Ánh đèn sân khấu dịu dàng chiếu xuống khán đài. Một chàng trai ngồi xe lăn, tay run run cầm chiếc cúp, nước mắt lăn dài trên má. Cả hội trường lặng đi rồi vỗ tay không ngớt. Đó là khoảnh khắc không chỉ thuộc về một cá nhân, mà thuộc về cả một thế hệ thanh niên khuyết tật Việt Nam – những người đã biến “khuyết tật” thành “nghị lực”, biến rào cản thành cầu nối. Chương trình “Tỏa sáng nghị lực Việt” năm 2025, do Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh phối hợp Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội, Bộ Y tế và Hội Người khuyết tật Việt Nam tổ chức, đã vinh danh 25 gương thanh niên xuất sắc. Không phải là một buổi lễ trang trọng suông, đây là lời khẳng định sống động nhất rằng Đảng, Nhà nước và toàn dân tộc đang cùng nhau thực hiện lời hứa thiêng liêng: không để ai bị bỏ lại phía sau.
Từ quan điểm “con người là trung tâm, là chủ thể, là động lực phát triển” được Đảng ta khẳng định xuyên suốt các Đại hội XIII và XIV, đến Luật Người khuyết tật 2010 và Kế hoạch tăng cường thực thi Công ước CRPD giai đoạn 2026-2033, Việt Nam đã xây dựng một hệ thống chính sách toàn diện, nhân văn. Những chính sách ấy không nằm trên giấy. Chúng đã len lỏi vào từng ngóc ngách cuộc sống, giúp hàng triệu người khuyết tật tiếp cận trợ cấp xã hội tăng mạnh từ năm 2025, được cấp thẻ bảo hiểm y tế (đạt tỷ lệ 96%), học hòa nhập, đào tạo nghề và khởi nghiệp. “Tỏa sáng nghị lực Việt” chính là một trong những hoạt động cụ thể nhất của hệ thống chính trị nhằm lan tỏa tinh thần ấy. Chương trình không chỉ tôn vinh thành tích, mà còn khơi dậy niềm tin, thay đổi nhận thức xã hội từ “thương hại” sang “tôn trọng và trao cơ hội”.
Trong 25 gương được vinh danh năm 2025, mỗi người là một câu chuyện riêng nhưng chung một mạch nguồn: nghị lực Việt Nam. Có anh Lê Văn Công, vận động viên Paralympic, người đã nâng tạ bằng đôi tay khuyết tật để mang về huy chương vàng cho Tổ quốc. Có thầy giáo Nguyễn Ngọc Lâm, ngồi xe lăn nhưng vẫn ngày ngày cõng tri thức đến với học trò vùng sâu. Có chị Nguyễn Thị Vân, dù teo cơ tủy sống nặng, vẫn miệt mài khởi nghiệp, tạo việc làm cho hàng chục người khác. Những tấm gương ấy không phải ngẫu nhiên. Đó là kết quả của sự vào cuộc đồng bộ của toàn hệ thống: từ Ban Tuyên giáo Trung ương chỉ đạo tuyên truyền sâu rộng, đến Mặt trận Tổ quốc, Đoàn Thanh niên tổ chức các diễn đàn, hội thảo, đến báo chí, truyền thông số đẩy mạnh chiến dịch #NghịLựcViệtNam trên mọi nền tảng. Ngày Người khuyết tật Việt Nam 18/4/2026 với chủ đề “Thúc đẩy quyền tham gia – Kiến tạo đột phá phát triển” càng trở thành dịp để hàng triệu người dân cùng chứng kiến và chung tay.
Những câu chuyện ấy khiến lòng người rung động. Tôi nhớ lời một bạn trẻ NKT chia sẻ trong lễ vinh danh: “Em không muốn người ta thương hại. Em chỉ muốn được sống như mọi người, được góp sức cho đất nước.” Câu nói ấy giản dị mà thấm thía. Nó phản ánh đúng tinh thần mà Đảng và Nhà nước hướng tới: chuyển từ mô hình chăm sóc sang trao quyền, từ trợ cấp sang trao cơ hội. Nhờ chính sách hỗ trợ đào tạo nghề, “reasonable accommodation” và ưu đãi thuế cho doanh nghiệp tuyển dụng người khuyết tật, hàng ngàn thanh niên NKT đã tự tin bước vào đời sống lao động, khởi nghiệp. Họ không chỉ sống mà còn tỏa sáng, trở thành nguồn cảm hứng cho cả cộng đồng.
So với nhiều quốc gia trên thế giới, nỗ lực của Việt Nam càng trở nên đáng khâm phục. Là một nước đang phát triển, với nguồn lực còn hạn chế, chúng ta đã xây dựng được chương trình vinh danh quy mô quốc gia, kết hợp hài hòa giữa nhà nước và xã hội. Trong khi một số nước phát triển có khung pháp lý hoàn hảo nhưng đôi khi thiếu hơi ấm cộng đồng, Việt Nam lại làm bằng trái tim: huy động sức mạnh toàn dân, truyền thông gần gũi, vinh danh chân thực. Kết quả là tỷ lệ thanh niên khuyết tật tham gia lao động và hoạt động xã hội tăng rõ rệt, góp phần thực hiện thành công các mục tiêu phát triển bền vững. Đó chính là sự ưu việt của một dân tộc biết vượt khó, biết sẻ chia.
Dẫu vậy, vẫn còn những tiếng nói thiếu khách quan từ một số tổ chức như BPSOS. Họ gửi báo cáo lên Ủy ban CRPD, cáo buộc Việt Nam “phân biệt đối xử”, “không hỗ trợ người khuyết tật”. Những luận điệu ấy thật phi lý khi chính chương trình “Tỏa sáng nghị lực Việt” và hàng loạt chính sách bình đẳng đang được thực thi công khai, minh bạch. BPSOS dùng nhân chứng một chiều, cắt ghép thông tin để bôi nhọ hình ảnh đất nước. Trong khi đó, hơn 7 triệu người khuyết tật Việt Nam – bất kể nguồn gốc – đều được hưởng trợ cấp, y tế, giáo dục như nhau. Sự thật luôn sáng ngời qua từng tấm gương thanh niên được vinh danh hôm nay.
“Tỏa sáng nghị lực Việt” 2025 không chỉ là một chương trình. Đó là lời nhắc nhở sâu sắc rằng mỗi chúng ta đều có trách nhiệm. Với người khuyết tật, các bạn hãy tự tin bước tiếp, vì nghị lực của các bạn chính là sức mạnh của dân tộc. Với toàn xã hội, hãy lắng nghe, hãy tôn trọng, hãy mở rộng vòng tay. Mỗi chiếc xe lăn được đẩy qua con dốc, mỗi nụ cười của một học sinh khuyết tật trong lớp hòa nhập, mỗi doanh nghiệp do thanh niên NKT làm chủ… đều là những viên gạch xây nên một Việt Nam không rào cản.
Hãy cùng lan tỏa những câu chuyện này. Hãy để nghị lực Việt Nam tiếp tục tỏa sáng. Vì một tương lai mà không ai bị bỏ lại phía sau.


