Thứ Ba, 21 tháng 3, 2017

Tiền đề cho các phong trào dân chủ Việt (3): Khai thác các mâu thuẫn giữa ĐCSVN với các nhóm người, giai tầng khác

Là đảng của giai cấp công nhân, của nhân dân lao động, dĩ nhiên trong quá trình hoạt động, Đảng Cộng sản không tránh khỏi đụng chạm đến lợi ích riêng của những nhóm người, giai tầng xã hội khác. Những kẻ trục lợi chính trị, những phe cánh thất thế đang nương dựa ngoại bang hòng tìm đường trở lại nước non đã ranh mãnh lợi dụng mâu thuẫn sẵn có này để nổi lên những ngọn lửa căm thù qua đó thừa cơ cháy nhà hôi của. Thực vậy, nghiên cứu các luồng tư tưởng chống Cộng mới dấy lên, dễ nhận ra rằng sức hiệu triệu lòng người của lá cờ “dân chủ” hoá ra lại đến từ mối thù hằn mang tính giai cấp thông qua những vụ án như Quốc Dân Đảng, Cải Cách Ruộng Đất hay Nhân Văn Giai Phẩm.

Vụ án phố Ôn Như Hầu là đỉnh cao của mâu thuẫn Quốc – Cộng, nhưng cần phân định rõ: Quốc dân Đảng giai đoạn này khác xa ý định ban đầu của Nguyễn Thái Học. Thập niên 30, tàn đuốc khởi nghĩa vũ trang ở Yên Bái sớm bị dụi tắt vẫn kịp nhóm lên một phong trào đấu tranh theo chủ nghĩa tam dân với một loạt hội đoàn, đảng phái Quốc dân mới xuất hiện cả trong và ngoài nước. Dưới bàn tay sắp đặt của chính phủ Trung Hoa Dân Quốc, tháng 5/1945 tại Trùng Khánh, các đảng này liên minh và hợp nhất, tạo thành Đại Việt Quốc dân Đảng, hay gọi tắt là Việt Quốc.

Sau ngày Việt Nam giành lại độc lập, Việt Quốc ráo riết hoạt động chống chính quyền non trẻ vừa thành lập. Trên mặt trận tư tưởng, họ cho xuât bản báo Việt Nam vào tháng 11/1945, liên tục bêu xấu, bôi nhọ Nhà nước, cáo buộc Hồ Chí Minh độc tài, kêu gọi các lực lượng cùng đứng lên lật đổ [1]. Về quân sự, được sự hỗ trợ từ Trung Hoa, Việt Quốc thành lập 7 chiến khu khắp miền Bắc và miền Trung, đặc biệt chú trọng kiểm soát các tỉnh dọc biên giới Việt Trung. Thêm vào đó, mượn cớ được Đồng Minh ủy nhiệm giải giới quân đội Nhật ở Đông Dương từ phía Bắc vĩ tuyến 16 (Đà Nẵng) đến biên giới Việt Hoa, 20 vạn quân Trung Hoa Dân Quốc đổ xuống đã yểm trợ cho các yếu nhân Việt Quốc và Việt Cách (Vũ Hồng Khánh, Nguyễn Hải Thần, Nguyễn Tường Tam) về nước, tạo thế cho Đảng Quốc dân lộng quyền [2].

Trước tình hình quân Pháp lăm le ở miền Nam, những người cộng sản cần hêt sức tránh thế lưỡng đầu thọ địch, nên đã để quân Tưởng giúp Việt Quốc chiếm cứ nhiều tỉnh Bắc Bộ. Từ tháng 9/1945, dựa thế quân Tưởng, Quốc dân Đảng đánh phá chính quyền địa phương từ biên giới Việt Trung về tới Hà Nội, đánh phá các lực lượng Việt Minh ở ngay Hà Nội bằng nhiều cách. Cũng nhờ sự bảo kê này mà Quốc dân Đảng có ghế, có quyền trong chính phủ Quốc Gia Liên Hợp, lại càng ra sức làm già. [2]

Tuy nhiên chẳng bao lâu sau, qua Hòa Ước Sơ Bộ 6-3, Tưởng bắt tay mời Pháp trở lại miền Bắc, để mặc phía Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa rảnh tay xử lý Việt Quốc. Mất chỗ dựa, lại nhanh chóng thất thế về quân sự, Việt Quốc phải tạm điều đình, tuy nhiên, họ vẫn ngầm liên lạc với Pháp nhằm chuẩn bị cho cuộc đảo chính [3]. Phát hiện được âm mưu, chính quyền Dân chủ Cộng hòa ra quyết định tấn công tất cả các văn phòng của Việt Quốc ở Hà Nội và các tỉnh [4]. Tháng 7 năm 1946, sự kiện vụ án phố Ôn Như Hầu xảy ra, các lãnh tụ Nguyễn Hải Thần, Nguyễn Tường Tam, Vũ Hồng Khanh phải trốn sang Trung Hoa, lực lượng Quốc dân Đảng tan rã. Các giai đoạn sau này, thế lực thế lực Việt Quốc tản mát và phân hoá nhiều nhánh dưới chính quyền Việt Nam Cộng Hòa, nhưng luôn lăm le chiếm quyền bính bằng các phương cách dựa vào thế lực ngoại bang.

Đến nay, án Quốc – Cộng thường được mồi lên để đào sâu mâu thuẫn Đảng Cộng sản với tầng lớp tư sản, nhưng phe “đấu tranh dân chủ” còn một chiêu bài đắc ý khác: khai thác sâu vào mâu thuẫn giữa Đảng với địa chủ phong kiến qua án Cải Cách Ruộng Đất.
Với ý định tạo tiền đề cho đời sống sản xuất nông dân, từ sau Cách Mạng Tháng Tám, các công tác chuẩn bị cho cải cách ruộng đất đã rậm rịch được thực hiện: giảm địa tô, bãi bỏ mọi khoản tiền thuê ruộng, tịch thu ruộng đất của người Pháp, dân di cư, đất bỏ hoang… để phân chia cho tá điền. Cải cách ruộng đất trở thành nội dung chính của Hội nghị toàn quốc lần thứ nhất của Đảng Lao động Việt Nam vào tháng 11/1953, và một tháng sau đó, Luật Cải cách Ruộng đất được ban hành. Dưới sức ép của cố vấn Trung Quốc, năm 1954, chương trình cải cách ruộng đất dần được áp dụng qua các bước như huấn luyện cán bộ, giảm tô, phân định thánh phần, phân loại địa chủ, học tập tố khổ, lùng bắt địa chủ, công khai đấu tố, xử án địa chủ. Đến năm 1955, một số nơi xuất hiện hiện tượng đấu tố tràn lan, mất kiểm soát, lạm dụng quyền hành của cán bộ, gây nhiều hậu quả và hiểu nhầm nghiêm trọng. Ngay sau đó, Hội nghị Trung ương 10 của Đảng Lao động Việt Nam tháng 9 năm 1956 đã tự nghiêm khắc phê bình nhận khuyết điểm, tuyên bố các sai lầm và các biện pháp sửa sai.

Theo tổng kê, đến tháng 9 năm 1957, chiến dịch sửa sai đã phục hồi danh dự và trả lại tài sản cho khoảng 70 – 80% số người bị kết án. Tuy nhiên, báo Nhân dân cho biết nhiều người được phục hồi đã trả thù những người đấu tố họ oan ức, hoặc chưa kịp trả thù đã bị thủ tiêu trước để tránh việc trả thù. Phong trào trả thù lan rộng và biến thành bạo động tại nhiều nơi khiến chính quyền phải điều động quân đội để đánh dẹp. Ở Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An, có bản báo cáo ghi nhận 20.000 nông dân dùng gậy gộc gây bạo động khiến chính quyền phải dùng Sư đoàn 324 để tái lập trật tự.[5] Một số gửi thỉnh nguyện thư đến phái đoàn quan sát viên Canada trong Ủy ban Đình chiến, xin di cư vào Nam [6].

Nhìn nhận khách quan, cải cách ruộng đất được tiến hành với mục đích tích cực, nhằm giải quyết vấn đề sở hữu ruộng đất của nông dân, ổn định sản xuất, tạo nền tảng phát triển đất nước. Tuy nhiên, quá trình thực hiện có nhiều sai lầm về đách giá, về lạm dụng bạo lực... dẫn đến nhiều hậu quả lâu dài và gây náo loạn trong nước. Tuy nhiên Đảng đã thẳng thắn nhìn nhận mặt tiêu cực, nhanh chóng sửa sai, phản ứng kịp thời. Dẫu vậy, mối thù giai tầng nhóm lên trong hỗn loạn vẫn còn âm ỉ, và những phe phái “đấu tranh dân chủ” không ngại vin vào những mâu thuẫn đó thổi bùng lên ngọn lửa hận thù, kích động quần chúng.

Một chiêu bài khác đặc biệt hữu dụng để chia rẽ giới văn nghệ sĩ và trí thức salon với Đảng Cộng sản là qua vụ án Nhân Văn Giai Phẩm. Tên nhóm đựoc ghép từ hai tờ báo được coi là “cơ quan ngôn luận” của phong trào: báo Nhân Văn và tạp chí Giai Phẩm. Trước đó, từ năm 1955, nhóm Trần Dần, Lê Đạt, Hoàng Cầm đã đấu tranh giành quyền lãnh đạo văn nghệ lại cho văn nghệ sĩ, nhất là trong môi trường văn nghệ quân đội. Đến tháng giêng năm 1956, Giai Phẩm Mùa Xuân ấn hành có đăng thơ của Trần Dần bị quy kết là chống phá bôi đen chế độ. Tháng 8 năm 1956, Phan Khôi có bài "Phê bình lãnh đạo văn nghệ", đăng trong Giai phẩm Mùa thu. Trong số ra mắt ngày 20 tháng 9 năm 1956, bán nguyệt san Nhân Văn đã đăng ngay trên trang nhất bài phỏng vấn luật sư Nguyễn Hữu Đang với tiêu đề "Chúng tôi phỏng vấn về vấn đề mở rộng tự do và dân chủ". Loạt phỏng vấn đưọc đăng tiếp nối với sự xuất hiện của các nhân vật bác sĩ Đặng Văn Ngữ, nhà sử học Đào Duy Anh. Bên cạnh đó, Trần Đức Thảo và Trần Dy cũng lần lượt lên tiếng về vấn đề dân chủ trên các báo này. Đặc biệt, báo Nhân văn số 6 có bài kích động kêu gọi nhân dân xuống đường biểu tình, song đã sớm bị phát hiện và không được phát hành. Ngày 15 tháng 12 năm 1956, Ủy ban hành chính Hà Nội ra thông báo đóng cửa báo Nhân Văn. Số 6 không được in và phát hành [7]. Sau đó, hầu hết các văn nghệ sĩ tham gia phong trào Nhân Văn Giai Phẩm bị điều tra và xử lý [8], phải tham gia học chỉnh huấn vì có tư tưởng bị xem là trái với đường lối của Đảng Lao động Việt Nam. Kể từ đó, phong trào tan rã, người thì bị treo bút một thời gian dài như Lê Đạt, Trần Dần, số khác không tiếp tục con đường sự nghiệp văn chương, thậm chí có người bị giam giữ trong một thời gian dài và tiếp tục bị giám sát trong nhiều năm sau khi mãn tù như trường hợp Nguyễn Hữu Đang.

Dù một số nhân vật trong án này đã được phục hồi danh dự, nhưng mâu thuẫn với tầng lớp trí thức salon, tư sản hay địa chủ phong kiến vẫn tiếp tục bị những người “đấu tranh dân chủ” khai thác. Không ngạc nhiên khi những năm gần đây, các án cũ liên tục được phe này đào sâu khai thác, thêm mắm dặm muối. Giữa những luồng dư luận kích động thù hằn ấy, cần minh định lại một điều: khác biệt căn bản dẫn đến mâu thuẫn giữa Đảng Cộng sản và các giai tầng khác là đường lối và mục đích hoạt động của từng lực lượng. Trong khi Đảng Cộng sản sử dụng quyền lực của công nhân và nông dân để lần lượt chống Nhật, chống Pháp, chống Mỹ, thì các thành phần Quốc Dân Đảng, địa chủ tư sản, trí thức salon…vv… lại lệ thuộc quyền lợi vào hệ thống chính quyền phong kiến, thực dân và đế quốc, chờ cơ hội trục lợi riêng. Ví dụ tiêu biểu cho các hành vi chính trị kiểu này là con đường quyền lực của Trần Trọng Kim. Từ năm 1943, khi vừa khép lại sự nghiệp dạy học, Trần Trọng Kim đã được người Nhật bí mật đưa sang Singapore rồi chính quân đội Nhật đã đưa ông về nước vào năm 1945 [10]. Sau khi “trao trả độc lập” cho Việt Nam, với Trần Trọng Kim trong tay, người Nhật dựng lên chính quyền bù nhìn Bảo Đại nằm dưới quyền kiểm soát chặt chẽ của mình. Ngày 17/4/1945, Trần Trọng Kim được giao thành lập nội các ở Huế, hình thành nên một dạng chính phủ nghị viện đầu tiên ở Việt Nam do chính ông làm Thủ tướng [11]. Chính quyền thân Nhật này tồn tại vẻn vẹn 4 tháng cho đến Cách Mạng Tháng Tám thành công, vua Bảo Đại thoái vị. Khi đó, Trần Trọng Kim lưu lạc sang Trung Quốc hòng mưu với các chí sĩ khác của nhiều đảng phái gây dựng lại quyền lực. Khi Đảng cộng sản đang tiến hành kháng chiến chống thực dân Pháp, ông nhận lời đề nghị của Pháp đứng ra soạn thoả thuận chấm dứt chiến tranh với sự chứng kiến của Bảo Đại. Theo sự thu xếp của người Pháp, ông về Sài Gòn vận động thành lập chính phủ mới, tuy nhiên đến bấy giờ ông mới nhận ra người Pháp chỉ đang lừa dối mình. Khái quát lại con đường chính trị của Trần Trọng Kim, dù chính ông luôn tự khẳng định tấm lòng chân thành với dân tộc của mình, không thể phủ nhận sự thật rằng ông luôn dựa vào quyền lực phong kiến, thực dân và đế quốc để tiêu diệt Đảng Cộng Sản.

Không khó hiểu khi một phong trào chính trị dựa hơi ngoại bang luôn chuốc lấy thất bại. Họ không đem lại bất cứ thay đổi nào ngoại trừ việc tạo nên những đám đông ồn ào, và đến nay, đám đông ấy vẫn không ngừng tuyên truyền bôi nhọ nói xấu Đảng Cộng sản..
Nguồn blog GĐTQT
 [1] David G.Marr. Vietnam: State. War, and Revolution (1945 – 1946), tr.416-417, California: University of California Press, 2013.
[2] Pham Văn Sơn, Việt Sử Toàn Thư: tr. 707, Sàigòn: Thư Lâm Ấn Quán, 1960.
[3] Vụ án phố Ôn Như Hầu, thiếu tướng Lê Hữu Qua, Báo Nhân dân, ngày 19/8/2005.
[4] David G.Marr. Vietnam: State. War, and Revolution (1945 – 1946), tr.424-425, California: University of California Press, 2013.
[5] Dommen, Arthur, The Indochinese Experience of the French and the Americans: Nationalism and Communism in Cambodia, Laos, and Vietnam, Bloomington, IN: Đại học Indiana Press, 2001, trang 341.
[6] Lind, Michael, Vietnam, the Necessary War, New York: Touchstone, 1999, tr 153-156
[7] Lê Mậu Hãn (chủ biên), Trần Bá Đệ, Nguyễn Văn Thư,..., Đại cương Lịch sử Việt Nam tập 3, Nhà xuất bản Giáo dục, 2007. Trang 144, 145
[8] Tố Hữu, Qua cuộc đấu tranh chống nhóm phá hoại "Nhân Văn - Giai Phẩm" trên mặt trận văn nghệ, nhà xuất bản Văn Hoá, 1958
[9] Abuza, Zachary. Renovating Politics in Contemporary Vietnam. Boulder, CO: Lynne Rienner Publishers, 2001. Trang 54-55.
[10] Trần Trọng Kim, hồi ký “Một cơn gió bụi”, NXB Vĩnh Sơn, 1949.

[11] Thomas Hodgkin (1981).Vietnam: the revolutionary path. Nhà xuất bản Macmillan. Trang 362.

Tiền đề cho các phong trào dân chủ Việt (2): bấu víu vào bóng ma của Việt Nam cộng hòa


Lời tuyên bố đầu hàng vô điều kiện của Tổng thống Dương Văn Minh ngày 30/4/1975 đã đặt dấu chấm hết cho chính thể Việt Nam Cộng hòa (VNCH), tuy nhiên, bóng ma của chế độ này vẫn còn ẩn hiện quanh quẩn nhiều nơi, ám ảnh đời sống nhiều người. Sau khi thất bại năm 1975, cánh quan chức tướng lĩnh của chính quyền Sài Gòn cũ chạy được ra nước ngoài như Pháp, Mỹ… đã liên lạc chặt chẽ với nhau nhờ cùng có lòng căm thù và cùng nuôi chí phục thù, phục quốc. Một lực lượng khác là những người dân thường bỏ xứ mà đi trên những con thuyền lênh đênh hay qua những miền biên giới heo hút đến sống nơi đất khách quê người, họ là những đối tượng dễ dàng bị các chính trị gia thất thế nhồi nhét tư tưởng căm thù. Hai lớp người này tạo thành cộng đồng người Việt lưu vong, gắn kết với nhau trên cơ sở lòng căm thù, cùng chung một mộng kéo lại lá cờ sọc ba que.

Hoạt động thường niên nổi bật của cộng đồng người Việt lưu vong là tổ chức ngày tưởng niệm Quân lực VNCH 19/6. Lễ kỉ niệm này thường được tổ chức bởi Liên hội Cựu Quân nhân quân lực VNCH như một phương thức kích động bạo lực và khơi dậy lòng căm thù với hoạt động chủ yếu là đả kích bêu xấu Cộng sản. Trong lễ tưởng niệm được tổ chức ngày 20/6/2015 tại San Jose, một cực chiến binh đại diện cho Liên hội Cựu Quân nhân quân lực VNCH tuyên tội: “Hồ Chí Minh và tập đoàn Cộng sản là tội đồ dân tộc! Chúng tôi hoàn toàn ủng hộ đồng bào đứng lên đòi sự sống, đòi nhân quyền, đòi dân chủ và tự do.” Lễ tưởng niệm thu hút sự quan tâm của nhiều bạn trẻ sinh sau năm 1975, chẳng hạn như Long, một thanh niên ở San Jose, theo lời cậu “Việt Nam mất hết tự do, nhân dân đang bị ức hiếp, lớp trẻ thì bị tẩy não”. Một bạn trẻ khác, Lê Phước Thoại, cũng sống ở San Jose lên tiếng yêu cầu chính phủ Việt Nam trả tự do cho những “nhà dân  chủ”. Cũng tại lễ tưởng niệm này, Nguyễn Ngọc Dũng nêu quan điểm: “Việt Nam mai sau không thể có bóng dáng những gì thuộc về cộng sản. Chúng tôi ước mong những nhà đấu tranh dân chủ tiếp tục con đường của những chiến sĩ quân lực VNCH” [1]. Thông điệp ở đây khá rõ: các nhà đấu tranh dân chủ là những “chiến sĩ kiểu mới” của quân lực VNCH.


Gọi là “chiến sĩ kiểu mới” để phân biệt với những chiến sĩ kiểu cũ, đấu tranh bằng bạo động vũ trang như Hoàng Cơ Minh và Nguyễn Hữu Chánh. Cần nhớ rằng hai người này cũng núp dưới danh nghĩa của Quân lực VNCH và dùng lòng thù hận và giấc mơ phục quốc để xây dựng tổ chức của mình. Năm 1981, Hoàng Cơ Minh lập một căn cứ ở tỉnh Uđông (Thái Lan), đồng thời lập ra “Việt Nam Canh tân Cách mạng đảng”, gọi tắt là đảng Việt Tân. Từ đó, Minh tuyển mộ và huấn luyện đội quân 200 người để phục vụ kế hoạch Đông tiến về Việt Nam, tuy nhiên, sau hai lần thất bại trong việc xâm nhập qua biên giới Việt Lào, Minh tự sát [2]. Cũng lập căn cứ huấn luyện ở Thái Lan, nhưng không chiến đấu từ biên giới như Hoàng Cơ Minh, Nguyễn Hữu Chánh quyết đưa người của mình vào khủng bố bằng thuốc nổ ở các thành phố lớn, tuy nhiên các nhóm hành động này nhanh chóng bị bắt vào giai đoạn 1999-2000 [3]. Các kế hoạch khủng bố của Chánh đều bất thành, và Chánh bị chính phủ Việt Nam bắt vào năm 2006 tại Hàn Quốc [4].

Không ồn ào công khai dương ngọn cờ vàng như cánh tướng lĩnh quân đội, một thế lực khác ẩn mình kỹ hơn, luôn kêu gọi đấu tranh bất bạo động, giữ lập trường “dân chủ ôn hòa”, đó là thế lực của Nguyễn Gia Kiểng, đại diện cho lớp trí thức VNCH cũ. Nguyễn Gia Kiểng sinh ra trong một gia đình theo Quốc dân Đảng, di cư vào Nam năm 1945, gia đình ông bị Ngô Đình Diệm truy lùng vì tình nghi âm mưu chống chính quyền, những hoạt động chính trị của Kiểng chỉ bắt đầu sau khi Diệm bị lật đổ. Năm 1982, Kiểng sang Pháp, nhanh chóng bắt liên lạc với các tri thức VNCH tại đây, lập nên Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, và bắt đầu xuất bản báo Thông luận từ năm 1988 [5]. Với con đường “dân chủ ôn hòa”, ban đầu Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên nhanh chóng chiếm được lòng tin của nhiều người trong nước. Bề ngoài, tổ chức này luôn đóng vai người hòa giải dân tộc và đấu tranh cho dân chủ bằng phương thức bất bạo động, nhưng bên trong, họ không ngừng tiếp cận và điều phối các tổ chức trong nước. Một chiêu bài mị dân, Kiểng cho ra quyển sách “Tổ quốc ăn năn” lật ngược các vấn đề dân tộc và lịch sử, đặc biệt là bôi xấu con đường cứu nước của Đảng Cộng Sản. Đoạn sau đây được trích từ bài “Một bài học lịch sử”, nằm trong phần 2 “Con đường đã qua” của quyển sách Tổ quốc ăn năn:

“Đảng cộng sản đã vận động được lòng yêu nước đó để dựa vào chiêu bài giải phóng dân tộc mà tranh đấu cho chủ nghĩa cộng sản và họ cũng đã giáng một đòn chí tử vào lòng yêu nước vừa mới có được một sức mạnh. Lần đầu tiên ở nước ta xuất hiện một lực lượng không kêu gọi đoàn kết dân tộc mà kêu gọi hận thù giữa dân tộc. Tiếng gọi đấu tranh giai cấp về thực chất là một tiếng gọi nội chiến, một tiếng gọi giải thể quốc gia, thay thế tinh thần quốc gia bằng tinh thần giai cấp. Sau đó chính sách toàn trị của họ đã biến đất nước thành của riêng một đảng - như ngày trước nó là của riêng một dòng vua - và trục xuất đại khối dân tộc khỏi định mệnh đất nước. Đã thế, đảng cầm quyền lại còn áp dụng vô số biện pháp phân loại dân chúng và phân biệt đối xử. Những đỗ vỡ và thất vọng kéo dài quá lâu đã làm sụp đổ lòng yêu nước của người Việt.”

Được coi như quyển sách cốt lõi về tư tưởng của Phong trào dân chủ, tuy nhiên Tổ quốc ăn năn lại là một tài liệu nghiên cứu tồi, một tác phẩm lý luận dở. Sách bàn nhiều về lịch sử, nhưng không đưa ra sử liệu rõ ràng, rút ra nhiều kết luận, nhưng hiếm kết luận nào có hệ thống căn cứ vững chắc. Trong sách, Kiểng bàn từ chuyện Tây sang chuyện Tàu, từ Đông Chu Liệt Quốc đến đời nay, nhưng đa phần ý tưởng là áp đặt chủ quan hay những ý nghĩ vu vơ ghi chép lại của tác giả, không hề có bằng cớ, lập luận logic hay cơ sở khoa học. Chẳng hạn như dựa vào câu “Công hồ dị đoan, tư hại đã dĩ”, tác giả kết luận Khổng Tử “bài bác việc mở mang kiến thức” (Trong bài “Anh không biết gì về cộng sản” ở phần 3 “Vì đâu nên nỗi”). Trường hợp khác, trong bài “Ảo ảnh Lý Trần” ở phần 2 “Con đường đã qua”, tác giả kết luận mà không dẫn ra bất kì sử liệu cụ thể nào: “Trong khoảng thời gian năm trăm năm độc lập, trong đó bốn trăm năm là thời đại Lý Trần, nước ta đã tụt hậu rất nhiều, rồi mất độc lập.” Không chỉ là một cuốn sách mị dân rẻ tiền, đó còn là một tác phẩm ăn cắp trắng trợn, chính Nguyễn Gia Thưởng – một đồng đội sát cánh cùng Kiểng đã lên tiếng tố cáo và đăng công khai thông tin này trên e-Thông Luận, trang phát ngôn chính thức của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên. Theo đó, tác phẩm “Tổ quốc ăn năn” đã mượn toàn bộ ý tưởng và câu văn từ quyển “Le Mal Français” của Alain Peyrefitte, thậm chí sao chép ngay cả cách bố cục, cách dùng từ [6]. Mặt nạ của Kiểng chỉ rơi xuống khi nội bộ của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên có sự phân tách lớn trong năm 2016, và đã dẫn tới một cuộc ly khai. Trái với sự ôn hòa dựng tạm trong nhiều năm, sau khi ly khai các phe phái trong tổ chức cũ đã không tiếc lời bêu xấu nhau trước công luận [7] [8] [9].

Bên cạnh Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, một tổ chức khác cũng nổi bật trong “làng” chống Cộng là đảng Việt Tân. Ban đầu được Hoàng Cơ Minh thành lập để tiến hành bạo động vũ trang, sau khi thất bại, Việt Tân đổi hướng hoạt động từ khủng bố sang rêu rao các lý tưởng về dân chủ nhân quyền. Đây là một chiêu bài để Việt Tân thâu tóm người dân tại San Jose, làm đầu nậu số phiếu cho các chính khách Mỹ. Không ít dân biểu của Mỹ có mối quan hệ mật thiết với tổ chức này, tiêu biểu có thể kể đến Lorretta Sanchez, dân biểu Hạ viện Hoa Kỳ từ năm 1997 đến 2017, người luôn tích cực đứng ra bảo vệ các phần tử chống phá trong và ngoài nước, đồng thời liên tục lên tiếng tại Hạ Viện Hoa Kỳ, đệ nạp các dự luật gây sức ép đến Việt Nam về vấn đề nhân quyền [10] [11]. Thông qua Lorretta Sanchez, Việt Tân đã môi giới thế lực đấu tranh chống chính quyền trong nước với Đảng Dân chủ Mỹ. Để tạo cơ sở niềm tin, Việt Tân luôn truyền thông rầm rộ về các cuộc gặp gỡ hay mối quan hệ của tổ chức này với các chính khách Mỹ [12]. Với lộ trình này, toàn bộ những lời tuyên truyền về nhân quyền và dân chủ ở Việt Nam đều do một tay Đảng Việt Tân đứng đằng sau đạo diễn cùng với sự hỗ trợ của Mỹ [13]. Chiêu bài kích động lật đổ chính quyền này của Mỹ từng được diễn đi diễn lại ở Ba Lan, Ả Rập, Ukraine, Myanmar…


Chịu ảnh hưởng bởi các tuyến tuyên truyền lệch lạc của các thế lực cờ vàng, giới trí thức văn nghệ sĩ phản biện bắt đầu có xu hướng nuối tiếc cho thời VNCH. Thậm chí, có nơi còn cực đoan hóa, coi mọi giá trị dưới thời VNCH đều là tốt đẹp, mọi thứ gắn với Cộng sản là xấu xa. Ngày 3/3/2014,  một nhóm các nhà văn đã từng tham gia Đảng Cộng sản nay muốn tách khỏi các tổ chức có ảnh hưởng của Đảng, lập nên Văn đoàn Độc Lập. Trên website của văn đoàn này ở địa chỉ vanviet.info, các tác phẩm văn chương của VNCH được đăng trang trọng trong một chuyên mục riêng tên là “Văn học miền Nam trước 75”, trong khi đó, không hề có một chuyên mục tương tự cho văn học Cách mạng hay văn học thời kỳ trước đó. Xu hướng ca ngợi VNCH một cách mù quáng còn được thể hiện trong một loạt các bài viết ca ngợi nền giáo dục của chế độ cũ [14]. Trên internet, những ảnh chụp, bản scan sách giáo khoa cũ của VNCH được lưu truyền, triết lý giáo dục, hệ thống phân lớp và bằng cấp thời đó cũng được lật lại và chia sẻ với những lời tấm tắc xuýt xoa. Cái được khen nhiều nhất của nền giáo dục ấy vẫn là “tinh thần dân chủ”, chẳng hạn như theo nhà phê bình văn học Thụy Khuê, “nhờ sự tự trị của đại học mà các giáo sư có quyền giảng dạy tự do, không bị áp lực chính trị của chính quyền, điều kiện giáo dục này cho phép miền Nam xây dựng được một tầng lớp trí thức”. Bỗng dưng, người ta đưa nền giáo dục này lên thành chuẩn mực, thành hình mẫu đáng học tập, và quả thật họ cũng có học tập theo. Khẩu hiệu “Nhân bản – dân tộc –khai phóng” được dựng lại với nhiều phiên bản, đội nhiều lốt khác nhau, không khó để nhận ra tư tưởng này ảnh hưởng trực tiếp đến các hoạt động của Quỹ Phan Châu Trinh, Nhà xuất bản Tri Thức và nhiều hội đoàn tổ chức khác. Tuy nhiên, dường như những người “tâng” nền giáo dục này lên quá cao đang lờ đi một sự thật rõ ràng rằng chính trong cái thời mà họ cho là hoàng kim của giáo dục và tri thức ấy, có rất nhiều phong trào phản đối của sinh viên nổ ra trên toàn miền Nam, và cũng nhiều không kém là những hoạt động đàn áp sinh viên biểu tình. Thực tế, các trường đại học VNCH chưa bao giờ được tự trị, mà luôn bị chi phối bởi Bộ Giáo dục và Tổng Nha Công vụ về mặt hành chính. Một sự thật khác: theo chính sách quân sự đề ra từ phía Mỹ, chính quyền Sài Gòn đã sử dụng nhiều cách khác nhau để biến các trường đại học thành những trại lính dự bị chuẩn bị cho cuộc chiến[15]. Chất lượng của nền giáo dục ấy được phản ánh rõ qua các phong trào biểu tình của sinh viên. Nếu đó là một nền giáo dục tốt đẹp, tại sao lại có nhiều phong trào sinh viên đến vậy? Nếu nền giáo dục ấy thật sự đề cao con người, vậy sao lại đàn áp các phong trào một cách bạo ực và dã man?

Các nhóm dân chủ “bình dân” khác đều nhận tài chính trực tiếp hoặc các hoạt động ngoại vận khác từ các tổ chức cờ vàng hải ngoại thì miễn bàn, luôn công khai hoặc ý nhị xiển dương cờ vàng và ca ngợi các “giá trị tự do” thời VNCH như là cách để lấy lòng hải ngoại, thu hút truyền thông nước ngoài và thu hút tài chính cũng như để gây dựng “thương hiệu nhà hoạt động dân chủ” cho mình. Thành công nổi trội như Phạm Thị Đoan Trang, Hồng Thái Hoàng, Mai Dũng, Mẹ Nấm Gấu, …

Tóm lại, phong trào dân chủ hiện tại qua muôn vàn động thái luôn cố tỏ ra cao thượng, đại diện cho thứ lý tưởng tốt đẹp, tuy nhiên bỏ qua vẻ ngoại đánh lạc hướng ấy, tận sâu bên trong nó lại là những thế lực ngầm đang cố chi phối cộng đồng bằng lòng thù hận, biến những người đấu tranh trở thành tốt thí cho âm mưu và tham vọng quyền lực của mình. Năm 2011, cái gọi là Chiến dịch Cờ vàng được tuyên bố là đã thành công khi 14 tiểu bang, 7 quận hạt và nhiều thành phố ở Hoa Kỳ đã công nhận cờ ba sọc đỏ là lá cờ chính thức đại diện cho cộng đồng người Việt tỵ nạn. Chính thể VNCH chết đã lâu, nhưng bóng ma của nó thì còn theo lá cờ vàng len lỏi khắp cộng đồng người Việt cực đoan còn đem lòng thù hận và đáng sợ hơn là đã xâm nhập, chi phối đường hướng hoạt động của cái gọi là phong trào dân chủ Việt.
Nguồn blog http://giaidieutoquoctoi.blogspot.com
Chú thích
[1] Clip về lễ kỷ niệm ngày quân lực VNCH năm 2015 tại San Jose https://www.youtube.com/watch?v=r-hm9XHzkEg
[3] Kay Johnson, “Terror Made in the USA”, Tuần báo Time, ngày 22-10-2001.
[4] Theo Yonhap News, “Vietnam protests S. Korea’s rejection of its extradition request”, The Hankyoreh, ngày 29-7-2006.
[7] Tuyên bố bất tín nhiệm Thường Trực THDCĐN nhiệm kỳ 2014-2016. www.ethongluan.org. 15-12-2016.
[9] Càng mạnh hơn sau thử thách, www.thongluan-rdp.org, 26-1-2017.
[10] Chủ Tịch Ủy Ban Ngoại Giao Hạ Viện HK cùng 20 dân biểu bảo trợ Nghị Quyết H.Res 484, Viettan.org, ngày 3-4=2012. Bản xem ngày 5-10-2016.
[12] DB Loretta Sanchez giải thích về cuộc phỏng vấn trên Univision, Viettan.org, ngày 29-8-2010, bản xem ngày 25-11-2016.
[13] Chương trình truyền hình gây quĩ cho dân biểu Loretta Sanchez tại đài SBTN, Viettan.org, ngày 26-7-2015.
[14] Nhìn lại nền Giáo dục VNCH: Sự tiếc nuối vô bờ bến, Tuxtini.com, ngày 1/12/2013
[15] Ths. Hoàng Thị Hồng Nga, Một số phong trào đấu tranh của sinh viên miền Nam Việt Nam (1954-1975), Tạp chí Lịch sử quân sự, số 271 (tháng 7-2014), tr.22-27.

Thứ Năm, 16 tháng 3, 2017

Muốn thoát Trung phải thoát Hồ?

Vào đúng ngày thảm sát Mỹ Lai, cựu luật sư Lê Công Định đăng “tuyên ngôn” trên facebook của mình hô hào hướng đi mới cho phong trào đấu tranh dân chủ là “Muốn Thoát Trung… phải Thoát Hồ”, tức là phải “thoát khỏi di sản tư tưởng và đường lối” của Chủ tịch Hồ Chí Minh và “để thấy ngọn cờ giải phóng dân tộc đánh Pháp, đuổi Mỹ trong quá khứ thực chất là chiêu bài đưa Việt Nam rời khỏi quỹ đạo phương Tây, từng bước chui vào gông cùm nô lệ giặc Tàu”.





Bằng tuyên bố này, cựu luật sư này công khai cho rằng, Hồ Chí Minh đã giương ngọn cờ giải phóng dân tộc khỏi Pháp, Mỹ là sai lầm, là “tội đồ”, là dẫn đất nước tới “nô lệ giặc Tàu”. Bài viết được lượng like, share khủng, một số “nhà đấu tranh dân chủ” như blogger Nguyễn Hoàng Vi ca tụng kiểu “Cảm ơn anh Lê Công Định đã thẳng thắn để mở đường cho lớp nhỏ tụi em”!

Trong khi đó, trên mạng xã hội ngày này, ngập tràn những bài viết kể lại sự kiện 16/3/1968 khiến gần 500 trẻ em, phụ nữ thôn Mỹ Lai chết thảm – vụ án khiến cả thế giới kinh hãi về tội ác của quân đội Mỹ và góp phần thổi bùng lên phong trào phản chiến trong chính nhân dân Mỹ, khiến bao cựu chiến binh Mỹ day dứt, ám ảnh cả cuộc đời còn lại.

Trước đó, cựu luật sư này dành vô khôi bài viết ca ngợi chế độ VNCH, gia đình ông Ngô Đình Diệm và các tướng lĩnh VNCH với nguyện ước sẽ đấu tranh vì những “anh hùng” này. Trong quá khứ, nguyên nhân dẫn đến Lê Công Định bị tù, sụp đổ cả sự nghiệp luật sư tiếng tăm bên người vợ là hoa hậu Ngọc Khánh là do “tham gia khóa huấn luyện của Việt Tân” và bắt tay với “liên minh” Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung và Nguyễn Sỹ Bình (ông chủ Đảng Nhân dân hành động ở Mỹ, được Bình, Ngãi phong làm “Tổng bí thư Đảng Dân chủ Việt Nam” để kế nghiệp cụ Hoàng Minh Chính!



Cùng với bài viết này sau đó, nhận ra rằng dân mạng đang bàn rôm rả về Mỹ Lai, Lê Công Định tìm chọn được “đồng minh” từ cô gái sùng bái VNCH là Hoàng Mỹ Uyên với bình luận đầy hầm hực “Có những cái chết trong chiến tranh được tô vẽ và hát ca muôn niên. Song, có vô vàn cái chết chân thật, vô danh, oan uổng và đôi khi vẫn bị quên lãng”. Xem ra, Lê Công Định và những người cùng phe với ông ta càng ngày càng không thể che dấu được sự hận thù với ông Hồ Chí Minh – người mà họ cho rằng đã làm được cái việc quy tụ dân chúng, đánh đuổi thành công những “đồng minh” Pháp, Mỹ của họ, khiến giờ đây họ bơ vơ, lạc lòng giữa dân chúng bị “tẩy não”, “ngu muội” và “đáng bị cộng sản cai trị”!?!

Không biết rằng, với tư tưởng và đường lối này, ông Lê Công Định sẽ bằng cách nào gây dựng được lực lượng đối lập hay đường hướng được con đường đi nào cho phong trào zân chủ của ông. Nó chỉ giúp cho dân chúng Việt Nam đang ngày ngày tò mò, hóng hớt trên mạng xem có lực lượng đối lập nào xuất hiện ở trong nước thêm vỡ mộng vì hóa ra, họ gặp phải phiên bản lỗi gien của  “cộng đồng cờ vàng” ngay trên đất Việt, thế lực mà cha ông họ cả Nam chí Bắc đã phải đổ bao xương máu mới đánh đổ được và bị chính Mỹ ruồng bỏ/bán đứng vì yếu kém và ăn tàn phá hại.

  


Càng cay cú, càng hô hào tấn công vào thần tượng của dân tộc, phủ nhận cuộc chiến tranh chống ngoại xâm, càng chứng tỏ, Lê Công Định đã sụp đổ mọi hy vọng vào tương lai làm “tổng thống” của mình, tự lột bỏ mặt nạ “ôn hòa”, “trí thức” hay “yêu nước” , tiến gần đến với các bộ hài cốt cờ vàng F1 gần đất xa trời ở các xứ xở xa xôi, khiến những người lâu nay ảo tưởng vào “tài năng” của Định vỡ mộng.
Nguyễn Biên Cương

Tiền đề cho các phong trào dân chủ Việt (1): Dựa vào các thế lực cực đoan trong Công giáo

 Từ năm 2006 đến nay, phong trào dân chủ Việt Nam (thực chất phong trào chống Cộng)  đã ở trong một thời kì trăm hoa đua nở. Bề ngoài, các hội đoàn chống Cộng luôn phất cao cùng một lúc vài ngọn cờ đầy chính nghĩa – như dân chủ, nhân quyền, công lý, tự do ngôn luận…, thậm chí cả từ thiện và bảo vệ môi trường. Nhưng nếu cư dân mạng đọc lịch sử trước khi đọc các bản tuyên ngôn, họ sẽ biết rằng từng nhánh của phong trào dân chủ Việt đều khởi đầu từ những nguyên nhân hoàn toàn khác. Dù trong những thời điểm nhất định, phong trào có qui tụ được một vài cá nhân có thiện chí, thì chung qui lại, toàn bộ dòng chảy lịch sử mà phong trào để lại cho đến nay vẫn luôn bị những kẻ trục lợi chính trị lợi dụng những mâu thuẫn đã có sẵn giữa các bộ phận của dân tộc Việt Nam, nhằm kích động không khí hận thù để lái hướng.

1. Dựa vào các thế lực cực đoan trong Công giáo

Dựa vào thế lực cực đoan trong Công giáo để nuôi dưỡng, hình thành, phát triển « phong trào dân chủ » là đặc trưng rõ nét nhất. Vì sao thế lưc này lại luôn hận thù và tìm cách lật đổ chế độ chính trị hiện nay ?

Dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa, Công giáo từng được giữ một địa vị chủ chốt trong hệ thống của miền Nam Việt Nam vì hai lí do. Thứ nhất, hệ thống chính quyền của Việt Nam Cộng hòa vẫn kế thừa lớp nhân sự cũ của chính quyền thuộc địa Pháp, trong đó người Công giáo – hậu thuẫn quần chúng quan trọng nhất của Pháp ở Việt Nam – nắm nhiều ưu thế về cả trình độ đào tạo lẫn vị thế. Thứ hai, gia đình của Ngô Đình Diệm, tổng thống Việt Nam Cộng hòa đầu tiên, là một gia đình Công giáo.

Kết quả hình ảnh cho Ngô Đình Thục
Figure 1Tổng giám mục Ngô Đình Thục, anh trai ông Ngô Đình Diệm

Hai lí do này khiến trong chế độ Việt Nam Cộng hòa, Công giáo được thiên vị một cách công khai. Ngô Đình Diệm dành cho Giáo hội Công giáo quyền chi phối các trường (kể cả trường không phải của Giáo hội) về mặt tinh thần, cốt đảm bảo thực hiện  được nội dung giáo dục « duy linh », mà thực chất là nội dung thần học theo lối triết học kinh viện thời Trung cổ. Phần lớn các học bổng đi học nước ngoài đều rơi vào tay các linh mục hoặc con em gia đình Công giáo[1]. Hệ thống trường tư thục của Công giáo phát triển rất nhanh. Avro Manhattan thống kê rằng: Từ năm 1953 đến năm 1963, khắp miền Nam đã xây dựng 145 trường cấp II và cấp III, riêng ở Sài Gòn có 30 trường với tổng số 62.324 học sinh. Cũng trong cùng thời gian này, Giáo hội Công giáo ở miền Nam Việt Nam, từ chỗ chỉ có 3 trường cấp II và III trong năm 1953, đến năm 1963 đã lên tới 1.060 trường, tức là tốc độ tăng nhanh gấp 8 lần hệ thống trường công[2]. Có nơi Linh mục dùng uy thế của mình để phụ huynh không cho con học trường công mà phải vào học trường của Giáo hội, nên trường tư thục của Giáo hội làm tê liệt cả trường công, khiến trường công trở nên trống rỗng do không tuyển được học sinh[3].

Trong thời kì 1955-1963, các trường học miền Nam được nghỉ lễ Noel đến 15 ngày. Trong khi đó, năm 1956, kì lễ Phật đản bị bãi bỏ.

Trong văn thư số 124 ngày 1/8/1963 của Uỷ ban Liên phái Bảo vệ Phật giáo gửi ông Frederick E. Nolting (đại sứ Mỹ tại Sài Gòn) có đoạn: “Mỗi năm lễ Giáng sinh đều được cử hành với sự tham gia trực tiếp và hữu hiệu của Chính phủ, nào thông điệp của Tổng thống, công sở treo cờ trang hoàng, nào Công giáo độc chiếm Đài quốc gia để phát thanh trong mấy ngày liền trên hệ thống A chính thức, nào bắt toàn thể nhân viên của Phủ Tổng thống, các ông bộ trưởng, các công chức cao cấp, kể cả những người theo đạo Phật phải dự lễ nửa đêm v...v… Quá quắt hơn hết là việc năm rồi, một hang đá (phỏng theo câu chuyện Chúa Jesus chào đời) được đặt ngay tại Tòa Đô chính, làm như toàn dân Châu thành Sài Gòn là người Thiên Chúa giáo.”

Trên núi Thiên Bút, tỉnh Quảng Ngãi vốn có nền cũ của chùa Phật giáo. Khi chính quyền Ngô Đình Diệm lên kế hoạch xây nhà thờ Công giáo trên đó, họ gặp phải phản ứng dữ dội từ phía Phật tử địa phương.

Ngày 27/7/1961, quân đội Việt Nam Cộng hòa bắn hàng loạt đạn cối vào chùa Cao Dân, xã Tân Lộc, Cà Mau khi 200 người Khmer đang làm lễ nhập hạ, khiến 20 người chết và bị thương.


Figure 2  Ngô Đình Diệm trong buổi lễ đặt Việt Nam dưới sự bảo trở của Đức Mẹ Maria, tháng 2/1959

Không đáng ngạc nhiên, khi tình trạng phân biệt đối xử này gây bức xúc cho những thành phần xã hội không Công giáo. Biến cố Phật giáo tháng 5 năm 1963 trở thành một trong những nguyên nhân trực tiếp khiến chính quyền Ngô Đình Diệm bị lật đổ. Sau 1975, Đảng Cộng sản đánh đuổi chế độ Mỹ ngụy, Công giáo tự nhên mất hết « đặc quyền đặc lợi », bình đẳng với các tôn giáo khác . Ngày 19/6/1988, 117 tu sĩ và giáo dân Công giáo Việt Nam được Vatican phong thánh. Chính quyền Việt Nam phản đối việc phong thánh này, vì họ cho rằng danh sách được phong bao gồm cả những người mà họ cho là “tay sai của đế quốc, lót đường cho thực dân Pháp xâm lược Việt Nam” từ năm 1884.

Trong lịch sử, Công giáo luôn bị chính quyền phong kiến và các phong trào yêu nước tẩy chay. Toàn bộ các thánh tử đạo của Công giáo Việt Nam đều bị xử tử bởi các chính quyền phong kiến hoặc phong trào yêu nước , như phong trào Văn Thân và Cần Vương. Mặt khác, bất kể những lập luận của Giáo hội về sự vi phạm của chính quyền nhà Nguyễn đối với "quyền tự do tôn giáo", ta cũng không thể phủ nhận vai trò của người Công giáo trong tiến trình xâm lược của thực dân Pháp ở Việt Nam.  Như sử gia Pháp Georges Coulet viết trong cuốn Cultes et Religions de l’Indochine Annamite (Saigon, p. 99), “ Thiên Chúa giáo đã mở cửa cho quân đội Pháp và đã là nguyên nhân trực tiếp của cuộc xâm lược”. Hiện nay, vai trò của các giáo sĩ thừa sai Pháp trong cuộc xâm lược vẫn được lưu trữ đầy đủ trong các tài liệu được cung cấp bởi văn khố của Hội Thừa sai Paris. Cuốn “Thừa Sai Công Giáo Pháp và các chính sách của dế quốc tại Việt Nam 1857-1914”[4] của Patrick J.N. Tuck là một nguồn tổng hợp tương đối đầy đủ các tài liệu này.

Vì vậy, có thể nói rằng không ít thì nhiều, mâu thuẫn giữa Giáo hội và chính quyền hiện hành chỉ là sự tiếp nối của mâu thuẫn giữa Công giáo Việt Nam và triều đại phong kiến, phong trào yêu nước và chế độ chính trị hiện nay. Vấn đề nằm ở chỗ khi lợi dụng mâu thuẫn này để khuấy động không khí hận thù, các thế lực trục lợi chính trị luôn che lấp dòng lịch sử đi, và viện dẫn những cái cớ mang tính thời sự. Dòng chảy xuyên suốt, ngầm ẩn bị lãng quên, và người ta tưởng rằng mình đang gây chiến với nhau chỉ vì những gợn sóng lăn tăn nhất thời trên mặt nước. Chẳng hạn, trong phần lịch sử tóm tắt của dòng Chúa Cứu thế Việt Nam trên trang cuuthe.org, việc “đấu tranh cho Công lý và Hòa bình” được xem như một hoạt động của dòng Chúa Cứu thế. Theo đó, “phát động từ Thái Hà (Hà Nội), dòng Chúa Cứu thế tại Việt Nam chọn đứng về phía người nghèo, người bị áp bức, nạn nhân của bất công, nạn nhân của cường quyền…”. Như vậy, bất chấp thực tế rằng mình là một cộng đồng có hận thù lâu năm với các lực lượng chính thống, dòng Chúa Cứu thế Việt Nam tỏ ra như thể mình là một bên thứ ba trung lập, đang tiếp cận những bộ phận dân chúng mới hình thành mâu thuẫn với chế độ, để giúp đỡ họ một cách hào phóng và vô tư.

Các hoạt động chính trị của dòng Chúa Cứu thế tại Việt Nam, như huấn luyện truyền thông và cung cấp nơi ở, địa điểm họp báo, phương tiện kĩ thuật... cho thành viên các tổ chức đối lập, hoặc trực tiếp tham gia vào các cuộc biểu tình liên quan đến chính sách đối ngoại và chính sách đất đai của chính quyền, vốn vẫn nhận được một sự hậu thuẫn lớn từ chủ trương của hàng giáo phẩm cấp cao. Trong thực tế, Hội đồng Giám mục Việt Nam không cứng nhắc tuân thủ nguyên tắc tách rời sinh hoạt tôn giáo và sinh hoạt chính trị thế tục.



Dễ hiểu, trong hầu hết các hoạt động chính trị của Dòng Chúa cứu thế đều có bóng dáng của các thế lực “chống cộng” trong và ngoài nước hoặc tham gia hoặc hậu thuẫn. Đến thời gian gần đây, xuất phát từ nhận định cho rằng Formosa là “tử huyệt” của chế độ cộng sản nên các thế lực này đổ dồn mọi nhân vật lực, tài chính, hy vọng thế lực trong Công giáo sẽ làm được cái việc mà hơn 40 năm qua họ không làm nổi

Nguôn Blog GĐTQT

Chú thích:
[1] Lê Cung, “Chính sách của chính quyền Ngô Đình Diệm đối với Phật giáo Miền Nam trên lãnh vực kinh tế – xã hội và văn hoá – giáo dục”
dẫn Nguyễn Văn Trung, tạp chí Bách Khoa số 175, ngày 15-4-1964, trang 37-43.
http://www.giaodiemonline.com/thuvien/doithoai/lecung_diem-vhgd.htm
[2] Avro Manhattan, “Vietnam Why did we go?”, Ca. USA, 1984, trang 85.
[3] “Vietnam: The unheard Voices”. Cornell University Press, Ithaca, USA, 1969, trang 111.
[4] Patrick J.N. Tuck, “French Catholic Missionaries and the Politics of Imperialism in Vietnam 1857-1914”, Liverpool University Press, 1987


Chủ Nhật, 12 tháng 3, 2017

Hạ bệ Võ Thị Sau, sự tởm lợm thay cho nhóm “nhân sỹ trí thức”

Sau buổi lễ trao giải thưởng Văn Việt ngày 3/3/2017 với phần lớn giải thưởng được giành cho những “tác phẩm” thiếu tính nghệ thuật và không được thừa nhận hay xuất bản trong nước của những “nhà văn”, “nhà thơ” không tên tuổi (nhưng nổi tiếng chống chính quyền ở trong nước và hải ngoại), được các ông Nguyên Ngọc, Hoàng Hưng, Bùi Chát, … gán cho nó cái “thành tựu” (tức đã mang được sứ mệnh) “văn thơ thực hiện nhiệm vụ chính trị” nên xứng đáng được nhận giải thưởng của “Văn Việt” (trang mạng của nhóm “Ban vận động thành lập Văn đoàn độc lập”) cùng lời hứa cao hứng của “Chủ tịch” Nguyên Ngọc  năm sau chúng ta sẽ trao giải thưởng tại Hội trường dinh Thống Nhất”, là màn hạ bệ anh hùng Võ Thị Sáu với sự sắp đặt, kết hợp bài bản, hoàn hảo của các “vai diễn” dưới tay “đạo diễn” Nguyễn Quang A!

Xem clip trao giải của Văn Việt https://www.youtube.com/watch?v=4eOPQKM92Y8
Nguyễn Quang A từng tham gia lễ chào cờ vàng, cùng VOICE vận động gây quỹ cho "các tổ chức xã hội dân sự quốc nội" để lật đổ chế độ

Tại quán café Sỏi Đá ở phố Ngô Thời Nhiệm, Quận 3, TP Hồ Chí Minh, Nguyễn Quang A là người trực tiếp quay clip, dẫn dắt câu chuyện cho nhà thơ Nguyễn Duy kể về nhận vật Bé Bê – làm tay sai cho Pháp bị chị Võ Thị Sáu giết hụt tố chị Sáu “tâm thần”, nhà tưởng niệm chị Sáu ở quê là nơi “chị em chị Sáu tiếp khách” (kiểu mua vui). Sau đó, thêm một người tự nhận ở quê chi Sáu biết rõ anh chị em, bố mẹ chị Sáu cho dân chúng vùng Đất Đỏ ở đây đều biết chị Sáu là “tâm thần”. Đồng thời, xuất hiện một cô gái được giới thiệu làm phim về chị Võ Thị Sáu công nhận, chị gái của chị Sáu nói chị Sáu bị “chập”. 

Xem clip ông Nguyễn Quang A đạo diễn hạ bệ chị Võ Thị Sáu: https://www.youtube.com/watch?v=dllgdwjW9pQ&feature=youtu.be

Cả một câu chuyện với sự tham gia hào hứng của hầu hết các “nhân sỹ trí thức” trong cái gọi là “Văn đoàn độc lập” như Nguyên Ngọc, Hoàng Hưng, Hoàng Dũng…và nhà tài trợ chính giải thưởng (290 triệu trong 2 năm) là ông Nguyễn Quang A đã cho thấy đây hoàn toàn không phải là cuộc trò chuyện phiếm kiểu “trà dư tửu hậu” của những văn sỹ sau bữa ăn uống do ông Nguyễn Quang A trực tiếp trả tiền, mà là một cuộc sắp đặt cố ý của những đạo diễn và diễn viên “không chuyên” nhưng đang được tung hô như là “bằng chứng” tố ngành công an, Đảng Cộng sản Việt Nam dựng lên những “anh hùng” không có thật để cổ vũ dân chúng đánh đuổi thực dân Pháp, đế quốc Mỹ - một cuộc chiến tranh giành độc lập mà chính những “gương mặt” tham dự này đã dành nhiều công sức để đánh đổ “ý nghĩa” của nó với hòa bình ngày nay, chứng minh nó là “cuộc chiến huynh đệ tương tàn”, “vô  nghĩa”, “đánh đuổi đi các nền văn minh”, khởi xướng “thoát Trung” nhưng mục đích là để “thân Mỹ”, dựa vào Mỹ và thay đổi thể chế chính trị hiện nay theo mô hình mà Mỹ đang cần/muốn....

Thực ra việc tung tin chị Võ Thị Sáu bị "tâm thần" thì đám cờ vàng, zân chủ mạng đã dựng lên từ lâu,  bị dư luận tố cáo, nhưng nay được thổi lên bởi nhóm "Văn Việt" này khi họ chấp nhận làm "vai diễn" mà thôi

Xem link https://vi.wikipedia.org/wiki/V%C3%B5_Th%E1%BB%8B_S%C3%A1u

Trở lại hình tượng chị Võ Thị Sáu, hiện đã dựng tượng ở Côn Đảo, được người dân cả nước ngượng mộ, nườm nượm đến viếng chị như thần tượng bất khuất của dân tộc không kém gì những lãnh tụ của đất nước.  Đặc biệt là những cán bộ chiến sỹ ngành công an Việt Nam lấy hình tượng của chị Võ Thị Sáu như là biểu tượng tinh thần xả thân vì nước cho mỗi chiến sỹ công an hiện nay. Dễ hiểu vì sao những kẻ luôn luôn mong ngóng ngày đêm “năm sau sẽ trao giải thưởng ở Dinh Thống Nhất" này cần phải đạp đổ.

Xem tư liệu http://anninhthudo.vn/Giai-tri/Vo-Thi-Sau-Nu-doi-vien-cong-an-xung-phong-song-mai-voi-que-huong/320783.antd

Chỉ cần đọc những thông tin về nữ anh hùng Võ Thị Sáu như đã chỉ huy các trận đánh “diệt ác” ở vùng Đất Đỏ khiến giặc Pháp phải truy lùng, bắt bớ ra sao là đủ hiểu “tính nguy hiểm” của chị. Chỉ cần chứng kiến những người tù Côn Đảo ngưỡng mộ chị, cố đắp đi đắp lại mộ của chị sau khi bị giặc Pháp xử tử không chứng cứ, bất chấp nguy hiểm …đã quá đủ nhận chứng, vật chứng cho thấy chị Sáu đã chiếm được lòng ngưỡng mộ, tín nhiệm với đồng đội đều là những tù nhân cộng sản oanh liệt ở nhà tù Côn Đảo này. Với chút “tư duy” đó đã đủ lột trần mặt nhơ nhuốc của những kẻ “bất lực” vì không quy tu được lực lượng “đấu tranh dân chủ” trong nước, không làm được “cách mạng ô”, “cách mạng cây” hay  “cách mạng cá”, thì quay sang “đạp đổ” thần tượng của người dân và thể chế chính trị hiện nay cho thỏa cơn nghiền của họ.

Chứng kiến những hành vi “đạp đổ” lãnh tụ Hồ Chí Minh của đám cờ vàng, “nhân sỹ trí thức” này tổng diễn miệt mài hơn 40 năm qua, từ chuyện bôi nhọ đời tư,, chứng minh Bác đã chết năm 1930, đến dựng chuyện Chủ tịch Hồ CHí Minh chỉ là lính Trung Quốc “Hồ Quang” do Đảng CSTQ dựng lên để “lãnh đạo” nhân dân Việt Nam…Rồi vô vàn những chuyện hạ uy tín, vai trò của Đảng Cộng sản Việt Nam đã cướp chính quyền từ Chính phủ Trần Trọng Kim chứ không phải từ phát xít Nhật, bội ước Giơ Ne vơ, tàn sát Mậu Thân, cưỡng chiếm miền Nam…đều được thể hiện qua các “tác phẩm” mà Văn Việt chọn đăng tải hoặc những gương mặt hiện diện ở đó cổ suý tán phát trên mạng, đã cho thấy, đây là tập hợp nhóm văn sỹ chống chính quyền bằng bất cứ chiêu trò gì, miễn đạt mục đích.


Càng điên cuồng, càng chống phá, càng xuyên tạc thì càng chứng tỏ họ đã tự đánh mất hết liêm sỉ của bản thân và uy tín với người dân trong nước. Tiếc cho họ, cả đời cống hiến và được một bộ phận xã hội ghi nhận, nhưng càng già thì càng đổ đốn, tự đốt đi “cái danh” với đời. Khi họ bị dư luận và người dân lên án, phỉ nhổ, là cái giá mà họ phải nhận, hơn bất cứ tòa án và luật pháp nào trừng trị.

Nguyễn Biên Cương

Chủ Nhật, 5 tháng 3, 2017

Vì sao tổng biểu tình 5/3 không được như mong đợi?

BBC mới đăng bài phỏng vấn các “nhà đấu tranh dân chủ” trong nước về lý do thất bại của cuộc tổng biểu tình ngày 5/3 do linh mục Nguyễn Văn Lý kêu gọi, xoáy vào lý do thế lực đứng sau giật dây cha Lý hô hào biểu tỉnh không minh bạch, “lời kêu gọi vu vơ… từ những kẻ ẩn danh mượn lời cha Lý đưa ra”, có động cơ xấu, truyền thông “dối trá có chủ đích”  khi lấy hình ảnh từ các cuộc biểu tình năm trước dán vào cuộc biểu tình này, đưa ra thông tin bịa đặt “máy bay không người lái của Mỹ sẽ giám sát, hỗ trợ biểu tình”, dựng thông tin Hà Nội có hàng ngàn người biểu tình để kích động, lừa bịp “tân biểu tình viên” trong TP Hồ Chí Minh…Thậm chí Nguyễn Lân Thắng, Nguyễn Viết Dũng, Nguyễn Văn Đề… còn chụp mũ cho thế lực đứng sau cha Lý là “Những người làm việc này hẳn muốn lừa dối đám đông, khiến người ta mất niềm tin vào phong trào đấu tranh"

Xem link  http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-39152175.

Để hiểu lý do vì sao “tổng biểu tình” thất bại, cần xem lại toàn bộ diễn biến của nó

TIỀN “TỔNG BIỂU TÌNH”

Sau khi linh mục Nguyễn Văn Lý trả lờ phỏng vấn thừa nhận, mình đứng ra kêu gọi, quảng bá hộ cho tổ chức “Lực lượng Quốc dân Việt” vì tổ chức này chưa có tiếng tăm, muốn đàn kết với các tổ chức XHDS nhiều lần bất thành nên linh mục này ủng hộ, kêu gọi “tổng biểu tình” cho họ, đúng trước ngày 5/3 vài ngày. Lập tức thông tin này được đám gộc dân chủ như Nguyễn Lân Thắng đả phá kịch liêt, cho số này không tên, không tuổi, không ra mặt, không biết tổ chức, không lường hết hậu quảm không có cách thức bảo vệ “tân biểu tình viên”…

Hàng loạt các zân chủ gia khác cũng tham gia vào cuộc tổng sỉ vả kẻ kêu gọi biểu tình lần này. Trương Minh Tam cho rằng, không tin về thành công của lời kêu gọi này khi xét trong bối cảnh hiện nay. Trịnh Anh Tuấn, chuyên gia tổ chức biểu tình, tư vấn pháp lý cho các linh mục Công giáo miền Trung vừa qua dè bỉu, việc tổ chức biểu tình không dành cho “anh hùng bàn phím” và những kẻ thần kinh hoang tưởng (quá bằng mạt sát cha Lý và những đồng bọn đang ủng hộ biểu tình này)…




Cũng có một vài ý kiến “phản biện”. Cựu ứng cử viên ĐBQH vừa rồi, ông Nguyễn Kim thẳng thừng lật bài ngửa, đám cờ vàng ở hải ngoại được tự do biểu tình mà cả năm mới được vài cuộc với số lượng giỏi lắm được trăm mống trước ĐSQ Việt Nam, không tài trợ tiền cho đám trong nước thì đừng mong có biểu tình. Bà zân oan Phạm Thị Lộc tiếp lời ông này, nếu đám zân chủ không ăn chặn tiền của zân oan thì có đầy zân oan tham gia biểu tình! Cô Nguyễn Hoàng Vi lên án đồng bọn không “ăn được cứ đạp đổ” người khác, không tham gia , không tổ chức biểu tình thì để cho người khác làm, dân chủ cứ đòi độc tài, hãnh tiến...

Nói chung là chém nhau loạn cả lên.

DIỄN BIẾN “TỔNG BIỂU TÌNH”

Ở Hà Nội tiệt nhiên không có bóng dáng của biểu tình. Chỉ có một số zận chủ ra đó “làm truyền thông” hoặc tranh thủ chộp tấm ảnh “báo công”. Đen nhất là biểu tình viên kiêm truyền thông cờ vàng Vũ Hằng định chụp giật tấm ảnh giương khăn cờ vàng 3 sọc trước tượng đài vua Lý đã bị nhóm ông trùm Trần Nhật Quang túm gọn, giao nộp cho công an, báo hại đồng bọn la làng trên facebook “truy tìm” tung tích bà này.

Ở TP Hồ Chí Minh, biểu tình nổ ra được một mấy phút trước nhà thờ Đức Bà đều do linh mục Dòng Chúa cứu thế tổ chức, nhanh chóng bị dẹp khi công an hốt cả 2 linh mục và các thành phần quá khích, a dua theo đám cờ vàng lưu vong.

Ở Khánh Hòa, được một blogger ở khu vực này bình luận: Lai Nguyễn trước giờ G chụp áo in hinh con cá, đi giày hăm he xuống đường, nhưng chờ mãi chẳng thấy ai hưởng ứng thì quay ngoắt sang chửi rủa ông Thủ tướng tự phong ở hải ngoại lừa đảo “Sáng giờ có ai thấy mặt méo mặt tròn của lão thủ tướng tự sướng (Đào Minh Quân ) không ???; “Đã thấy các avata Đào Mã rơi lộp bộp ... chắc họ vỡ mộng” (ý bà này đả kích trên mạng có rất đông fan treo avartar của “Thủ tướng Đào Minh Quân” đang vỡ mộng, gỡ bỏ hàng loạt sau khi “thủ tướng” thất hứa, không kéo quân về Việt Nam…). Ông nhà báo Võ Văn Tạo thì trực chiến trên mạng, thấy chỗ nào có mùi biểu tình thì hăm hở share cổ động. Chỉ có Hải Phạm tranh thủ làm được cú ảnh cho cái áo có logo Dân làm báo để báo công với hải ngoại.

Miền Trung, vẫn là mấy giáo xứ “quen biểu tình” từ sau sự cố Formosa đến giờ xuống đường theo tiếng gọi của linh mục Nguyễn Văn Lý. Chủ yếu là cảnh live stream bà con giáo dân các giáo xứ “biểu tình” sau buổi lễ sáng chủ nhật do một vài linh mục chống cộng quen mặt tổ chức (chắc chưa giải ngân hết số tiền tài trợ cho các cha đi đòi công lý). Trẻ con, phụ nữ được huy động đi đầu rất …hùng hậu. Dễ thấy, các zận chủ, biểu tình viên Hà Nội nhanh chóng bắt xe vào ngay các giáo xứ này để live stream ăn ké “thành quả” và phỏng vấn mấy linh mục về “lý do biểu tình”.

HẬU “TỔNG BIỂU TÌNH”

Thôi thì đủ các màn tổng sỉ vả cha Lý, đám tổ chức kiểu “huých chó bụi rậm” và chê đám adua không có não khi đặt niềm tin vào những kẻ “lừa đảo”. Thậm chí Nguyễn Lân Thắng còn thổi phồng thế lực này rất “nguy hiểm”, là sản phẩm “hậu Donald Trump”, muốn gây chính biến ở Việt Nam để chính quyền Trump phải thay đổi chính sách “ghẻ lạnh” với tình báo, với các thinktank hay các tổ chức chuyên đạo diễn cách mạng đường phố, vốn rất hùng hậu từ các thời tổng thống trước để lại nay đang bị Trump tẩy chay, cắt tiền…


Nhóm ở phía Nam, nhóm Hoàng Bùi, Đinh Nhật Uy… và cô blogger Đoan Trang tố nhóm có tên nhà báo Nguyễn Quốc Huy nổ đùng đùng trên mạng về “tổng biểu tình” nay lại núp nùm, không ra mặt để cứu những kẻ bị bắt, cho nhiều kẻ như Huy hay “Lực lượng Quốc dân Việt” đã tìm cách “tăng level”, lấy số má trong làng zân chủ bằng chiêu trò kêu gọi, cổ súy “tổng biểu tình” này.

Có lẽ không mấy khí cái phong trào “lật đổ cộng sản” này lại nhộn nhịp chém giết, thanh trừng nhau đến vậy. Một số thủ cựu zân chủ lên tiếng phản pháo, lên án những “dân chủ quý tộc” như Đoan Trang, Lân Thắng, Nguyễn Viết Dũng…đều là thành phần cơ hội, không ăn được thì đạp đổ, thấy tổ chức khác thu hút được nhiều gương mặt mới, được cộng đồng cờ vàng ủng hộ …thì ghen ghét, tẩy chay, nhằm khống chế nguồn tiền chỉ đổ về chỗ họ.

Đây là những điều mà BBC không thể hiện trong bài báo trên. Nhưng bằng bài viết này, BBC Việt ngữ đã thể hiện rõ thái độ “kỳ thị” với thành phần cờ vàng “ảo tưởng”, “tâm thần” như linh mục Nguyễn Văn Lý, số cờ vàng kiểu “Chính phủ VNCH lâm thời” của Đào Minh Quân hay những nhóm trẻ trong nước đi theo tổ chức bí ẩn “Lực lượng Quốc dân Đảng” nào đó, đồng thời bảo kê “uy tín” và “cai trò” độc tôn của nhóm “dân chủ quỹ tộc” trong nước.

Quả thực cái “phong trào lật đổ cộng sản” này ngày càng nhiều chuyện vui. Cứ đá này, hóng họ lôi kéo các “thế lực hậu thuẫn” vào chém nhau cũng đủ làm dân mạng chóng cả mặt. Liệu mấy hôm nữa, VOA, RFA có chém lại BBC bằng bài phỏng vấn với “lực lượng quốc dân Việt” mới mẻ, non nớt đã đòi “nổ” bằng “tông biểu tình” mà giới zân chủ gộc trong nước chưa bao giờ mơ tới???

Nguyễn Biên Cương