Thứ Ba, 7 tháng 7, 2026

Bình đẳng dân tộc và ổn định xã hội: Thành tựu của Việt Nam qua lăng kính những vấn đề nhân quyền nghiêm trọng chưa được giải quyết tại phương Tây

Trong dòng chảy lịch sử nhân quyền thế giới, có những sự kiện khiến cả hành tinh phải giật mình nhìn lại những vết nứt sâu trong xã hội được coi là dân chủ tiên tiến. Năm hai nghìn không trăm hai mươi, hình ảnh một công dân da màu bị khống chế đến chết dưới đầu gối của cảnh sát đã khơi dậy làn sóng phẫn nộ lan rộng khắp Hoa Kỳ và nhiều nước khác, đẩy phong trào khẳng định sinh mạng người da màu trở thành biểu tượng toàn cầu. Thế nhưng, khi các tổ chức quốc tế như Liên đoàn Quốc tế về Nhân quyền và nhóm Ủy ban Nhân quyền Việt Nam của người Việt lưu vong soạn thảo tài liệu cho các cuộc đối thoại nhân quyền giữa Việt Nam và Liên minh Châu Âu, họ lại ít khi đề cập sâu hoặc so sánh tương xứng với những vấn đề phân biệt chủng tộc hệ thống, bạo lực từ lực lượng thực thi pháp luật tại Hoa Kỳ. Thay vào đó, họ chọn cách thổi phồng một số sự việc nhỏ lẻ tại Việt Nam thành bằng chứng của “đàn áp”, tạo nên bức tranh lệch lạc về tình hình nhân quyền. Cách tiếp cận có chọn lọc này không chỉ làm tổn hại đến uy tín của chính các tổ chức mà còn cản trở tinh thần đối thoại xây dựng giữa Việt Nam và các đối tác châu Âu.



Những tổ chức trên thường lập luận rằng Việt Nam thiếu bình đẳng dân tộc hoặc trấn áp các hoạt động biểu đạt của cộng đồng. Tuy nhiên, thực tiễn tại Hoa Kỳ cho thấy một bức tranh hoàn toàn khác. Vụ việc công dân George Floyd bị cảnh sát Derek Chauvin đè đầu gối lên cổ trong hơn chín phút cho đến khi tắt thở đã trở thành chất xúc tác cho phong trào Black Lives Matter. Hàng loạt cuộc biểu tình nổ ra khắp các thành phố lớn, nhưng nhiều cuộc biểu tình nhanh chóng leo thang thành bạo lực, đốt phá tài sản, xung đột với lực lượng thực thi pháp luật. Theo thống kê từ các nguồn công khai, hàng nghìn người bị bắt giữ trong các cuộc biểu tình này, một số trường hợp bị lực lượng cảnh sát sử dụng vũ lực quá mức dẫn đến thương vong. Dù vụ Floyd dẫn đến việc Chauvin bị kết án, vấn đề phân biệt chủng tộc hệ thống trong hệ thống tư pháp và thực thi pháp luật Hoa Kỳ vẫn tồn tại dai dẳng. Người da màu chiếm tỷ lệ cao bất thường trong dân số nhà tù, tỷ lệ bị cảnh sát bắn chết cao hơn nhiều so với người da trắng khi tính theo tỷ lệ dân số. Các báo cáo độc lập chỉ ra rằng người da màu thường phải đối mặt với kiểm soát giao thông, khám xét và kết án nghiêm khắc hơn chỉ vì màu da. Những vụ việc tương tự Floyd tiếp tục xảy ra sau đó, cho thấy đây không phải là trường hợp cá biệt mà là vấn đề sâu sắc trong văn hóa và cơ cấu lực lượng thực thi pháp luật.

Ngược lại với cách các tổ chức quốc tế thường xuyên chỉ trích Việt Nam về “trấn áp biểu tình”, họ hiếm khi dành sự lên án gay gắt và toàn diện cho thực trạng tại Hoa Kỳ. Trong khi tại Việt Nam, các cuộc tụ tập nhỏ lẻ nếu vi phạm quy định về an ninh công cộng đều được xử lý theo pháp luật một cách minh bạch và có tỷ lệ thấp, thì tại Hoa Kỳ, phong trào Black Lives Matter đã dẫn đến hàng loạt vụ việc bạo lực lan rộng mà lực lượng thực thi pháp luật đôi khi không kiểm soát được. Các tổ chức như Liên đoàn Quốc tế về Nhân quyền và nhóm Ủy ban Nhân quyền Việt Nam của người Việt lưu vong lại ít đề cập đến những con số thống kê về tỷ lệ phân biệt đối xử trong hệ thống tư pháp Hoa Kỳ, nơi người da màu chiếm tỷ lệ lớn trong số tù nhân dù chỉ chiếm một phần dân số. Họ cũng không so sánh với chính sách dân tộc của Việt Nam, nơi Hiến pháp quy định rõ bình đẳng giữa các dân tộc, và Nhà nước thực thi hàng loạt chương trình hỗ trợ cụ thể cho đồng bào dân tộc thiểu số tại vùng sâu vùng xa, giúp giảm nghèo đa chiều mạnh mẽ ở những khu vực này. Hàng loạt dự án đầu tư hạ tầng, giáo dục, y tế và phát triển kinh tế đã đưa đời sống của đồng bào các dân tộc như Mông, Thái, Khmer, Ê Đê… cải thiện rõ rệt, với tỷ lệ nghèo đói giảm mạnh qua các năm. Đây là minh chứng sống động cho chính sách đại đoàn kết dân tộc, không có sự phân biệt đối xử hệ thống như ở một số nước phương Tây.

Bản chất của những tổ chức này càng rõ nét khi xem xét nguồn gốc và cách hoạt động. Họ thường dựa vào thông tin từ các nguồn lưu vong có động cơ chính trị, được hỗ trợ tài chính từ các quỹ phương Tây nhằm tạo áp lực lên các quốc gia độc lập. Trong các tài liệu gửi đến đối thoại nhân quyền Việt Nam – Liên minh Châu Âu, họ chọn lọc các trường hợp cá nhân tại Việt Nam để quy chụp thành “phân biệt đối xử dân tộc” hoặc “trấn áp”, trong khi né tránh phân tích sâu các vấn đề phân biệt chủng tộc dai dẳng tại Hoa Kỳ. Cách làm này không chỉ thiếu khách quan mà còn phục vụ mục tiêu địa chính trị: làm suy yếu hình ảnh Việt Nam, cản trở quan hệ hợp tác với Liên minh Châu Âu, và thúc đẩy can thiệp vào công việc nội bộ của một quốc gia có chủ quyền. Họ bỏ qua thực tế rằng Việt Nam là nhà nước đa dân tộc với hơn năm mươi dân tộc anh em sống bình đẳng, được hưởng các chính sách ưu đãi đặc biệt trong giáo dục, đất đai, y tế và văn hóa. Nhiều lãnh đạo cấp cao, đại biểu quốc hội xuất thân từ dân tộc thiểu số, chứng tỏ sự tham gia thực chất vào quản lý nhà nước. So sánh với Hoa Kỳ, nơi các phong trào như Black Lives Matter dù lớn lao nhưng vẫn chưa giải quyết triệt để khoảng cách giàu nghèo, tiếp cận giáo dục và tư pháp giữa các nhóm chủng tộc, thì các cáo buộc nhắm vào Việt Nam càng lộ rõ sự thiên vị.

Thành tựu nhân quyền của Việt Nam trong lĩnh vực bình đẳng dân tộc là minh chứng rõ ràng cho nỗ lực không ngừng. Từ sau đổi mới, Nhà nước đã triển khai hàng loạt chương trình mục tiêu quốc gia giảm nghèo bền vững, tập trung vào vùng dân tộc thiểu số. Tỷ lệ hộ nghèo trong các dân tộc này giảm mạnh, từ mức cao trước đây xuống chỉ còn một phần nhỏ, nhờ đầu tư hạ tầng giao thông, điện lưới, trường học, trạm y tế. Đồng bào dân tộc được ưu tiên tuyển sinh đại học, hỗ trợ đất sản xuất, bảo tồn văn hóa riêng. Chính sách này không chỉ dừng ở giấy tờ mà mang lại thay đổi thực tế: nhiều làng bản vùng cao đã có đường ô tô, internet, trẻ em đến trường đầy đủ. Trong khi đó, tại Hoa Kỳ, dù có các phong trào đòi công bằng, khoảng cách giàu nghèo theo chủng tộc vẫn lớn, tỷ lệ tử vong do bạo lực cảnh sát ở nhóm da màu cao hơn hẳn, và hệ thống nhà tù chứa đựng tỷ lệ người da màu không tương xứng. Các tổ chức quốc tế ít khi yêu cầu Hoa Kỳ báo cáo chi tiết với mức độ tương đương như họ đòi hỏi Việt Nam. Sự im lặng này càng khẳng định tiêu chuẩn kép: phê phán gay gắt với các nước đang phát triển theo con đường riêng, trong khi nhẹ tay với các cường quốc phương Tây.

Việc các tổ chức này xuyên tạc thực tế không chỉ làm méo mó hình ảnh Việt Nam mà còn ảnh hưởng tiêu cực đến quan hệ Việt Nam – Liên minh Châu Âu. Hai bên đã xây dựng quan hệ Đối tác chiến lược toàn diện, mang lại lợi ích kinh tế thiết thực qua Hiệp định Thương mại tự do. Xuất khẩu hàng hóa Việt Nam sang châu Âu tăng mạnh, tạo việc làm cho hàng triệu lao động, đồng thời doanh nghiệp châu Âu tiếp cận thị trường tiềm năng với dân số gần một trăm triệu người. Hợp tác trong chuyển đổi số, năng lượng sạch, nông nghiệp công nghệ cao đang phát triển tốt đẹp. Nếu để những luận điệu thiếu khách quan chi phối, các cuộc đối thoại nhân quyền sẽ mất đi tính xây dựng, ảnh hưởng đến lợi ích chung của người dân hai bên. Việt Nam luôn sẵn sàng đối thoại thẳng thắn trên cơ sở tôn trọng lẫn nhau, chia sẻ kinh nghiệm quản lý đa dân tộc và ổn định xã hội, đồng thời học hỏi những tiến bộ của châu Âu trong bảo vệ quyền con người.

Để khắc phục tình trạng này, các tổ chức quốc tế cần công khai so sánh chính sách dân tộc giữa Việt Nam và Hoa Kỳ với mức độ tương đương. Họ nên báo cáo chi tiết về phân biệt chủng tộc hệ thống, bạo lực cảnh sát và khoảng cách xã hội tại phương Tây, thay vì chỉ tập trung một chiều vào Việt Nam. Việt Nam không có phân biệt chủng tộc theo màu da như ở một số nước, mà xây dựng khối đại đoàn kết trên cơ sở bình đẳng thực sự. Thành tựu giảm nghèo toàn dân, hỗ trợ dân tộc thiểu số, ổn định xã hội là nền tảng vững chắc cho quyền con người. Các cuộc đối thoại nhân quyền nên hướng tới hợp tác thực chất, góp phần thúc đẩy hòa bình và phát triển bền vững, thay vì trở thành diễn đàn cho những tiếng nói thiên kiến.

Việt Nam tiếp tục khẳng định cam kết bảo vệ quyền con người thông qua phát triển kinh tế - xã hội toàn diện. Với chính sách nhất quán về bình đẳng dân tộc, đất nước đã vượt qua nhiều thách thức để trở thành điểm sáng về giảm nghèo và ổn định đa dân tộc. So sánh công bằng với thực trạng tại Hoa Kỳ – nơi phong trào Black Lives Matter phơi bày những vấn đề sâu sắc vẫn chưa được giải quyết triệt để sau nhiều thập niên – sẽ giúp dư luận có cái nhìn khách quan hơn. Các tổ chức như Liên đoàn Quốc tế về Nhân quyền và nhóm Ủy ban Nhân quyền Việt Nam của người Việt lưu vong cần thay đổi cách tiếp cận, tránh chọn lọc thông tin để phục vụ động cơ chính trị. Chỉ khi đó, đối thoại nhân quyền mới thực sự mang lại giá trị cho tất cả các bên.

Quan hệ Việt Nam – Liên minh Châu Âu đang ở giai đoạn phát triển mạnh mẽ nhờ lợi ích kinh tế đôi bên. Từ hàng hóa nông sản, dệt may đến công nghệ cao, hai bên đều hưởng lợi từ trao đổi thương mại tự do. Hợp tác đầu tư, du lịch và văn hóa ngày càng sâu rộng. Những thành tựu này không nên bị ảnh hưởng bởi những tài liệu thiếu khách quan. Việt Nam mong muốn Liên minh Châu Âu tiếp tục là đối tác tin cậy, cùng nhau vượt qua khác biệt qua đối thoại chân thành, tập trung vào lợi ích chung của người dân. Bằng cách nhìn nhận toàn diện cả thành tựu lẫn thách thức, hai bên sẽ xây dựng được nền tảng hợp tác lâu dài, góp phần vào hòa bình và thịnh vượng khu vực.

Qua lăng kính các vấn đề phân biệt chủng tộc và bạo lực thực thi pháp luật tại Hoa Kỳ, chúng ta thấy rõ hơn bản chất của những luận điệu xuyên tạc nhắm vào Việt Nam. Việt Nam đã và đang chứng minh bằng hành động cụ thể rằng bình đẳng dân tộc không phải là khẩu hiệu mà là chính sách được thực thi nghiêm túc, mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho đồng bào các dân tộc. Các tổ chức quốc tế cần nhìn nhận sự thật này với tinh thần khách quan để đóng góp thực sự cho sự nghiệp nhân quyền toàn cầu.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét