lòng thay, theo thông tin bổ sung mà chúng tôi mới nhận được, thì ông Nguyễn Văn Túc không hề bị bệnh như các nhà chống Cộng mô tả. Cụ thể, theo bài viết của tác giả Nguyễn Quang Minh, một người chứng kiến phiên xử, thì ông Túc đã xin ngồi để phát biểu, và đã nghe rõ mọi lời thì thầm của luật sư khi hai người hội ý. Những biểu hiện này mâu thuẫn với tuyên bố của ông Túc tại tòa, rằng ông mắc bệnh trĩ và điếc:

Bài viết trên cũng mô tả nhiều tình tiết thú vị, cho thấy ông Túc không hề hành xử như một “anh hùng” khi ra tòa, thậm chí khá hài hước, xin trích vài ý:

Rồi đến khi chủ tọa hỏi về mối quan hệ của anh với Đài, Trội, Trực, Tôn anh phủ nhận, phủ nhận xong anh lại bảo có mâu thuẫn với họ, ôi té ghế lần 2, rồi anh bảo chúng noá vụ khống cho cháu chứ cháu có làm gì đâu, cháu chỉ giữ các chức vụ đứng đầu. Chưa hết anh lại bảo trong hội anh là loại hữu danh vô thực, văn hoá kém bảo chẳng ai nghe, đe không ai sợ, giảng bài đấu tranh bất bạo động chúng nó cười cháu, không có kiến thức nên mọi góp ý bị bỏ ngoài tai nhưng tán thành tôn chỉ của HAEDC đa nguyên đa đảng cho Việt Nam, tiến tới xoá bỏ chế độ, ơ thế vô tội kìa, vô tội kiểu gì vợi.
Cao trào anh gọi đồng bọn là lũ phản động, hại nước hại dân chỉ vì có lời khai vu khống cho anh, ồ hay chưa, chỉ vì đổ tội cho anh chứ anh vô tội nên bị thành lũ phản động, khái niệm này mới
.”

thương cho tay luật sư Ngô Tuấn Anh khi xoay sở hết mức để hướng lái Túc, phủ nhận mọi tội danh cho hắn nhưng cuối cùng hắn nhận hết các hành vi phạm tội, thương cho anh vì cái văn hoá đái không qua ngọn cỏ của Túc vừa lùn, vừa thấp làm anh vấp đĩa. Tôi thương cho Phạm Văn Trội khi xưa đã giới thiệu Túc vào HAEDC để Túc lên chức Trưởng lèo lái Hội tan nát. Lại thương cho Nguyễn Thanh Giang khi đã từng cảnh báo để Túc làm lãnh đạo là nát phong trào. Thương cho đồng bọn Túc đang ngồi trong tù bị Túc gọi là lũ phản động, hại nước hại dân. Thương cho Túc bởi đồng bọn là lũ phản động không biết Túc là giống gì. Thương quá.
Cuối cùng nếu đứa nào bảo đây là phiên toà không công khai, minh bạch cẩn thận vỡ alo vì chính Ngô Anh Tuấn công nhận phiên toà đã diễn ra công khai, minh bạch, đúng pháp luật. Và khi chủ tọa cho Nguyễn Văn Túc được nói lời sau cùng Túc xin chủ tọa cùng hội đồng được giảm nhẹ hình phạt vì Túc xưa kia cũng đi lính được khen thưởng, chống cộng mà xin cộng, quái lạ

Sau cùng, tôi cho rằng Châu Văn Thi và các DLV của Việt tân các nhà chống Cộng nên sòng phẳng. Nếu họ tự cho mình là anh hùng giúp dân giúp nước, họ nên im lặng trả cái giá phải trả, thay vì tìm kiếm sự thương hại của dư luận và ngoại bang. Quan trọng nhất, họ cần nhớ rằng người dân không cần những anh hùng, cũng không cần những kẻ đáng thương. Người dân cần những chính khách biết giải quyết vấn đề của dân, thay vì lôi kéo dân vào những hận thù và bức xúc cá nhân của riêng họ.

Thứ Ba, 10 tháng 4, 2018

Vì sao nhiều người Việt ở hải ngoại quyên tiền cho Hội Anh em Dân chủ và gia đình?



Hiện nay, đảng khủng bố Việt Tân và các nhóm chống Cộng liên quan đang phát động một chiến dịch truyền thông để phong anh hùng cho 6 thành viên Hội Anh em Dân chủ (HAEDC) vừa bị tuyên án. Song song với chiến dịch này, họ cũng tổ chức những đợt quyên tiền của cộng đồng người Việt hải ngoại, để giúp đỡ 6 người đó và thân nhân. Chẳng hạn, tổ chức VOICE, một vòi bạch tuộc của Việt Tân, vừa tổ chức một buổi tiệc quyên tiền ở Canada cho mục đích này. Xem không khí náo nhiệt của cuộc vận động, có thể thấy số tiền mà Việt Tân và VOICE quyên được có thể không phải là ít.
Các nhóm người Việt hải ngoại không chỉ quyên tiền, mà còn liên tục biểu tình để gây sức ép, đòi các chính phủ nước ngoài can thiệp nhằm “cứu” HAEDC. Động thái này nằm trong kế hoạch soạn sẵn của đảng Việt Tân. Cụ thể, trong bản lên tiếng của đảng Việt Tân về phiên xử HAEDC, đề ngày 28 tháng 3 năm 2018, Việt Tân tuyên bố họ sẽ giúp HAEDC bằng những hoạt động sau:





Vậy vì sao nhiều người Việt Nam ở hải ngoại lại hùa theo Việt Tân và VOICE, để tham gia hỗ trợ HAEDC bằng cách quyên tiền và vận động chính phủ ngoại quốc? Thường thì khi được hỏi thế, họ sẽ đưa ra một trong hai lý do. Một số người cho rằng việc quyên góp đó mang tính nhân đạo, nhằm giúp đỡ những gia đình đang gặp khó khăn do “là nạn nhân của chính quyền”. Số khác cho rằng nếu họ không quyên tiền giúp HAEDC, phong trào chống Cộng trong nước sẽ tan rã. Cụ thể, họ tin rằng nếu các nhà chống Cộng đang sa cơ trong nước không được hải ngoại và quốc tế hỗ trợ, thì thay vì “yên tâm công tác”, họ sẽ nản chí, bỏ cuộc, hoặc “bán đồng đội như Nguyễn Văn Trội”, khiến phong trào không có ai theo.

Cả hai lý do kể trên đều dễ gây mủi lòng. Tuy nhiên, nếu phân tích kỹ, ta sẽ thấy chúng vô lý.

Trước hết, không thể nói rằng phía hải ngoại đang hỗ trợ HAEDC vì “mục đích nhân đạo”. Nếu những người góp tiền chỉ hành động vì lý do nhân đạo, họ hoàn toàn có thể trực tiếp gửi tiền cho người nhận, thay vì gửi qua trung gian Việt Tân và VOICE, vốn là những tổ chức có tiếng tham nhũng. Thêm nữa, nếu gửi trực tiếp, thì tiền quyên góp của họ sẽ được chuyển đến tay người nhận một cách trọn vẹn, thay vì được dùng để chi trả cho nhà hàng, MC, ca sĩ, diễn giả… trong những buổi tiệc gây quỹ tốn kém của VOICE. Tuy nhiên, vì họ không làm việc này, có thể thấy mục đích nhân đạo chỉ là thứ yếu.

Trong thực tế, các nhóm người Việt hải ngoại không hề nghĩ cho lợi ích của 6 thành viên HAEDC mà họ đang “cứu”. Nếu nghĩ, họ sẽ thấy Phạm Văn Trội và Nguyễn Trung Tôn không cần họ phong anh hùng, cũng không cần sự can thiệp của phương Tây. Hai người này đã thành khẩn khai báo trong quá trình điều tra, và đã khóc lóc, viện lý do “gia đình có công với cách mạng” để xin tòa khoan hồng. Đã chọn khoan hồng thì phải thôi anh hùng, đã chọn lý lịch đỏ thì phải thôi phương Tây, không thể tham lam chọn cả hai thứ. Càng tô vẽ Tôn và Trội thành anh hùng trong mắt phong trào và phương Tây, các nhóm chống Cộng hải ngoại càng khiến hai người này thêm nợ phong trào, nợ phương Tây, và ép họ phải hành xử theo hướng có hại cho họ.

Tiếp theo, cũng không thể nói rằng hải ngoại đang hỗ trợ HAEDC để “cứu” phong trào chống Cộng trong nước. Trong thực tế, chiến dịch hỗ trợ của hải ngoại đang làm lộ ra bộ mặt thối nát của phong trào chống Cộng Việt Nam. Nó cho thấy phong trào sặc mùi dối trá, khi tiếp tục phong anh hùng cho Tôn và Trội dù hai người này đã đầu hàng. Nó cho thấy phong trào trong nước đã gần như rỗng tuếch và kiệt quệ, vì toàn bộ chiến dịch trong nước chỉ được tiến hành bởi các bà vợ của tù nhân và mấy ông cha cố. Nó cho thấy phong trào bị lệ thuộc vào nước ngoài một cách nghiêm trọng, vì toàn bộ chiến dịch đều xoay quanh việc gửi tiền từ nước ngoài về và vận động nước ngoài can thiệp, trong khi người dân thường Việt Nam không quan tâm. Khi phong trào chống Cộng Việt Nam đã bệnh hoạn đến mức này, thì cách duy nhất để cứu nó là kệ cho nó chết.

Mặt khác, khi các nhà hoạt động nói rằng phải cứu phong trào chống Cộng Việt Nam, họ đang tự mâu thuẫn với lời nói của chính họ. Chẳng phải Nguyễn Văn Tráng từng nói rằng “nhổ hết cỏ nước Nam thì mới hết người Việt Nam chống Cộng” đấy hay sao?
Thực ra cánh hải ngoại hỗ trợ HAEDC, thông qua Việt Tân và VOICE, vì một lý do khác. Mỗi lần VOICE tổ chức tiệc gây quỹ, họ đều đốt tiền để phục dựng những sinh hoạt văn hóa đại chúng trong chế độ Việt Nam Cộng hòa trước đây. Các cuộc biểu tình để ủng hộ HAEDC cũng đều treo cờ VNCH. Như vậy, người Việt hải ngoại giúp HAEDC chẳng phải vì một vấn đề nào ở trong nước, hoặc một câu truyện nào ngày hôm nay, mà chỉ để họ được sống trong cái ảo ảnh của chế độ cũ thêm một chút.
Là những người xa quê lâu năm, họ muốn có một nơi nào đó để thuộc về, và muốn có ai đó để coi là đồng bào, đồng đội. Đó là lý do họ chơi đánh trận giả với Việt Tân từ năm này qua năm khác. Đó là lý do họ tự thuyết phục bản thân rằng các nhà chống Cộng trong nước cũng là đồng đội, anh em, là gia đình của họ trong cuộc chiến để dựng lại chế độ VNCH. Nhưng đó chỉ là những ảo ảnh mà họ tự vẽ ra để xoa dịu bản thân, chứ không phải là thực tế. Trong thực tế, trò đánh trận giả của Việt Tân chỉ có hại cho các nhà chống Cộng ở cả hải ngoại lẫn trong nước, và cản trở đất nước thay đổi theo hướng dân chủ.

Đã đến lúc các nhóm chống Cộng hải ngoại chấp nhận rằng chế độ VNCH đã sập, phong trào chống Cộng cũ đã hỏng, và cho phép cả người trong nước lẫn bản thân được tự do chọn một tương lai khác.


Nguyễn Biên Cương

Chủ Nhật, 8 tháng 4, 2018

"Hậu quả" việc Phạm Văn Trội và Nguyễn Trung Tôn đã thừa nhận hành vi và xin khoan hồng


 Ngày 5 tháng 4 năm 2018, phiên xử 5 thành viên của Hội Anh em Dân chủ (HAEDC) về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, theo điều 79 Bộ Luật Hình sự năm 1999, đã diễn ra ở Hà Nội. Hiện nay, đã có hai người tham dự phiên tòa viết bài tường thuật lại diễn biến của nó. Một người là luật sư bào chữa Ngô Anh Tuấn, người kia là một thành viên nhóm VietVision. Để có một cái nhìn khách quan về phiên tòa, mời bạn đọc xem xét cả hai bản tường thuật.
Bản tường thuật của luật sư Ngô Anh Tuấn:
Bản tường thuật của thành viên nhóm VietVision:




Như luật sư Ngô Anh Tuấn đã thừa nhận, cả hai bản tường thuật đều không ghi lại đầy đủ mọi diễn biến của phiên tòa. Tuy nhiên, chúng đều bao gồm một chi tiết quan trọng: Phạm Văn Trội, đồng sáng lập viên của HAEDC và cựu Chủ tịch hội miền Trung Nguyễn Trung Tôn đã thừa nhận hội này vi phạm pháp luật và xin được giảm án.
Cụ thể, theo bản tường thuật của luật sư Ngô Anh Tuấn, thì ông Phạm Văn Trội giữ chức Chủ tịch HAEDC từ tháng 4 năm 2015 đến tháng 6 năm 2016. Sau đó, ông Trội “ngưng hoạt động để làm kinh tế, dành thời gian cho gia đình, chờ Luật về Hội được thông qua”. Ông Trội thừa nhận rằng nếu tiếp tục hoạt động khi chưa có Luật về Hội, ông và các thành viên khác của HAEDC có nhiều khả năng sẽ vi phạm luật pháp Việt Nam. Từ tháng 12 năm 2016, Phạm Văn Trội tự rút khỏi HAEDC vì nghĩ rằng hội này hoạt động trái pháp luật.
Đến phần tự bào chữa, ông Trội xin tòa giảm án, vì ông đã “khai báo trung thực, khách quan”. Thêm vào đó, ông cũng xin khoan hồng, vì “có bố được tặng kỷ niệm chương vì sự nghiệp cách mạng”, “có mẹ già là nữ du kích đang chờ con về”, “mong Hội đồng Xét xử xem xét”.
Đến phần bào chữa, luật sư của ông Trội cũng đề nghị tòa giảm trách nhiệm hình sự cho ông Trội, vì ông Trội đã “thành khẩn khai báo”, đã “tự động rời khỏi hội để lo cho gia đình riêng, chấm dứt mọi hoạt động một cách tự nguyện”, và là “con của người có công với cách mạng”.
Vẫn theo lời luật sư Ngô Anh Tuấn, thì bị cáo Nguyễn Trung Tôn cũng có lựa chọn nhận tội, xin khoan hồng tương tự Phạm Văn Trội. Dù ông Tôn tự bào chữa rằng ông không nhắm mục đích lật đổ chính quyền, ông thừa nhận rằng hành vi của ông “gây ảnh hưởng ít nhiều cho xã hội”. Nguyễn Trung Tôn cũng xin khoan hồng vì thuộc “gia đình nhiều thế hệ có công với cách mạng”, có bà ngoại là Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Khi bào chữa cho bị cáo Tôn, luật sư của ông cũng tập trung vào hai tình tiết giảm nhẹ, rằng ông Tôn đã “khai báo thành khẩn” và là “con của người có công với cách mạng”.
Khi Phạm Văn Trội và Nguyễn Trung Tôn viện vào lý lịch gia đình để xin được giảm án, họ đã chọn một tư thế rất khó coi.
Thứ nhất, chính họ từng lớn tiếng chống phân biệt đối xử và nạn “con ông cháu cha”.
Thứ hai, khi mượn cớ “gia đình có công với cách mạng” để xin khoan hồng, họ đã thừa nhận công lao làm cách mạng của đảng Cộng sản Việt Nam, dù trước đó họ thể hiện thái độ chống đảng.
 Thứ ba, việc hai ông đã "lập công chuộc tội", " khai báo thành khẩn" để viện lý do này xin khoan hồng đã chứng tỏ, Nhà nước xử các ông là đúng và đã hợp tác với chính quyền bỏ tù không chỉ hai ông này mà cả đồng bọn của họ.

 Thứ tư, họ đã khiến những tổ chức, cơ quan ngoại giao, nhân quyền trở nên trơ trẽ, lố bịch và khiến đồng bọn ca tụng họ trở nên "xấu hổ" và "xấu xa". Đặc biệt, họ đã đánh sập tượng đài Việt tân cất công tạo dựng cho họ để vận động tài chính, PR với các nhà tài trợ về " lực lượng đấu tranh dân chủ chính nghĩa, dũng cảm, khí phách và được dân chúng ủng hộ!
Nguyễn Biên Cương

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2018

Đỗ Nam Trung tố Phạm Văn Trội khuynh đảo tổ chức, tham nhũng công quỹ, bán đứng anh em


Ngày 5 tháng 4 năm 2018, phiên xử 6 thành viên Hội Anh em Dân chủ (HAEDC) đã diễn ra ở Hà Nội. Theo lời tòa tuyên án, thì cả 6 bị cáo đều phạm tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, quy định tại điều 79 Bộ Luật Hình sự năm 1999. Trong số các bị cáo, Phạm Văn Trội nhận mức án thấp nhất, chỉ 7 năm tù, trong khi ông Nguyễn Văn Đài nhận mức án gấp đôi.


Chỉ nửa tiếng sau khi kết quả phiên xử được luật sư Nguyễn Văn Miếng truyền ra ngoài, ông Đỗ Nam Trung, một thành viên khác của HAEDC, đã viết một post Facebook khá dài để lên án Phạm Văn Trội. Theo lời ông Trung, thì ông Trội đã “làm hại anh em”, khi hợp tác với cơ quan điều tra để được giảm án. Ngoài ra, ông Trung cũng khẳng định rằng trong sinh hoạt nội bộ của HAEDC, ông Trội là một người “hèn nhát”, “cơ hội”, “lưu manh”, “bất tài nhưng háo danh và bán máu anh em”. Ông Trung cũng xác nhận một tin đồn đã có từ hơn 1 năm trở lại đây, rằng Phạm Văn Trội từng bị gạt ra khỏi ban lãnh đạo HAEDC vì tội tham nhũng công quỹ (1).
Mời các bạn đọc nguyên văn post Facebook của Đỗ Nam Trung:


Lời cáo buộc của ông Trung, rằng Phạm Văn Trội “làm hại anh em” để được giảm án, đã được nhà chống Cộng Nguyễn Lân Thắng xác nhận:


Trong bài viết, ông Trung cũng rủa rằng ông “cầu mong cho anh Đài và các anh em khác được nước ngoài cho đi tị nạn hết”, còn ông Trội thì không.

Hiện nay, post này đã bị xóa khỏi Facebook của Đỗ Nam Trung. Có lẽ các hội đoàn chống Cộng và người nhà 6 bị cáo đã đề nghị ông Trung xóa bài viết này đi, vì nó có thể gây bất lợi cho họ.

Như vậy, ông Đỗ Nam Trung vừa giúp HAEDC có thêm một scandal mới, trong khi tổ chức này vốn đã nhiều tai tiếng. Từ vụ lùm xùm này, cư dân mạng có thể rút ra ba nhận xét như sau:

Thứ nhất, dù các nhà chống Cộng đang cố diễn vai kiên cường, bất khuất để lấy lòng công chúng, trong thâm tâm họ rất sợ ngồi tù, và rất muốn đi tị nạn nước ngoài.

Thứ hai, các “anh em dân chủ” chưa chắc đã là anh em của nhau. “Người anh em” Lý Quang Sơn, kẻ nhảy xuống ruộng chạy mất khi Nguyễn Văn Đài bị bắt ở Nghệ An, làm cách mạng theo tinh thần “có phúc cùng hưởng, có họa tự chịu”. “Người anh em” Phạm Văn Trội đã đi xa hơn, khi tham nhũng của công và bán đứng đồng đội để được giảm án. Đỗ Nam Trung thì gọi người “anh em dân chủ” của mình là đồ con lợn, đồ con lươn chui rúc, và coi việc hắn phải đi tù là một sự quả báo, chứ không phải là một vụ “vi phạm nhân quyền” hay một “bản án bất công”. Như vậy, cái tên “hội anh em dân chủ” có thể chỉ là một màn kịch đoàn kết để câu kéo thiện cảm của cư dân mạng mà thôi, chứ trong thâm tâm thì các “anh em” này cũng không quý trọng nhau lắm.

Thứ ba, khi tham gia “phong trào dân chủ Việt Nam”, người ta chưa chắc đã được nói sự thật và được tôn trọng quyền tự do ngôn luận. Vì lợi ích của phe đảng, người trong phong trào sẵn sàng “kiểm duyệt” cả Facebook cá nhân của Đỗ Nam Trung, để buộc ông Trung ỉm đi vụ tham nhũng của ông Trội. Dù “phong trào dân chủ Việt Nam” tuyên bố chống tham nhũng và thực hiện quyền tự do ngôn luận, họ lại dung túng tham nhũng và cấm cản tự do ngôn luận trong chính nội bộ của mình. Thế là công chúng chỉ được biết đến các “nhà dân chủ” Việt Nam qua các bài viết màu hồng, không khác gì một hình thức tuyên truyền nhồi sọ.

Trước khi cố truyền đạo dân chủ, nhân quyền cho dân, có lẽ các “nhà dân chủ” Việt Nam nên tự dân chủ hóa nội bộ của mình đã.

Nguyễn Biên Cương

Để tìm hiểu đời hoạt động của ông Phạm Văn Trội, mời các bạn đọc tại đây:
Để tìm hiểu quá trình hoạt động của Hội Anh em Dân chủ, mời các bạn đọc tại đây:

Chú thích:


Thứ Tư, 4 tháng 4, 2018

Hội Anh Em Dân Chủ có "dân chủ" không?

Hôm nay, ngày 5 tháng 4 năm 2018, phiên xử 6 thành viên của Hội Anh Em Dân Chủ (HAEDC) đang diễn ra ở Hà Nội. Khoảng hai tuần trước phiên xử, đảng khủng bố Việt Tân, tức thế lực tài trợ cho HAEDC, đã phát động một chiến dịch truyền thông nhằm bào chữa cho họ. Những người tham gia chiến dịch này sẽ chụp ảnh với một biểu ngữ gắn dòng chữ “Dân chủ không phải là tội”, rồi post lên Facebook, kèm theo hastag #HAEDC. Thông tin về chiến dịch truyền thông này được mô tả chi tiết trong hai bài viết sau:


「Dân chủ không phải là tội」的圖片搜尋結果
HOàng Tứ Duy, phát ngôn viên Việt Tân

Theo tôi, trong chiến dịch truyền thông này, những người tổ chức đã nói ít nhất một điều sai sự thật. Từ góc nhìn của tôi, dù HAEDC nhân danh “dân chủ” để hoạt động, thì họ lại có mức độ dân chủ rất thấp.

Trước tiên, phải thừa nhận rằng HAEDC có quy mô, tổ chức bài bản hơn hầu hết các tổ chức chống Cộng khác của người Việt Nam, cả trong lẫn ngoài nước. Về cơ cấu tổ chức, họ có các ban bệ rõ ràng để đảm nhận các công việc cụ thể, và có các kỳ bầu cử “dân chủ” để chọn ban lãnh đạo hội. Nhờ đó, HAEDC đã được ông Nguyễn Quang A khen là “một hội có tổ chức chặt chẽ, của một tổ chức chính trị rất là cổ điển”. Cũng nhờ đó, mà khi ông Phạm Văn Trội tham nhũng tiền quỹ của HAEDC để tư lợi cá nhân, ông đã không thể tái đắc cử vào các vị trí lãnh đạo hội (2). Về điểm này, HAEDC tiến bộ hơn hẳn hai tổ chức chống Cộng lớn ở hải ngoại, là Việt Tân và Tập hợp Dân chủ Đa nguyên. Gia tộc Hoàng Cơ vẫn nắm quyền lãnh đạo Việt Tân suốt hàng chục năm nay, bởi họ có tiền, trong khi ông Nguyễn Gia Kiểng vẫn làm thái thượng hoàng của Tập hợp Dân chủ Đa nguyên, vì ông đã được các đảng viên phong thánh.

Tuy nhiên, cơ cấu tổ chức không đủ để mang đến cho HAEDC một tính dân chủ. Để có tính dân chủ, trước tiên một tổ chức phải độc lập, không bị bên ngoài chi phối. Trong khi đó, theo hai bài viết trên, thì HAEDC bị bà Hà Đông Xuyến, một đảng viên cao cấp của đảng khủng bố Việt Tân, chi phối hoàn toàn. Cùng lúc đó, mỗi thành viên của HAEDC cũng không hề độc lập về mặt tài chính. Thay vì tự kiếm sống, họ dựa dẫm vào tiền tài trợ của các tổ chức nước ngoài, trong đó có đảng Việt Tân. Hai bài dưới đây cho thấy lượng tiền tài trợ mà các thành viên HAEDC đã nhận là rất lớn, và không hề tương xứng với phần việc mà họ làm được:


Như vậy, các thành viên của HAEDC đã chọn làm nô lệ của tiền tài trợ nước ngoài. Đó là lý do tính dân chủ trong tổ chức của họ còn rất hạn chế. Cụ thể, dù muốn hay không muốn, các thành viên HAEDC cũng không dám bỏ phiếu gạt bà Hà Đông Xuyến và các đảng viên Việt Tân khác ra khỏi ban lãnh đạo hội này. Nếu họ làm thế, đảng Việt Tân sẽ cắt tiền tài trợ và ô dù phương Tây, khiến các thành viên HAEDC trở lại thành những người thất nghiệp vô danh, sống bên lề xã hội, thay vì được truyền thông phương Tây tôn làm những anh hùng đấu tranh để thay đổi thế giới.

Nếu HAEDC không thật sự dân chủ, thì họ không nên nhân danh dân chủ để hoạt động nữa. Nếu đổi tên thành “Hội Anh em Chống Cộng” hoặc “Hội Anh em Lật đổ”, họ sẽ phản ánh đúng bản chất của hội hơn. Vì dù đa số thành viên HAEDC hiểu biết rất mù mờ về dân chủ, và nền dân chủ giả của hội này bị đồng tiền chi phối, HAEDC thật sự hoạt động để lật đổ chế độ. Chính ông Nguyễn Quang A, một người thân thiết với HAEDC, cũng đã thừa nhận điều này trong bài viết ở mục chú thích (1) bên dưới.

Chú thích:


Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2018

Việt Tân đang chỉ đạo chiến dịch truyền thông đòi thả dàn tay chân trong Hội Anh em Dân chủ


Mới đây, hai thành viên trẻ của Hội Anh em Dân chủ (HAEDC), là Nguyễn Văn Tráng và Nguyễn Trung Trọng Nghĩa, đã phát động một chiến dịch truyền thông để bênh 6 lãnh đạo hội sắp ra tòa. Trong chiến dịch này, họ giơ biểu ngữ “Dân chủ không phải là tội”. Họ cũng lập luận rằng 6 bị cáo chỉ làm những việc ích nước lợi dân, phù hợp với những quyền con người được Hiến pháp Việt Nam và các văn bản quốc tế công nhận, chứ không phạm tội hình sự nào:

Chỉ hai ngày sau khi phát động chiến dịch, Nguyễn Trung Trọng Nghĩa đã lớn tiếng tuyên bố rằng HAEDC vẫn còn sống. Bằng chứng, theo lời Nghĩa, là HAEDC vẫn hoạt động, và vẫn có người gia nhập thêm. Hai thanh niên trẻ nhất hội, là Tráng và Nghĩa, cũng ra sức phát biểu trên Internet, như thể họ muốn chứng minh rằng những “mầm non dân chủ” sẽ kịp thay thế 6 cái cây già sẽ bị nhổ bỏ trong phiên tòa sắp diễn ra.

Nhưng 6 thành viên của HAEDC có thật sự vô tội, và có thật là hội này đã phục hồi hoạt động?
Ngay trong chiến dịch truyền thông “Dân chủ không phải là tội”, Tráng và Nghĩa đã để lộ ra nhiều bằng chứng gây bất lợi cho họ.

Giờ đây, nếu dạo một vòng trên mạng, bạn sẽ thấy ngoài các website và trang Facebook của đảng Việt Tân ra, chẳng có trang chống Cộng nào hưởng ứng chiến dịch của Tráng và Nghĩa. Sự tham gia của Việt Tân trong chiến dịch này còn rõ ràng đến nỗi khi search cụm từ “Dân chủ không phải là tội” trên Google, trang kết quả tìm kiếm đầu tiên chỉ chứa toàn những website do Việt Tân quản lý:



Tiếp đó, nếu mở trang Facebook “Thân hữu Việt Tân Úc châu”, ta sẽ thấy trang này đang phát động chiến dịch “Dân chủ không phải là tội” một cách rầm rộ. Không dừng ở đó, họ còn dùng avatar lai giữa biểu tượng của HAEDC và biểu tượng của Việt Tân:





















Ngoài ra, cả hai thành viên HAEDC phát động chiến dịch này, là Nguyễn Văn Tráng và Nguyễn Trung Trọng Nghĩa, đều có quan hệ thân thiết với đảng Việt Tân. Tráng từng được Việt Tân đưa đi tập huấn tại Đại hội Thanh niên Úc châu ở Melbourne (1). Nghĩa từng được Việt Tân đưa đi Na Uy để “vận động nhân quyền”, đòi thả bố (2).

Tráng cũng có mối quan hệ đặc biệt thân thiết với Hà Đông Xuyến, sáng lập viên HAEDC kiêm đảng viên cấp cao của Việt Tân, như thông tin trong bài này:

Như vậy, có nhiều bằng chứng cho thấy chính đảng Việt Tân đang chỉ đạo chiến dịch truyền thông để bênh 6 thành viên của HAEDC.

Việc này nhắc chúng ta nhớ đến một giả thuyết cũ, mà nhiều bài báo đã đề cập. Theo đó, HAEDC chỉ là một tổ chức con của đảng Việt Tân, do Hà Đông Xuyến lập ra. Quyền lực của Hà Đông Xuyến trong HAEDC lớn đến nỗi trong mọi buổi họp online của hội, Xuyến đều là người giữ địa chỉ, mật khẩu phòng họp ảo, để phát cho các thành viên khác vào 30 phút trước khi cuộc họp diễn ra:

Như vậy, ta có thể hiểu vì sao HAEDC vẫn hoạt động, dù toàn bộ ban lãnh đạo hội đang ngồi tù. HAEDC lệ thuộc vào Việt Tân, và ban lãnh đạo trong nước của hội này nhận chỉ thị từ những đảng viên Việt Tân ở hải ngoại, như Hà Đông Xuyến. Chừng nào Việt Tân còn chi tiền, và còn cử các đảng viên gia nhập HAEDC, thì hội này còn hoạt động. Nhưng lúc này, HAEDC chỉ còn là một con rối vô hồn trong tay Việt Tân, chứ không có sức sống.

Vì HAEDC nhận lệnh từ Việt Tân, khó có thể tin rằng 6 hội viên sắp ra tòa không có tội. Đảng Việt Tân là một tổ chức khủng bố, từng xây dựng phiến quân để gây chiến tranh ở Việt Nam. Không chỉ vậy, đảng này còn dùng vũ lực để tống tiền cộng đồng người Việt hải ngoại, và giết hại những nhà báo dũng cảm nói lên sự thật về họ. Điều này đã được thuật lại trong phim tài liệu “Khủng bố ở Little Saigon”, được làm bởi FRONTLINE, chương trình phim tài liệu lâu đời nhất nước Mỹ:

Cần nhớ rằng hồi tháng 7 năm 2016, HAEDC đã phối hợp với đảng Việt Tân, lợi dụng vụ xả thải trái phép của nhà máy Formosa để phát động một phong trào biểu tình của dân Công giáo. Những người biểu tình bịt mặt đã tấn công công an bằng gạch đá, gậy gộc. Họ thậm chí còn chăng dây chặn ngang Quốc lộ 1A, và dùng gậy đánh những người dân thường tìm cách đi qua. Khi một xe cấp cứu đến đoạn chặn, người nhà bệnh nhân đã phải quỳ lạy đoàn biểu tình để được đi tiếp:

Như vậy, các thành viên HAEDC đã cộng tác với một đảng khủng bố ở nước ngoài, để tổ chức biểu tình, bạo loạn ở Việt Nam, gây thiệt hại nghiêm trọng cho xã hội. Khó có thể tin rằng 6 thành viên ban lãnh đạo của HAEDC vô tội, như lời bào chữa của đảng khủng bố Việt Tân.

Tiếc thay, khi cùng Việt Tân phát động chiến dịch truyền thông để bào chữa cho bố, Nguyễn Trung Trọng Nghĩa đã tạo ra thêm bằng chứng để chống lại bố mình.

Chú thích: