Thứ Tư, ngày 09 tháng 11 năm 2016

Ngành an ninh đói dự án hay Đoan Trang đói bài?

Blogger Đoan Trang vừa đăng bài “ Ngành an ninh đói dự án quá hay sao “ để bình luận về “làn sóng” bắt hàng loạt các nhà zân chủ thời gian qua với lý do đưa ra “quen thuộc” lâu nay làng zâm chủ mạng vẫn xài khi mỗi khi người nhà của họ bị đưa đi chăn kiến như “dằn mặt phong trào đấu tranh”, “gây rối, làm nhiễu loạn phong trào đấu tranh”,  “Cần “hàng” để mặc cả cái gì đó với quốc tế, chủ yếu là Mỹ và phương Tây”, “giải ngân nguồn kinh phí khổng lồ dành cho hoạt động trấn phản (chống phản động)”, “Cần lên lon, lên lương, lên chức, khen thưởng”, “Phe này cần bắt để đổ vấy và bôi xấu phe kia”…Đoan Trang cho rằng lực lượng an ninh không đủ khả năng “chống tình báo Hoa Nam”, “Chống CIA” hay chống khủng bố ISIS…nên phải “đè bọn dân đen ra, dán cho nó cái nhãn “chống phá nhà nước”, “lật đổ chính quyền nhân dân”, thổi phồng nó lên cho nó có vẻ nguy hiểm, rồi bắt vậy. Có thế mới có cớ ăn lương hay giải ngân “kinh phí hỗ trợ” chứ, không thì thất nghiệp”.




Tội nghiệp, chắc hẳn để nặn ra bài này rất công phu ở khoản “nhắm mắt viết cho xong”, bởi nếu an ninh Việt Nam không mạnh thì e rằng “tình báo Hoa Nam”, “tình báo CIA” …đã nuốt chửng Việt Nam với đủ kịch bản lật đổ, thao túng từ khi cô ta còn chưa lọt lòng, nói chi đến giờ này. Kết quả này đâu dễ công khai như các vụ án hình sự. Nhưng qua một vài vụ án Ôn Như Hầu cứu nguy tình thế cách mạng, vụ CM 12 bẫy cả tập đoàn Lê Quốc Túy, Mai Văn Hạnh vào lò…được tiết lộ ra, đủ cho thấy sự mưu trí, tài năng, sáng tạo của ngành an ninh dày dặn đến cỡ nào.

Bài viết này của Đoan Trang cho thấy, ngoài cái năng lực nhai lại, tổng hợp lập luận chống Cộng quen thuộc, Đoan Trang có điểm khác hơn đồng bọn của cô ta ở cái tư duy rất “chợ búa”, cái gì cũng quy ra “dự án” (có thể theo cái cách cô ta và đồng bọn suốt ngày lập “dự án” để xin Chính phủ Mỹ, NGO Mỹ, EU… giải ngân cho) và tuân theo lô gic này, cho dù cô ta vẫn khoe là người cộng tác với Luật khoa tạp chí, thích ra những cuốn sách có dáng vẻ “khoa học” để thể hiện “đẳng cấp” với đồng bọn, kỳ thực lại rất “thực dụng”.

Phàm quản lý quốc gia trong thời đại ngày nay, nước nào cũng phải hướng đến pháp trị. Chính quyền nào cũng phải hoàn thiện điều luật hình sự để răn đe và xử lý các con dân phản bội đất nước của mình và phải duy trì, quán triệt “pháp trị” đến nơi đến chốn đó để giữ tôn ti trật tự, không để những kẻ này xem thường, quá trớn, rồi trèo lên đầu lên cổ, thi đua nhau làm loạn có ngày.

Thực tế đúng là đám zân chủ trong nước hiện chẳng có thực lực gì để mà lật đổ thể chế. Ngày xưa VNCH được Mỹ đầu tư như vậy, có bộ máy, quân đội, vũ khí … hùng hậu mà còn bị “cộng sản” đánh bại. Hậu VNCH, hàng ngàn tổ chức tàn quân mọc lên như nấm cùng với hàng trăm tổ chức lưu vong được CIA, thậm chí cả tình báo Hoa Nam nuôi, tài trợ cả về vũ khí, chính trị, tài chính, quân sư…kèm bao vây, cấm vận kinh tế như vậy mà không làm lung lay được chính quyền non trẻ. Riết “chiến tranh lạnh” thất bại, hết Trung Quốc nối lại quan hệ, đến các tổng thống Mỹ đời sau thừa nhận và thay đổi bằng “chiến lược Diễn biến hòa bình” sau khi vận dụng thành công ở Liên Xô, Đông Âu và nay ở hàng loạt các quốc gia Trung Đông, Bắc Phi. Từ đó mới đẻ ra Việt Tân (quái thai của Mặt trận Hoàng Cơ Minh), VOICE chạy theo mô hình XHDS, Chính phủ, mặt trận đủ loại ở hải ngoại đồng loạt bỏ con đường “bạo động”, chuyển sang “bất bạo động”, “dân chủ, nhân quyền”, “xã hội dân sự”.. theo chiến lược mới của Mỹ, Phương Tây.

Không phải chỉ bây giờ, ngành an  ninh mới bắt nhiều “phản động” đến vậy. So với thời hậu VNCH, thời hậu Liên Xô sụp đổ hay khoảng “cách mạng đường phố” xôm xỉa khắp thế giới 2006-2007…tức mỗi khi đám zận chủ ảo tưởng, cho thời cơ lật đổ “chín muồi” thì ngành an ninh bắt mạnh, bắt vãn, bắt rỗng lực lượng zân chủ. Chính lớp “dân chủ” ra tù thời đó mới góp phần hình thành nên mấy tổ chức “Hội cựu tù nhân lương tâm”( Phạm Bá Hải chủ xướng), “Hội Anh  em dân chủ” (Nguyễn Văn Đài, Phạm Văn Trội khởi xướng), “Phong trào Con đường Việt Nam” (Lê Thăng Long chủ xướng), “Hội nhà báo độc lập” (Phạm Chí Dũng, Bùi Minh Quốc cầm đầu), “Hội Bầu bí tương thân” (Lê Thị Công Nhân cầm chịch), … như nấm hiện nay.

Tôi được biết, chính cựu nhà báo Đoan Trang cùng Trịnh Hữu Long, Nguyễn Anh Tuấn sợ bị bắt thời đó nên nhanh chân chạy sang ra nước ngoài nương nhờ Việt tân, nay thấy “trời yên bể lặng”, tưởng rằng thời thế thay đổi nên quyết định về nước gây dựng và áp dụng mô hình “xã hội dân sự độc lập” sau khi nghiên cứu kỹ ở trời Tây đem về Việt Nam.
Dư luận vừa qua rất bức xúc trước việc đám zận chủ như cô Đoan Trang lộng hành, thách thức, không xem công an, pháp luật Việt Nam ra gì. Chính từ cái tư duy cho rằng, Việt Nam đang nguy nan vì muốn giữ được chủ quyền ở Biển Đông, muốn có WTO, TPP…để thoát nghèo thì phải “thân Mỹ”, phải lệ thuộc vào Mỹ, đồng nghĩa với việc không dám bắt, xử lý những “công dân Mỹ mang quốc tịch Việt Nam”, nhượng bộ và thỏa hiệp các nguyên tắc pháp trị.

Đúng là ngành an ninh nói riêng, công an Việt Nam nói chung nghèo (vì cả nước đều nghèo), kỹ thuật lạc hậu, phương tiện “tay không” chẳng làm gì hầm hố như an ninh, tình báo Mỹ (nhìn vụ nhà báo quay các chiến sỹ CSHS trên cầu Vĩnh Tuy thì thấy) trước các nhà zân chủ sử dụng phương tiện hiện đại, các phần mềm bảo mật cao tha hồ lộng hành trên mạng Internet. Nhưng rõ ràng, việc an ninh vẫn bắt, xử lý những ai “nguy hiểm” chứng tỏ họ vẫn rất “mưu trí, sáng tạo” bởi không có chứng cứ phạm tội thì làm sao khởi tố, đem các “nhà đấu tranh dân chủ” này ra tòa được.

Vừa qua, thấy cô Đoan Trang lên facebook than bị giữ khi định đi gặp Tổng thống Obama để cầu viện can thiệp, hay khi chuẩn bị ra phiên tòa phúc thẩm xử Ba Sàm dù đã đi trốn khỏi nhà ra nhà nghỉ trú ngụ, cho thấy, dù được VOICE đào tạo bài bản mà vẫn chẳng thoát được “lưới trời”. Trong lần bắt gần đây, chính cô Đoan Trang còn tiết lộ, an ninh đã thu giữ bản dự án xin tiền viết sách của cô ta, ra vẻ tuyên bố sẵn sàng đi tù… cho thấy, “lộ trình” đó chắc sẽ không xa và không lâu với cô này nếu cứ tiếp tục lún sâu vào con đường chống phá

Cô Đoan Trang có hiểu được lo gic này không? Cô ta thừa khả năng nhận thức được, nên khi còn ở Phi, Thái đã thách thức công an Việt Nam chặn cô ta gặp các nhân viên tổ chức nhân quyền quốc tế, tự hào vì được nhân viên ngoại giao Mỹ xem như như “tài sản của nước Mỹ”, tự hào mỗi khi đến dự tiệc tùng, gặp chính khách Mỹ, phương Tây, nhất là cuộc gặp hụt với ông Obama vừa qua. Chính sự ảo tưởng và lộng ngôn đã thúc đẩy cô ta viết ra những bài này thóa mạ, bôi nhọ lực lượng an ninh đang ngày đêm giữ yên đất nước. Không chừng nó cũng là một trong số các “dự án” mà cô Đoan Trang đang phải cố sức “giải ngân” vì đã được “duyệt chi” rồi chăng?

Nguyễn Biên Cương


Thứ Sáu, ngày 04 tháng 11 năm 2016

Đoan Trang: Dân chết nhiều do độc tài?

Cô cựu nhà báo tuột xích chạy theo VOICE/Việt tân vừa có bài “VÌ ĐÂU “MẠNG NGƯỜI VIỆT NAM RẺ LẮM”?”, trong đó cho rằng, người Việt Nam rất dễ chết vì đủ loại nguyên nhân thiên tai, lũ lụt,tai nạn, ngộ độc, tự tử…; phủ nhận tỷ lệ tử vong do chính quyền công bố, ngoài nguyên nhân trực tiếp quan sát được thì “suy cho cùng” đều tại “một nguyên nhân gián tiếp: Chúng ta sống trong một xã hội độc tài, nơi tính mạng con người rẻ như bèo, do người dân không hề được tôn trọng, không hề có nhân quyền”. Rồi cô đi đến phủ nhận chính sách Nhà nước, hành xử của Nhà nước không “vì dân”, nhân viên công vụ..đều không có “ý thức nhân quyền” mới dẫn đến cái thực trạng người dân: “khoái trá vì sự kiện một nhóm cán bộ chết cháy trong phòng karaoke”, “hả hê nghĩ đến cảnh sau này “treo cổ mấy thằng lãnh đạo” cũng như “ai tỉnh bơ “xả lũ đúng quy trình” trong đêm, mặc kệ dân chới với trong nước lụt…”. Quả thực, khó có thể kiếm ai có tài ngụy biện xảo trá, không biết ngượng với “tư duy báo chí” và “nhận thức xã hội” của chính mình như cô cựu nhà báo này. Khó có thể nói khác đi rằng, hoặc cô ta viết theo đơn đặt hàng nên nhắm mắt nhắm mũi viết cho được, hoặc cô ta chạy theo thứ “tham vọng”, những quẫn bách và bế tắc nên đã đánh mất hết lí trí của một kẻ cầm bút khi một mình chạy theo lối tư duy một chiều, cực đoan trong thời đại truyền thông @ này và “ngây thơ” tin rằng, vẫn ối kẻ tin/nghe mình qua lượng like lên đến con số gần 1 ngàn?
Xem link https://www.facebook.com/pham.doan.trang/posts/10154920466813322

Cái logic trong tư duy mà cô ta đang cố phác họa rằng, vì không có nhận thức/ý thức về nhân quyền nên chính quyền thì vô cảm và đàn áp “xã hội dân sự độc lập”, dân chúng thì “độc ác” nên mới khiến đạo đức xã hội suy đồi, như vậy, chỉ cần cô này trả lời các câu hỏi sau đã lật tẩy được “tư duy lập trình chống độc tài”, trăm dâu đổ đầu …”cộng sản” của cô này:

1. Kẻ có nhận thức về nhân quyền, dân chủ hẳn đã và sẽ có hành xử nhân quyền/dân chủ?

Mỹ, Pháp…toàn những cái nôi đưa ra chủ thuyết dân chủ, nhân quyền nhưng lịch sử và thực tế họ đã không cho các dân tộc như dân tộc của cô cái dân chủ, nhân quyền đáng giá nhất là quyền sống, quyền tự quyết dân tộc, quyền phát triển cộng đồng…

Còn những người “đấu tranh dân chủ” trong nước thì rõ ràng chưa thấy gương mặt nào xứng đáng có được lối hành xử dân chủ/nhân quyền theo tiêu chuẩn Tây phương, trừ khi phát ngôn lên án chính quyền. Rõ nhất là ối đồng bọn/đồng sàng của cô đang đòi đồng bọn “dân chủ” và tôn trọng quyền tự do ngôn luận, bày tỏ chính kiến của nhau, không chèn ép, không chụp mũ, không mạ lị…nhau, thống nhất giữa lời nói, danh nghĩa và hành động. Cái này hẳn nhiều đến mức google ra đầy những lời “đấu tố”, “bất mãn” về nhau, thậm chí ông Mai Dũng còn kêu “ác với nhau hơn cả công an/chính quyền”, nếu đám “dân chủ” nắm quyền còn “độc tài hơn cả cộng sản”…. Hẳn những kẻ tự nhận đấu tranh dân chủ, nhân quyền đó hành xử man rợ, độc tài …nguyên nhân tại bởi “cộng sản tẩy não” họ nốt?

2.  Ai mới là kẻ ác mồm, tạo khẩu nghiệp nhất khi khoái trá vì sự kiện một nhóm cán bộ chết cháy trong phòng karaoke”, “hả hê nghĩ đến cảnh sau này “treo cổ mấy thằng lãnh đạo”?

Cái này tôi tin ông nhà báo tuột xích của RFA Lê Diễn Đức đã trả lời dùm cô rồi, cư dân mạng đã trả lời dùm cô ta rồi khi trích dẫn ra ảnh chụp status của toàn những “người đấu tranh dân chủ”, “đấu tranh nhân quyền” dẫn dắt dư luận đấy thôi. Tặng thêm cho cô này vài bức ảnh về toàn những người mà ngày ngày cô đang ca tụng họ “dũng cảm”, “không hèn nhát”, “không cúi đầu trước độc tài”…cả.




3.Nói nguyên nhân dẫn đến “dân chết” thì ngoài lý do thiên tai, địch họa, tỷ lệ quốc gia có người dân tự tử cao thể hiện mức cao nhất của sự bế tắc trong duy trì động lực sống và đảm bảo nhân quyền khi do áp lực xã hội và nhân thức khiến người ta quyết định từ bỏ “quyền tồn tại” trên dương thế (bỏ qua tà đạo), thì cô nhà báo này nên đọc bài về xếp hạng kiểu 10 Quốc gia có tỷ lệ tự tử cao nhất trên thế giới , 25 nước có tỉ lệ tự tử cao nhất thế giớihoàn toàn không có bóng dáng của Việt Nam! Nhìn vào danh sách các quốc gia mà chính phủ không thể nào giữ dân muốn sống này, cho thấy, không hề phụ thuộc vào chế độ chính trị cũng như mức độ giàu có, thịnh vượng.

4. Nói về thước đo giá trị nhân quyền, dân chủ hơn hay kém- đều do nhận thức con người quyết định, tự vạch ra thang bảng giá trị riêng theo đạo đức, văn hóa, tôn giáo của quốc gia đó, mới dẫn đến các quy phạm pháp luật khác nhau và thế giới phải tôn trọng sự khác biệt đó. Bởi vậy, thế giới mới tồn tại nhiều cách tiếp cận giá trị này khác nhau. Tuy nhiên, theo quan điểm thực dụng của Mỹ và phương Tây, thì phải lấy thước đo “hạnh phúc” của người dân nước đó là hiển thị rõ nhất mức độ họ có thỏa mãn với xã hội, tức chấp nhận chính phủ và chế độ chính trị đang ngự trị ở quốc gia đó.


Mặt này chắc chắn không cần nói thêm khi đã có quá nhiều tổ chức điều tra xã hội học đánh giá sự sự thỏa mãn của người dân xứ “độc tài” Việt Nam. Tuy nhiên, không ai tự sướng và cho mình thế đã là nhất. Nói theo lối tư duy logic thì chẳng qua là dân Việt thời bị xâm chiếm, nô lệ, trải qua chiến tranh gian khổ, nay xã hội và chất lượng sống được như thế này thì đa số dân chúng thuộc thế hệ kham khổ thấy thỏa mãn, hạnh phúc lắm rồi cũng đúng. Nhưng việc họ chấp nhận và không phản kháng chế độ chính trị và chính phủ mà ngày ngày chính cô Đoan Trang và đồng bọn than trời, rằng dân chúng Việt bị tẩy não, bị Đảng nhồi sọ, bị nhu nhược, hèn nhát, ác với nhau, vô cảm… trong khi tốc độ phát triển Internet – thước đo tự do thông tin ở Việt Nam đứng hàng đầu thế giới, thì quả thực, Đảng CSVN thật siêu sao về tẩy não đấy nhỉ?




5. Điều cuối cùng muốn nhắn gửi cô Đoan Trang: việc bẻ còng ngòi bút, uốn ba tấc lưỡi, lộn ngược chân lý, xảo biện… nhằm tấn công “địch thủ” mà mình đã đặt ra, là những điều quá dễ dàng với người cầm bút lớn tuổi – tức có sự trải nghiệm và bề dày như cô Đoan Trang. Có thể cô cũng “lừa mị” được nhóm người nhất định sùng bái và mất khả năng phản biện ủng hộ cô vô điều kiện, nhưng đa số người tính táo, đủ khả năng đọc thấu tâm can và nhận ra thứ lập luận “đĩ bút” rẻ tiền như cô …thì nhiều lắm. 

Thứ Ba, ngày 18 tháng 10 năm 2016

Bàn về “công dân đặc biệt” Nguyễn Quang A chống quy định đăng ký tạm trú


 Ngày 18/10/2016, công an xã Việt Hùng, quận Long Biên, Hà Nội có giấy mời “công dân đặc biệt” Nguyễn Quang A đến trụ sở làm thủ tục đăng ký tạm trú và ông này tuyên bố ngay trên facebook rằng: “Công dân Nguyễn Quang A đã và đang sống ở Long Biên Hà Nội từ gần 10 năm nay và CHƯA BAO GIỜ đăng ký tạm trú hay thường trú cả. Ông cũng CHƯA BAO GIỜ đăng ký tạm trú ở bất cứ đâu trên thế giới nơi ông đã từng qua. Tại quê cha đất tổ của mình ông cũng sẽ CHẲNG BAO GIỜ tuân thủ các quy định vi hiến, vi phạm nhân quyền một cách trắng trợn cả.”. Ngay lập tức có cả ngàn like kèm theo lời tung hô ông này xứng tầm “ông tổ bất tuân dân sự” Mahatma Gandhi !




Đăng ký tạm trú, tạm vắng là quy định bắt buộc đối với công dân theo Luật cư trú. Điều 30  Luật cư trú 2006 quy định về việc đăng ký tạm trú như sau:
1. Đăng ký tạm trú là việc công dân đăng ký nơi tạm trú của mình với cơ quan nhà nước có thẩm quyền và được cơ quan này làm thủ tục đăng ký tạm trú, cấp sổ tạm trú cho họ.
2. Người đang sinh sống, làm việc, lao động, học tập tại một địa điểm thuộc xã, phường, thị trấn nhưng không thuộc trường hợp được đăng ký thường trú tại địa phương đó thì trong thời hạn ba mươi ngày, kể từ ngày đến phải đăng ký tạm trú tại Công an xã, phường, thị trấn.
3. Người đến đăng ký tạm trú phải xuất trình giấy chứng minh nhân dân hoặc giấy tờ có xác nhận của Công an xã, phường, thị trấn nơi người đó đã đăng ký thường trú; giấy tờ chứng minh quyền sở hữu hoặc sử dụng nhà ở đó; nộp phiếu báo thay đổi hộ khẩu, nhân khẩu, bản khai nhân khẩu; trường hợp chỗ ở hợp pháp là nhà do thuê, mượn hoặc ở nhờ của cá nhân thì phải được người cho thuê, cho mượn, cho ở nhờ đồng ý bằng văn bản.
4. Trưởng Công an xã, phường, thị trấn trong thời hạn ba ngày làm việc, kể từ ngày nhận đủ giấy tờ quy định tại khoản 3 Điều này phải cấp sổ tạm trú theo mẫu quy định của Bộ Công an.
Sổ tạm trú được cấp cho hộ gia đình hoặc cá nhân đã đăng ký tạm trú, có giá trị xác định nơi tạm trú của công dân và không xác định thời hạn.
Việc điều chỉnh thay đổi về sổ tạm trú được thực hiện theo quy định tại Điều 29 của Luật này. Sổ tạm trú bị hư hỏng thì được đổi, bị mất thì được cấp lại. Trường hợp đến tạm trú tại xã, phường, thị trấn khác thì phải đăng ký lại”

Như vậy ông Nguyễn Quang A thuộc trường hợp đã “cư trú 10 năm nay” xã trên mà chưa hề đăng ký tạm trú. Theo quy định, ông A sẽ bị xử phạt hành chính về hành vi “Vi phạm quy định về đăng ký và quản lý cư trú” tại Khoản 1 Điều 8, Nghị định số 167/2013/NĐ-CP với mức phạt từ 100.000 đ đến 300.000đ. Đồng thời chủ hộ gia đình nơi ông Nguyễn Quang A đang cư trú cũng có thể bị xử phạt với mức phạt tương đương

Trong trường hợp ông Nguyễn Quang A không chấp hành quy định đăng ký tạm trú trên, chính quyền đạ phương sẽ phải ra quyết định xử phạt hành chính. Nếu ông này vẫn chống lại quyết định này, chính quyền địa phương có thể cân nhắc biện pháp tái xử phạt lần nữa với tình tiết tăng nặng (phạt gấp đôi), nếu vẫn tiếp tục vi phạm có thể cân nhắc áp dụng biện pháp giáo dục bắt buộc  theo Điều 89, 90 Luật Xử phạt vi phạm hành chính hoặc áp dụng các biện pháp ngăn chặn nhằm buộc ông này chấp hành quyết định xử phạt hành chính theo Điều 119 Luật Xử phạt vi phạm hành chính. Tiếp tục chống lại thì có thể chuyển tiếp sang xử lý hình sự trên cơ sở xem xét tính chất nguy hiểm của nó.

Phàm đã là một công dân của một nước thì phải chấp hành pháp luật của nước đó. Chống lại pháp luật tất sẽ bị áp dụng các biện pháp xử lý từ thấp đến cao nhằm đảm bảo tính nghiêm minh và hiệu lực thực thi của nó.

 Trường hợp “công dân đặc biệt” Nguyễn Quang A này biết luật, hiểu luật và quyết tâm chống luật thì quả thực không thể chấp nhận được. Tôi ủng hộ chính quyền địa phương kiên trì các biện pháp giáo dục, xử lý hành chính bằng mọi biện pháp được pháp luật giao cho để buộc “công dân đặc biệt” Nguyễn Quang A biết tôn trọng pháp luật, không để trường hợp ngoại lệ này trở thành “nhân tố” cổ vũ cho phong trào “bất tuân dân sự” của giới chống đối.

Còn lý do vì sao “công dân đặc biệt” này đã cư trú 10 năm rồi không chấp hành quyết định đăng ký tạm trú, về luật phải xem xét trách nhiệm của cả chính quyền địa phương. Không thể lấy cái cớ 10 năm nay tôi không chấp hành thì đương nhiên tôi đang ở “ngoài vòng pháp luật” và thuộc trường hợp “miễn tố” được.

Qua vụ việc này cho thấy một chân dung “hoàn hảo” của một “trí thức dân chủ”, một “thủ lĩnh dân chủ”. Nếu ông ta chống lại quy định pháp luật này, chính quyền Hà Nội nên cân nhắc ưu tiên đưa ông Nguyễn Quang A lên thành điển hình cho công tác tuyên truyền trên hệ thống truyền thông để nhân dân cả nước được “thẩm thấu” và “chiêm bái” biểu tượng bất tuân dân sự này cũng như để các chính giới phương Tây, các tổ chức nhân quyền phương Tây lâu nay ưu ái, tâng bốc ông ta nhìn nhận sống động. Đây cũng là căn cứ để Chính phủ, Bộ Ngoại giao Việt Nam khuyến cáo tới Chính phủ, Bộ Ngoại giao Hà Lan cân nhắc về việc trao giải thưởng Hoa Tulip Nhân quyền cho “công dân đặc biệt” này

Nguyễn Biên Cương

Thứ Năm, ngày 13 tháng 10 năm 2016

Tài liệu SPK có vi phạm pháp luật?

Cô Trịnh Kim Tiến, một thành viên của “Mạng lưới blogger Việt Nam” vừa viết bài “Nếu tập tài liệu "stop pollice killing civilians" được coi là chứng cứ buộc tội Quỳnh thì cơ quan công an cần bắt thêm nhiều người”, trong đó cô này cho rằng, tài liệu SPK (viết tắt của “Stop police skilling civillians”) chỉ có:

 “Công ước chống tra tấn của LHQ mà Chính phủ Việt Nam đã ký cam kết năm 2013. 
Mỗi trang sau đó là một trường hợp người dân bị chết trong quá trình làm việc, tạm giam, tạm giữ, cải tạo tại cơ quan Công an. Tổng cộng có 31 nạn nhân được đề cập đến trong tài liệu. 
Tất cả thông tin được đăng tải trên Mạng lưới Blogger VN về các nạn nhân, diễn biến sự việc đều được trích dẫn ra từ báo chí chính thống trong nước.
Tôi biết rõ về tập tài liệu này vì tôi chính là người khởi xướng và tham gia soạn thảo chính tập tài liệu này, đồng thời tôi cũng là con gái của nạn nhân số 15, ông Trịnh Xuân Tùng, người bị công an phường Thịnh Liệt, quận Hoàng Mai, Hà Nội đánh chết năm 2011.
Tình trạng người dân thường xuyên chết không rõ ràng trong đồn công an Việt Nam đã thúc đẩy tôi và các anh chị em trong Mạng lưới Blogger VN phải làm một điều gì đó để ngăn chặn vấn nạn này. 
Hầu hết các trường hợp trong tài liệu là do tôi và mọi người trong Mạng lưới Blogger VN tìm hiểu và cập nhật trên truyền thông lề phải để viết lại cho ngắn gọn.
Chính vì vậy nếu tập tài liệu này được coi là chứng cứ buộc tội chị Quỳnh thì tôi, các thành viên của Mạng lưới Blogger VN và các anh chị làm báo đảng cũng phải bị buộc tội.
Tội của tôi, chị Quỳnh và các thành viên khác của Mạng lưới Blogger VN có chăng là đã dám đem những nạn nhân của công an Việt Nam tập hợp lại, khiến ngành công an không thể che giấu và xóa bỏ tội ác đã gây ra. Còn tội chính phải là của các nhà báo đã dám viết bài về vấn nạn này.
Kết bài, với tư cách là một nạn nhân của vấn nạn công an đánh chết người, đồng khởi xướng soạn thảo tài liệu, tôi khẳng định lại rằng tập tài liệu "Stop pollice killing civilians" không thể được coi là chứng cứ buộc tội Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bởi nó được tạo thành từ máu và nước mắt của người dân

Kết quả hình ảnh cho stop police killing civiliansKết quả hình ảnh cho stop police killing civilians

Chỉ có thể nói những “nhà đấu tranh dân chủ này không chịu đọc/hiểu hay đang cố tình bao biện cho việc làm vu khống, bôi nhọ ngành công an Việt Nam.

Tài liệu trên bị công an Khánh Hòa thu giữ trong buổi café Nhân quyền lần 3 về chủ đề chống tra tấn hồi tháng 4/2014 với số lượng “19 áo thun và 14 tập tài liệu có dòng chữ “STOP POLICE SKILLING CIVILIIANS””, chứng tỏ sự việc không chỉ là phản ánh sự “bất mãn”, “bất bình” với một hiện tượng xã hội có dấu hiệu đáng lên án mà đã là việc làm có chủ ý, được “phát hành” với số lượng nhiều nhằm vận động nhiều người dân lên án.
Phân tích tập tài liệu này, blog Loa Phường từng có bài “CHỊ NGUYỄN NGỌC NHƯ QUỲNH VI PHẠM ĐIỀU 258 BLHS! phân tích: Tập tài liệu được in, đóng tập (không được cấp phép) có tiêu đề “STOP POLICE SKILLING CIVILIIANS” ngoài nội dung Công ước Chống tra tấn của LHQ là 31 trường hợp chết trong và sau khi rời đồn công an, được chị Quỳnh thu thập từ nguồn báo chí công khai. Nghiên cứu 31 trường hợp này thì chỉ có 10 trường hợp chết có nguyên nhân do cán bộ công an gây ra, những vụ này đều đã bị xử lý pháp luật bằng các hình thức khác nhau, 9/10 vụ đưa ra tòa, kết án; còn 21 trường hợp còn lại được xác định tự tử, chết bệnh hoặc đột tử do bệnh, nhiều trường hợp đã thông báo kết quả giám định pháp y.

Trong bài báo Bắt tạm giam blogger “Mẹ Nấm” của Báo Công an nhân dân điện tử cho rằng kết luận nôi dung tài liệu này “đã đánh tráo bản chất sự việc, thể hiện chủ đích thù địch với lực lượng công an, khiến người đọc hiểu sai vấn đề, đồng thời xúc phạm và làm hạ uy tín của lực lượng Công an nhân dân Việt Nam, gây xâm hại đến mối quan hệ giữa nhân dân và lực lượng công an” là hoàn toàn xác đáng!

Kết quả hình ảnh cho tài liệu "stop police killing civilians"
Trịnh Kim Tiến

Khuyên cô Trịnh Kim Tiến và các ông trí thức zân chủ của Bauxite Việt Nam rằng, đừng tiếp tục đánh tráo bản chất sự việc và vu cáo chính quyền, nếu không muốn bị phía công an “tích lũy” bài viết có nội dung chống Nhà nước như blogger Mẹ Nấm nữa. Nếu cô Trịnh Kim Tiến và các thành viên MLBVN muốn vô “thăm” hay ở chung với cô Mẹ Nấm cho đỡ buồn, xin mời hãy gửi bài  này tới Công an, Tòa án, Viện Kiểm sát Khánh Hòa để được “mổ xẻ” tại Tòa chứ đừng đưa lên mạng kiểu vô thưởng vô phạt này.

Nguyễn Biên Cương


Thứ Năm, ngày 06 tháng 10 năm 2016

Không có "con người dân chủ" thì đào đâu ra "xã hội dân chủ"?

Nghe ông Huỳnh Ngọc Chênh ní nuận, cứ đánh đổ cộng sản đi, xây dựng "chế độ dân chủ" đi thì sẽ có "xã hội dân chủ", không biết đã có triết gia nào trên thế giới ní nuận như ông chưa?

Cùng với "sách lược" này, ông cho rằng cứ phải "bảo kê", "bảo vệ" các quan tham bị lộ mặt đi để khích lệ họ tố các "quan tham to hơn", như cách làm của Bùi Thanh Hiếu với Trịnh Xuân Thanh, là cách hữu hiệu nhất giúp chế độ này mau tiến tới "dân chủ"?



Vậy thử hỏi, chẳng may đẹp trời, dân chủ rơi bụp vào đầu các ông, tức nhờ các ông "đâm bị thóc chọc bị gạo" khiến Đảng nát bươm ra (tức kịch bản nội bộ Đảng có chính biến); hoặc nhờ Trung Quốc xâm lược, Mỹ nhảy vào, đại chiến nổ ra, Mỹ thắng, dựng lên bộ máy "dân chủ" chẳng hạn (như kịch bản của Nguyên Ngọc, Bùi Hằng...từng mơ) hay kinh tế sụp đổ (tức kịch bản dân nổi dậy "cướp kho thóc Nhật" như Lê Công Định và đám cờ vàng ôm mộng),... thế là chế độ sụp đổ thì các ông zân chủ như bộ sậu Huỳnh Ngọc Chênh, "tổng thống hậu cộng sản" Lê Công Định, "bên thắng cuộc" Osin Huy Đức... sẽ có trong tay cái gì để xây dựng "chế độ dân chủ" và "xã hội dân chủ" như các ông đang cho dân ăn "bánh vẽ"?!

Các ông nên nhớ, cộng sản mà các ông đang muốn lật đổ từng có Hồ Chí Minh kham khổ tận cùng với dân đen, xây nên đội quân kỷ luật thép, đội ngũ cán bộ liêm chính, đạo đức đến rùng rợn, khổ hạnh như thế nào mới khiến cả dân tộc đổ máu đi theo lá cờ đỏ sao vàng đó giành độc lập, thống nhất đất nước, đánh đuổi đế quốc hùng mạnh nhất thế giới như vậy. Các ông thì đạo đức đến tởm lợm, nhân cách sa đoạ, tư cách lem luốc, thủ đoạn hèn hạ...thì dân nào dám theo?

Các ông nên nhớ, cộng sản sau hoà bình, thống nhất dần dần cởi trói vòng kim cô của một thiết chế hậu chiến, cởi mở dân chủ từng bước, tuy còn chậm, còn nhiều thứ "man di" những rõ là chắc chắn, không gây sốc, không gây loạn, không để bên ngoài thao túng...và quan trọng nhất, xã hội ngày càng dân chủ hơn.

Chính triết gia tư sản thừa nhận, có con người, có tư duy dân chủ mới (mong, hy vọng) có một xã hội dân chủ đúng nghĩa. Thực tế chứng minh, các nền "dân chủ cưỡng ép" từ ngoài vào (thực chất lật đổ chính thể mà phương Tây cho là độc tài, phi dân chủ) đã khiến số phận các dân tộc đó thảm hại cỡ nào. Trong khi các chính trị gia, chiến lược gia Tây phương đang "ăn năn hối lỗi", dù là giả nhân giả nghĩa nhưng ít nhất họ đã thừa nhận sai lầm thì tiếc rằng bộ sậu của ông Huỳnh Ngọc Chênh vẫn chưa ngộ ra được. Nhiều người nhận định, các ông đều ăn học đàng hoàng, không đến nỗi thiếu khả năng đọc/hiểu, chỉ là thích "yêu nước bằng máu của đồng loại" mà thôi!

Các ông yên tâm đi, cái đám cực đoan "dân chủ khát máu cộng sản" mà các ông đang ôm ấp, cảm thông, thấu hiểu...kia, e rằng nếu ngày đẹp trời, tai họa giáng xuống đầu dân tộc như một trong số "kịch bản dân chủ" mà các ông đang khao khát đó xảy ra, thì đám "khát máu cộng sản" đó sẽ đem các ông ra bắn bỏ đầu tiên để không còn mầm mống, dây rợ nào của cộng sản còn tồn tại. Cứ nhìn thấy cảnh "phong trào dân chủ" đang ném đá tơi bời Osin Huy Đức, đang ngất ngư với "Formosa thất thủ", đe dọa "san bằng Formosa" của các con chiên Công giáo là đủ hiểu, xã hội hậu cộng sản mà các ông ao ước, bất chấp thủ đoạn, sẽ đưa Việt nam đi đâu về đâu cũng như đã lột trần động cơ chống phá, toan tính bì ổi, vô liêm sỉ của các ông tới cỡ nào.

Nguyễn Biên Cương

Thứ Sáu, ngày 23 tháng 9 năm 2016

Vụ án Trịnh Xuân Thanh có phải là đả hổ diệt ruồi, dê tế thần?

 Bắt nguồn từ việc ông Phó Chủ tịch Hậu Giang sử dụng biển số xe công cho xe siêu sang vi phạm nghiêm trọng tư cách đạo đức đảng viên, lãnh đạo cơ quan Nhà nước, khiến báo chí và dư luận bức xúc, đích thân Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng yêu cầu kiểm tra, xử lý, dẫn đến phanh phui ra vụ án tham nhũng tài sản công của ông này và đồng bọn,rồi đến việc ông ta nhanh chân trốn chạy, mượn tay phản động Bùi Thanh Hiếu ở Đức xuyên tạc bản chất vụ án, cho mình chỉ là “con dê tế thần” bị phe “thân Tàu” của Tổng bí thư “đả hổ diệt ruồi” nhằm thanh trừng nội bộ, nhóm lợi ích, phe “thân Mỹ” trong Đảng. Toàn bộ quá trình vụ việc cho thấy rõ, Trịnh Xuân Thanh, kẻ suy thoái đạo đức, vi phạm pháp luật gây ra hậu quả nghiêm trọng đang tìm cơ hội chạy tội cho bản thân, tìm cớ được “tị nạn chính trị” thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật Việt Nam. Trong trường hợp này, Trịnh Xuân Thanh đã được các thế lực phản động, luôn tìm cách lật đổ chế độ, cho đây là “cơ hội ngàn vàng” cần triệt để lợi dụng, thổi phồng, hạ uy tín, bôi nhọ các đồng chí lãnh đạo cao cấp trong Đảng, Nhà nước, gây hoang mang trong quần chúng nhân dân trên môi trường mạng Internet.

Nghi can Trịnh Xuân Thanh đang bị phát lệnh truy nã quốc tế. Ảnh: Công an nhân dân

Một sự mâu thuẫn quá rõ ràng của những kẻ ngày ngày xưng danh là “phản biện” những hạn chế, yếu kém trong điều hành của Đảng, Chính phủ, hoặc việc điều tra, bắt, xử lý những hành vi vi phạm pháp luật của chúng và đồng bọn là “lãng phí” tiền thuế của dân thì giờ đây lại tiếp tay, cổ vũ, mơ ước có thêm vài Trịnh Xuân Thanh nữa thì Đảng mới sụp đổ và “sự nghiệp đấu tranh dân chủ” của chúng mới nhanh đến đích. Rõ ràng cái đích chúng muốn hướng tới là nhân dân đói khổ cùng cực, đất nước hoang tàn, bộ máy Nhà nước rệu rã, quan chức phá hoại, tham nhũng càng nhiều càng tốt, càng tẩu tán và làm thất thóa tiền thuế của dân càng tốt,miễn đó là con đường giúp chúng “trả thù” và “lật đổ”. Đây mới là sự thật lột trần bộ mặt thật của chúng.

Vụ án Trịnh Xuân Thanh và PVC đang được chúng khai thác theo hướng bôi nhọ trực tiếp vào các đồng chí lãnh đạo trong Bộ Chính trị, nhất là nhóm “tứ trụ”, kiểu như ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đang “tiêu diệt” thế lực và ảnh hưởng của phe “thân Mỹ”, hay “phe Nguyễn Tấn Dũng” như nhắm vào ông Bí thư TP Hồ Chí Minh Đinh La Thăng, Chủ tịch nước Trần Đại Quang bằng việc xâu chuỗi các vụ việc như  bài báo ông Thăng “thân Mỹ”, từng bảo vệ cho ông Chủ tịch Đại học Fulbright bị Tổng bí thư chỉ đạo một số báo gỡ; rằng ông Thăng từng điều hành PVC nên tất yếu sẽ phải chịu trách nhiệm về sai phạm xảy ra ở đây; rằng ông Trần Đại Quang từng là Bộ trưởng Bộ Công an nên đã giúp Trịnh Xuân Thanh chạy trốn ra nước ngoài; rằng ông Quang là đối tượng chính trong một chỉ thị chấn chỉnh thay đổi tuổi để “tham quyền cố vị” trong Đảng, rằng ông Quang đã bị phe thân Mỹ khống chế và đang cùng phe này đấu đá với  pheTổng bí thư Nguyễn Phú Trọng để giành vị trí “nhất thể” chức danh Tổng bí thư và Chủ tịch nước…

                       (3) http://www.tiengdanvietmedia.com/2016/09/tran-ai-quang-trong-ban-co-uoi-muoi-ap.html
                       (4)  http://tntmediasandiego.com/noi-bo-dang-csvn-ran-nut-tram-trong 

Từ vụ án Trịnh Xuân Thanh cho thấy, cách thức đánh phá uy tín của Đảng, bôi nhọ các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước không hề thay đổi so với kỳ Đại hội Đảng XII vừa diễn ra. Thời điểm đó là sự chuyển giao giữa hai thế hệ lãnh đạo trong Đảng từng là “cơ hội vàng” để chúng “phân chia” các nhân sự cấp cao trong Đảng thành hai “chiến tuyến”: phe thân Tàu với đại diện là Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và phe thân Mỹ với đại diện là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng với đủ các tình tiết kịch tính gắn với diễn biến ban hành chính sách, quy định bầu chọn nhân sự và lựa chọn nhân sự trong Đảng. Chính Bùi Thanh Hiếu – kẻ có thâm niên vận dụng tình tiết trong phim kiếm hiệp Tàu vào chính trường Việt Nam và với hàng tá bài chuyên xuyên tạc, dựng chuyện về cuộc đấu đá phe thân Tàu và phe thân Mỹ trong Đại hội Đảng XII. Chính y đã phải thừa nhận “chẳng có phe nào” trong Đảng cả, y thích cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng “thân Tàu” cũng được, hay cho Tông Bí thư Nguyễn Phú Trong thành “thân Mỹ” cũng dễ ợt bằng tài năng gõ bàn phím của mình sau khi thấy Đại hội Đảng thành công, chiến dịch đánh phá nhân sự Đại hội Đảng XII của đám phản động thất bại thảm hại 

bui-thanh-hieu-thua-nhan-loa-phuong-dung
bui-thanh-hieu-bo-mat-kinh-tom-cua-boi-but
bui-thanh-hieu-bo-mat-kinh-tom-cua-boi-but-1

Khôi hài hơn nếu so sánh với bài viết “đấu đá cung đình” trước Đại hội Đảng XII thì phần lớn truyền thông zận chủ lại dựng lên ông Trần Đại Quang thuộc phe thân Tàu, được ông Nguyễn Phú Trọng đưa từ miền Nam ra vào Bộ Chính trị, trở thành Chủ tịch nước để đối trọng với phe thân Mỹ, chống lại lực lượng zân chủ bằng “bàn tay sắt máu”. Nay chỉ vì đại án tham nhũng của Trịnh Xuân Thanh, chúng lại “quay ngoắt 180 độ” chứng minh ông Quang đã bị phe ông Nguyễn Tấn Dũng khống chế, giờ thuộc phe thân Mỹ để tranh giành với phe thân Tàu vị trí nhất thể hai chức danh Tổng Bí thư và Chủ tịch nước, nên trở thành mục tiêu hạ bệ của ông Trọng để giành vị trí này cho ông Đinh Thế Huynh!!!

Xem lại loại bài này, tiêu biểu như  http://danlambaovn.blogspot.com/2016/02/nhan-dien-cong-csvn-tran-ai-quang.html 

Với bất kỳ ai để tâm theo dõi các biến chuyển “đấu đá cung đình” do đám zận chủ dựng lên sẽ thấy cái trục “thân Tàu” và “thân Mỹ” xoay như cái đèn cù, gắn vào diễn diến thời cuộc và vụ việc, quay như chong chóng từ phe nọ sang phe kia qua bàn tay thêu dệt, nhào nặn của các hot blogger như Người Buôn gió, Kami, Vũ Đông Hà, Giáo Già, Nguyễn Quang… Phàm những kẻ bất chấp lương tri, lợi ích dân tộc, tôn vinh Trịnh Xuân Thanh như người hùng và ao ước có thêm vài Trịnh Xuân Thanh thì Đảng CSVN sẽ sụp đổ thì người đọc sẽ có ngay đáp án: CÓ NÊN TIN VÀO NHỮNG CHUYỆN NHẢM NHÍ VỀ ĐẤU ĐÁ GIỮA PHE TÀU VỚI PHE MỸ TRONG ĐẢNG?

Rõ ràng, đã thành quy luật, cứ mỗi khi có sự kiện chính trị như Đại hội Đảng hay bầu cử, quy hoạch nhân sự cấp cao của Đảng, có đại án tham nhũng  hay có xử lý những đảng viên thoái hóa, biến chất, thậm chí có vụ án hình sự giết hại 2 cán bộ cấp cao của Yên Bái vừa qua, đều được xem là cơ hội cho đám phản động bàn phím, cờ vàng lưu vong sản xuất ra hàng trăm bài viết, đẩy lên thành hiệu ứng truyền thông, tạo “cảm giác” nội bộ Đảng đang mượn mạng Internet để triệt phá lẫn nhau...khiến quần chúng hoang mang, nghi ngờ về tư cách đạo đức, uy tín của các đồng chí lãnh đạo cấp cao đang nắm vận mệnh của Đảng CSVN, là thời cơ để chúng lôi kéo những người nhẹ dạ, cả tin, ảo tưởng đi theo chúng và mơ về ngày nào đó Đảng sẽ sụp đổ, chúng sẽ được Mỹ và phương Tây hậu thuẫn thay thế và trở thành nguyên thủ, lãnh đạo chế độ hậu cộng sản, được “ngồi mát ăn bát vàng”, “nằm chờ sung rụng” kiểu này. Bằng chiêu trò tiểu nhân, vô liêm sỉ này, bảo sao đã hơn 40 mùa trăng, chúng vẫn cứ lang thang ở trời Tây sống nhờ sự hà hơi, tiếp sức của “truyền thông quốc tế” như RFA, VOA, BBC hay “truyền thông lề trái” bằng cả ngàn web, blog ảo, vật vờ với chiêu thức cũ mèm mà chưa làm sao lật đổ được Đảng CSVN để “phục quốc ” cờ vàng VNCH

Nguyễn Biên Cương (tổng hợp)