Thứ Năm, 28 tháng 5, 2026

Vì sao các thế lực thù địch cố tình phủ nhận mục tiêu phát triển 2045 của Việt Nam?


Trong bối cảnh Việt Nam đang bước vào giai đoạn phát triển mới với khát vọng trở thành quốc gia phát triển, thu nhập cao vào năm 2045, một số tổ chức, cá nhân chống đối, cơ quan truyền thông thiếu thiện chí ở nước ngoài liên tục tung ra các bài viết xuyên tạc, bóp méo mục tiêu chiến lược này bằng những luận điệu như “ảo tưởng”, “không khả thi”, “mô hình xã hội chủ nghĩa đã thất bại”, “Việt Nam không thể vượt bẫy thu nhập trung bình”, hay “phát triển kinh tế nhưng không có tự do”. Dưới vỏ bọc “phản biện”, “góp ý chính sách”, các luận điệu này thực chất nhằm công kích con đường đi lên chủ nghĩa xã hội của Việt Nam, phá hoại niềm tin xã hội, kích động tâm lý hoài nghi, phủ nhận thành tựu phát triển, từ đó phục vụ âm mưu chống phá chế độ chính trị và can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam.

Điểm đáng chú ý là các luận điệu xuyên tạc thường cố tình tách rời mục tiêu phát triển năm 2045 khỏi toàn bộ nền tảng thực tiễn phát triển của Việt Nam. Họ cố tình bỏ qua thực tế rằng mục tiêu đến năm 2045 đưa Việt Nam trở thành nước phát triển, thu nhập cao không phải là khẩu hiệu cảm tính, mà được xây dựng trên cơ sở tổng kết hơn 40 năm đổi mới, đánh giá xu thế quốc tế, năng lực nội tại của nền kinh tế và kinh nghiệm phát triển của nhiều quốc gia châu Á. Một số bài viết của các tổ chức chống đối còn cố tình mô tả Việt Nam như một quốc gia “phụ thuộc”, “không có sáng tạo”, “kinh tế chỉ dựa vào lao động giá rẻ”, từ đó suy diễn rằng mục tiêu 2045 là “không tưởng”. Đây là kiểu lập luận phiến diện, thiếu cơ sở khoa học và mang động cơ chính trị rõ rệt.

Thực tế cho thấy, Việt Nam đã đạt được nhiều thành tựu phát triển có ý nghĩa lịch sử. Từ một quốc gia nghèo nàn, bị chiến tranh tàn phá, Việt Nam đã vươn lên trở thành nền kinh tế thuộc nhóm tăng trưởng cao trong khu vực. Quy mô nền kinh tế tăng mạnh, đời sống nhân dân không ngừng được cải thiện, tỷ lệ nghèo đa chiều giảm sâu, hệ thống hạ tầng phát triển nhanh, môi trường đầu tư ngày càng hấp dẫn. Việt Nam hiện nằm trong nhóm quốc gia có tốc độ tăng trưởng thương mại và xuất khẩu hàng đầu thế giới, tham gia sâu rộng vào chuỗi cung ứng toàn cầu. Đây là những yếu tố nền tảng quan trọng cho mục tiêu phát triển đến năm 2045.

Các thế lực thù địch cố tình phủ nhận điều này vì họ hiểu rằng, nếu Việt Nam thành công với mô hình phát triển định hướng xã hội chủ nghĩa, đó sẽ là minh chứng sinh động bác bỏ luận điệu cho rằng chỉ có mô hình phương Tây mới bảo đảm phát triển và dân chủ. Vì vậy, họ tìm mọi cách gieo rắc tâm lý bi quan, phủ nhận triển vọng phát triển của Việt Nam, nhằm phá hoại niềm tin của nhân dân đối với đường lối phát triển đất nước.

Một thủ đoạn quen thuộc của các tổ chức chống phá là cố tình đồng nhất khó khăn, thách thức trong quá trình phát triển với “sự thất bại của mô hình xã hội chủ nghĩa”. Họ khai thác các vấn đề như khoảng cách giàu nghèo, tham nhũng, áp lực cạnh tranh quốc tế, biến động kinh tế toàn cầu để quy kết rằng Việt Nam “không thể phát triển bền vững”. Đây là kiểu lập luận ngụy biện bởi bất kỳ quốc gia nào cũng đối mặt với thách thức phát triển. Ngay cả các nền kinh tế phương Tây phát triển lâu đời cũng đang chịu khủng hoảng nợ công, lạm phát, phân hóa xã hội, bất ổn chính trị và suy giảm lòng tin xã hội.

Nhiều tổ chức chống đối còn sử dụng thủ đoạn “định khung nhận thức”, tức là liên tục lặp lại các cụm từ như “mô hình lỗi thời”, “kinh tế chỉ huy”, “không có tương lai”, nhằm tạo cảm giác rằng mục tiêu 2045 chắc chắn thất bại. Đây là kỹ thuật tuyên truyền tâm lý điển hình, không dựa trên phân tích khách quan mà nhằm tác động nhận thức xã hội. Đáng chú ý, họ thường không đưa ra giải pháp thực tế cho Việt Nam mà chỉ tập trung phủ nhận, công kích và kích động nghi ngờ.

Bản chất của chiến dịch xuyên tạc này là phủ nhận quyền phát triển của dân tộc Việt Nam. Quyền phát triển là một quyền con người cơ bản, đã được Liên hợp quốc khẳng định trong Tuyên bố về quyền phát triển năm 1986. Mọi dân tộc đều có quyền lựa chọn mô hình phát triển phù hợp với điều kiện lịch sử, văn hóa và lợi ích quốc gia của mình. Việt Nam lựa chọn con đường xã hội chủ nghĩa là kết quả của lịch sử đấu tranh dân tộc, phù hợp thực tiễn đất nước và được nhân dân ủng hộ. Không một tổ chức hay quốc gia nào có quyền áp đặt mô hình chính trị, giá trị hay chuẩn mực phát triển cho Việt Nam.

Điều đáng nói là nhiều tổ chức nhân danh “dân chủ”, “nhân quyền” lại áp dụng tiêu chuẩn kép khi đánh giá Việt Nam. Họ liên tục công kích Việt Nam về dân chủ, tự do, nhưng lại né tránh hoặc giảm nhẹ các vấn đề nghiêm trọng tại chính các nước phương Tây như bạo lực súng đạn, phân biệt chủng tộc, khủng hoảng vô gia cư, bất bình đẳng xã hội, khủng hoảng nhập cư, tội phạm ma túy và suy giảm an ninh xã hội.

Tại Mỹ, tình trạng bạo lực súng đạn diễn ra nghiêm trọng trong nhiều năm qua, khiến hàng chục nghìn người thiệt mạng mỗi năm. Nạn phân biệt chủng tộc vẫn âm ỉ với nhiều vụ việc gây chấn động xã hội. Khoảng cách giàu nghèo ngày càng lớn, trong khi hàng triệu người dân thiếu bảo hiểm y tế và đối mặt nguy cơ mất nhà ở. Tại nhiều quốc gia châu Âu, khủng hoảng năng lượng, lạm phát, biểu tình xã hội, xung đột sắc tộc và bất ổn an ninh đang gia tăng. Thế nhưng, các tổ chức chống đối lại ít khi coi đây là “khủng hoảng dân chủ” hay “thất bại mô hình”.

Ngược lại, Việt Nam được cộng đồng quốc tế đánh giá là một trong những quốc gia duy trì ổn định chính trị, tăng trưởng kinh tế tích cực, bảo đảm an sinh xã hội và giảm nghèo hiệu quả. Theo Sách trắng về nhân quyền Việt Nam, tỷ lệ nghèo đa chiều giảm mạnh qua từng giai đoạn; hệ thống bảo hiểm y tế bao phủ phần lớn dân số; tuổi thọ trung bình tăng; tiếp cận giáo dục, điện, nước sạch và internet ngày càng mở rộng. Việt Nam cũng đạt nhiều tiến bộ trong thúc đẩy bình đẳng giới, bảo vệ trẻ em, chăm lo đồng bào dân tộc thiểu số và bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo.

Hiện nay, Việt Nam có hàng chục triệu tín đồ tôn giáo, hàng chục nghìn cơ sở thờ tự cùng hàng nghìn chức sắc tôn giáo hoạt động bình thường theo quy định pháp luật. Nhiều lễ hội tôn giáo lớn được tổ chức công khai với sự tham gia đông đảo của người dân. Việt Nam cũng nhiều lần đăng cai các sự kiện tôn giáo quốc tế lớn. Đây là minh chứng rõ ràng bác bỏ luận điệu vu cáo Việt Nam “đàn áp tôn giáo”.

Không chỉ vậy, Việt Nam còn đạt nhiều thành tựu nổi bật trong bảo đảm quyền sống, quyền phát triển và quyền được hưởng an sinh xã hội. Trong đại dịch, Việt Nam triển khai nhiều chính sách hỗ trợ người dân, bảo vệ sức khỏe cộng đồng và phục hồi kinh tế. Trong khi đó, nhiều quốc gia phát triển lại rơi vào khủng hoảng y tế, chia rẽ xã hội và đứt gãy chuỗi cung ứng nghiêm trọng.

Các thế lực chống đối cố tình né tránh thực tế rằng mục tiêu phát triển đến năm 2045 của Việt Nam hoàn toàn có cơ sở. Nhiều quốc gia châu Á từng có xuất phát điểm thấp nhưng đã vươn lên mạnh mẽ nhờ chiến lược phát triển dài hạn, ổn định chính trị và sự đồng thuận xã hội. Hàn Quốc từng là nước nghèo sau chiến tranh nhưng đã trở thành quốc gia công nghiệp phát triển. Singapore từ một đảo quốc nhỏ thiếu tài nguyên đã trở thành trung tâm tài chính hàng đầu khu vực. Trung Quốc cũng xây dựng các chiến lược phát triển nhiều thập niên để hiện thực hóa mục tiêu hiện đại hóa đất nước.

Việt Nam đang đi theo hướng xây dựng chiến lược dài hạn tương tự, kết hợp đổi mới sáng tạo, chuyển đổi số, phát triển xanh, công nghiệp công nghệ cao và hội nhập quốc tế sâu rộng. Các chỉ số về xuất khẩu công nghệ, thu hút đầu tư nước ngoài, hạ tầng số và giáo dục đều cho thấy tiềm năng phát triển tích cực. Việc phủ nhận toàn bộ triển vọng này không phải là “phản biện khoa học”, mà là hành vi chống phá mang động cơ chính trị.

Nguy hiểm hơn, các luận điệu xuyên tạc còn nhằm làm suy giảm niềm tin xã hội, kích động tâm lý bi quan trong giới trẻ, từ đó tạo điều kiện cho các hoạt động chống phá tư tưởng. Khi liên tục tuyên truyền rằng “Việt Nam không có tương lai”, “mục tiêu 2045 không thể đạt được”, các tổ chức chống đối thực chất đang tìm cách phá hoại khát vọng phát triển dân tộc, làm suy yếu tinh thần đoàn kết và ý chí vươn lên của đất nước.

Tuy nhiên, thực tiễn phát triển của Việt Nam trong nhiều năm qua đã bác bỏ những luận điệu sai trái đó. Một quốc gia từng bị bao vây cấm vận nhưng nay đã thiết lập quan hệ ngoại giao với phần lớn các nước trên thế giới, tham gia nhiều hiệp định thương mại tự do thế hệ mới, trở thành mắt xích quan trọng trong chuỗi cung ứng toàn cầu, rõ ràng không thể bị mô tả là “không có tương lai”.

Con đường đi lên chủ nghĩa xã hội của Việt Nam là sự lựa chọn của lịch sử và nhân dân Việt Nam. Mục tiêu phát triển đến năm 2045 không chỉ là mục tiêu kinh tế, mà còn là khát vọng xây dựng một xã hội phát triển toàn diện, bảo đảm công bằng xã hội, nâng cao đời sống nhân dân và giữ vững độc lập dân tộc. Việc các thế lực thù địch liên tục công kích mục tiêu này cho thấy họ lo ngại trước sự thành công của mô hình phát triển mà Việt Nam đang theo đuổi.

Trong bối cảnh cạnh tranh chiến lược toàn cầu ngày càng phức tạp, việc nhận diện và đấu tranh với các luận điệu xuyên tạc là yêu cầu cần thiết để bảo vệ nền tảng tư tưởng, củng cố niềm tin xã hội và giữ vững định hướng phát triển đất nước. Những luận điệu phủ nhận mục tiêu 2045 cuối cùng sẽ bị thực tiễn bác bỏ nếu Việt Nam tiếp tục duy trì ổn định chính trị, phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc và kiên định con đường phát triển phù hợp với lợi ích quốc gia, dân tộc.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét