Thứ Tư, 14 tháng 2, 2018

Nguyễn Quang A đang “yêu nước” theo cách nào?

Ngày 10 tháng 2 năm 2018, khi “dân oan” Cấn Thị Thêu ra tù, nhiều nhà chống Cộng và các “dân oan” khác đã tổ chức một cuộc biểu tình náo động để đón tiếp bà Thêu. Ông Trịnh Bá Phương, con trai bà Thêu, đã quay phim cuộc biểu tình này và đăng lên mạng (1). Ngay trong ngày hôm đó, tiến sĩ Nguyễn Quang A, một thủ lĩnh chống Cộng quan trọng, đã đăng lại clip đó kèm theo lời bình luận như sau:
“Ông Trọng, Phúc, Quang, T Lâm nên xem kỹ và suy ngẫm: Càng bắt người yêu nước họ càng đông và các vị càng bị nguyền rủa (đời con đời cháu chắt chưa chắc gột sạch)! Hiểu không?”

Qua bài đăng này, có thể thấy ông A tin rằng cả bà Cấn Thị Thêu lẫn những “dân oan” đi biểu tình đón bà đều là những “người yêu nước”. Tuy nhiên, có hai lí do khiến tôi không thể đồng ý với Nguyễn Quang A.
Thứ nhất, “người yêu nước” phải là người hành động vì lợi ích của quốc gia. Cả bà Cấn Thị Thêu lẫn những người đi đón bà đều không như thế. Họ vốn là những “dân oan”, tức những người dân chuyên khiếu kiện, biểu tình tập thể để giữ quyền sử dụng phần đất mà họ cho là của họ. Dù họ đúng hay sai trong vụ kiện của mình, thì họ cũng chỉ hành động vì lợi ích riêng của bản thân, chứ không hành động vì lợi ích của đất nước. Chính vì thế, mà trong clip, họ cũng chỉ giơ những biểu ngữ liên quan đến việc đòi đất của họ, chứ không hề giơ biểu ngữ liên quan đến các vấn đề chung của quốc gia. Như vậy, nhà khoa học Nguyễn Quang A đã khẳng định rằng bà Thêu và những “dân oan” ủng hộ bà là “người yêu nước”, dù ông không tìm thấy bất cứ bằng chứng nào cho việc đó.
Thứ hai, không thể xem bà Thêu là một người yêu nước nếu bà không dành sự tôn trọng tối thiểu cho những đồng bào của mình. Trong khi đó, bài phát biểu của bà Thêu sau khi ra tù, được con trai bà đăng kèm theo clip mà ông Quang A share lại, lại có một đoạn như sau:
“Kính thưa toàn thể bà con dân oan, bắt đầu kể từ ngày hôm nay tôi sẽ lại chung sức chung lòng, đóng góp một chút công sức nhỏ bé, để cùng với bà con đấu tranh giành lại đất đai, tài sản, mà chế độ cộng sản Việt Nam đã cướp đoạt của nhân dân chúng ta.
Mong cộng đồng trong và ngoài nước, các tổ chức nhân quyền quốc tế, các tổ chức tôn giáo và các vị luật sư hết sức giúp đỡ chúng tôi trên con đường tranh đấu, để sớm đưa những tên quan tham ra xét xử, luận tội chúng nó trước bàn dân thiên hạ.
Phải cho chúng từ quan làm dân, để cho chúng không còn có cơ hội cướp bóc, đàn áp, đánh đập nhân dân.
Phải bắt chúng chịu trách nhiệm về tất cả những tội ác mà chúng đã gây ra cho nhân dân chúng tôi.
Phải cho chúng nếm cảnh tù tội, để cho chúng biết thế nào là một ngày tù bằng nghìn thu ở ngoài. Khi mà trước đây, chúng đã bóp chết công lý, để đẩy nhiều người dân lương thiện vào cảnh tù tội oan sai.
Phải cho chúng tận mắt chứng kiến, nỗi đau tột cùng của những gia đình có người thân bị chúng đánh chết hoặc bị thương tích đầy người hoặc hoặc bị tù tội oan sai, để cho chúng biết rằng tội ác của chúng là không thể dung tha”. (hết trích)
Qua đoạn này, có thể thấy Cấn Thị Thêu mang nặng hận thù với các đảng viên của đảng Cộng sản Việt Nam. Vừa ra tù, bà đã kêu gọi mọi người trả thù các đảng viên theo kiểu “nợ máu trả bằng máu”. Như vậy, bà Thêu không phải là người yêu công lý, vì người yêu công lý sẽ dành quyền phán xét cho tòa án hình sự, chứ không tự phán xét người khác theo thù hằn của bản thân. Bà Thêu cũng không phải là người yêu nước, vì người yêu nước không nhăm nhe khao khát bắt bớ, hành hạ đồng bào của mình để trả thù tư như thế.
Lâu nay, các “nhà dân chủ” thường tâng bốc nhau thành những anh hùng vì nước vì dân. Tuy nhiên, qua các biểu hiện của họ, có thể thấy họ không phải là anh hùng gì hết. Anh hùng không thù đời, hận người, và ham hố trả thù cá nhân như họ. Anh hùng không suốt ngày đóng kịch cứu thế giới, để ngửa tay xin nước ngoài từng đồng tiền tài trợ, thay vì tự lo cho cuộc sống của bản thân. Anh hùng không hơi một tí là kêu ca về việc mình bị đánh, bị nhốt trong nhà, hay mình cô đơn. Anh hùng nhận trách nhiệm về mình, thay vì đổ hết trách nhiệm cho một chính đảng hoặc một chế độ nào đó. Với những biểu hiện trên, có thể thấy họ chỉ là những nạn nhân hận đời, hận chế độ, và tụ họp với nhau để tìm cách trả thù đời, đòi nợ chế độ.
Một chính khách tham nhũng vẫn có thể làm ra giá trị mới để cống hiến cho đời. Nhưng một chính khách hận thù, đòi nợ thì không thể tạo ra giá trị mới nào, vì anh ta bị ám ảnh bởi thù cũ và còn đang bận đòi lại những gì mà mình đã mất.
Qua việc ông Nguyễn Quang A định nghĩa “người yêu nước”, có thể thấy ông cũng là một chính khách như vậy. Trong mắt ông, “người yêu nước” không phải là người xây dựng đất nước, mà là người cùng ông chống đảng Cộng sản Việt Nam. Nếu những “người yêu nước” kiểu này lên ngôi, đất nước sẽ bị phá tan tành.
Nguyễn Biên Cương

Thứ Năm, 8 tháng 2, 2018

Vì sao các nhà zân chủ lũ lượt ra đi?


Ngày 8/2, lại thêm một dân chủ gia nữa là nhạc sỹ Việt Khang – Võ Minh Trí được xuất cảnh định cư nhân đạo tại Hoa Kỳ, tiếp nối Trương Minh Tam, Phương Uyên, Đặng Xuân Diệu....đã rời mảnh đất mà họ từng thề nguyện “đấu tranh chống độc tài cho đến khi có …tự do” với làng cờ vàng và các chính khách phương Tây trước đó. Có vẻ như những người ra đi đều không chút tiếc nuối, một vài câu nói “hối tiếc” của họ theo kiểu đãi bôi vì với họ, đã đến được xứ sở tự do trong mơ. Chỉ còn một số anh chị dân chủ đang ở lại ngậm ngùi bàn tán câu chuyện “đi hay ở” mà không một hãng truyền thông dân chủ nào dám đưa tin.

Đặng Xuân Diệu – người tù may mắn được Việt Tân và người “anh em kết nghĩa” vận động Chính phủ Mỹ tiếp nhận từ nhà tù ra thẳng sân bay y như Nguyễn Văn Hải Điếu Cày, Trần Khải Thanh Thủy, Cù Huy Hà Vũ đã bộc bạch trên facebook rằng, giới đấu tranh dân chủ cho Việt Nam nên thay đổi ác cảm với Donald Trump khi vào thời của ông, có nhiều nhà dân chủ nhất, không phải tù nhân hoặc đã mãn hạn tù được đến “thiên đường tự do”. Tuy nhiên Đặng Xuân Diệu đang băn khoăn có nên gỡ bài viết “thật thà” này không khi nhận quá nhiều gạch đá ném vào tư tưởng gán “thành tích nhân quyền” cho Trump khi đã số giới cờ vàng hải ngoại, dân chủ trong nước đều cho rằng, vào thời của Trump, nhiều “nhà dân chủ” nhập kho nhất ở VN!
Xem ra chính trong lòng nước Mỹ, cuộc chiến bất phân thắng bại giữa ủng hộ và tẩy chay Trump, phần lớn giới đấu tranh nhân quyền phương Tây, truyền thông phương Tây đều phỉ báng ông Trump vì cắt giảm ngân sách nước Mỹ cho nhân quyền cũng như quan điểm thực dụng “nước Mỹ trên hết”, từ bỏ vai trò lãnh đạo thế giới để ông Tập, ông Pu làm mưa làm gió. Bởi vậy, việc một số nhà zân chủ quốc nội nhờ Trump được đến định cư nước Mỹ sẽ có suy nghĩ khác, đánh giá khác về chính quyền Trump, đối diện với nguy cơ “dị biệt” trong cộng đồng cờ vàng nếu muốn nói thật hay ho he nói thật bày tỏ biết ơn với Chính quyền Trump đã giúp họ đến xứ sở mơ ước. Trong khi dưới thời Obama, cả tá nhà zân chủ đã làm hồ sơ, xếp hàng chờ đến nước Mỹ đều không thành, trừ một số đặc cách từ nhà tù đến thẳng nước Mỹ, không có bất cứ anh chị đang “tự do trong nhà tù lớn” nào có cơ hội này.
Từ cuộc cãi vã, từ mâu thuẫn giữa “đi hay ở” kia, tiết lộ rất nhiều góc khuất của làng zân chủ quốc nội về lý do họ “chống cộng” cũng như tiết lộ sự thật nghiệt ngã khác, giới cờ vàng không thích sự song phẳng của Trump mà thích sự lắt léo của Obama hơn, không ủng hộ đưa các nhà zân chủ “tự do” đến nước Mỹ, phải để họ “đấu tranh đến chết” trên mảnh đất quê hương mà chính giới cờ vàng đã lũ lượt bỏ chạy vì sợ cảnh nghèo đói, túng quẫn sau chiến tranh, sợ phải đối diện với “bên thắng cuộc”.
Tôi chợt nhớ, có nhà zân chủ từng được cựu nhà báo Đoan Trang ca ngợi tinh thần đấu tranh chống cộng quả cảm, mặc dù thuộc diện được theo người thân sang Mỹ nhưng vẫn ở lại Việt Nam, trong khi chính chị này thẳng thắn bộc bạch trong bình luận trên nhiều facebook của “đồng đội”, nếu cây cột điện biết đi cũng muốn rời bỏ VN! Đó là nữ zân oan Trần Thu Nguyệt – người từng bị cộng đồng mạng phơi bày thủ đoạn lòe bịp, gian xảo, bịa đặt khi viết bài ca tụng giáo dân đi theo linh mục Nguyễn Đình Thục là “ôn hòa”, làm chứng những người ném đá vào công an  chính là “công an giả danh” để tạo cớ trấn áp linh mục và giáo dân “ôn hòa”. Dân mạng đã vạch mặt chị này cùng ngồi chụp ảnh, gắn bó với nhóm giáo dân đã dùng gạch đá tấn công công an theo lệnh của linh mục và đám đệ tử suốt cuộc hành trình “đi đòi công lý vụ Formosa” ra sao khiến chị ta cứng họng, vội vàng xóa đi những “chứng cứ phản biện” kia!

Xem link https://giaidocthongtindongthap.blogspot.com/2017/02/dan-mang-boc-me-tro-doi-tra-vu-khong.html


Vụ việc lại khiến tôi hình dung ra chính cựu nhà báo Đoan Trang này từng bộc bạch về việc đã được sang Mỹ “vận động dân chủ cho Việt Nam” thừa cơ hội được ở lại nước Mỹ mơ ước như thế nào, nhưng vì được giới cờ vàng tiếp đón, bao bọc ra sao và chị ta thề nguyện sẽ “đấu tranh dân chủ để trả lại quê hương cho giới cờ vàng vì ân tình đó” như thế nào. Từ đó khiến tôi có góc nhìn khác, việc cô cựu nhà báo được đến Mỹ để học tập kinh nghiệm trở thành “nhà đấu tranh dân chủ chuyên nghiệp” đã kết kèm giao ước sẽ trở về và đáp trả ân tình của nước Mỹ và giới cờ vàng đã giúp đỡ cô ta nhận được học bổng danh giá đó. Giờ chỉ có nhà tù mới giúp chị này đường hoàng trở lại nước Mỹ mà cô mong muốn. Hóa ra, tất cả con đường đấu tranh zân chủ đều tìm đến xứ cờ hoa, vậy cớ sao giới zân chủ, cờ vàng còn đánh bóng ngôn từ, lòe bịp người dân Việt Nam rằng, họ là người yêu nước sẵn sàng chết trên quê hương để làm gì!?!
Nguyễn Biên Cương

Thứ Năm, 30 tháng 11, 2017

Trần Vũ Hải và con bài “Dự án Phục vụ Công lý”



Dự án Phục vụ Công lý này ông Trần Vũ Hải manh nha từ năm 2004. Ngày 5/5/2004, tại Hanoi - Club (76 phố Yên Phụ, Tây Hồ, Hà Nội), 8 trưởng văn phòng luật sư ở Hà Nội tuyên bố thành lập một tổ chức, mang tên “nhóm sáng kiến Dự án Vì Công lý”. Nhóm này bao gồm các ông Trần Vũ Hải, Vũ Quốc Bình, Mai Xuân Hải, Nguyễn Việt Hùng, Phan Thị Hương Thủy, Nguyễn Phương Nam, Lê Thị Thu Hương và Nguyễn Văn Đài, trong đó ông Trần Vũ Hải gần như là người sáng lập chính kiêm phát ngôn viên của nhóm.


Nhìn vào bản điều lệ gồm 10 điểm của “nhóm sáng kiến Dự án Vì Công lý” và những gì ông Hải tuyên bố trước truyền thông, thì nhóm này được thành lập để "tập hợp kiến nghị của các luật sư" về những vụ việc mà họ cho rằng "không thỏa đáng, hoặc dấu hiệu vi phạm pháp luật", để "gửi đến các cơ quan có thẩm quyền giải quyết". Theo ông Hải, bằng phương thức hoạt động này, họ sẽ "tạo tiếng kêu đồng thanh hơn, vang hơn". Như vậy, theo tuyên bố của ông Hải, nhóm này được thành lập không phải để các luật sư hỗ trợ nhau về mặt chuyên môn, mà để họ tạo số đông, nhằm gây thanh thế, hoạt động chủ yếu xoay quanh việc ký các kiến nghị tập thể, thay vì tham gia bào chữa dưới tư cách luật sư.

Do  bị Đoàn Luật Sư Hà Nội ra công văn số 146/VPĐLS yêu cầu nhóm chấm dứt hoạt động vì ông Nguyễn Trọng Tỵ, Chủ nhiệm Đoàn Luật sư Hà Nội phân tích, Pháp lệnh luật sư quy định 2 hình thức hoạt động của luật sư là văn phòng luật sư và công ty luật hợp danh. Vì lẽ đó, các hình thức hoạt động khác đều vi phạm pháp luật. Hơn nữa, điều 14 của Pháp lệnh quy định luật sư chỉ được hoạt động tại 3 lĩnh vực: tố tụng, tư vấn và dịch vụ. "Hoàn toàn không có lĩnh vực tập hợp ý kiến của các luật sư để kiến nghị lên cơ quan chức năng giải quyết. Việc thành lập nhóm 'Vì công lý' thực chất là một tổ chức, hay nói chính xác hơn là manh nha một tổ chức trái pháp luật", ông Tỵ nói. 

Chưa từ bỏ “dự án” ấp ủ, ông Trần Vũ Hải kiên nhẫn “chờ thời”.   

Ngày 24/12/2015, ông Trần Vũ Hải lại vận động được 26 luật sư ký tên vào một văn bản mang tên “Thư ngỏ về Dự án Phục vụ Công lý”. Văn bản này được xem như là bản tuyên bố thành lập “Dự án Phục vụ Công lý”, một tổ chức “nối tiếp Dự án Vì Công lý” đã được triển khai từ năm 2004”. Theo bản cương lĩnh có nhan đề “Thỏa thuận về Dự án Phục vụ Công lý”, thì tổ chức này được thành lập để thúc  đẩy các tổ chức hành nghề luật sư “cùng liên danh, liên kết, hợp tác, giúp đỡ lần nhau”. Theo văn bản, dự án nhắm đến việc phục vụ “những người yếu thế, thu nhập thấp, doanh nghiệp vừa và nhỏ có hoàn cảnh khó khăn”, có các lợi ích hợp pháp “bị tước đoạt nghiêm trọng”. Cũng theo văn bản này, thì khi tham gia dự án, các luật sư sẽ “liên danh, liên kết” để “góp tiếng nói chung gửi đến các cơ quan chức năng”, thay vì để hỗ trợ nhau về mặt chuyên môn. Như vậy, cũng như “nhóm sáng kiến Dự án Vì Công lý” của năm 2004, dự án lần này được thành lập không phải vì các nhu cầu chuyên môn của giới luật sư, mà để tạo số đông, nhằm gây thanh thế truyền thông và áp lực chính trị.
Trong số 6 hình thức hỗ trợ pháp lý cho đương sự mà dự án cung cấp, ngoài hình thức tham gia bào chữa hoặc giới thiệu người bào chữa, 5 hình thức còn lại đều liên quan đến việc vận động để tạo đám đông:

“b. Đề nghị các luật sư (cho dù tổ chức hành nghề của họ có tham gia Dự án hay không) ký tên vào những văn bản kiến nghị, và/hoặc trực tiếp yêu cầu các cơ quan chức năng xem xét giải quyết vụ việc của đương sự.
c. Cung cấp cho báo chí và mạng xã hội những thông tin và tài liệu liên quan đến vụ việc.
d. Vận động những đồng nghiệp, nhà báo, nhà chuyên môn, nhà hoạt động xã hội, đại biểu dân cử viết và phát biểu trên báo chí, mạng xã hội và các diễn đàn về vụ việc của đương sự.
e. Cùng những thành viên tham gia Dự án tổ chức những hội thảo khoa học pháp lý có bàn về những vụ việc của đương sự hoặc tương tự.
f. Vận động những người và tổ chức khác có điều kiện và khả năng hỗ trợ dưới những hình thức thích hợp và không trái pháp luật cho đương sự và những luật sư trực tiếp giúp đương sự trong quá trình tìm công lý, nhất là những đương sự có hoàn cảnh khó khăn đặc biệt.”

Bản cương lĩnh cũng cho biết để “bù đắp chi phí” của các luật sư tình nguyện tham gia, “Dự án Phục vụ Công lý” nhận các khoản tài trợ dưới hình thức “tự nguyện đóng góp”.

Trong quá trình hoạt động, nhóm “Dự án Phục vụ Công lý” đã tham gia bào chữa hầu hết các phiên tòa của các bị cáo phạm tội gây rối TTCC, xâm phạm ANQG, hay những khiếu kiện có thâm niên được giới zân chủ quan tâm “giải oan”. Tuy nhiên, tổng kết lại, người ta thấy, chưa có phiên tòa nào Dự án này thắng, nếu không muốn nói là thua đậm, án kịch khung, kịch trần cả.

Ngoài việc bào chữa cho các nhà zân chủ, nhóm này ra được ba thư ngỏ và kiến nghị trong vụ việc “cá chết hàng loạt” ở Việt Nam năm 2016, tuy nhiên, do nội bộ bất đồng, hai ông Trần Vũ Hải và Nguyễn Hoàng Trung đã không thông qua ý kiến của những người đồng ký tên, khiến một số luật sư thành viên đã rút tên khỏi “Liên danh Phục vụ Công lý”. Do đó, trong các kiến nghị sau này, ông Hải không tiếp tục nhân danh “Liên danh Phục vụ Công lý”, mà vận động các doanh nhân là khách hàng của mình tham gia ký tên.

Có thể thấy, Dự án Phục vụ Công lý của ông Trần Vũ Hải thể hiện tham vọng của ông trong việc gây dựng lên một hội luật sư độc lập dưới trướng ông để ông thao túng, tạo danh và tạo ảnh hưởng xã hội cho mình, nên nó dễ dàng thất bại và tan rã. Không chỉ vậy, qua hàng loạt vụ bê bối về tài chính, tiêu biểu như: bị 12 hộ dân ở Tây Ninh đã đầu đơn tố cáo LS Trần Vũ Hải lừa đảo, chiếm đoạt 120 triệu đồng bằng thủ đoạn trợ giúp pháp lý, nhưng không thực hiện hợp đồng như đã cam kết; 28 hộ dân tại huyện Đại Từ (Thái Nguyên), tố cáo Luật sư Trần Vũ Hải lợi dụng chiêu bài hỗ trợ pháp lý trong việc khiếu nại liên quan đến đất đai của các hộ dân này và nhận 84 triệu đồng nhưng đã không thực hiện bất cứ một công việc nào để hỗ trợ pháp lý, tư vấn pháp luật cho các hộ dân. Tèn tò nhất là tại vụ án sơ thẩm đối với 8 bị cáo ở xã Cửu Cao, Văn Giang, Hà Nội về tội Gây rối Trật tự công cộng ngày 12-7-2016, Trần Vũ Hải kéo theo một nhóm luật sư trong nhóm “Dự án vì công lý” cùng hộ vệ của hàng chục “dân oan” Văn Giang đến phiên tòa đòi vào tham dự và “bào chữa miễn phí”. Tuy nhiên, sau nghe Chủ tọa công bố đơn từ chối luật sư của bị cáo thì Trần Vũ Hải đã rời khỏi phiên tòa một cách trơ trẽn, không kèn không trống . Cùng theo Hải là cả đoàn luật sư và dân khiếu kiện Văn Giang cũng kéo về luôn, không quan tâm đến diễn biến hay kết quả phiên tòa.
Có thể nói, Dự án Phục vụ Công lý là tên gọi, một hội nhóm mang tính "đồng bọn", và một dự án dài hơi, đeo đuổi của ông luật sư Trần Vũ Hải nhằm gây dựng lên đội ngũ “luật sư nhân quyền” dưới trướng của ông ta. Có lẽ do tài năng, tư cách và nhân cách đều không ra gì, nên dự án chỉ có tên trên danh nghĩa, còn thực chất thì đã chết yểu

Thứ Ba, 28 tháng 11, 2017

Ông Nguyễn Quang A: Hội anh em dân chủ là một tổ chức chính trị chặt chẽ?

Trong thời gian qua, một loạt các thành viên của tổ chức tự xưng là “Hội Anh em Dân chủ” (HAEDC) đã bị truy tố theo điều 79 Bộ luật Hình sự. Trước diễn biến này, khi trả lời phỏng vấn RFA (1), ông Nguyễn Quang A tuyên bố rằng vì “phong trào của dân chúng rất phát triển, đến độ có thể thay đổi về chất”, mà HAEDC lại “là một hội có tổ chức chặt chẽ, của một tổ chức chính trị rất cổ điển”, hội này đã trở thành mục tiêu “đàn áp” của công an. Tuy nhiên, dù ông Nguyễn Quang A có lạc quan thế nào về HAEDC và “phong trào của dân chúng”, hội này vẫn chỉ là một tổ chức chống Cộng chộp giật và nghiệp dư. Có thể thấy rõ sự chộp giật và nghiệp dư này qua một “bản lên tiếng” được họ viết vào giữa năm 2016.


Ngày 11 tháng 7 năm 2016, website của HAEDC đăng tải một “Bản lên tiếng của Hội anh em dân chủ gửi linh mục Micae Trần Định”, với người nhận là linh mục Michael Trần Định, chánh xứ giáo xứ Kẻ Đọng, Nghệ An. Trong sự kiện này, HAEDC đã thể hiện rằng nó là một tổ chức rất độc đáo. Bình thường, người ta chỉ viết “bản lên tiếng” để gửi tới các cơ quan và tập thể, chứ không ai đòi “lên tiếng” trước một cá nhân.

Vậy vì sao HAEDC phải “lên tiếng” với ông Trần Định? Phải chăng ông Định đã làm gì mạo phạm đến “tự do” và “nhân quyền” của các “anh em”? Không phải thế: thực ra “bản lên tiếng” mà HAEDC gửi đến ông Trần Định là một mớ hổ lốn, trong đó người viết trộn lẫn hai văn bản con với nhau. Văn bản đầu tiên là một bài tường thuật vụ các thành viên HAEDC “bị đánh” khi đi ăn cưới ở Nghệ An, và “bản lên tiếng” thể hiện thái độ của họ trước vụ việc này. Văn bản thứ hai là một lá thư riêng mà HAEDC gửi đến ông Trần Định, để cảm ơn ông và giáo xứ của ông đã hỗ trợ các thành viên của HAEDC trong vụ việc đó. Khi trộn lẫn lá thư riêng với một “bản lên tiếng” để tuyên truyền chính trị, hẳn nhiên HAEDC muốn mượn lá thư riêng để tuyên truyền. Qua ngôn ngữ sùng đạo mà người viết sử dụng trong thư, có thể thấy HAEDC muốn dùng thư này để lôi kéo sự ủng hộ của giáo hội và các tín đồ Công giáo. Qua việc người viết trộn lẫn hai văn bản khác loại làm một, rồi đăng nó công khai như một văn kiện chính thức, có thể thấy HAEDC là một tổ chức chính trị rất vụng về, thô thiển và nghiệp dư. Qua việc HAEDC dùng một lá thư riêng để tuyên truyền chính trị, có thể thấy nó là một tổ chức rất chộp giật và cơ hội. Vì đây là thư tuyên truyền, lời cảm ơn được viết trong thư có lẽ cũng không chân thành lắm. Sau cùng, qua việc HAEDC dùng thư tuyên truyền chính trị để lôi kéo một tập thể tôn giáo, có thể thấy họ muốn lợi dụng tôn giáo cho mưu đồ chính trị, tức làm trái với quan điểm thế tục đang được khuyến khích ở các nước phương Tây.

“Bản tuyên bố” có chữ ký của ba người, là Phạm Văn Trội, Trương Minh Đức và Nguyễn Trung Tôn. Nhưng vì thư gửi từ Thanh Hóa, và người viết thư trích dẫn kinh thánh Tin lành, có thể thấy thư này do ông Tôn soạn. Khi ông Tôn đứng trên quan điểm tôn giáo của mình để viết “bản tuyên bố” chính thức của một tổ chức chính trị phi tôn giáo, ông một lần nữa chứng minh rằng HAEDC là một tổ chức luộm thuôm và nghiệp dư.

Ngoài ra, qua nội dung của lá thư và diễn biến của vụ việc mà thư đề cập, ta có thể khẳng định thêm một sự thật nữa. Vì đây không phải là lần đầu tiên một nhóm các “nhà hoạt động” thân Việt Tân kịp thời trốn vào các nhà thờ Công giáo ở Nghệ An và Thanh Hóa khi bị truy đuổi, chắc chắn các giáo xứ ở hai tỉnh này đã được lệnh thường xuyên hỗ trợ các nhóm chống Cộng. Có lẽ các cha xứ và các nhà chống Cộng đã cùng liên lạc qua điện thoại với một bên trung gian, vì nếu không làm theo cách này, cha xứ không thể biết đám cầu cứu có phải “quân mình” thật hay không, và các nhà chống Cộng không thể biết địa chỉ của nhà thờ gần nhất để kịp thời vào trốn. Vì cha xứ lập tức bao che cho các nhà chống Cộng, mà không nghi ngờ danh tính và mục đích thật của họ, chắc chắn họ đã có thỏa thuận từ trước với các tổ chức chống Cộng, và hai bên đã thống nhất cách thức hành động khi vụ việc xảy ra.

Cộng với việc HAEDC chủ động lôi kéo sử ủng hộ của giáo hội và sự gia nhập của giáo dân ở Nghệ An, có thể nói rằng dù người Công giáo ở vùng này có tham gia các tổ chức chống Cộng hay không, giáo hội Công giáo tự nó đã là một lực lượng chính trị gây bất ổn cho khu vực.

Vậy vì sao khi trả lời phỏng vấn vào thời điểm này, ông Nguyễn Quang A lại tuyên bố rằng “phong trào của dân chúng rất phát triển”, và HAEDC có tổ chức “rất chặt chẽ”, dù mọi bằng chứng đều cho thấy một thực tế trái ngược với lời nói của ông? Đây là điều mà chúng ta nên ngẫm nghĩ.


Chủ Nhật, 26 tháng 11, 2017

Nguyễn Tường Thụy bàn về sứ mệnh của nhóm "luật sư toàn thua"


Mới đây, ông Nguyễn Tường Thụy phát đi bài viết "Bào chữa cho tù nhân lương tâm không chỉ là chứng cứ" với nội dung cho rằng trong các vụ án chính trị luật sư không thể bào chữa cho các bị cáo vô tội do phiên toà đã "được chỉ đạo", "án bỏ túi", do đó vai trò của luật sư không chỉ là tìm căn cứ phủ nhận tội trạng mà còn cần phải "tố cáo cơ quan điều tra vi phạm thủ tục tố tụng hình sự", "cản trở luật sư tiếp cận hồ sơ vụ án", "vạch lối làm việc tuỳ tiện, áp đặt, ngồi trên pháp luật" của cơ quan tư pháp và khuyến khích "người đấu tranh yên tâm, tin tưởng và tự hào về việc làm của mình". 
 
 

Được biết, ông Thụy là lão thành của phong trào dân chủ trong nước, hiện giữ rất nhiều "chức vụ" trong rất nhiều "tổ chức xã hội dân sự độc lập" như Phó Chủ tịch Hội nhà báo độc lập, Phó Hội Bầu bí tương thân,...Ông được xem như "phát ngôn viên", về bản chất là "dư luận viên" của Việt Tân, kiêm cộng tác viên RFA Việt ngữ, được "hưởng lương từ tiền thuế của dân Mỹ", bởi vậy phát ngôn của ông này có thể xem là có trọng lượng trong làng zân chủ Việt cũng như "thông điệp" tới các vị "luật sư nhân quyền" ngày ngày "bào chữa miễn phí" trên danh nghĩa cho các "tù nhân lương tâm". Do vậy, đáng để ta mổ xẻ "định nghĩa" của ông dành cho giới "luật sư nhân quyền" kia.

Thứ nhất, "luật sư nhân quyền" không cần cố công bào chữa để giải cứu "tù nhân lương tâm" làm gì, đừng đau đầu tìm lý lẽ biện hộ vì "án bỏ túi" rồi, không quan tâm mấy năm tù hay mấy chục năm tù thì cũng như nhau,... Nghe mùi lý luận này sao mà giống giống chủ trương của Việt Tân đến thế!!!

Nếu đúng vậy thì cái nghề luật sư nhân quyền đúng là "Number One", chả dại gì không làm, vừa nhàn não lại vừa được truyền thông quốc tế "tôn vinh". Dễ hiểu dân chúng dán nhãn là nhóm này đồng nghĩa với "luật sư toàn thua", luật pháp VN không cần đọc/hiểu, chỉ cần thuộc mấy bản Tuyên ngôn nhân quyền quốc tế thôi. Mà chỉ cần thuộc 3/4 điều luật của Tuyên ngôn này thôi chứ đừng có "thuộc" khấu đuôi là "căn cứ theo luật pháp quốc gia đó " y như ông diễn giả nhóm VietVision tường thuật phiên toà sơ thẩm Mẹ Nấm Gấu, cả luật sư lẫn bị cáo đều bị Chủ toạ nhắc "đọc" thêm, chớ bỏ qua khấu đuôi này khi trích dẫn luật quốc tế. Hài chảy nước mắt!

Thứ hai, sứ mệnh của "luật sư nhân quyền" cần soi thật kỹ hồ sơ vụ án để "bới lông tìm vết" cho ra sơ suất nào đó về thủ tục tố tụng, nhất là vi phạm chuẩn mực Tây phương là tốt nhất để phủ nhận cả bản án và hành vi phạm tội của thân chủ! Hoặc ăn vạ vu cáo cơ quan tố tụng cản trở luật sư tiếp cận vụ án. Nghe chiêu này quá quen, vụ án nào cũng thấy riết, hình như vị luật sư nhân quyền nào cũng thuộc lòng võ này.

Thế này khác nào yêu cầu luật sư "cãi chày cãi cối",  giở võ Chí Phèo miễn có cớ ăn vạ và đổ vấy, bất chấp chứng cứ sờ sờ nhưng chỉ cần viện được thủ tục nào đó từ khâu điều tra, khám xét, hỏi cung...có sơ suất gì là vớ lấy làm căn cứ phủ nhận bản án. Đây đúng là chiêu trò tiểu nhân để đối phó với cơ quan tố tụng chứ đâu phải là thứ dành luật sư có ăn có học? Có lẽ Chủ tọa phiên toà cũng nên học loại chiêu trò này để loại mấy ông luật sư nhân quyền kia ra khỏi toà cho đỡ rác tai chăng? Rất dễ, cứ chiểu theo luật mà làm. Qua theo dõi mấy phiên toà xử có đám luật sư nhân quyền mù luật Việt Nam này, chiêu này cực ... ngon ăn. Ví dụ nho nhỏ thôi, phiên toà sơ thẩm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, một ông luật sư không mặc đồng phục chuẩn theo quy định nghề nghiệp, khi bị Chủ tọa nhắc vẫn cãi chày cối bất chấp mình "lạc lõng" so với trang phục mấy ông luật sư còn lại, nhưng Chủ tọa rất lương thiện, không hề tống ông luật sư không thuộc quy định nghề nghiệp tối thiểu này ra khỏi phiên toà, chứ ông ta cứ luật mà làm thì vị luật sư nhân quyền này ....nhục nhã không còn lỗ lẻ nào chui nữa!

Thậm chí chính zân chủ Trịnh Anh Tuấn từng tố luật sư nhân quyền chả thuộc tên thân chủ, chẳng cần chuẩn bị bài bào chữa luôn..., ra tòa chỉ cần như vẹt vì phiên tòa nào rưa rứa mấy tội 258, 88, 79 cả, hoá ra là do chủ trương này?!?

Thứ ba, "nhiệm vụ" của luật sư nhân quyền là  khuyến khích "người đấu tranh yên tâm, tin tưởng và tự hào về việc làm của mình", đồng nghĩa với với việc "ngoan cố", "không thừa nhận hành vi phạm tội" là tình tiết tăng nặng, có thể kịch khung hay nhảy từ khung 1 sang khung 2, khung 3 của Điều luật cho ở tù rục xương luôn!!!

Mới đây nhất, ông LS Võ An Đôn khuyên Mẹ Nấm Gấu y chang, đừng nhận tội, chấp nhận kể cả mức án 15,20 năm tù luôn vì nhận tội là "hủy hoại sự nghiệp đấu tranh". Đúng là "vĩ đại" thật. Quả này các con của cô Quỳnh: bé Nấm, bé Gấu cứ lấy chồng, lấy vợ, sinh con đẻ cháu, mỗi sự kiện lại thổn thức "nhớ mẹ/nhớ bà trong tù" và "tội ác" của cộng sản luôn, biết đâu làng zân chủ không có Mẹ Nấm Gấu thì sẽ có đàn con, đàn cháu của Mẹ Nấm Gấu "đấu tranh dân chủ". Tuyệt cú mèo!!!

Ngoài "định hướng" nêu trên dành cho giới luật sư nhân quyền, ông Thụy trích dẫn nhiều phiên toà chứng minh cho lập luận đưa ra của mình để thuyết phục các luật sư nghe theo. Tuy nhiên, như chính ông LS Hà Huy Sơn mới đây tiết lộ trên Facebook lý do luật sư bó tay với việc "chạy tội" cho các "tù nhân lương tâm" xuất phát từ chứng cứ quá đầy đặn của cơ quan tố tụng xuất phát từ chính cách thức hoạt động công khai, khoe khoang, thách thức chính quyền trên mạng Internet của họ. Đây là điều ông Thụy không dám trích dẫn ra trong bài viết "định hướng" giới luật sư toàn thua của ông ta.

Phàm các vụ án xử tội phạm chính trị, các cơ quan tố tụng đều có thời gian điều tra kỹ lưỡng, thời gian dài trước khi cân nhắc "phá án" nên dễ hiểu, chứng cứ cả rổ, thậm chí nhiều "tù nhân lương tâm" phạm cùng lúc quá nhiều tội trong BLHS luôn như 258, 88, 79, 80...., thực chất cơ quan tố tụng chỉ chọn một tội họ thấy "đầy đặn chứng cứ nhất" đem ra truy tố mà thôi. Đơn cử Nguyễn Văn Đài từng bị truy tố tội Tuyền truyền chống NN trước đây, nhưng báo Công an nhân dân viết phóng sự mô tả về quá trình vi phạm pháp luật của ông ta cho thấy, ông ta nhận lương của vài tổ chức lưu vong người Việt để lập ra các hội nhóm chống NN núp danh dân chủ, nhân quyền (dấu hiệu Điều 79 BLHS), nhận tiền cung cấp tin bài, làm báo cáo xuyên tạc tình hình trong nước cho người nước ngoài, cung cấp thông tin sai sự thật, vận động chính giới nước ngoài chống VN về chính sách và giao thương (dấu hiệu Điều 80 BLHS), viết, trả lời phỏng vấn bên ngoài xuyên tạc tình hình trong nước (Điều 258 BLHS), kích động người dân tộc kém hiểu biết, học sinh chống chính sách của Nhà nước (dấu hiệu tội phá hoại chính sách mục đích chống chính quyền nhân dân)...

Về bản chất có thể thấy cơ quan tố tụng có thể cùng một lúc truy tố nhiều tội danh mà "tù nhân lương tâm" phạm phải, tuy nhiên nếu xử đúng như vậy thì những kẻ như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Văn Đài tù mục xương, chẳng qua họ xét tương quan giữa tính chất, dấu hiệu khách quan của hành vi, hậu quả gây ra cho xã hội, tương quan với các vụ án khác (án lệ), chính sách với người phạm pháp đã biết tội, chính sách đối với kẻ ngông cuồng không hiểu luật đã phạm pháp... để đưa ra mức án "hợp tình hợp lý hợp án lệ hợp đạo lý dân tộc" mà thôi, tạo cơ hội cho họ làm lại cuộc đời... Đặc trưng của loại tội phạm này khác hoàn toàn tội phạm hình sự thông thường nên chính sách pháp luật tất khác nhau, chế độ nhà tù cũng khác biệt (ưu đãi hơn hẳn tù hình sự thường), điều kiện ăn ở, học hành, đọc sách báo, lao động tay chân ...càng khác biệt.

Đó chính là cái cốt lõi trong chính sách hình sự nhân đạo của NN đối với tù nhân xâm phạm ANQG, tuy nhiên với những kẻ tự nguyện ăn lương, bán mình cho đám phản động và thế lực chính trị ngoại bang như Nguyễn Tường Thụy khó có thể ngộ được điều này. Vì sao các "tù nhân lương tâm" của họ khi bị bắt đều nhanh chóng nhận tội khi được cơ quan tố tụng giải thích cặn kẽ, và Thụy cũng như đám "ông chủ" của hắn cần phải thông qua kênh luật sư tiếp tục kích động người tù "tử vì đạo" vì lợi ích thân nhân, vì "sự nghiệp chính trị", vì ước mơ "cộng sản không thể tồn tại trước chủ nghĩa tư bản đang thịnh trị"... để tiếp tục loè bịp và đẩy họ thành con bài để "đấu tranh nhân quyền" tiếp của chúng. Nếu có thể loại nào ác độc, vô lương tâm hơn, chắc không thể vượt qua nổi Việt tân và đám tay sai của chúng như Nguyễn Tường Thụy được

Nguyễn Biên Cương

Thứ Ba, 14 tháng 11, 2017

Hãy tự do “đái” vào tổng thống Mỹ theo cách của bạn?



Mạng facebook Việt đang nóng ran quanh chuyện cô ca sỹ hết thời Mai Khôi xông ra đường đón Tổng thống Mỹ Donald Trump bằng khẩu hiệu “Piss on you, Donald Trump”. Giới zân chủ mạng chia làm 2 phe chiến đấu “một mất một còn” giữa việc “biểu tình là quyền của công dân” với phe lên án hành động phản đối Tổng thống Mỹ chứng tỏ “bản chất cộng sản”, trò PR rẻ tiền của cô này!?! Còn dân chúng đa phần thì ngán ngẩm hành động vô học, làm xấu mặt người Việt của gương mặt vốn được suy tôn của làng zân chủ về thứ ngôn ngữ và cách thức “hờn rỗi” tân tổng thống Donald Trump với ông cựu tổng thống Obama có bàn tay ấm áp trước kia của cô ca sỹ hết date, một số luyến tiếc cô ca sỹ tài năng một thời, từng là hy vọng của giới nhạc sỹ nay xuống dốc, mạt hạng cả về năng lực và đạo đức.

Áp đảo mạng Internet nhất vẫn là giới cờ vàng tổng sỉ vả cô ca sỹ vốn đã có “án tích” không chịu hát dưới cờ vàng khi ở Mỹ nay lại đòi “đái” vào Tổng thống Mỹ của họ, sao không “đái” vào ông lãnh đạo cộng sản Việt Nam hay Trung Quốc, rõ ràng việc làm của cô Mai Khôi là “làm lợi” cho cộng sản, làm lợi cho chủ trương “thân Mỹ  thoát Trung” lâu nay giới này vẫn giương lên chỉ huy dẫn dắt phong trào dân chủ quốc nội.



Yếu ớt nhất là giới zân chủ vốn giao lưu, thân thiết với cô ca sỹ này là nhóm Green Trees của Đoan Trang, nhóm cổ vũ xã hội dân sự theo chủ trương của VOICE thì hết lời bảo vệ “quyền được tự do ngôn luận và tự do biểu cảm” của Mai Khôi. Phạm Lê Vương Các, Hoàng Thành Nhân, Nguyễn Đình Hà…và nhất là trang Luật khoa Tạp chí dành hẳn một bài lập luận Chúng ta đều có quyền chỉ trích Tổng thống Mỹ khi họ im lặng trước vi phạm nhân quyền bàn về sự cần thiết gây dư luận, tạo áp lực lên án Tổng thống Donald Trump đã từ bỏ quyền lãnh đạo thế giới, phó mặc những vi phạm nhân quyền, từ bỏ “giá trị” làm nên sức mạnh của nước Mỹ. Những lập luận kiểu này đều gián tiếp hoặc thể hiện sự ủng hộ với hành động của Mai Khôi, dù đơn độc tẩy chay Tổng thống Mỹ trước đám đông đồng bọn đang chọn thái độ bất lực, chán nản, thất vọng, không dám phản ứng tân tổng thống Mỹ.

Dù là cách phản ứng nào, thiên hạ cũng được dịp nhìn thấy rõ “nội lực” của phong trào cờ vàng, phong trào dân chủ mạng này, chính sách và sức mạnh của Mỹ là động lực, là sinh lực và nghị lực để “chống cộng” của họ. Khi bị mất đi “nguồn lực” này thì rã đám, mất hết “tinh thần đấu tranh”, quay sang “tự do ngôn luận” với nhau, nhức óc thiên hạ, lũng đoạn mạng xã hội.

Nghe đâu BBC đã bỏ ra 1000 USD để mua quyền sử dụng bức ảnh quý giá này của Mai Khôi. Theo bạn BBC hay Mai Khôi biết cách kiếm tiền hơn?
Nguyễn Biên Cương