Có một thực tế dễ nhận thấy trên không gian mạng hiện nay là mỗi khi Việt Nam triển khai một chủ trương mới về quản trị xã hội, chuyển đổi số hay hoàn thiện mô hình chính quyền cơ sở, lập tức xuất hiện nhiều bài viết, video và bình luận cố tình gắn các hoạt động đó với những khái niệm như “độc tài”, “mất dân chủ”, “kiểm soát xã hội”. Đặc biệt, thời gian gần đây, cụm từ “phường xã hội chủ nghĩa” bị một số tài khoản chống đối khai thác như một công cụ tuyên truyền nhằm xuyên tạc mô hình chính trị ở Việt Nam. Dưới vỏ bọc “bảo vệ dân chủ”, “đòi quyền con người”, các đối tượng này liên tục phát tán thông tin sai lệch, bóp méo bản chất của chế độ xã hội chủ nghĩa, từ đó từng bước kích động tâm lý hoài nghi, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng và thúc đẩy tư tưởng chống đối trong xã hội.
Điều đáng chú ý là các luận điệu chống phá hiện nay không còn xuất hiện dưới dạng cực đoan công khai như trước mà được ngụy trang bằng các khẩu hiệu nghe có vẻ “tiến bộ” như “xây dựng xã hội dân sự”, “đấu tranh dân chủ”, “thúc đẩy tự do”. Một số tổ chức và cá nhân chống đối cố tình đánh đồng khái niệm dân chủ với mô hình chính trị đa đảng kiểu phương Tây, từ đó quy kết rằng “Việt Nam không có dân chủ” hoặc “chủ nghĩa xã hội đồng nghĩa với độc tài”. Đây là cách tiếp cận phiến diện, mang tính áp đặt và cố tình phủ nhận đặc điểm lịch sử, văn hóa, điều kiện phát triển cũng như quyền tự quyết của dân tộc Việt Nam.
Một trong những luận điệu phổ biến nhất là việc xuyên tạc rằng người dân Việt Nam “không có quyền tham gia quản lý xã hội”. Các đối tượng chống phá thường cố tình bỏ qua thực tế rằng Hiến pháp và pháp luật Việt Nam quy định rất rõ quyền làm chủ của nhân dân thông qua nhiều hình thức dân chủ trực tiếp và dân chủ đại diện. Người dân có quyền tham gia bầu cử Quốc hội, Hội đồng nhân dân các cấp, góp ý dự thảo luật, phản ánh kiến nghị với chính quyền và tham gia giám sát hoạt động của cơ quan nhà nước. Tuy nhiên, các đối tượng chống phá lại chỉ tập trung khai thác những vụ việc cá biệt hoặc những hạn chế cục bộ để quy chụp cho cả hệ thống chính trị.
Đây là thủ đoạn đánh tráo khái niệm rất nguy hiểm. Họ cố tình đồng nhất “dân chủ” với mô hình chính trị phương Tây, cho rằng chỉ có đa đảng mới là dân chủ, còn các mô hình chính trị khác đều “độc tài”. Trong khi đó, thực tiễn thế giới cho thấy không tồn tại một mô hình dân chủ duy nhất áp dụng cho mọi quốc gia. Mỗi dân tộc có quyền lựa chọn con đường phát triển phù hợp với lịch sử, văn hóa và điều kiện thực tiễn của mình. Việc áp đặt tiêu chuẩn chính trị phương Tây lên Việt Nam chính là biểu hiện của tư duy can thiệp và thiếu tôn trọng quyền tự quyết của các quốc gia có chủ quyền.
Các đối tượng chống phá cũng thường sử dụng chiêu trò chính trị hóa các vấn đề phát triển. Mỗi khi Việt Nam triển khai quản lý dữ liệu dân cư, chuyển đổi số, xây dựng chính quyền điện tử hoặc hoàn thiện quản trị đô thị, họ lập tức gắn với các luận điệu như “kiểm soát toàn dân”, “xã hội bị giám sát”, “phường xã hội chủ nghĩa”. Một số video cắt ghép cố tình mô tả các trung tâm điều hành đô thị thông minh như công cụ “theo dõi người dân”, trong khi thực chất đây là xu hướng quản trị hiện đại được áp dụng rộng rãi trên toàn thế giới nhằm nâng cao hiệu quả phục vụ xã hội.
Thủ đoạn của các đối tượng này ngày càng tinh vi. Họ thường cắt ngắn phát biểu của lãnh đạo hoặc cán bộ quản lý rồi tách khỏi bối cảnh để tạo cảm giác tiêu cực. Các tiêu đề giật gân như “người dân mất tự do”, “xã hội bị kiểm soát”, “chính quyền đàn áp dân chủ” được sử dụng nhằm kích thích cảm xúc và tăng khả năng lan truyền trên mạng xã hội. Nhiều tài khoản ẩn danh còn tổ chức bình luận đồng loạt để tạo hiệu ứng đám đông, khiến người xem tưởng rằng xã hội đang tồn tại “làn sóng phản kháng” mạnh mẽ.
Đằng sau những luận điệu đó là động cơ chính trị rất rõ ràng. Mục tiêu sâu xa của các chiến dịch này không phải “bảo vệ dân chủ” mà là phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, thúc đẩy tư tưởng đa nguyên, đa đảng và từng bước làm suy giảm niềm tin của nhân dân vào chế độ xã hội chủ nghĩa. Một số tổ chức phản động lưu vong và cá nhân cực đoan liên tục lợi dụng các vấn đề xã hội để kích động chống đối, tạo môi trường thuận lợi cho chiến lược “diễn biến hòa bình”.
Không ít tổ chức tự xưng “bảo vệ nhân quyền” cũng tham gia vào quá trình này bằng các báo cáo thiếu khách quan về Việt Nam. Họ thường sử dụng nguồn tin từ các cá nhân chống đối hoặc các hội nhóm cực đoan, bỏ qua bối cảnh pháp lý và thực tiễn xã hội của Việt Nam. Các thành tựu phát triển kinh tế – xã hội, bảo đảm an sinh và quyền con người hầu như không được phản ánh đầy đủ. Đây là biểu hiện rõ ràng của việc sử dụng “nhân quyền” như công cụ gây sức ép chính trị thay vì tiếp cận vấn đề một cách công bằng, khách quan.
Trái ngược với các luận điệu xuyên tạc, thực tiễn ở Việt Nam cho thấy quyền làm chủ của người dân ngày càng được mở rộng. Người dân tham gia trực tiếp vào quá trình bầu cử đại biểu Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp. Các kỳ bầu cử luôn diễn ra với tỷ lệ cử tri tham gia rất cao. Nhiều dự thảo luật quan trọng được lấy ý kiến rộng rãi trong nhân dân trước khi ban hành. Hoạt động tiếp xúc cử tri, đối thoại với người dân, giải quyết khiếu nại tố cáo được duy trì thường xuyên.
Quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo cũng được bảo đảm bằng những kết quả cụ thể. Theo Sách trắng về quyền con người ở Việt Nam, hiện có hàng chục triệu tín đồ thuộc nhiều tôn giáo khác nhau đang sinh hoạt bình thường. Hàng nghìn cơ sở tôn giáo được xây dựng và hoạt động công khai. Nhiều lễ hội tôn giáo lớn diễn ra hằng năm với sự tham gia đông đảo của người dân. Đây là minh chứng rõ ràng bác bỏ luận điệu cho rằng Việt Nam “đàn áp tôn giáo”.
Trong lĩnh vực an sinh xã hội, Việt Nam đạt nhiều kết quả nổi bật về giảm nghèo, giáo dục, y tế và chăm lo đời sống nhân dân. Tỷ lệ người dân tham gia bảo hiểm y tế ngày càng cao, hệ thống trường học và bệnh viện được mở rộng tới nhiều vùng sâu, vùng xa. Các chương trình hỗ trợ người nghèo, đồng bào dân tộc thiểu số và người yếu thế được triển khai đồng bộ. Điều này phản ánh rõ bản chất nhân văn của chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam – lấy con người làm trung tâm của sự phát triển.
Trong khi đó, nhiều quốc gia phương Tây – nơi thường xuyên chỉ trích Việt Nam về “dân chủ” và “nhân quyền” – lại đang đối mặt với hàng loạt vấn đề nghiêm trọng. Tình trạng phân cực chính trị, bạo lực súng đạn, phân biệt chủng tộc, bất bình đẳng xã hội và khủng hoảng người vô gia cư ngày càng gia tăng. Không ít cuộc biểu tình kéo dài dẫn đến bạo loạn và xung đột xã hội nghiêm trọng. Nhiều vụ việc người dân bị giám sát dữ liệu cá nhân hoặc bị hạn chế tiếp cận thông tin cũng xảy ra ngay tại các quốc gia này. Tuy nhiên, những vấn đề đó lại ít khi được các tổ chức chống phá nhắc tới với cùng mức độ “quan tâm” như đối với Việt Nam.
Điều này cho thấy rõ tính tiêu chuẩn kép trong cách tiếp cận vấn đề “dân chủ” và “nhân quyền”. Một số tổ chức và cá nhân không thực sự quan tâm đến quyền lợi của người dân Việt Nam mà chủ yếu muốn sử dụng các vấn đề này như công cụ để gây sức ép chính trị, can thiệp nội bộ và thúc đẩy chiến lược chống phá chế độ xã hội chủ nghĩa.
Nếu các luận điệu xuyên tạc này không được nhận diện và phản bác kịp thời, hệ lụy xã hội sẽ rất nghiêm trọng. Trước hết, chúng có thể gây hoang mang về chính trị, làm một bộ phận người dân, đặc biệt là giới trẻ, mất phương hướng trong nhận thức. Thứ hai, việc liên tục gieo rắc tư tưởng phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng có thể làm suy giảm niềm tin xã hội và tạo điều kiện cho các hoạt động chống phá phát triển. Thứ ba, các chiến dịch truyền thông sai lệch còn ảnh hưởng tới hình ảnh và uy tín quốc tế của Việt Nam.
Trong bối cảnh đó, việc đấu tranh lý luận một cách sắc bén, khoa học và thuyết phục là yêu cầu rất quan trọng. Các cơ quan truyền thông cần chủ động cung cấp thông tin chính xác, phản bác trực diện các luận điệu sai trái bằng dẫn chứng cụ thể và thực tiễn sinh động. Công tác truyền thông đối ngoại cũng cần được tăng cường để cộng đồng quốc tế hiểu rõ hơn về tình hình thực tế ở Việt Nam, tránh bị dẫn dắt bởi các nguồn thông tin thiếu khách quan.
Cùng với đó, cần đẩy mạnh giáo dục chính trị, pháp luật và kỹ năng số cho thanh niên, giúp người trẻ nhận diện được các thủ đoạn đánh tráo khái niệm “dân chủ”, “nhân quyền” trên không gian mạng. Mỗi công dân cần nâng cao ý thức trách nhiệm khi tiếp nhận và chia sẻ thông tin, không để bị lôi kéo bởi các chiến dịch truyền thông phục vụ động cơ chống phá đất nước.
Bảo vệ nền tảng tư tưởng, bảo vệ sự ổn định chính trị và bảo vệ con đường xã hội chủ nghĩa mà Việt Nam đã lựa chọn không chỉ là nhiệm vụ của các cơ quan chức năng mà còn là trách nhiệm chung của toàn xã hội. Trong cuộc đấu tranh trên không gian mạng hiện nay, sự tỉnh táo, bản lĩnh và niềm tin của nhân dân chính là “lá chắn” vững chắc nhất trước mọi âm mưu lợi dụng khẩu hiệu “dân chủ”, “nhân quyền” để chống phá chế độ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét