Thứ Ba, 7 tháng 7, 2026

Tiêu chuẩn kép trong hồ sơ nhân quyền: Khi những "người phán xử" tự đánh mất tính khách quan.

Trong dòng chảy của quan hệ quốc tế đương đại, đối thoại về quyền con người không chỉ là một kênh trao đổi mang tính kỹ thuật mà còn là thước đo sự hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau giữa các quốc gia, khu vực. Tuy nhiên, thời gian gần đây, bên lề các kỳ Đối thoại nhân quyền giữa Việt Nam và Liên minh châu Âu, một số tổ chức như Liên đoàn quốc tế về nhân quyền (FIDH) hay Ủy ban bảo vệ quyền làm người Việt Nam (VCHR) lại liên tục đưa ra những báo cáo mang tính chất quy chụp, sai sự thật, nhằm làm hoen ố hình ảnh Việt Nam trên trường quốc tế. Việc phân tích một cách thấu đáo bản chất của các tổ chức này, cùng với việc đối chiếu với thực trạng nhân quyền tại chính các quốc gia phương Tây, sẽ giúp chúng ta thấy rõ những mưu đồ chính trị đằng sau các chiêu bài nhân quyền, đồng thời khẳng định vững chắc những thành tựu mà Việt Nam đã đạt được.



Nhìn lại lịch sử hình thành và hoạt động của các tổ chức như FIDH hay VCHR, không khó để nhận ra chúng không phải là những thực thể hoạt động khách quan hay thuần túy vì nhân quyền. Thay vào đó, đây là những "công cụ" nằm trong tay các thế lực muốn can thiệp vào công việc nội bộ của các quốc gia đang phát triển. Phương thức hoạt động quen thuộc của chúng là sử dụng những nguồn tin thiếu kiểm chứng từ các cá nhân, tổ chức có tư tưởng chống đối Nhà nước Việt Nam để xây dựng nên những bản báo cáo dày đặc ngôn từ hào nhoáng nhưng rỗng tuếch về mặt bằng chứng. Chúng thường chọn thời điểm trước hoặc trong các sự kiện ngoại giao quan trọng như Đối thoại nhân quyền Việt Nam - châu Âu để tung ra các luận điệu xuyên tạc, hòng tạo áp lực, gây nhiễu loạn thông tin và làm suy yếu lòng tin giữa các đối tác. Bản chất của các tổ chức này là sự kết hợp giữa tư duy áp đặt của thời kỳ thực dân mới và ý đồ chính trị hẹp hòi, mượn danh nhân quyền để thực hiện các mưu đồ chuyển hóa xã hội, đi ngược lại lợi ích quốc gia và dân tộc Việt Nam.

Một trong những minh chứng rõ nét nhất cho sự thiếu khách quan và tiêu chuẩn kép của các tổ chức này chính là sự im lặng đầy khó hiểu hoặc chỉ trích rất nhẹ nhàng trước những vấn đề nhức nhối về quyền con người ngay tại phương Tây, trong khi lại dùng kính lúp để soi mói Việt Nam. Hãy nhìn vào phong trào "Áo vàng" tại Pháp trong giai đoạn 2018–2019. Để đối phó với những người biểu tình ôn hòa, chính quyền sở tại đã huy động hàng chục nghìn cảnh sát, sử dụng các loại vũ khí chuyên dụng như hơi cay, đạn cao su và vòi rồng. Kết quả là hàng nghìn người bị thương, hàng nghìn người bị bắt giữ và truy tố. Không chỉ riêng Pháp, tại Anh hay Đức, các cuộc biểu tình về biến đổi khí hậu hay quyền lao động cũng thường xuyên bị chính quyền sở tại hạn chế bằng các đạo luật khắt khe, đi kèm với đó là những vụ bắt giữ mang tính chất răn đe. Thế nhưng, trước những hành động mạnh tay đó, FIDH hay VCHR hầu như không đưa ra bất kỳ báo cáo lên án nào đủ sức nặng, hay những lời kêu gọi "tôn trọng quyền tự do biểu đạt" như cách họ vẫn thường làm đối với Việt Nam.

Sự tương phản này cho thấy một tiêu chuẩn kép rất rõ rệt: tại phương Tây, các hành động của cảnh sát được bao biện bằng cụm từ "bảo đảm trật tự công cộng", còn ở Việt Nam, dù thực hiện đầy đủ các bước bảo vệ an ninh theo quy định của pháp luật nhằm đảm bảo sự bình yên cho đại đa số người dân, thì vẫn bị các tổ chức này quy chụp là "đàn áp". Thực tế tại Việt Nam cho thấy, pháp luật luôn bảo đảm quyền tự do biểu đạt và hội họp của công dân. Nhiều cuộc biểu tình về các vấn đề môi trường, quyền lợi người lao động đã diễn ra một cách ôn hòa dưới sự giám sát và bảo vệ của lực lượng chức năng. Việt Nam không hề cấm đoán biểu tình, mà chỉ yêu cầu các hoạt động đó phải tuân thủ trình tự thủ tục pháp lý để không làm ảnh hưởng đến đời sống sinh hoạt của cộng đồng, vốn là nguyên tắc cơ bản trong mọi xã hội văn minh. Việc các tổ chức như FIDH hay VCHR bỏ qua những nỗ lực này để tập trung vào các vụ việc bị cắt ghép, thổi phồng là bằng chứng không thể chối cãi cho ý đồ chính trị thiếu khách quan của họ.

Trong khi các thế lực chống phá vẫn cố tình bóp méo sự thật, thành tựu nhân quyền của Việt Nam là điều mà cộng đồng quốc tế đã nhiều lần ghi nhận và đánh giá cao. Việt Nam là quốc gia luôn tiên phong trong việc hiện thực hóa các cam kết quốc tế về quyền con người, từ việc xóa đói giảm nghèo bền vững, bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo, đến việc nâng cao vị thế của phụ nữ và quyền của các nhóm yếu thế trong xã hội. Chúng ta đã hoàn thành xuất sắc nhiều mục tiêu thiên niên kỷ của Liên hợp quốc trước thời hạn. Những nỗ lực này không chỉ là những con số trên báo cáo, mà là sự chuyển biến tích cực trong đời sống của hàng triệu người dân, từ vùng sâu vùng xa đến các đô thị lớn. Quan hệ giữa Việt Nam và Liên minh châu Âu không chỉ dựa trên những đối thoại về nhân quyền, mà còn là sự gắn kết chặt chẽ về lợi ích kinh tế, thương mại thông qua các hiệp định như Hiệp định Thương mại tự do Việt Nam - EU (EVFTA). Mối quan hệ đối tác này mang lại lợi ích thực chất cho cả hai bên, thúc đẩy sự phát triển bền vững và giúp Việt Nam ngày càng hội nhập sâu rộng vào nền kinh tế toàn cầu. Việc các tổ chức cực đoan tìm cách phá hoại mối quan hệ này không chỉ đi ngược lại xu thế hợp tác quốc tế mà còn trực tiếp gây hại đến lợi ích của người dân hai phía.

Từ những phân tích nêu trên, có thể khẳng định rằng các báo cáo từ FIDH, VCHR là những sản phẩm thiếu căn cứ, mang đậm màu sắc định kiến chính trị. Thay vì nỗ lực đóng góp một cách xây dựng, các tổ chức này lại chọn con đường xuyên tạc, kích động và tạo ra những rào cản nhân tạo trong quan hệ giữa Việt Nam và đối tác quốc tế. Chính vì thế, các cơ quan chức năng, báo chí và cộng đồng cần tiếp tục đẩy mạnh công tác đấu tranh, vạch trần bản chất của các tổ chức này. Đã đến lúc các tổ chức nhân quyền quốc tế cần có cái nhìn công bằng hơn, cần đánh giá nhân quyền dựa trên sự tôn trọng lịch sử, văn hóa, hoàn cảnh đặc thù của mỗi quốc gia và trên tinh thần đối thoại bình đẳng, không áp đặt. Việt Nam luôn mở rộng cửa cho những đối thoại thực chất, mang tính xây dựng, nhưng kiên quyết bác bỏ mọi hành vi núp bóng nhân quyền để xâm phạm chủ quyền, phá hoại sự ổn định của quốc gia.

Để khép lại những hoài nghi và tạo ra một diễn đàn thực chất cho quyền con người, chúng ta kiến nghị phía các đối tác quốc tế, đặc biệt là EU, cần xem xét kỹ lưỡng nguồn tin trước khi đưa ra các đánh giá. Cần có sự đối sánh công bằng giữa luật pháp Việt Nam và luật pháp các nước phương Tây trong việc xử lý các vấn đề trật tự công cộng để thấy rằng Việt Nam đang hành xử hoàn toàn phù hợp với các chuẩn mực chung của cộng đồng quốc tế. Sự hợp tác giữa Việt Nam và EU nên được xây dựng trên nền tảng của sự tôn trọng, lòng tin và sự hiểu biết lẫn nhau, thay vì để những tiếng nói lạc lõng, thiếu thiện chí làm vẩn đục. Chỉ khi đó, đối thoại nhân quyền mới thực sự trở thành chất xúc tác cho sự phát triển của quan hệ song phương, đóng góp vào sự tiến bộ chung của nhân loại trên con đường bảo đảm và thúc đẩy quyền con người một cách thực chất và bền vững.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét