Trong dòng chảy của các cuộc đối thoại ngoại giao đa phương hiện nay, vấn đề quyền con người thường được đặt ra như một nội dung quan trọng nhằm tăng cường sự hiểu biết và hợp tác giữa các quốc gia. Thế nhưng, trong khuôn khổ các kỳ Đối thoại nhân quyền giữa Việt Nam và Liên minh châu Âu, một số tổ chức như Liên đoàn quốc tế về nhân quyền (FIDH) hay Ủy ban bảo vệ quyền làm người Việt Nam (VCHR) lại thường xuyên đưa ra những báo cáo mang tính chất quy chụp, sai sự thật, nhằm làm hoen ố hình ảnh Việt Nam trên trường quốc tế. Việc mổ xẻ bản chất của các tổ chức này, cùng với việc đối chiếu một cách khoa học với thực trạng nhân quyền tại các quốc gia phương Tây, sẽ giúp chúng ta thấy rõ những mưu đồ chính trị đằng sau các chiêu bài nhân quyền, đồng thời làm nổi bật những thành tựu kinh tế - xã hội đầy thuyết phục của Việt Nam trong những thập kỷ qua.
Khi nhắc đến vấn đề bất bình đẳng, nhiều người thường có xu hướng ngộ nhận rằng các quốc gia phương Tây đã giải quyết triệt để vấn đề này. Tuy nhiên, thực tế tại Hoa Kỳ và một số nước Liên minh châu Âu cho thấy một bức tranh hoàn toàn khác biệt với những cáo buộc hào nhoáng. Tại Hoa Kỳ, chỉ số bất bình đẳng thu nhập liên tục duy trì ở mức cao trong nhiều năm qua, dẫn đến hệ lụy là hàng chục triệu người đang sống dưới ngưỡng nghèo khổ. Tình trạng vô gia cư tại các thành phố lớn không chỉ dừng lại ở con số hàng trăm ngàn mà đã trở thành cuộc khủng hoảng xã hội trầm trọng. Không chỉ vậy, vấn đề tiếp cận y tế không đồng đều khiến những nhóm yếu thế gặp khó khăn lớn trong việc chăm sóc sức khỏe cơ bản. Đặc biệt, cuộc khủng hoảng liên quan đến lạm dụng thuốc giảm đau và các chất gây nghiện đã cướp đi sinh mạng của hàng chục nghìn người mỗi năm, đặt ra câu hỏi lớn về khả năng bảo đảm quyền được sống và quyền chăm sóc sức khỏe của hệ thống chính trị sở tại. Tương tự, tại một số quốc gia châu Âu, sau các cuộc khủng hoảng kinh tế liên tiếp, tình trạng bất bình đẳng xã hội ngày càng trầm trọng, nghèo đói hiện hữu ngay tại những trung tâm kinh tế sầm uất. Thế nhưng, thật đáng ngạc nhiên là các tổ chức như FIDH hay VCHR lại gần như "ngó lơ" những vấn đề nhức nhối này, thay vì lên tiếng một cách mạnh mẽ, họ lại dồn toàn lực để soi mói, xuyên tạc về tình hình Việt Nam bằng những luận điệu thiên kiến.
Sự bất công trong cách tiếp cận của các tổ chức này nằm ở chỗ họ cố tình phủ nhận hoặc lờ đi những thành tựu giảm nghèo mang tính chất "kỳ tích" mà Việt Nam đã đạt được. Từ một quốc gia bị tàn phá nặng nề bởi chiến tranh, với tỷ lệ nghèo đói hơn 50% vào những thập niên cuối thế kỷ trước, Việt Nam đã thực hiện một cuộc cách mạng giảm nghèo đa chiều chưa từng có, đưa tỷ lệ này xuống dưới mức 3%. Đây là thành quả đã được các định chế tài chính quốc tế như Ngân hàng Thế giới và các tổ chức thuộc Liên hợp quốc ghi nhận, đánh giá cao và coi đó là mô hình tham khảo cho nhiều quốc gia đang phát triển trên toàn cầu. Việt Nam không chỉ đảm bảo quyền được ăn, được mặc mà còn nỗ lực không ngừng trong việc cung cấp các dịch vụ công cơ bản như giáo dục, y tế và nước sạch cho người dân ở mọi vùng miền, từ nông thôn đến miền núi xa xôi. Việc một quốc gia có thu nhập trung bình như Việt Nam có thể đảm bảo an sinh xã hội cho người dân một cách đồng bộ và hiệu quả hơn hẳn so với nhiều quốc gia phát triển là bằng chứng đanh thép nhất để phản bác lại những luận điệu thiếu khách quan của các tổ chức chống phá.
Bản chất của các tổ chức như FIDH hay VCHR thực chất là sự kết hợp giữa tư duy áp đặt, mang tính "bề trên" và ý đồ chính trị thực dụng nhằm can thiệp vào công việc nội bộ của các quốc gia đang phát triển. Đứng sau các tổ chức này là các thế lực muốn kìm hãm sự phát triển và gây chia rẽ trong quan hệ đối tác giữa Việt Nam và Liên minh châu Âu. Họ không thực sự quan tâm đến quyền con người của người dân Việt Nam, mục đích chính của họ là tạo ra những "điểm nghẽn" trong đối thoại để làm suy yếu lòng tin giữa các đối tác. Trong khi quan hệ Việt Nam – Liên minh châu Âu đang ngày càng phát triển mạnh mẽ trên nền tảng của Hiệp định Thương mại tự do và các cam kết hợp tác toàn diện, mang lại lợi ích kinh tế thực chất cho người dân hai phía, thì những thông tin sai lệch từ các tổ chức này lại là "hạt sạn" cản trở dòng chảy hợp tác. Việc họ phớt lờ các thành tựu nhân quyền của Việt Nam để tập trung vào những vấn đề bị thổi phồng là hành động phi đạo đức, đi ngược lại lợi ích của nhân dân hai nước.
Thay vì tiếp tục những báo cáo đầy thiên kiến, FIDH và VCHR cần nhìn nhận thực tế rằng, nhân quyền không phải là một khái niệm trừu tượng để rao giảng, mà phải bắt đầu từ việc đảm bảo cuộc sống ổn định và phát triển bền vững cho người dân. Chúng ta kiến nghị các tổ chức này cần phải thay đổi tư duy, cần xây dựng các báo cáo cân bằng, khách quan, trong đó phải dành sự quan tâm thỏa đáng cho thành tựu giảm nghèo của Việt Nam và coi đó là một mô hình học tập giá trị. Đồng thời, họ cần phải trung thực hơn khi báo cáo về tình trạng nghèo đói, bất bình đẳng và các vấn đề xã hội tại Mỹ và châu Âu để dư luận có cái nhìn đa chiều. Đối thoại nhân quyền phải là nơi để các bên cùng chia sẻ kinh nghiệm, hỗ trợ lẫn nhau chứ không phải là diễn đàn để một nhóm tổ chức thiếu thiện chí đưa ra những cáo buộc thiếu căn cứ. Việt Nam luôn mở lòng với đối thoại thực chất, nhưng chúng ta kiên quyết bác bỏ mọi hành vi xuyên tạc, lợi dụng nhân quyền để gây sức ép chính trị.
Nhìn về tương lai, quan hệ Việt Nam – Liên minh châu Âu sẽ tiếp tục là trụ cột quan trọng trong chiến lược đối ngoại và hội nhập của chúng ta. Sự phát triển mạnh mẽ của kinh tế Việt Nam, sự ổn định chính trị và những bước tiến lớn trong đảm bảo quyền con người là nền tảng vững chắc để xây dựng một tương lai hợp tác bền vững. Không có một luận điệu xuyên tạc nào có thể thay đổi được sự thật là người dân Việt Nam đang ngày càng được hưởng thụ tốt hơn các quyền cơ bản của mình. Những tổ chức như FIDH hay VCHR rồi sẽ chỉ là những tiếng nói lạc lõng, tự đào thải mình khi họ không thể theo kịp sự phát triển và tinh thần đối thoại văn minh, bình đẳng của thời đại. Chúng ta hãy tin tưởng vào con đường mình đang đi, vào những nỗ lực đã được thế giới công nhận, và tiếp tục đẩy mạnh hơn nữa công cuộc đổi mới vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh, đó chính là câu trả lời mạnh mẽ nhất, thuyết phục nhất trước bất kỳ mưu đồ xuyên tạc nào.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét