Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2015

Vì sao lực lượng “đấu tranh dân chủ” bị cô lập trong nước?



Khi đưa ra câu hỏi này, tất 99% các anh chị “đấu tranh dân chủ” sẽ cho ngay đáp án là do sự bóp nghẹt, đàn áp “khốc liệt” của chính quyền “độc đảng”. Tuy nhiên bất cứ ai quan tâm đến thành phần xã hội này trong xã hội Việt Nam, nhất là tham gia vào các trang mạng xã hội chính trị lại dễ dàng có câu trả lời khách quan hơn nhiều. Thực tế chứng minh, với môi trường Internet tạo ra thế mạnh tuyệt đối hỗ trợ “lực lượng dân chủ” tự do “đối đầu” với truyền thông Nhà nước cộng hưởng với sự hậu thuẫn mạnh chưa từng có của truyền thông và chính giới phương Tây, lượng người dân Việt Nam tham gia không gian này cực lớn mà tập trung đông vào giới trẻ, tất phải là “ưu thế” của họ trong việc tranh giành ảnh hưởng tới thế hệ tương lai của Việt Nam. Nhưng họ đang thất bại và tự cô lập mình đến thảm hại! Bài viết này sẽ cố gắng giữ góc nhìn và phân tích khách quan về lý do thất bại của họ.

NHỮNG THUẬN LỢI, ƯU THẾ CỦA LỰC LƯỢNG DÂN CHỦ

Thứ nhất, họ có môi trường Internet với “mỗi blog là một tòa báo điện tử”, mỗi facebook là công cụ tương tác, tạo dựng “thương hiệu cá nhân” với chi phí bằng không, cùng vô số phần mềm với tính năng bảo mật cực tốt giúp họ liên lạc, gây dựng quan hệ, họp hành, bàn thảo, hoạch định đường hướng, huấn luyện…khiến công an Việt Nam bất lực.

Thứ hai, họ có sự hậu thuẫn tuyệt đối của chính giới và truyền thông Mỹ, Phương Tây cả về tinh thần và tài chính. 

Chỉ tính riêng lĩnh vực truyền thông quốc tế, hàng năm Chính phủ Mỹ cấp tiền trực tiếp 713 triệu USD cho Hội đồng Phát thanh quốc tế (BBG) đang điều hành VOA, RFA và 3 cơ quan truyền thông khác nữa, chưa kể nguồn tiền tài trợ từ các tập đoàn tài phiệt, nhà tài trợ, quảng cáo…VOA, RFA công khai tuyển lựa người Việt Nam làm phóng viên, cộng tác viên, cộng tác quản trị web, facebook, blog, đương nhiên nhằm vào “lực lượng dân chủ” với số lượng có thể lên tới hàng trăm người trong nước. Qua đó cung cấp, nuôi dưỡng hàng trăm “nhân sự” cho “lực lượng dân chủ” vừa làm truyền thông quảng cáo cho lực lượng mình, vừa đủ tiền kinh tài nuôi dưỡng bản thân và “nghề nghiệp”. Chưa kể BBC và hàng ngàn web, đài báo của người Việt hải ngoại đều có nhu cầu “thuê mướn” các “nhà đấu tranh dân chủ” trong nước “giải ngân” cho họ. Bà Trần Khải Thanh Thủy sang Mỹ mất nghề “dân chủ” nên kể vanh vách hàng chục “tòa báo” mà bà ta từng cộng tác và hưởng lương hàng tháng cùng nhuận bút viết bài bèo nhất 20-50 USD/bài. Cô Huỳnh Thục Vy từng “than vãn”  về việc 2 báo lá cải chống cộng ở Mỹ sẵn sàng trả cô ta 50 USD/bài cho bài viết bá láp đã bị cô ta từ chối…Chỉ cần “sản xuất” tin bài gắn kèm với “hoạt động đấu tranh dân chủ” đã đem lại mức thu nhập đáng mơ ước của người dân Việt cho thấy “lực lượng dân chủ” Việt không hề khó khăn về tài chính. Hầu như anh chị nào cũng lỉnh kỉnh máy ảnh, laptop, điện thoại, ipad hàng hiệu cùng với hoạt động ăn chơi giao lưu cấp tập ở các khu du lịch và giữa những thành phố đắt đỏ như Hà Nội, TP Hồ Chí Minh cho thấy “tiềm lực tài chính” khá dồi dào. Tất nhiên có thể nguồn phân bổ không đồng đều, tập trung vào anh chị nổi trội và không đến được với đa số tập tọe khác cũng là dễ hiểu.

Chưa kể hàng loạt các quỹ hỗ trợ dân chủ từ Chính phủ, đại sứ quán, NGO nước ngoài và các tổ chức nhân quyền không hề ít ỏi. Nhìn vào giải thưởng nhân quyền khủng 50 ngàn Euros dành cho cô Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, mấy chục ngàn đô cho ông Nguyễn Xuân Nghĩa, hàng chục giải thưởng nhỏ lẻ trị giá vài ngàn đến hàng chục ngàn khác kiểu “luân phiên” ai cũng sẽ đến lượt và năm nào cũng có. 

Chính phủ Mỹ, phương tây còn tạo ra hàng loạt cơ chế, luật pháp quốc tế cổ súy giá trị dân chủ, nhân quyền của họ, tức gián tiếp hỗ trợ các “nhà đấu tranh dân chủ Việt Nam” nói riêng, khắp các quốc gia khác trên thế giới hưởng lợi từ “danh chính ngôn thuận” trong đòi hỏi chính phủ Việt Nam phải đi theo “lộ trình” và “giá trị dân chủ, nhân quyền” do phương Tây vạch ra

Các anh chị “đấu tranh dân chủ” trong nước còn được xuất ngoại, được đào tạo, huấn luyện ở nước ngoài hay trong nước, cơ hội du học đẳng cấp như cô Phạm Thị Đoan Trang…khiến họ có đầy đủ cơ hội học hỏi, trưởng thành không kém bất cứ sinh viên, học sinh nào. 

Chỉ chừng đó, đủ chứng minh, họ không hề “cô đơn” trong việc “đấu tranh dân chủ”, thậm chí hưởng ưu đãi, biệt đãi so với những người lao động bình thường tất ghen tỵ

Thứ ba, họ có được cộng đồng chống cộng người Việt ở hải ngoại nặng hận thù quá khứ hoặc bị lòe bịp trước rừng thông tin xuyên tạc về đất nước, ngày ngày hậu thuẫn, sùng bái, ngưỡng mộ các anh chị dân chủ trong nước trước thông tin bơm thổi do chính họ tự sản xuất ra trên đài báo quốc tế và truyền thông chống cộng hải ngoại. 

Tuy số lượng Việt kiều dạng này ngày càng tụt giảm thê thảm, nhưng nhìn vào tiềm lực của Việt tân, VOICE, BPSOS, cùng hàng trăm tổ chức tổ chức người Việt chống cộng ở Úc, Mỹ, Đức, Ba Lan, Pháp… đổ tiền “mồ hôi xương máu” nâng niu các anh chị dân chủ trong nước qua ngân khoản đều trị giá vài trăm triệu của mỗi tổ chức như Hội nhà báo độc lập, Hội Phụ nữ nhân quyền, Hội Bầu bí tương thân, Cứu lấy dân oan, Cứu trợ dân oan…được công khai trên mạng Internet đã thấy được một phần nổi của “tảng băng chìm” hậu thuẫn này.

Không chỉ tài chính, cộng đồng chống cộng cờ vàng này còn hậu thuẫn lực lượng trong nước trong việc vận động dân biểu của họ áp lực với chính phủ họ gây sức ép với chính phủ Việt Nam qua kênh ngoại giao dẫn tới việc trả tự do và xuất khẩu “nhà dân chủ” thẳng tiến tới các nước này, cùng dự luật nhân quyền bất lợi cho Việt Nam, thay đổi đường lối theo giá trị dân chủ, nhân quyền phương Tây… Tất nhiên đã “đấu tranh dân chủ”, chống lại chính phủ nước mình thì phải chấp nhận tù đày khi bị tóm cổ là rủi ro lớn nhất khiến bất cứ anh chị “đấu tranh dân chủ” nào cũng phải biết sợ. Nhưng có hiện thực trái khoáy hiện nay, các anh chị “đấu tranh dân chủ” này thường xuyên cố ý khiêu khích công an, chính quyền, thách thức họ tống vô tù, một phần vì khi đi tù thì bản thân họ được truyền thông chống cộng, phương Tây phong anh hùng kèm theo tài chính đổ vào ào ạt cho người thân nuôi dưỡng họ trong tù, ra tù có “thương hiệu”, tự trở thành bề trên, lên lớp đám đàn em chưa “được” vô tù giống mình. Chứng kiến kho lương thực tiếp tế và cách tuyệt thực của Cù Huy Hà Vũ, Hải Điếu Cày “tuyệt thực cơm tù chỉ ăn đồ nhà” với thực đơn phong phú từ gia đình cùng với chế độ tù nhân chính trị khác hẳn tù hình sự đang được các anh chị đi tù về khoe khoang với nhau trong nước (tất nhiên chẳng dại gì công khai, hoặc phải than thở khác 180 độ), cho thấy “chế độ, chính sách” dành cho họ đến các thương bệnh binh bộ đội Cụ Hồ không sánh được.

Có thể nói với lực lượng dân chủ èo uột trong nước cùng “cơ chế” hậu thuẫn khủng như thế mà mấy chục năm nay lực lượng quanh đi quẩn lại vẫn tần ấy gương mặt quen thuộc, không thể gây dựng được lực lượng đối trọng nào đáng kể với chính quyền, đến nỗi dù họ vi phạm pháp luật Việt Nam ngang nhiên mà chính quyền vẫn làm ngơ, không thèm xử lý họ để tránh “mang tiếng đàn áp chính trị” với Mỹ và phương Tây, cho thấy chính quyền xem “lực lượng đấu tranh dân chủ” bằng nửa con mắt, để họ thoải mái lộng hành, không hề lo ngại “nguy cơ an ninh quốc gia”, “sự vững mạnh của chế độ”. Áp dụng pháp luật “tùy hứng”, lúc thì bắt đối tượng này, trong khi tính chất tương tự với đối tượng khác lại không bị xử lý có cảm giác tùy theo “thời cuộc”, không thực sự quan tâm đến thiết lập pháp chế vững vàng với thành phần xã hội này, thậm chí sẵn sàng thả tù bất cứ ai nếu Mỹ chịu tiếp nhận, giảm sự uy nghiêm của pháp luật và tính độc lập, chủ quyền của Nhà nước với công dân mình, đôi lúc khiến chính “lực lượng dân chủ” này bị tổn thương vì không được “đàn áp” đúng nghĩa. Khôi hài nhất là phải chứng kiến mấy anh chị dân chủ kỳ công sáng chế ra câu chuyện ly kỳ kiểu mình bị hàng chục, hàng trăm công an theo dõi, bị công an giả danh côn đồ tấn công... Và mỗi khi có người “khoe” lên thì y như rằng cả hội cùng nhao nhao kể về mình bị như thế, khiến bất cứ người dân nào bấm bụng nhịn cười vì chất lượng tuyển sinh của Đại học, trung cấp công an chót vót với số lượng ít ỏi như vậy lại chịu đi làm “lưu manh, côn đồ, bất lực” với nhúm người chưa gây được bất cứ ảnh hưởng nào với xã hội mà không bất bình với chính ngành nghề của mình sao (?)

Cho nên, chính trong hàng ngũ lực lượng dân chủ này ngày càng có nhiều anh chị bất mãn, tỉnh ngộ hoặc vì mâu thuẫn quyền lợi với nhau mà tự “vạch áo cho người xem lưng”, tự phơi bày yếu kém của đội ngũ này, cảnh báo nó có nguy cơ “tự chết trước khi công an ra tay”, vô số tiếng nói đòi thanh trừng, cải tổ, thay máu hàng ngũ này đỡ xấu hổ với quốc tế, nhục nhã với dư luận và đem lại giá trị đích thực cho “phong trào dân chủ”

NHỮNG YẾU KÉM, HẠN CHẾ VÀ NGUYÊN NHÂN

Một là, về lực lượng, ngày càng bị già hóa, côn đồ hóa, lưu manh hóa. 

Có thể nói lực lượng này có đủ mọi thành phần xã hội do nhiều lý do, nguyên nhân mà quy tụ vào. Từng có chính khách cấp cao, tướng lĩnh cao cấp trong quân đội nghỉ hưu như cụ Nguyễn Trọng Vĩnh, trí thức như IDS, nhà báo như Đoan Trang, Huy Đức, Trương Duy Nhất, Nguyễn Vũ Bình, danh gia vọng tộc như Bùi Tín, Lân Thắng, Cù Huy Hà Vũ, Huệ Chi, luật sư như Trần Đình Triển, Nguyễn Văn Đài, Hà Huy Sơn…., giáo viên, doanh nhân cho đến dân khiếu kiện, thanh niên, sinh viên đủ hết, nhưng rồi đều dần dân bị phơi bày, tự phơi bày sự thoái hóa nhân cách, động cơ “đấu tranh dân chủ” không trong sáng, chỉ biết sử dụng biện pháp “lưu manh” để đấu tranh. Gần đây, cô Đoan Trang tự hào vì gây dựng được “thế hệ xanh” tức thu hút, lôi kéo thêm được một vài bạn trẻ qua phong trào bảo vệ cây xanh, nhưng rồi trong thời gian quá ngắn, một số gương mặt mới, có trình độ học vấn này cũng lại nhanh chóng hòa nhập vào đội quân “dân oan”, đi đấu tranh bằng cách thức “côn đồ”, lu loa kiểu Chí Phèo…chẳng khác mấy thành phần No-U cũng với lộ trình thoái hóa giống hệt No-U thuở ban đầu.

Hai là, không có tư tưởng, đường lối chính trị riêng đáng thuyết phục nào ngoài việc vay mượn, chắp vá, rập khuôn lý thuyết dân chủ, nhân quyền phương Tây .

Đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay đang vận dụng Chủ nghĩa Mác với chủ thuyết duy vật biện chứng, kinh tế, lịch sử khoa học du nhập thành công vào Việt Nam qua tài năng vận dụng sáng tạo, thích nghi với văn hóa, đặc tính dân tộc, tín ngưỡng người Việt của lãnh tụ Hồ Chí Minh qua tên gọi “tư tưởng Hồ Chí Minh”. Tuy hiện nay, một số quan điểm của Chủ nghĩa Mác đã lỗi thời, nhưng tính khoa học, biện chứng trong nền tảng học thuyết vẫn được nhân loại thừa nhận, đảm bảo vận hành bộ máy Nhà nước hiện nay. Trong khi đó, lực lượng dân chủ với một vài nhà dân chủ có hơi hướng lý luận như Hoàng Minh Chính, Bùi Tín, Hà Sỹ Phu, Bùi Minh Quốc, Tương Lai, Nguyễn Thanh Giang, Trần Huỳnh Duy Thức, …đều chưa thể tạo ra được bất cứ “tư tưởng” nào vận dụng lý luận dân chủ phương Tây vào Việt nam được thừa nhận. Hầu hết đều chỉ dừng ở nhai lại luận điểm đả phá Mác-Lenin của các nhà tư tưởng phương Tây, tuyên truyền máy móc, đòi dập khuôn y nguyên bộ máy, lý thuyết phương tây vào Việt Nam. Một số thì tìm lại những nhà tư tưởng dân chủ trước Hồ Chí Minh như Phan Chu Trinh làm “lý luận” cho mình, nhưng rốt cuộc cũng lại quá lạc hậu với thời cuộc hiện nay. Hết lớp dân chủ này nối tiếp lớp dân chủ khác, chỉ càng chứng minh cho dân chúng thấy, đả phá, phê phán, công kích hệ thống chính trị hiện nay thì rất dễ nhưng tìm ra mô hình, lý luận ưu việt nào thay thế là bất khả thi. Bởi vậy dân chúng, nhất là tầng lớp trí thức chẳng ai dại phiêu lưu với cái gọi là “phong trào dân chủ” mà thế hệ sau ngày càng cùn mài, bế tắc, thoái hóa hơn thế hệ trước.
Ba là, tư tưởng và hành động ngày càng chứng minh sự lệ thuộc, sẵn sàng bán dân bán nước cho Mỹ, phương Tây nếu có cơ hội.

Lịch sử dân tộc Việt Nam đã phải đổ xương máu để thoát khỏi nghìn năm đô hộ giặc Tàu, trăm năm đô hộ của giặc Tây. Chính thể VNCH với nguồn kinh phí khổng lồ của Mỹ và liên quân, trang thiết bị hiện đại nhất thế giới cùng với lính đánh thuê từ Hàn Quốc và một số nước khác, thậm chí sử dụng đến cả biện pháp “triệt nòi giống Bắc Việt” và “dồn dân vào ấp” ở miền Nam vẫn thất bại, dân chúng không ủng hộ thì nay lại được các anh chị dân chủ muốn phục dựng để chứng minh sự trung thành bất chấp lợi ích dân tộc với nước Mỹ, phương Tây. Họ công khai ca ngợi cờ vàng là biểu tượng tự do, hầu hết các anh chị dân chủ bước qua biên giới đều “nâng niu” và thề nguyện trung thành với cờ vàng của thiểu sổ dân Việt tỵ nạn, càng khiến dân chúng trong nước kinh hãi. Những tưởng khôn ngoan hơn cả là cô Đoan Trang, nhưng khi cô này và mẹ đẻ đến Mỹ cũng hớn hở tay cầm cờ vàng đi biểu tình cùng Việt tân và cộng đồng chống cộng. Hay Nguyễn Quang A tham gia lễ chào cờ vàng và giơ mặt đi cảm ơn, ghi nhận công lao của đám tay sai Việt tân trong việc “đấu tranh dân chủ” sau khi lê lết khắp Liên hợp quốc, các tổ chức nhân quyền, quốc hội phương Tây vận động can thiệp.
Cách thức đấu tranh khá khẩm nhất là phong trào NO-U, hô hào phải phản đối Trung Quốc, bảo vệ chủ quyền biển đảo, được dân chúng ban đầu khá ủng hộ nhưng rồi thành phần đầu đàn dần dần bị Việt tân và đám cờ vàng hải ngoại thao túng, tôn vinh Bùi Hằng lập đàn cầu Trung Quốc đánh Việt Nam, Nguyên Ngọc và Diễn đàn XHDS luyến tiếc vì giàn khoan HD981 rút sớm quá, Bauxite Việt Nam và Quang A mất ảnh hưởng trong giới trí thức nghiêm trọng sau vụ cản phá Hiến pháp, đưa ra bản dự thảo Hiến pháp cực kỳ bá láp theo mô hình chính trị VNCH lai căng Mỹ hiện nay….đều dần dần khiến dân chúng tránh né, đi vào thoái hóa, thoái trào. 

Thất bại của các nhóm “yêu nước” từ giới trí thức và bình dân trên khiến Đoan Trang cùng nhóm VOICE, Dân làm báo hướng đến mô hình vận động quốc tế can thiệp vào trong nước, dùng “ngoại lực” uy hiếp chính quyền thay thế “nội lực” yếu kém hòng  lật đổ chính thể kiểu nhóm Tuyên bố 258 (sau đổi tên thành Mạng lưới Blogger Việt Nam), nhóm vận động UPR của Phong trào con đường Việt Nam hợp tác với Diễn đàn Xã hội dân sự,…không ngờ lại vấp phải sự tẩy chay từ trong nước, góp phần hình thành nên cái gọi là “cộng đồng cờ đỏ” (còn bị chụp mũ là DLV) công khai phản đối kịch liệt, gay gắt những kẻ mà họ gọi là “bản chất Lê Chiêu Thống”, “cõng rắn cắn gà nhà”.
Đến nay, hoạt động của “phong trào dân chủ” gần như hướng ngoại hoàn toàn. Hội Cựu tù nhân lương tâm, Hội Anh em dân chủ là những tay chân của Việt Tân thì lo vẽ dự án, lập kênh thông tin của phong trào dân chủ bằng tiếng Anh, bản tin Lương Tâm TV mới bị dẹp là song ngữ. Hội Phụ nữ nhân quyền hay nhóm Phong trào con đường Việt Nam cũng chỉ chăm chăm làm báo cáo bằng tiếng Anh chuyển đến các cơ chế quốc tế, chính giới phương Tây cũng như tìm kiếm các diễn đàn xã hội dân sự để tố cộng than nghèo kể khổ. Mấy tổ chức núp bóng từ thiện thì triệt để hút máu “dân oan” và những anh chị dân chủ đi tù hoặc “bị đàn áp”, ốm đau để đầu cơ chính trị và tài chính từ kiều bào…Gần như mọi hoạt động đều hướng tới “nhu cầu” từ nước ngoài, bắt sóng tín hiệu từ chính giới Mỹ, phương Tây hay đáp ứng, phục vụ nhu cầu của truyền thông phương Tây và cộng đồng chống cộng hải ngoại. 

Những người đấu tranh dân chủ có chút tiếng tăm gần như không quan tâm gây dựng , bồi dưỡng và giữ gìn lực lượng mới, non trẻ mà chỉ chăm chăm đốt người cho nhanh, chạy theo sự kiện truyền thông bề nổi để câu view, hớt váng đúng kiểu “anh hùng bàn phím”. Vì khuynh hướng lệch lạc như vậy dẫn đến họ sẵn sàng lao đầu vào phong trào “sỉ vả”, xúc phạm lá cờ đỏ sao vàng đang được đại đa số dân Việt trong và ngoài nước, quốc tế thừa nhận là quốc kỳ hợp pháp của Việt Nam; lao đầu vào ủng hộ phong trào vô học kiểu ĐMCS hay zombie vô não của đám Việt Tân; lao vào giành giật “thành quả” đấu tranh dân chủ cho các khuynh hướng, nhóm xã hội cấp tiến khác như cướp công và vấy bẩn phong trào bảo vệ cây xanh của nhóm NGO hay đổi mới giáo dục của giới trí thức cấp tiến, đòi thoát ly kiểm soát Đảng của giới báo chí cấp tiến…riết rồi khiến các nhóm, thành phần xã hội “cấp tiến” khác tránh “lực lượng dân chủ” như tránh hủi. Tất cả đều chăm chăm “ghi điểm” truyền thông phương tây và cộng đồng cờ vàng, tìm kiếm lòng thương hại, chính sách nhân đạo từ Mỹ, phương Tây bất chấp thể diện với người dân trong nước.

Có thời kỳ, các ông Quang A, Huệ Chi… được kỳ vọng như đầu đàn trí thức dẫn dắt “phong trào dân chủ”; Đoan Trang về nước được kỳ vọng không kém; Thậm chí Lê Công Định từng hèn nhát, ô danh “phong trào dân chủ” sau khi bị bắt vì nhận tội quá nhanh và thành khẩn cũng còn được tôn vinh vì có chút chữ nghĩa…đều từ từ tự bôi lem mặt mình, mất hết danh dự, nhân phẩm. Nay niềm tin đang đổ dồn về Trần Huỳnh Duy Thức trong tù, nhưng có lẽ sau tuyên bố của cha đẻ ông Thức về nguyện vọng sẵn sàng đi tỵ nạn ở Mỹ nếu “Tổ quốc từ chối” (vãi hồn về ngôn từ) thì e rằng, niềm hy vọng này cũng đã ra đi nốt.

Bởi vậy, nói “lực lượng dân chủ” bị dân chúng cô lập hay nói họ tự cô lập chính mình đều đúng. Bởi vậy, mới có bài viết do chính hàng ngũ của họ nhận định, Mỹ không thực lòng giúp lực lượng dân chủ đối lập trong nước mạnh lên; hoặc chính sự ôm ấp của kiều bào hay chiêu trò của lực lượng lưu manh chính trị hải ngoại đã làm hỏng lực lượng dân chủ trong nước; hoặc chính thành phần đấu tranh dân chủ đã không biết đấu tranh xây dựng lực lượng cho chính mình đã vội ảo tưởng đấu tranh cho dân tộc, tự tôn sùng, đặt lên đầu mình những kẻ lưu manh chính trị, cơ hội…
Nguyễn Biên Cương

Thứ Hai, 21 tháng 9, 2015

Ông Nguyễn Quang A thật sự kiện hay chiêu trò truyền thông?


Sau khi bị câu lưu ở sân bay Nội Bài ngày 1/9 vừa qua, Tiến sĩ Nguyễn Quang A lại tiếp tục hoa ngôn hùng hổ: “Chắc chắn tôi sẽ nhờ các luật sư xem xét lại tất cả những khía cạnh pháp lý của việc làm của cơ quan an ninh đối với tôi…Và nếu đủ điều kiện, tôi sẽ vận động những người khác cũng bị như tôi làm một việc” mà theo ông “để chặn đứng tất cả việc làm vi phạm pháp luật của cơ quan nhà nước”.
Quang A chào cờ vàng gây quỹ cho VOICE
Nguyễn Quang A sau chuyến đi “tìm đường cứu nước” với Việt tân về bị câu lưu

Nguyễn Quang A phát ngôn như thế trong một bàn tròn do BBC tổ chức, trong đó có cả sự có mặt của Luật sư Trần Thu Nam. Cả TS Nguyễn Quang A và LS Trần Thu Nam đều tỏ thái độ bức xúc và hướng đến một vụ kiện với cơ quan an ninh. Phát ngôn này sẽ khiến đám zận chủ cũng từng bị rơi vào hoàn cảnh như Quang A sẽ nhận thấy, ông ta là một kẻ ích kỷ chứ không thật sự đấu tranh vì phong trào dân chủ hay vì nhân quyền như ông ta vẫn lên tiếng. Trước vụ câu lưu của ông ở sân bay Nội Bài, nhiều rận chủ khác cũng bị câu lưu tương tự, thời gian còn dài hơn ông Quang A rất nhiều, nhưng chẳng bao giờ thấy Quang A lên tiếng gì. Ông ta chỉ đóng vai trò trí thức ngồi bàn giấy vỗ về các bên để tiện bề thao túng. Đến nay, khi tới lượt mình, Nguyễn Quang A mới bức xúc mà lên tiếng, hô hào đồng bọn, tay chân phải hùa theo mình, biến vụ việc bản thân bị câu lưu thành một “sự kiện” như thể muốn “dọa dẫm” hay “ăn vạ” cho chính quyền dè chừng, động đến đám nheo nhóc zận chủ kia thì được, nhưng “biết điều” thì tránh mình ra. Như vậy thì đấu tranh ở đâu, vì lợi ích của bè lũ ở đâu?

Lần này sang Mỹ, Nguyễn Quang A có nhiều dấu hiệu bắt tay với Việt Tân và các thành phần cực đoan sốt sắng muốn lật đổ chính quyền Việt Nam hiện nay. Việc bị giữ lại ở sân bay để kiểm tra hành lý là điều hợp với các quy tắc an ninh của sân bay, đặc biệt là trong ngày an ninh thắt chặt trước Quốc Khánh 2/9. Ông Nguyễn Quang A chắc chắn không thể không hiểu những gì mình làm và những gì mình chịu trách nhiệm. Ông có oan tình thật hay không, tự ông biết và những người có hiểu biết về Voice, Việt Tân cũng như các hoạt động trước đó của ông đều hiểu. Vậy rốt cuộc là ông thực sự kiện cái gì?

Người có lẽ sẽ hợp tác với ông Nguyễn Quang A trong vụ kiện này là LS Trần Thu Nam. Trần Thu Nam vốn là thành viên của Hội Anh em Dân chủ, ổ Việt Tân cộm cán ở Hà Nội dưới sự điều hành trực tiếp của Ủy viên Trung ương Việt Tân Hà ĐÔng Xuyến. Cuộc hợp tác này là minh chứng rõ ràng cho thấy Nguyễn Quang A đang bắt đầu lộ trình bắt tay với Việt Tân. Như thế, bức ảnh chụp Quang A tiệc tùng, bắt tay với các nhân sự cốt cán của Việt Tân dưới lá cờ vàng ba sọc, ăn uống với thái tử đảng Việt Tân Hoàng Tứ Duy… đã và đang ẩn chứa nhiều câu chuyện phức tạp giữa các liên minh chính trị đối lập, dùng chiêu bài dân chủ để gây rối ở Việt Nam.

Sau gần 1 tháng từ khi bị câu lưu đến nay chưa thấy đơn kiện nào cả. Cái tuyên bố “có thể” kiện của Nguyễn Quang A chỉ là cái cớ “dọa dẫm” để làm truyền thông, quảng cáo nhân sự của Việt tân cả trong và ngoài nước thể theo yêu cầu của Việt tân. Hoặc cũng có thể đám tay chân, đệ tử như Đoan Trang biết tỏng bản chất của Quang A nên chẳng “join” cùng ông ta vụ này chăng? Trong trả lời phỏng vấn đài bá láp ở hải ngoại sau vụ Quang A, Đoan Trang chẳng thèm gọi chú, bác khi nhắc đến tên thể hiện sự kính trọng giữa người nhỏ tuổi với người lớn tuổi bề trên mà chỉ gọi là ông, nhiều chỗ chỉ gọi cộc lốc “Quang A”, nghe rất chối tỉ, vô lễ, xem ra cô ta chẳng coi Quang A đáng bậc “bề trên” tẹo nào. Việc phải hô hào đồng bọn đi đòi Quang A chẳng qua là vì trách nhiệm với ông chủ VOICE mà cô ta phải làm chiếu lệ. Clip kênh youtube phản ánh, cả buổi Đoan Trang cùng đám trẻ ăn uống, tự kỉ với điện thoại, cười đùa với nhau ở sân bay, chứ có “đòi người” gì đâu!?!
Huy Đức chê Quang A nóng vội
Uy tín của Quang A với giới “đấu tranh dân chủ” có trình độ xem như đã mất sạch sau khi bắt tay với Việt tân, quy phục Cờ vàng. Huy Đức mới đăng đàn bài viết “Tượng đài độc lập” khinh thường Quang A ra mặt khi lên án ông ta “quá sốt sắng” mà đi tìm kiếm “minh chủ” ở hải ngoại, ảo tưởng đòi làm “cách mạng dân chủ” trong 2 tháng hay 2 năm, không thực sự vì lợi ích dân tộc khi không coi trong sự “độc lập” dân tộc thực sự, được đông đảo người đọc chia sẻ, khen ngợi là đủ thấy Nguyễn Quang A đường đường là một doanh nhân, trí thức nay thua xa “nhận thức chính trị” của một tay nhà báo, bị cả đám “dân chủ bình dân” xem thường. Chắc đám đàn em của Quang A giờ chỉ còn thiếu nước, chửi vỗ mặt, huỵch toẹt ra như kiểu Bùi Hằng chửi Quang A nữa thôi.
Theo BBT Giải độc chính trị
http://giaidocchinhtri.com/phan-bien-dan-chu/ong-nguyen-quang-a-that-su-kien-hay-chieu-tro-truyen-thong/

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2015

“Tự do báo chí” thời Việt Nam cộng hòa



Để lên án báo chí Việt Nam hiện nay bị “kiểm soát bởi chế độ độc tài”, đám zận chủ luôn miệng ca tụng “tự do báo chí” thời VNCH nhằm vu cáo chế độ chính trị thời nay không có “tự do báo chí”. Trên BBC mới đăng bài “Nhìn lại báo chí thời Đệ nhị Cộng hòa” của ông Nguyễn Quang Duy ở Úc ca ngợi “tự do báo chí” thời ông Nguyễn Văn Thiệu với dẫn chứng như tờ Tin Sáng chống Thiệu được phát hành, “hằng trăm tờ báo tư nhân hoàn toàn không bị mua chuộc hoặc bị áp lực theo đường lối của chính quyền”, “Hàng ngàn nhà in, nhà phát hành đều do tư nhân quản lý”, “Các sinh hoạt báo chí được bảo vệ bởi Luật báo chí 019/69”, “Trong hoàn cảnh chiến tranh cộng sản đã lợi dụng tự do báo chí để hoạt động. Nhiều ký giả, phóng viên, nhân viên tòa báo là cán bộ cộng sản nằm vùng hay làm việc cho cộng sản.”; đồng thời cũng biện hộ cho Đạo Luật số 007/72 mà Thiệu sau đó thắt chặt quản lý báo chí khiến 16 tờ nhật báo và 15 tờ báo định kỳ phải đóng cửa, tờ nào hai lần vi phạm an ninh quốc gia và trật tự công cộng thì sẽ bị đóng cửa vĩnh viễn….vẫn còn hơn thời “cộng sản” qua vụ Đỗ Hùng hiện nay. Khi đăng bài này, như mọi bận BBC lại chú thích “Bài viết thể hiện lối hành văn và phản ánh quan điểm của tác giả, một ký giả đang sống tại Melbourne, Úc”, tức BBC không chịu trách nhiệm hay đảm bảo sự khách quan, trung thực của nội dung (?)

Bằng công cụ google về hoạt động báo chí thời VNCH, dễ dàng tìm được bài viết của nhà báo có uy tín làm báo thời Pháp thuộc cho đến VNCH là ông Vũ Bằng, hay bài viết của chính một số nhân chứng chống cộng rất rành mạch, rõ ràng.

Mời xem link
http://sachhiem.net/THOISU_CT/ChuV/VuBang.php
http://damau.org/archives/5886

Đọc qua những tác phẩm, bài viết trên có thể thấy bức tranh tổng thể về hoạt động báo chí thời VNCH như sau:

- Thời kỳ đầu của VNCH, báo chí bị bóp nghẹt “nhà báo chống đối chẳng trước thì sau cũng bị lâm vào mấy cái thế sau đây: báo bị đóng cửa; chủ nhiệm, quản lý … bị đưa đi bí mật ban đêm; nếu không thế thì một ngày đẹp trời nào đó tự nhiên cũng bị ghép vào tội gá bạc, tống tiền, dỗ gái vị thành niên hay đi lừa đảo, đưa ra toà, gia sản bị tịch biên, có bao nhiêu vốn liếng đi tiêu hết.”, rặt toàn bài ca tụng lố lăng gia đình họ Ngô, với mô tả “Hầu hết các báo đều hiền như con cừu. Gan lắm thì im lặng, không công kích, không nói bóng nói gió một câu đến chính quyền; còn lại bao nhiêu báo khác thì a dua, nịnh bợ không tiếc lời; hơn thế, lại còn tiếc là sao chữ Việt mình nghèo qúa, để cho mình không đủ chữ để mà nịnh cho thực đã … Vì thế, ta thấy có ông nhà báo xin đến ngâm thơ cho tổng thống nghe; có ông đề nghị lập tượng tổng thống ở chợ Bình Tây và có ông được tổng thống tiếp kiến về viết bài ca tụng tổng thống, ví tổng thống với mặt trời ở trong dinh Độc Lập.”
Chỉ có giai đoạn 1960 khi một nhóm sỹ quan quân đội đảo chính Diệm khiến báo chí sung sướng tường thuật. Nhưng “Sau vụ đảo chánh 1960, Ngô Đình Diệm không chết, nhưng lại chết tờ báo tương đối e dè nhất, cân nhắc nhất, khi tường thuật các biến cố xảy ra” với quang cảnh khốc liệt “Tôi và mấy người bạn đang ngồi ở trên lầu vừa đánh phé, vừa ôn lại mấy ngày sôi nổi vừa qua, thì hàng chục xe ô tô nhà binh và Cảnh Sát đến khám xét nhà báo, đập phá máy in, tung hê các ô chữ ra đường, rồi lấy giấy tờ, máy chữ, bút máy, bình mực, búp bê, nón mốt săng, áo mưa … lấy hết, đem đi. Nhà báo thì khóa ba khóa, niêm phong cẩn thận…”. Từ đó trở đi, không một báo náo dám ho he, thậm chí khi chính quyền Diệm “tàn sát Phật tử không khác gì phát xít Đức tàn sát người Do Thái trong thế chiến thứ nhì” (nhà báo Vũ Bằng)

- Giai đoạn chính quyền Diệm bị lật đổ cuối năm 1963 thì “Một vài tờ báo nổi tiếng trung thành với Nhu Diệm, hay làm tay sai cho “con khỉ đột” Lê Quang Tung, chỉ huy Lực Lượng Đặc Biệt, tự động đóng cửa; chủ nhiệm, quản lý, chủ bút, trốn luôn; còn đa số bị bịt mắt, bưng miệng lâu ngày, bây giờ tha hồ nói hươu, nói vượn, chạy theo Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng và chánh phủ lâm thời, và đá những “cú hậu” rất hăng vào hai cái xác chết thối ra là xác Nhu và Diệm.”. Từ đó trở đi, chính quyền VNCH rơi vào tình trạng hốn loạn nên báo chí thực sự được “tự do” hoàn toàn theo kiểu: “Bộ trưởng Thông Tin lúc ấy, Thiếu tướng Trần Tử Oai, bị các hồ sơ đè nặng chĩu cả đầu cả cổ, không biết phải đối xử với các báo thân Diệm và chống Diệm ra sao, đành phải vừa làm việc vừa nghe ngóng. Trong khi ấy thì báo được phép xuất bản như nấm; những tờ bị Nhu Diệm đóng cửa cũng tục bản; nhiều ông không hề biết báo chí ra gì, thấy làm báo “hay hay”, cũng gửi đơn xin phép ra một tờ chơi cho hả, thành thử chưa bao giờ ở đây người ta lại thấy sự cạnh tranh gay gắt đến thế, mà nghề ký giả lại được mua chuộc và chiêu đãi đến như thế.”

- Tuy nhiên “Trong 6 năm, từ 1964 đến 1969 tuy báo chí bị kiểm duyệt, nhưng có tự do hơn thời trước. Cơ quan kiểm duyệt được gọi bằng cái tên rất hiền lành, là “Sở Phối hợp Nghệ thuật”. Những chỗ bị kiểm duyệt, có in mấy chữ: “Tự ý đục bỏ”. Điều gọi là “tự ý” không phải là tự ý, mà theo lệnh của sở kiểm duyệt. Trên nguyên tắc, báo phải kiểm duyệt, đợi nhân viên sở kiểm duyệt đọc xong, đánh dấu vào những chỗ cần “tự ý đục bỏ”, ký tên, rồi báo mới được in. Nhưng trên thực tế, nhà báo thường cho in trước, để đủ thì giờ gửi đi các tỉnh xa, còn chuyện “tự ý đục bỏ” chỉ áp dụng cho báo nạp bản, và báo bán ở Sàigòn. Thành ra, các độc giả ở xa, thường được đọc báo không có kiểm duyệt.”. Bởi vậy hầu hết người viết báo “phải vừa viết, vừa lách. Mỗi một câu viết xuống đều phải nghĩ rằng, chữ nào trong câu có thể bị đục, và nếu bị đục sẽ còn lại gi? Có làm vô nghĩa, hay trái nghĩa điều muốn nói không? Đôi khi phải dùng chuyện xẩy ra ở nước khác, để nói chuyện nước mình.”

- Thời kỳ “Đệ nhị cộng hòa” được ông Nguyễn Quang Duy ca ngợi trong bài viết trên BBC nói trên diễn ra đúng 2 năm 1970-1971 khi ông Thiệu cho ban hành Luật 019/69  gồm 8 chương và 69 điều “cho mọi người đều được quyền ra báo; không phải xin phép, mà chỉ phải đăng ký. Báo có quyền chỉ trích chính phủ, không bị kiểm duyệt, và chỉ có thể bị tịch thu theo lệnh của tòa án”.

“Nhưng chỉ được hơn hai năm sau, ông Thiệu lợi dụng tình trạng được Quốc Hội ủy quyền, đã tự mình ra Sắc Luật 007/72, ký ngày 5 tháng 8, 1972, hạn chế tối đa tự do báo chí. Tư nhân muốn ra nhật báo, phải ký quỹ 20 triệu đồng, tương đương 47 ngàn Mỹ kim, hoặc một nửa số tiền này, đối với báo định kỳ. Tiền ký quỹ được gửi vào ngân hàng, coi như tiền bảo chứng, bị khấu trừ để trả tiền phạt hoặc bồi thường, nếu bị thua kiện. Khi đó, nhà báo phải đóng thêm tiền ký quỹ cho đủ với mức quy định tối thiểu, nếu không, báo phải đóng cửa.


10-10-1974, ngày ký giả đi ăn mày
Kết quả là 16 nhật báo và 15 báo định kỳ đã phải đóng cửa. Ông Thiệu chủ trương hạn chế tự do báo chí để ngăn cản sự xâm nhập của cộng sản” dẫn đến các cuộc biểu tình phản đối luật này kiểu như đeo khẩu hiệu “Ký giả ăn mày” ngày 10/10/2974

Ngày nay, hầu hết các truyền thông chống cộng, đám zận chủ cuồng Mỹ đều bám lấy đạo luật 007/72 để ca ngợi “tự do báo chí” thời VNCH có cớ tấn công Bộ 4T hay viện dẫn vụ nhà báo Đỗ Hùng bị tước thẻ nhà báo để vu cáo VN không có “tự do báo chí”. Hiềm một nỗi, ông Nguyễn QUang Duy say sưa chớp lấy vụ ông Đỗ Hùng mà không chịu nắm bắt tình hình thực tế, Đỗ Hùng chỉ bị kỷ luật cảnh cáo, vẫn tiếp tục làm việc ở báo Thanh Niên và vẫn có cơ hội sửa chữa sai lầm, tức vẫn có cơ hội nhận lại thẻ nhà báo nếu “cải tạo tốt”, không bị đuổi việc như ông Lê Diễn Đức ngay tức khắc, cộng tác viên của RFA chỉ vì dám động đến bố già Việt tân

 Nguồn Giải độc thông tin
http://giaidocchinhtri.com/phan-bien-dan-chu/tu-do-bao-chi-thoi-viet-nam-cong-hoa/

Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2015

Việc Bộ 4T rút thẻ nhà báo của Đỗ Hùng đúng hay sai?



Trên facebook của Truong Huy San đang diễn ra cuộc tranh luận gay gắt giữa các “nhà báo” thật và ảo về việc Bộ 4T rút thẻ nhà báo của Đỗ Hùng là đúng hay sai theo tiêu chí của nhà nước pháp quyền. Ông Trương Huy San bình luận “không đồng tình với cách viết của nhà báo Đỗ Hùng nhưng nếu chúng ta bào chữa cho quyết định của Bộ Thông tin thì có nghĩa là chúng ta đang bỏ phiếu cho một nhà nước không hiến pháp”, tức ông này cho rằng, rút thẻ nhà báo tức là tước quyền hành nghề của Đỗ Hùng phải thuộc quyền của tòa án, Bộ 4T đã “lạm quyền”.


 Một bình luận trên facebook của Đỗ Hùng - nguyên nhân trực tiếp bị kỷ luật, tước thẻ hành nghề

Qua bình luận của một số nhà báo tham gia tranh luận phân tích thấy rõ, Trương Huy San đã mượn vụ việc này đánh lận khái niệm “thẻ nhà báo” với “quyền hành nghề” nhằm tấn công thể chế chính trị “độc đảng”

 
Cấp/tước thẻ nhà báo theo Luật báo chí đang có hiệu lực của Nhà nước CHXHCN Việt Nam được quy định cụ thể tại Thông tư số 07/2007/TT-BVHTT của Bộ Văn hóa Thông tin  (tức Bộ 4T trước đây) quy định rõ “Thẻ nhà báo do Bộ Văn hóa - Thông tin cấp cho những người có đủ tiêu chuẩn theo quy định hiện hành để được hành nghề báo chí.”. Người được cấp thẻ nhà báo phải công tác hoặc cộng tác với cơ quan báo chí nhất định. Một trong những điều kiện cứng để được xét cấp thẻ nhà báo là “Được cơ quan báo chí, cơ quan chủ quản báo chí, Sở Văn hóa - Thông tin (đối với báo chí các tỉnh, thành phố) và Hội nhà báo cùng cấp thống nhất đề nghị cấp Thẻ nhà báo”. Người bị thu hồi thẻ báo chí khi “Bị cơ quan tố tụng quyết định khởi tố bị can; Bị cấp có thẩm quyền quyết định xử lý kỷ luật từ cảnh cáo trở lên hoặc bị khiển trách hai lần liên tục trong hai năm; Vi phạm các quy định về hoạt động nghiệp vụ báo chí, thông tin trên báo chí, sử dụng Thẻ nhà báo không đúng mục đích gây hậu quả nghiêm trọng; Bị kỷ luật buộc thôi việc tại cơ quan báo chí”. Với quy định trên, Bộ 4T ra quyết định thu hồi thẻ nhà báo của Đỗ Hùng sau khi ông này bị dính nhiều “phốt”, bị báo Thanh Niên xử lý kỷ luật, có thể đã bị buộc thôi việc là hoàn toàn ĐÚNG LUẬT! Việc Huy Đức nói Bộ 4T “lạm quyền”, tức vi phạm pháp luật là vu cáo, bịa đặt, Bộ này hoàn toàn có thể kiện ông ta theo Điều 258 BLHS (với điều kiện Công an chứng minh facebook đó là của Huy Đức, điều mà đám tự nhận “đấu tranh dân chủ” thường chối bay chối biến nếu không bị bắt quả tang).

Việc Huy San lập luận Bộ 4T thu hồi thẻ nhà báo tức tước quyền hành nghề của Đỗ Hùng, tức vi phạm Hiến pháp, suy diễn Nhà nước ta không phải là Nhà nước pháp quyền, tấn công chế độ, thêm một lần nữa chứng tỏ trò xảo biện của Huy Đức. Khi bị một vài đồng nghiệp trích dẫn điều luật thì Huy Đức bao biện “Tôi đang bàn chuyện pháp quyền chứ đâu có bàn các "quy định hiện hành"”. Đúng là giọng lưỡi của kẻ chuyên lắt léo, lươn lẹo!

Ai cũng thấy rõ rằng, Huy Đức đưa ra lập luận này nhằm tấn công những nhà báo ủng hộ cách xử lý Đỗ Hùng của lãnh đạo báo Thanh Niên và bảo vệ các giá trị khắt khe của nghề báo. Tiểu biểu “nạn nhân” của Huy Đức là hai nhà báo  Nguyen Thanh Son và chị Nguyen Thi Thao  đã giới thiệu Bộ Quy tắc ứng xử của BBC ký với phóng viên với điều khoản ngặt nghèo áp đặt phát ngôn của phóng viên BBC trên mạng xã hội nhằm “bảo vệ uy tín và hình ảnh” cho báo này. Bằng chiêu trò này, Huy Đức cung cấp “vũ khí” cho đám fan của mình và đám cô hồn zân chủ vào ném đá, xúc phạm các đồng nghiệp của ông ta theo kiểu như “hả hê” khi đồng nghiệp (Đỗ Hùng) gặp nạn, lấp liếm cho sự lạm quyền, vi phạm tự do báo chí của Bộ 4T hay chế độ…

Về bản chất, Huy Đức cố ý đánh lận “thẻ nhà báo” với “quyền làm báo”, tức xảo biện Đỗ Hùng bị tước quyền làm báo là vi hiến. Luận điệu này đã bị đồng nghiệp phơi bày. Thẻ nhà báo bản chất là một thủ tục hành chính để được hưởng một số quyền lợi hành chính chứ quyền làm báo chưa hề bị xâm phạm. Đây là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau. Trong tòa báo, không phải tất cả đều được câp thẻ nhà báo, không có điều khoản nào cấm người không có thẻ nhà báo không được hành nghề báo (tòa báo hoàn toàn có thể đăng bài báo của người không được cấp thẻ hành nghề). 

Bình luận về thủ đoạn lươn lẹo, trò đánh lận này, blogger Beo Hồng cho rằng “Hong Ho Chuẩn Duong Tieu. Thẻ nhà báo chỉ là giấy xác nhận nhân thân trong một tổ chức nhỏ, không liên quan gì đến quyền hành nghề và lại càng chẳng liên quan gì đến quyền tự do ngôn luận. Ghép hai quyền này vào cái thẻ nhà báo, chị thấy "tội nghiệp" cho Huy Đức cả về tư cách lẫn trình độ.


Kết luận cho trò lèo lá của Huy Đức, xin trích dẫn nguyên văn lời bình của một số bạn đọc:

Lu Bim Huy Đức đừng cố tình giả ngu ngơ để đánh tráo các khái niệm cơ bản nữa nhé. Điều này chỉ làm cho những người nông cạn tin theo lối lập luận đánh tráo đó mà thôi. Đã là thức giả thì cần nhất là đạo đức làm người. Đừng bao giờ múa bút ngụy ngôn để bao che cho những kẻ vô đạo đức dám bỡn cợt lối tục tằn, thô bỉ với các vĩ nhân đã định danh trong lòng dân tộc như thằng trẻ ranh Đỗ Hùng làm vừa qua. Khắp thế giới văn minh này, không có bất cứ dân tộc nào, bất cứ quốc gia nào cho phép điều đó xảy ra.Tôi đố ai chỉ ra một ví dụ tương tự xảy ra trong nhân loại văn minh mà lại được tung hô hay tha thứ hoặc bao che lấp liếm kiểu như thế này đấy?! Tôi nhấn mạnh "nhân loại văn minh" bởi trừ khi đó là những kẻ vô liêm sỷ bất chấp tất cả và luôn đứng ngoài mọi quy tắc đạo đức văn hóa, đứng trên mọi quy định pháp luật, đạp chân lên mọi cảm xúc của cộng đồng . Để tránh lối "lý luận hàn lâm" hằm bà lằng, nhằm khoe chữ, nhằm làm rối trí mọi người (là chính(!)) ta có thể so sánh chuyện tương tự : Có một vài đứa con, đứa cháu tự huyễn về sự "Tây học" nửa vời của mình nên láo lếu, cao ngạo một cách ngu xuẩn đứng ngoài ngõ chỉ tay vào nhà thờ gia tộc chế giễu, phỉ báng tổ tiên trong tiếng hò reo khuyến khích của đám lưu manh và mấy thằng hàng xóm đểu .Tất nhiên, sau sự kiện trên, mấy tên con cháu mất dạy này dù có mang đủ loại lý lẽ "Tây Giả Cày" ra bao biện cũng không thể thoát bị tước tư cách và quyền lợi của tông gia. Quyền phát biểu ý kiến cá nhân khi họp gia tộc KHÁC HOÀN TOÀN với việc mở giọng mất dạy bỡn cợt phỉ báng tổ tông . Gia pháp và quốc pháp sinh ra để duy trì trật tự và khuyến khích đạo đức cá nhân. Gia pháp và quốc pháp sinh ra không phải là thứ công cụ để tùy cơ tung hứng giải trí cho ...đỡ buồn ! Đại khái vậy (Còn .."tiểu khái" thì phàm là người biết chữ thì ai ai cũng hiểu khỏi phải lôi thôi "ní nuận" nhức đầu ! Việc quốc gia, việc gia tộc cũng giống nhau xêm xêm vậy đó, Truong Huy San!

Nguyễn Hồng Phi Nếu NN này không có Hiến pháp thì tôi e chính Trương Huy San cũng bị treo ..fb roài . Vì sao vì anh ta đang bào chưa cho một cây bút được đào tạo chính qui hẳn hoi nhưng lại rỗng não về kiến thức lịch sử nước nhà, Vì não rỗng nên Đỗ Hùng mới dễ bị nhiễm tuyên truyền của chế độ cũ, 1 chế độ đã bại trận và không còn chỗ đứng trên trường quốc tế, đó là ko chịu thừa nhận sự chính danh của cuộc cách mạng Tháng Tám mà cả thế giới đã công nhân ! Và Đỗ Hùng đã hèn ko dám viết chính thức trên báo web mà chỉ dám lập lờ đánh lận con đen bằng cái dấu sắc trên fb cá nhân.( riêng điều đó cũng đủ thấy tính chui lủi thấp kém ở 1 cây bút ) Anh ta tưởng rằng tự do ngôn luận là vô bờ bến, muốn chửi bới, phủ nhận lịch sử mà chính ông cha anh ta đã đổ máu vì nó mà cũng "không sao " thì anh ta quá ngu xuẩn ! Bới Hiến Pháp là để giũ gìn kỷ cương, phép nước chứ không phải để phục vụ những kẻ lưu manh chính trị ,ăn theo nói leo những thế lực gieo rắc tư tưởng thù địch hòng phá hoại đất nước này ! THS là người từng xuyên tạc cả quan hệ VN - CPC , bôi nhọ hình ảnh CT Hồ Chí Minh và bây giờ lại đang bao biện cho hành vi phá hoại ấy mà vẫn nhơn nhơn thế này lẽ ra phải cảm ơn cái Hiến pháp ấy mới phải chứ ông THS nhỉ ?

Truong Minh Sự so sánh về lĩnh vực truyền thông, báo chí VN và Mĩ quá khập khiễng, phiến diện. Chúng tỏ Trần Huy San hiểu biết quá nông cạn về hệ thống thể chế chính trị VN và Mĩ. Thực chất là cổ vũ đa nguyên, đa đảng ở VN, trò lừa bịp này cũng nhàm rồi.

Trở lại vụ việc của Đỗ Hùng, cá nhân tôi cho rằng, Bộ luật hình sự đã có Điều 88, 258 dành cho những kẻ xuyên tạc lịch sử, xâm phạm lợi ích Nhà nước, tổ chức, cá nhân. Thấp hơn nữa chính quyền cần phải áp dụng thêm hình thức xử phạt hành chính theo Nghị định 174/2013/NĐ-CP về “Quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực bưu chính, viễn thông, công nghệ thông tin và tần số vô tuyến điện” thì kẻ đăng nội dung sau trên mạng xã hội nếu bị quy kết là “tuyên truyền phá hoại chống phá Nhà nước Việt Nam, phá hoại khối đại đoàn kết các dân tộc …. Xuyên tạc sự thật lịch sử, phủ nhận thành tựu của cách mạng; xúc phạm dân tộc, danh nhân anh hùng dân tộc mà chưa đến mức bị truy cứu trách nhiệm hình sự” sẽ bị phạt tiền từ 70 đến 100 triệu đồng mới tăng tính răn đe và ngăn chặn những vụ tương tự tái diễn.
Nguyễn Biên Cương