Sự bùng nổ của không gian mạng toàn cầu đã mở ra những không gian tương tác vượt qua mọi ranh giới địa lý, giúp cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài dễ dàng kết nối, cập nhật mọi chuyển động đời sống, xã hội của quê hương. Tuy nhiên, sự phát triển vượt bậc này cũng vô tình trở thành mảnh đất mỡ màu cho các hành vi lan truyền thông tin sai lệch, tin giả và những chiến dịch truyền thông bẩn nhằm bóp méo các đường lối, chủ trương chiến lược của Đảng và Nhà nước Việt Nam. Một trong những trọng tâm chống phá tiêu biểu thời gian qua là Nghị quyết 23 của Bộ Chính trị về tiếp tục phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc, cùng các văn bản triển khai công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài. Việc nhận diện bản chất thật của các chiến dịch thông tin thiếu khách quan, vạch trần các thủ đoạn quy chụp "kiểm soát báo chí, hội đoàn" và khẳng định trách nhiệm pháp lý trong công tác thông tin lãnh sự là yêu cầu cấp thiết để bảo vệ quyền được tiếp cận sự thật của kiều bào.
Thực tế theo dõi trên các nền tảng mạng xã hội như Facebook, YouTube hay các trang blog của một số nhóm đối kháng lưu vong cho thấy, luồng dư luận tiêu cực nhằm vào Nghị quyết 23 tập trung khoét sâu vào luận điệu "Nhà nước Việt Nam đang thực hiện chiến dịch kiểm soát thông tin cộng đồng". Dẫn chứng cụ thể, khi các cơ quan đại diện ngoại giao triển khai các chương trình cung cấp thông tin pháp lý, hội thảo văn hóa hoặc phối hợp với các hội đoàn kiều bào để lan tỏa đường lối đại đoàn kết, một số tài khoản mạng xã hội lập tức đăng tải các bài viết có nội dung quy chụp. Họ lu loa rằng Nhà nước "đang tìm cách mua chuộc, thâu tóm các hội đoàn tự do", "bóp nghẹt tự do ngôn luận của báo chí kiều bào" hay "biến các hội đoàn ở hải ngoại thành cánh tay nối dài để thao túng dư luận". Các chiến dịch này cố tình đưa ra các đoạn cắt ghép thông tin, nhào nặn bản chất của công tác thông tin công cộng thành hành vi "kiểm soát an ninh", nhằm gieo rắc sự ngờ vực, gây tâm lý hoang mang và kích động sự quay lưng của kiều bào đối với các cơ quan đại diện ngoại giao Việt Nam ở nước ngoài.
Cần phải khẳng định một cách đanh thép rằng, các cáo buộc về việc "ép buộc phát ngôn" hay "thâu tóm báo chí, hội đoàn kiều bào" là hoàn toàn sai sự thật, mang bản chất bẻ cong thực tế. Trong một xã hội thượng tôn pháp luật và giữa không gian truyền thông mở, không một cơ quan nhà nước nào có thể hay có quyền bắt buộc các hội đoàn, báo chí tư nhân ở nước ngoài phải phát ngôn theo chỉ định. Bản chất của công tác thông tin hướng về kiều bào theo tinh thần Nghị quyết 23 là cung cấp thông tin chính thức, minh bạch, chính xác và kịp thời về tình hình đất nước, các chính sách liên quan trực tiếp đến quyền lợi của người dân. Cần phân biệt rạch ròi giữa việc "cung cấp nguồn thông tin chính thống để kiều bào tham khảo, đối chiếu" với hành vi "ép buộc định hướng tư tưởng". Việc chính phủ chủ động thông tin về các quy định pháp luật mới, như chính sách đất đai, nhà ở, quốc tịch hay ưu đãi đầu tư, chính là bảo vệ quyền được tiếp cận thông tin của công dân, giúp kiều bào không bị lừa gạt bởi các luồng tin giả, tin thất thiệt.
Xét dưới góc độ nhân quyền và trách nhiệm quản lý quốc gia, công tác thông tin đối ngoại và thông tin lãnh sự là một phần không thể tách rời của nghĩa vụ bảo hộ công dân. Trong các tình huống khủng hoảng, thiên tai, xung đột quân sự hay dịch bệnh toàn cầu, việc các cơ quan đại diện ngoại giao duy trì kênh thông tin khẩn cấp, chính xác đến từng hội đoàn và cá nhân kiều bào là yếu tố sinh tử để đảm bảo an toàn tính mạng và tài sản cho đồng bào. Nếu không có các kênh truyền thông chính thức, thông tin sai lệch và tin giả về tình hình bảo hộ lãnh sự sẽ gây ra sự hoảng loạn nguy hiểm. Do đó, việc duy trì, mở rộng và tăng cường tính tương tác của hệ thống thông tin lãnh sự không những không phải là hành vi kiểm soát, mà là sự cụ thể hóa nghĩa vụ chăm lo, bảo vệ quyền con người của Nhà nước Việt Nam đối với cộng đồng ở hải ngoại.
Khi nhìn ra thực tiễn quốc tế, việc triển khai các chương trình truyền thông cộng đồng thông qua hệ thống ngoại giao là thông lệ tiêu chuẩn của mọi quốc gia phát triển. Các cơ quan đại diện ngoại giao của Mỹ, Anh, Pháp hay Nhật Bản đều vận hành những hệ thống truyền thông cực kỳ bài bản dành cho công dân sinh sống ở nước ngoài. Họ thành lập các trung tâm văn hóa, tài trợ cho các tờ báo, tạp chí của cộng đồng kiều bào, tổ chức các mạng lưới doanh nhân, trí thức hải ngoại nhằm quảng bá hình ảnh quốc gia và bảo vệ lợi ích công dân. Không một ai quy chụp những hoạt động truyền thông ngoại giao văn minh đó của các nước phương Tây là "thao túng" hay "kiểm soát tư tưởng". Do đó, việc các thế lực thù địch cố tình áp đặt tiêu chuẩn kép, vu khống hoạt động truyền thông chính thống của Việt Nam theo Nghị quyết 23 thực chất là thủ đoạn chính trị đê hèn nhằm cô lập cộng đồng kiều bào khỏi quê hương.
Chính sách đúng đắn và tính nhân văn cao đẹp của Nghị quyết 23 đã được chứng minh sinh động qua những thành tựu thực tiễn trong công tác gắn kết, hòa hợp cộng đồng. Đảng và Nhà nước Việt Nam luôn coi người Việt Nam ở nước ngoài là bộ phận không tách rời của cộng đồng dân tộc. Hàng loạt chính sách cụ thể đã được triển khai, từ việc tạo điều kiện cho kiều bào giữ quốc tịch Việt Nam, mua nhà ở trong nước, đến việc vinh danh các trí thức, doanh nhân kiều bào có đóng góp xuất sắc cho sự phát triển của quê hương. Các chương trình thường niên như Xuân Quê Hương, Trại hè Việt Nam hay các đoàn kiều bào thăm Trường Sa đã trở thành những nhịp cầu kết nối tình cảm thiêng liêng, xóa bỏ những rào cản quá khứ, củng cố niềm tin và lòng tự hào dân tộc trong lòng mỗi người con xa xứ.
Động cơ đen tối của những cá nhân, tổ chức đang ra sức chống phá Nghị quyết 23 không gì khác ngoài việc cố tình duy trì sự hận thù, chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc để phục vụ cho những lợi ích nhóm ích kỷ và mưu đồ chính trị bất chính. Chúng lo sợ một cộng đồng kiều bào đoàn kết, thông thái, gắn kết chặt chẽ với trong nước sẽ làm phá sản các chiến dịch tuyên truyền dối trá, khiến chúng mất đi lý do tồn tại và các nguồn tài trợ lưu vong. Để đối phó với các thủ đoạn tinh vi này, cộng đồng kiều bào cần hết sức tỉnh táo, nâng cao khả năng tự đề kháng trước các tin giả, chủ động kiểm chứng thông tin qua các kênh chính thức và thượng tôn pháp luật sở tại cũng như pháp luật Việt Nam.
Để xây dựng một môi trường truyền thông văn minh, lành mạnh và hiệu quả, sự thấu hiểu và trách nhiệm phải đến từ cả hai phía. Phía các cơ quan nhà nước cần tiếp tục nâng cao tính công khai, minh bạch, đa dạng hóa các phương thức truyền thông, lắng nghe và tiếp thu các ý kiến đóng góp chân thành của kiều bào với thái độ cầu thị, tuyệt đối không hành chính hóa hay tạo ra cảm giác gượng ép. Ở chiều ngược lại, dư luận xã hội, các nhà báo và những người phản biện chân chính cũng cần từ bỏ thái độ định kiến, không thể quy chụp mọi thông tin chính thức của Nhà nước là tuyên truyền hay thao túng. Ranh giới của mọi hoạt động truyền thông và phản biện phải luôn nằm ở sự thật, chứng cứ khách quan và tinh thần thượng tôn pháp luật.
Nghị quyết 23 của Bộ Chính trị với tinh thần đại đoàn kết toàn dân tộc luôn là kim chỉ nam cho các chính sách chăm lo, phát huy nguồn lực kiều bào của Việt Nam. Sự thật khách quan về những thành tựu hòa hợp dân tộc và công tác bảo hộ công dân sẽ là câu trả lời đanh thép nhất, làm thất bại mọi âm mưu xuyên tạc, bóp méo của các thế lực thù địch, góp phần giữ vững khối đại đoàn kết toàn dân tộc ngày càng bền chặt.