Thứ Năm, 15 tháng 4, 2021

Bao biện cho Nguyễn Thúy Hạnh: Họ đang tự lấy đá ghè chân mình!

 

Ngày 07/04/2021, Nguyễn Thúy Hạnh (chủ dự án Quỹ 50K, chuyên quyên góp để hỗ trợ gia đình những người bị bắt vì hoạt động chống Nhà nước Việt Nam) đã bị bắt tạm giam để điều tra về tội “tuyên truyền chống Nhà nước”. Trong lúc giới "chống cộng" đang bận hô hào rằng Thúy Hạnh bị bắt oan, vì bà chỉ làm thiện nguyện chứ không tuyên truyền chống ai; thì con trai bà và đảng Việt Tân đã nói theo hướng hoàn toàn ngược lại. Trong status ở ảnh dưới, Hải Nam, tức con trai bà Hạnh, dường như đang gián tiếp thừa nhận rằng bà Hạnh và bản thân mình có chủ đích chống chế độ. Còn đảng Việt Tân đã lợi dụng status của Hải Nam để tuyên truyền chống chế độ, bất kể hậu quả mà việc này có thể gây ra cho bà Hạnh:

Những ngày qua, Việt tân đăng hàng chục bài ca ngợi Nguyễn Thúy Hạnh và vu cáo chính quyền bắt "người yêu nước" này!


Status của Hải Nam cũng cho thấy một thực tế khác: hình như giới "chống cộng" đang chưa nhận thức một cách đầy đủ về tình thế của mình. Họ vẫn đang lầm tưởng rằng mình là “người tốt”, là “những con người công chính” lãnh trọng trách chống nội xâm và ngoại xâm, trong khi chẳng mấy người Việt Nam còn chia sẻ cái ảo tưởng đó. Đơn cử, về vấn đề chống ngoại xâm, Nhà nước Việt Nam, chứ không phải họ, mới là lực lượng đang trực tiếp canh giữ biển đảo, xây thêm các công sự và giếng dầu, đồng thời thiết lập tình thế đối ngoại có lợi cho yêu sách chủ quyền của Việt Nam. Họ, chứ không phải Nhà nước Việt Nam, mới là lực lượng đang sống dựa vào tiền tài trợ và ô dù chính trị của nước ngoài, đồng thời tự đánh lẫn nhau đến tan tác vì một cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ. Đấy là còn chưa kể đến những nhà chống Cộng mong chiến tranh nổ ra, để Mỹ đổ quân vào Việt Nam:




Về mặt “công chính”, chính họ mới là một lực lượng chính trị đang chìm trong tham nhũng, nhưng hầu như không có nỗ lực rõ ràng nào để chống tham nhũng”





Về hành xử "độc tài", thì vô vàn dẫn chứng do chính nội bộ họ tố nhau về hành xử phi dân chủ, cổ súy bạo lực, "độc tài" trong chính nhóm nhỏ nhân danh "đấu tranh dân chủ" của mình

Tháng 11/2017, khi phóng viên An Xinh Trương phản ánh rằng Đoan Trang đã đưa bài viết của cô vào sách “Chính trị Bình dân” mà không hỏi ý tác giả, cũng không trả tiền bản quyền; Trang huy động nhiều nhà hoạt động khác công kích, xúc phạm An Xinh Trương. Việc này khiến tác giả, vốn là đồng nghiệp cũ của Đoan Trang tại Vietnamnet, phản hồi


Với thành tích hoạt động như trên, giới "chống cộng" được nhìn nhận như một nhóm thiểu số ở Việt Nam đã là may. Việc họ tự coi mình là lương tâm của xã hội, và trách xã hội bỏ rơi mình, cho thấy họ vừa xa dân, vừa ảo tưởng sức mạnh.

Còn bản thân Nguyễn Thúy Hạnh có chỉ làm thiện nguyện hay cổ súy bạo loạn, chống phá, lật đổ thể chế hiện nay? Một vài stt được chụp từ chính facebook của Nguyễn Thúy Hạnh đã đủ chứng minh mục đích hoạt động của bà ta là "thiện nguyện" hay chống chính quyền? 






 





Nguyễn Biên Cương

Thứ Sáu, 9 tháng 4, 2021

Nguyễn Văn Hóa: tượng đài biểu tình đã hết thời?


Lâu nay, giới chống Cộng vẫn thường tô vẽ một số gương mặt trẻ trong đội ngũ của họ thành “tượng đài” để giới trẻ Việt Nam noi theo. Khi làm việc này, họ đã thực hành đúng bài vở trong các sách hướng dẫn làm cách mạng đường phố do người Mỹ soạn - vốn từng được áp dụng để xây dựng hình ảnh cho Joshua Wong ở Hong Kong và Wael Ghonim ở Ai Cập. Nguyễn Văn Hóa - người từng lĩnh án 7 năm tù giam về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước” vào năm 2017 - chính là một trong những nhà chống Cộng trẻ đang được tô vẽ thành “tượng đài” như vậy.



Tuy nhiên, giới trẻ Việt Nam có nên noi theo Hóa không, đó lại là một chuyện hoàn toàn khác.

Qua tìm hiểu, được biết Nguyễn Văn Hóa sinh năm 1995 ở huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh. Năm 2014, do bất mãn và bị lôi kéo, Hóa bắt đầu lập nhiều tài khoản cá nhân trên mạng xã hội để đăng các bài viết có nội dung chống Nhà nước. Nhờ hoạt động tích cực, Hóa được sự hậu thuẫn của các linh mục bất mãn trên địa bàn tỉnh, cùng thành viên của một số tổ chức chống đối như VOICE và Con đường Việt Nam. Năm 2016, nhân vụ nhà máy thép Formosa xả thải, gây ô nhiễm bờ biển miền Trung, các linh mục bất mãn cùng đảng Việt Tân đã kêu gọi biểu tình, bạo động trên địa bàn tỉnh nhiều lần, và Hóa đã lập fanpage “Giới trẻ giáo hạt Kỳ Anh” để hỗ trợ truyền thông cho phong trào đó. Ngày 02/10/2016, Nguyễn Văn Hóa tham gia cuộc biểu tình, bạo động, tấn công lực lượng bảo vệ, chống bạo động, phá hoại tài sản ở cổng chính Công ty Formosa, đồng thời dùng thiết bị flycam để truyền hình trực tiếp cuộc bạo động trên mạng xã hội, nhằm phục vụ mục đích kích động, tuyên truyền… Nhờ thành tích này, Hóa được một số đài nước ngoài trả 1.500 USD/tháng cho 16 phóng sự; được đảng Việt Tân đưa đi huấn luyện ở nước ngoài; và được kết nạp vào đảng này vào ngày 03/01/2017. Hóa bị bắt để điều tra vào ngày 11/01/2017, và bị kết án 7 năm tù vì tội “Tuyên truyền chống Nhà nước” vào tháng 11 cùng năm. Trong quá trình điều tra, Hóa đã thành khẩn khai báo, giúp làm rõ hành vi của một đảng viên Việt Tân khác là Lê Đình Lượng; tuy nhiên sau đó đã rút lại lời khai.




Theo mô tả của giới chống Cộng, thì Nguyễn Văn Hóa đã bị bắt do quay phim và đưa tin về “phong trào biểu tình bất bạo động” vào năm 2016 và 2017, do ngư dân tự tiến hành để phản đối vụ xả thải gây ô nhiễm biển của nhà máy thép Formosa. Tuy nhiên, trong thực tế, phong trào biểu tình này được đạo diễn bởi đảng Việt Tân cùng những linh mục Công giáo cực đoan ở các tình miền Trung, nhằm tạo ra một cuộc cách mạng đường phố để lật đổ Nhà nước Việt Nam. Mục đích lật đổ thể hiện rõ qua việc nhiều người tham gia gọi đợt biểu tình này bằng cụm từ “cách mạng cá”. Và đợt biểu tình cũng không diễn ra một cách bất bạo động: đoàn biểu tình đã tấn công cảnh sát, chặn đường Quốc lộ 1A, chiếm trụ sở UBND huyện Lộc Hà, và đập phá từ cổng công ty Formosa cho đến nhà trưởng công an xã…

Qua những thông tin trên, có thể thấy những “tượng đài” thanh niên làm cách mạng đường phố như Nguyễn Văn Hóa không hề đáng để giới trẻ Việt Nam học hỏi, vì hai lẽ:

Thứ nhất, họ không mang lại một tương lai tốt đẹp cho đất nước. Cần nhớ rằng sau 10 năm bùng phát, các cuộc cách mạng đường phố ở Bắc Phi và Trung Đông đã chỉ khiến vùng đất này chìm vào nội chiến, hỗn loạn, suy thoái, ngoại thuộc.

Thứ hai, họ còn quá trẻ để có thể tự chủ được trên con đường của mình. Có thể thấy Hóa chưa hề chuẩn bị tinh thần để bị bắt, và cũng chưa hề chuẩn bị tinh thần để đối mặt với hậu quả khôn lường mà một cuộc cách mạng đường phố có thể gây ra cho xã hội. Hóa chỉ là một người trẻ bị thúc đẩy bởi bối cảnh thời sự, nông nổi của tuổi trẻ và sư ngông cuồng tôn giáo, trước khi bị nhào nặn bởi dư luận một chiều của giới chống Cộng và các khóa tập huấn của Việt Tân. Một người trẻ bị tình thế xô đẩy, không thể làm chủ chính cuộc đời mình, thì không có tư cách làm tấm gương cho người khác.

Hãy xem lại những lời nhận tội, hối lỗi và xin khoan hồng của Nguyễn Văn Hóa sau khi bị bắt cũng như trước tòa

https://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/phan-tu-viet-tan-bi-bat-o-ha-tinh-xin-loi-nhan-dan-viet-nam-365703.html#inner-article

Nguyễn Biên Cương



Chủ Nhật, 4 tháng 4, 2021

Giới “chống Cộng” và nước Mỹ là tấm gương yêu chuộng hòa bình?

 

Mới đây, Nguyễn Trường Sơn - một gương mặt chống Cộng đang tị nạn ở nước ngoài và làm việc cho tổ chức BPSOS - đã phàn nàn rằng Việt Nam sử dụng quá nhiều nội dung cổ vũ chiến tranh trong giáo dục và tuyên truyền. Sơn cho rằng không nên “kẹt trong quá khứ bạo lực”, cũng không nên tự hào về lịch sử, phải có “tâm lý hướng về phía trước” như “các quốc gia tân tiến” mới là đúng:



Tất nhiên, Nguyễn Trường Sơn không sai khi nói rằng ám ảnh về quá khứ, ám ảnh về bạo lực là không tốt. Đó là góc độ lý thuyết và thứ giá trị nhân bản ảo tưởng khi nhìn vào thực tiễn và cục diện thế giới, cá lớn nuốt cá bé, những thế lực tài phiệt đứng sau chính phủ hợp hiến nuôi dưỡng xung đột, bạo lực, chiến tranh khắp thế giới thì rõ ràng Nguyễn Trường Sơn và những kẻ tung ra luận thuyết ru ngủ về lòng tốt, sự từ bi, nhân đạo, nhân văn…của Mỹ và các nước phương Tây không hiểu gì về chính trị và diễn biến hiện thực cả.

Tuy nhiên, do Nguyễn Trường Sơn và các băng nhóm tự nhận “đấu tranh dân chủ” lâu nay thường nhai đi nhai lại lập luận này để công kích Đảng, Nhà nước Việt Nam mỗi dịp kỷ niệm Ngày Giải phóng thống nhất đất nước 30/4, hay Cách mạng Tháng Tám cũng như dè bỉu người Việt luôn tự hào về “chiến thắng các đế quốc to” nên tự nhìn lại hành xử của bản thân và đồng bọn trước khi tự trao cho mình quyền phán xét lịch sử và con người Việt Nam hiện nay.

Nhìn vào các nhóm cờ vàng đang nuôi dưỡng tổ chức BPSOS của Sơn, và nước Mỹ đứng đầu cái mà Sơn gọi là “các quốc gia tân tiến”, có phải là những tấm gương đáng học hỏi về tinh thần phi bạo lực hay không?

Hẳn nhiên không, khi hằng năm, các ông bà cờ vàng hải ngoại vẫn mặc quân phục diễu qua diễu lại để nhang khói cho chế độ VNCH:



Và anh em "cờ vàng" trong nước chỉ mong chiến tranh sớm diễn ra ở Việt Nam để Mỹ nhân tiện kéo quân sang, giúp họ lật đổ chế độ:




Trong khi đó, nước Mỹ là quốc gia đang can dự vào nhiều cuộc chiến tranh nhất thế giới, và tính đến năm 2015, 93% lịch sử nước Mỹ nằm trong khoảng thời gian mà Mỹ đang tham gia chiến tranh:



Hiện nay, Mỹ vẫn nổi tiếng là quốc gia tôn thờ bạo lực, với các sản phẩm văn hóa đại chúng tràn ngập bạo lực và các vụ xả súng thường xuyên diễn ra. Hãy nhìn Tổng thống Obama hàng chục lần “rơi lệ” khi những vụ thảm sát diễn ra và “bày tỏ bất lực” khi không thể thông qua được luật kiểm soát súng đạn để thấy sự khó khăn để đòi “quyền sống” ở nước Mỹ ra sao!?! Với những biểu hiện vừa nêu, cả giới chống Cộng lẫn nước Mỹ có tư cách “dạy” người Việt về vấn đề chiến tranh và bạo lực không?

Những ngày qua cả thế giới lên án tình trạng phân biệt chủng tộc và đe dọa an toàn người gốc Á ở Mỹ ra sao? Không ít người Việt đang là nạn nhân tình trạng bạo lực, phân biệt chủng tộc này. Ấy vậy mà mấy tổ chức đội lốt “đấu tranh dân chủ, nhân quyền” như Việt tân, BPSOS, RISE,…không quan tâm, đấu tranh cho chính sự an toàn của bản thân, cộng đồng trên đất Mỹ mà vẫn rảnh rỗi lo cho người Việt quê nhà - trong khi đồng tộc của họ cũng như truyền thông “cộng sản” bên kia địa cầu lại ngày ngày lên tiếng, lo lắng, phấp phỏng cho sự an nguy của cộng đồng người Việt đang sinh sống ở xứ sở “văn minh, nhân bản” kia!!!

Nhìn vào thực tiễn đang diễn ra hàng ngày đó, đâu mới là "bạo lực tràn lan" và đâu mới là "xứ sở yêu chuộng hòa bình", "khát vọng hòa bình" đây?

Nguyễn Biên Cương

Thứ Tư, 31 tháng 3, 2021

Lạm bàn chuyện các tổ chức phản động VOICE, RISE, … vận động ECOSOC cấp vị thế tham vấn?


Để có tư cách trực tiếp tham gia các chương trình nghị sự của Liên Hiệp Quốc, các tổ chức phi chính phủ (NGO) phải được Hội đồng Kinh tế Xã hội Liên Hiệp Quốc (ECOSOC) cấp vị thế tham vấn. Đây là cơ chế được coi như là “cửa ngõ” cho các tổ chức NGO khả năng tiếp cận với ECOSOC, các cơ chế nhân quyền khác của Liên Hiệp quốc, được tham gia và phát biểu tại các cuộc họp công khai và không chính thức của Liên Hiệp quốc.

Vì lẽ đó, để có quyền phát biểu tại các kỳ UPR năm 2014 và 2019 của Việt Nam, các tổ chức chống Nhà nước Việt Nam như VOICE, BPSOS, … đã xin thông qua một số NGO nước ngoài từng được ECOSOC cấp vị thế tham vấn.  Song song với đó, họ cũng liên tục nộp đơn xin cấp vị thế tham vấn, để đỡ phải tham gia nghị trình của Liên Hiệp Quốc qua một tổ chức trung gian. Tuy nhiên, dự định của họ vẫn chưa thành công, vì các đơn mà họ nộp thường bị Liên Hiệp Quốc từ chối vì liên quan đến những hoạt động không phù hợp với các nguyên tắc cơ bản của Hiến chương Liên Hiệp Quốc - như kích động ly khai và bạo động vũ trang. Hai vụ bác đơn này cho thấy làng zân chủ Việt Nam là một bức tranh rất phức tạp, nhuộm nhoạm, nhiều “tổ chức nhân quyền” không hề đại diện cho cái chính nghĩa mà họ viện dẫn, “dân chủ” chẳng qua chỉ là cái vỏ bọc cho hoạt động chống phá cực đoan.

Xem link:

(1) https://tuoitre.vn/ecosoc-chinh-thuc-bac-don-xin-huong-qui-che-tu-van-cua-fva-42884.htm

(2) https://nhandan.com.vn/tin-tuc-the-gioi/lhq-bac-don-cua-kkf-xin-huong-quy-che-tu-van-voi-ecosoc-393546/

Tuy nhiên, gần đây, có tin đồn rằng một số tổ chức phản động lưu vong, như VOICE và RISE, tiếp tục vận động mạnh việc xin Hội đồng Kinh tế Xã hội Liên Hiệp Quốc (ECOSOC) cấp vị thế tham vấn cho mình dưới sự hậu thuẫn quyết liệt từ Mỹ và đồng minh. Nếu thành công, những tổ chức phản  động lưu vong này có quyền trực tiếp tham gia các chương trình nghị sự của Liên Hiệp Quốc - như các cuộc họp của Hội đồng Nhân quyền hay các phiên điều trần UPR. Sự nỗ lực và kiên trì này của họ xuất phát từ một số lý do sau:

Thứ nhất, họ muốn quốc tế hóa vai trò và tăng ảnh hưởng lên “phong trào dân chủ Việt”. Ở cuộc họp năm 2017, Đinh Thảo chỉ được phát biểu vỏn vẹn 90 giây, do CIVICUS phải chia cơ hội phát biểu cho các tổ chức khác trong mạng lưới, nhưng cũng đủ để VOICE phát động chiến dịch tuyên truyền rầm rộ về bài phát biểu và mô tả nó như một cột mốc trưởng thành của giới chống Cộng người Việt. Bản thân Đinh Thảo cũng tỏ ra đặc biệt xúc động về bài phát biểu này, khi gọi nó là “90 giây dài nhất trong cuộc đời” của Thảo (sic).





 Trong bối cảnh hiện nay - khi các tổ chức nhân quyền quốc tế đang dồn sự ưu tiên cho những điểm nóng như Myanmar, Bắc Triều Tiên, điểm nóng Trung Đông hay Hong Kong và Tân Cương thì vấn đề Việt Nam xem như chỉ là “bới bèo ra bọ”. Dù xin đượcECOSOC cấp vị thế tham vấn, chẳng qua, về bản chất, là tạo danh tiếng và so đo về “đẳng cấp” cũng như tranh giành ảnh hưởng với “phong trào dân chủ quốc nội” giữa các tổ chức phản động lưu vong với nhau mà thôi.

Thứ hai, nếu VOICE, RISE, BPSOS… được ECOSOC cấp vị thế tham vấn, họ có thể chuyển thành một mạng lưới như CIVICUS, và cấp quyền phát biểu tại Liên Hiệp Quốc cho các tổ chức nhỏ hơn. Nếu tình huống này xảy ra, khuynh hướng tập trung quyền lực trong làng dân chửi sẽ được tăng tốc, khiến quyền lực dồn hết vào tay vài tổ chức được nước ngoài công nhận. Những tổ chức lớn sống bằng tiền tài trợ của nước ngoài (như VOICE, RISE và BPSOS) sẽ áp đảo những tổ chức nhỏ sống bằng tiền quyên góp của cá nhân (như CHTV, Chính phủ Đào Minh Quân…), và quản lý họ bằng một cơ chế xin-cho. “Mâu thuẫn giai cấp” giữa các nhà dân chửi, mà luật sư Lê Luân từng mô tả gần đây, sẽ chỉ có thể tăng lên trong tình huống đó:



Cuối cùng, cho dù thực tế có được cấp vị thế này hay không thì các tổ chức chống Nhà nước Việt Nam này lâu này vẫn lê la tiếp cận các NGO nhân quyền, các dân biểu, nhân viên Chính phủ các nước Mỹ, phương  Tây và đồng minh để “tố cáo” cái gọi là “vi phạm nhân quyền”, đòi can thiệp vào Việt Nam, đòi loại bỏ Việt Nam khỏi các vị trí ứng cử như thành viên Hội đồng Nhân quyền LHQ kỳ trước, đòi các quốc gia Mỹ, EU trừng phạt Việt nam hoặc hủy bỏ ký kết thương mại…Kết quả hàng chục năm miệt mài, lăn lộn, ai cũng đều thấy rõ: uy tín và ảnh hưởng Việt Nam trên trường quốc tế ngày càng cao, số phiếu bầu cho Việt Nam vào HĐNQ kỳ trước cao nhất trong số các ứng cử viên, chính sách ngoại giao của Việt Nam được các nước, dù là đối nghịch về chính trị thừa nhận và ủng hộ, Việt Nam cũng đã xây dựng cơ chế đối thoại nhân quyền trực tiếp với các nước Mỹ và EU cũng như một số đồng minh Phương Tây đều đang đem lại kết quả đáng ghi nhận…Còn xét về bản chất, tiếng nói của mấy tổ chức chống cộng này vẫn được phản ánh đều đều qua mấy NGO lớn về nhân quyền (không sai chữ nào) như báo cáo tự do dân chủ hàng năm của Freedom House chẳng hạn.

Bởi vậy, dù có được hiện diện ở các cơ quan Liên Hiệp quốc với tư cách đi ké hay tư cách “chính chủ” thì cũng chỉ tăng thời lượng phát biểu từ 90 giây lên 2 -2,5 phút và nó cũng chỉ có tác dụng đánh bóng tên tuổi, lòe bịp đồng bọn trong nước và lừa đảo kiều bào hải ngoại dốc ví của mấy kẻ đầu lậu gom tiền nối dài của Việt tân như VOICE, RISE hay BPSOS luôn công khai đối đầu với các nhóm Việt tân vì tranh giành ảnh hưởng và vì hiểu chất nhau quá rõ mà thôi.

Nguyễn Biên Cương

 

Thứ Ba, 23 tháng 3, 2021

Freedom House xin nước Mỹ trở lại lãnh đạo thế giới để cứu mô hình dân chủ đa đảng

 

Ngày 03/03/2021, tổ chức Freedom House đã công bố báo cáo Tự do trên Thế giới năm 2021, có tựa đề “Dân Chủ Bị Bao Vây”. Báo cáo cho biết năm 2020 là năm thứ 15 liên tiếp mà “quyền tự do trên toàn cầu bị suy giảm”. Không những thế, trong vòng 15 năm qua, 2020 còn là năm mà tỉ lệ các quốc gia “không tự do” đạt mức cao nhất, và là năm mà lượng quốc gia cải thiện điểm số đạt mức thấp nhất. Vì Ấn Độ vừa chuyển từ hạng “Tự do” xuống hạng “Bán Tự do” trong thang xếp loại của Freedom House, tỉ lệ dân số thế giới được sống ở một nước “Tự do” đã giảm xuống còn 1/5, mức thấp nhất từ năm 1995 đến hiện tại. Bức tranh u ám mà báo cáo đưa ra hoàn toàn trái ngược với quan điểm của nhiều tổ chức chống Cộng tại Việt Nam – rằng dân chủ đa đảng là tiêu chuẩn chung mà thế giới đang công nhận, và là điểm đến tất yếu của lịch sử.



Tuy nhiên, tổ chức Freedom House lại cho rằng mô hình dân chủ đa đảng “suy tàn” không phải bởi nó thiếu khả năng giải quyết các nhu cầu của người dân. Thay vào đó, họ cho rằng nó suy tàn vì chính phủ các nước đa đảng đã không “hợp tác với nhau để mang lại lợi ích cho nó, chống lại kẻ thù và hỗ trợ những người bảo vệ nó”. Để giải quyết vấn đề, họ kêu gọi Mỹ trở lại “đóng vai trò lãnh đạo trên trường quốc tế, gây áp lực buộc những kẻ vi phạm phải cải thiện, khuyến khích các nhà hoạt động tiếp tục đấu tranh và tập hợp các đối tác cùng hành động”. Nói tóm lại, Freedom House cho rằng để cứu mô hình dân chủ đa đảng, Mỹ và các nước đồng minh cần gia tăng phối hợp với nhau để làm “lãnh đạo” toàn cầu, và để can thiệp vào nền chính trị của các nước mà họ cho là thiếu dân chủ.

Tuy nhiên, giải pháp này chứa ít nhất 3 điểm không hợp lý:

Thứ nhất, khi Freedom House suy tôn mô hình dân chủ đa đảng duy nhất đúng, làm cơ sở “định giá” trình độ dân chủ mỗi nước và khăng khăng đòi Mỹ lãnh đạo cả thế giới tiến lên đa đảng, bất chấp thực tiễn lịch sử, văn hóa, chính trị của mỗi quốc gia khác nhau thì liệu có phù hợp với nguyên tắc “dân chủ” hay không?  Freedom House có thực sự tôn trọng luật pháp quốc tế được nêu trong các Tuyên ngôn nhân quyền của Liên Hiệp quốc hay không?

Thứ hai, trong 10 năm qua, Mỹ đã giảm 11 điểm tự do trên thang của Freedom House, và lọt vào top 25 quốc gia có tốc độ giảm điểm cao nhất trong cùng thời kỳ. Thế giới, trước hết chính đồng minh Châu Âu của Mỹ thất vọng, lên án trước sự tụt dốc về sinh hoạt chính trị-dân chủ của Mỹ. Chưa khi nào mô hình dân chủ đa đảng kiểu Mỹ bộc lộ nhiều “tử huyệt” đến vậy, không ít chuyên gia, học giả thừa nhận, nền dân chủ đa đảng ở Mỹ cũng đang suy yếu vì các tin giả có mục đích chính trị, các vụ hành hung vì động cơ phân biệt chủng tộc, và đấu đá đảng phái.  Vậy việc Freedom House vẫn “nỗ lực khẳng định” đưa một nước liên tục giảm điểm lên làm lãnh đạo toàn cầu, nước đó sẽ lãnh đạo thế giới đi lên hay đi xuống?

Thứ ba, nếu dân chủ đa đảng không thể đến từ nỗ lực, từ sự trưởng thành của người dân trong một quốc gia, mà phải đến từ nước Mỹ, thì nó là dân chủ hay Mỹ chủ?

Chừng nào nước Mỹ chưa đưa ra được câu trả lời hợp lý cho những vấn đề này, thì sự “lãnh đạo” của họ sẽ còn bị quốc tế hoài nghi, và các nỗ lực can thiệp chính trị của họ sẽ vẫn còn bị xem là không chính đáng.

 Nguyễn Biên Cương

Thứ Sáu, 19 tháng 3, 2021

Lạm bàn việc Freedom House xếp hạng Việt Nam không có tự do chính trị và dân sự năm 2021

 

Mới đây, tổ chức Freedom House công bố “Báo cáo về tự do chính trị và dân sụ toàn cầu năm 2021” đối với 195 quốc gia và lãnh thổ, trong đó xếp hạng Việt Nam vào danh sách các quốc gia không có tự do chính trị và dân sự, xếp sau rất nhiều cac nước như Thái Lan, Hồng Kong, Myanmar…đang là “điểm đen” về xung đột, biểu tình, đàn áp, phong tỏa. Còn lại bất chấp bạo lực, phân biệt đối xử, biểu tình đòi dân sinh, nhân quyền trên những nước như Pháp, Mỹ…náo loạn cả thế giới những vẫn đứng hạng đầu về tự do, dân chủ. Trung Quốc, Cu Ba, Bắc Triều Tiên... dù cuộc sống an bình vẫn bị xếp đội sổ ngang hạng với các quốc gia chiến tranh, xung đột tan hoang.



Tất nhiên tiêu chí “độc đảng” là điều khiến Việt Nam bị Freedom House xếp đội sổ trong nhóm quyền chính trị, kèm theo việc lên án Việt Nam không có tự do bầu cử và công bằng với lập luận là bị Đảng kiểm soát; không có tự do ngôn luận hay tự do Internet hay tự do tôn giáo vì bị kiểm soát bởi luật An ninh mạng, Nghị định số 15 về xử phạt hành chính mới ban hành, Luật Tôn giáo tín ngưỡng 2016, hay việc cắt mạng khi xảy ra cuộc tấn công công an ở Đồng Tâm, xử phạt những kẻ đăng tin giả, xử lý hình sự những kẻ tuyên truyền chống Nhà nước hay yêu cầu Facebook, Google xóa bỏ các chỉ trích Nhà nước trên mạng Internet. Họ viện dẫn việc xử lý hình sự Nguyễn Năng Tĩnh “vì những bài đăng bị cáo buộc "phản đối" trên Facebook” hay cộng tác viên RFA Trương Duy Nhất như là “điển hình” Việt Nam không có tự do ngôn luận, tự do Internet.



Năm 2021 Freedom House giảm điểm hầu hết các nước trên thế giới vì cáo buộc quyền tự do bị ảnh hưởng do dịch bệnh, bất ổn kinh tế, xung đột. Việc Freedom House luôn luôn xếp hạng Việt Nam thấp điểm vì chỉ có một đảng bất chấp mọi sự tiến bộ về bình đẳng giới, chống buôn người, gia tăng phát triển chỉ số kinh tế, xã hội, giáo dục cũng như niềm tin và tín nhiệm của người dân với chính quyền được các tổ chức quốc tế khác thừa nhận và xếp hạng cao hàng đầu thế giới và khu vực cho Việt Nam là đủ để thấy, “góc nhìn” của Freedom House đã bị “đóng khung” và “ác cảm đặc biệt” với Đảng, Chính phủ Việt Nam, không thể chấp nhận bất cứ “tiến bộ” nào về dân sự, chính trị đang diễn ra ở Việt Nam. Năm 2020 đến nay, Việt Nam đang là điểm đến lý tưởng trong đại dịch hoành hành cả thế giới được thừa nhận tràn ngập trên truyền thông thế giới, với những tổng kết, đánh giá như:

- Nhờ có cơ chế “độc đảng” và sự đoàn kết, tín nhiệm của dân chúng, làm tốt xử lý tin giả, tin sai sự thật mà Việt Nam đã thành công trong chống dịch CoVid-19 kiểu con nhà nghèo.

- Việt Nam có giá dịch vụ Internet và sự tiếp cận Internet thuộc hàng rẻ nhất và tiện lợi nhất thế giới.

- Việc xử lý tin giả tin sai sự thật và yêu cầu trách nhiệm của các nhà cung cấp mạng như Facebook, Google chưa bao giờ thành chủ đề nóng toàn cầu như những năm gần đây, nhất là trong đại dịch và chống khủng bố. Mỹ, các nước EU và nhiều nước nằm trong nhóm “ưu ái điểm cao” của Freedom House đang “học” Việt Nam siết chặt và kiểm soát tin giả, tin sai sự thật trên Internet. Chưa khi nào luật kiểm soát tin giả nở rộ như vậy trên khắp thế giới đã minh chứng cho thấy hướng đi đúng đắn và quyết liệt của Việt Nam trong lĩnh vực này đã giúp Việt Nam chống dịch bệnh thành công, giữ Việt Nam thành “ốc đảo yên bình nhất thế giới” hiện nay.

Đọc báo cáo này của Freedom House, không ít dân mạng Việt Nam chế nhạo rằng, họ đang không biết bằng cách nào để gõ phím, đọc báo cáo và phản hồi lại comment về những đánh giá này trên mạng xã hội từ Việt Nam!!!.

Báo chí Việt Nam cũng đã đăng không ít bài tố cáo Freedom House tài trợ tiền, hậu thuẫn nhiều mặt cho những kẻ chống Nhà nước, mưu đồ lật đổ chế độ chính trị hiện nay ở Việt Nam, kể cả tổ chức như Hội Anh em dân chủ trong nước cho đến tổ chức khủng bố như Việt tân. Kẻ mà một tay thì tài trợ, nuôi dưỡng những kẻ, những tổ chức hoạt động lật đổ Chính phủ Việt Nam, tay kia công bố báo cáo xếp hạng nhân quyền Việt Nam, đủ để ta mở rộng tầm nhìn về một kẻ “vừa đá bóng vừa thổi còi” này.

Trên thế giới, Freedom House nổi tiếng vì nhiều lần báo chí, dư luận trên thế giới đã vạch rõ bộ mặt, bàn tay xấu xa của Freedom House khi ủng hộ, giúp đỡ “công đoàn Đoàn kết” ở Ba-lan, phe đối lập ở Philippines, phát động chương trình đào tạo về nhân quyền cho những phần tử chống đối ở Ðông và Trung Âu, khuyến khích công đoàn và người lao động tham gia các hoạt động bí mật, qua đó can thiệp vào công việc nội bộ của một số nước ở Ðông và Trung Âu; đồng thời Freedom House không chỉ ủng hộ, mà tham dự vào việc lật đổ chính quyền ở Serbia, Ukraina, Kyrgyzstan…

Ngày 11/3, Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam đã phản đối bản báo cáo này của Freedom House với lập luận rằng: Chính sách nhất quán của Nhà nước Việt Nam là thúc đẩy quyền con người, trong đó có các quyền tự do cơ bản được quy định cụ thể trong Hiến pháp 2013 cũng như nhiều văn bản pháp luật liên quan. Trong những năm qua, Việt Nam không ngừng hoàn thiện hệ thống chính sách pháp luật để triển khai nhiều biện pháp cụ thể, đảm bảo tốt hơn quyền con người, quyền công dân, tích cực tham gia hợp tác quốc tế về quyền con người.



Người phát ngôn Bộ Ngoại giao nêu một ví dụ điển hình là trong khuôn khổ Cơ chế Rà soát định kỳ phổ quát (UPR) chu kỳ lần thứ III của Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc vào năm 2019, các nước quan tâm đã tham gia đông đảo tại phiên họp. Đại đa số ý kiến các nước đã đánh giá cao nỗ lực và thành tựu, ủng hộ cách tiếp cận của Việt Nam, cũng như là đưa ra các kiến nghị có tính chất xây dựng.

Được biết, với nguồn kinh phí được tài trợ từ Chính phủ Mỹ và một số nước Châu Âu, Freedom House tài trợ, trả công cho các thành viên VOICE, BPSOS hay một số tổ chức, cá nhân chống Nhà nước Việt Nam làm báo cáo nhân quyền cho Freedom House lấy làm dữ liệu và căn cứ chấm điểm tự do chính trị, dân sự cho Việt Nam.

Với nhãn quan thù địch như vậy, chúng ta trông mong gì vào sự khách quan, công tâm của Freedom House trong xếp hạng tự do dân chủ cho cả thế giới nói chung, Việt Nam nói riêng?

 Nguyễn Biên Cương

Tham khảo

 

(1) https://freedomhouse.org/countries/freedom-world/scores

(2) https://vtv.vn/chinh-tri/viet-nam-neu-quan-diem-truoc-bao-cao-cua-freedom-house-cho-rang-viet-nam-khong-co-tu-do-20210311164158785.htm

(3) https://nhandan.com.vn/baothoinay-chinhtri-thuocdang/nha-tu-do-lai-gio-tro-vu-cao-315741

Thứ Năm, 18 tháng 3, 2021

Ước vọng chiến tranh của giới "chống Cộng" có hợp với lòng dân?



Từ nhiều năm nay, một bộ phận không nhỏ trong giới tự nhận là “đấu tranh dân chủ” hay “chống Cộng” đã không ngừng nuôi hy vọng rằng Chiến tranh Thế giới thứ III sẽ sớm nổ ra, để Mỹ và các nước đồng minh phương Tây lật đổ các nước xã hội chủ nghĩa giùm họ. Tỉ lệ những kẻ đội lốt đấu tranh dân chủ nuôi hy vọng này ngày càng tăng lên, do hầu hết các cuộc cách mạng đường phố trên khắp thế giới đã lần lượt thất bại, khi không đem đến bất cứ kết quả nào ngoài nội chiến, ngoại thuộc và nghèo đói. Hy vọng này chính là một trong những lý do khiến đa phần giới “chống Cộng” người Việt ủng hộ những chính khách phương Tây hiếu chiến, ra vẻ chống Trung Quốc và chống Cộng nhiệt tình, như cựu tổng thống Donald Trump.

Mới đây, khi tình hình địa chính trị trong khu vực trở nên căng thẳng với cuộc đảo chính ở Myanmar, cùng xung đột ở biên giới Trung-Ấn và eo biển Đài Loan, hy vọng của giới “chống Cộng” vào Chiến tranh Thế giới thứ III lại được thắp sáng trở lại. Chẳng hạn, hôm 15/03, bút danh Tân Phong của đảng Việt Tân đã bình luận rằng những ngày trước Đại hội sắp tới của Đảng Cộng sản Trung Quốc (sẽ diễn ra vào năm 2022) là “thời điểm tuyệt vời” “để vạc dầu biển Đông bùng cháy” trong một “cuộc chiến tranh Định Mệnh” nhằm tiêu diệt Trung Quốc, từ đó khẳng định bá quyền độc tôn của mô hình chính trị phương Tây:



Một số nhà chống Cộng comment dưới bài viết cũng không giấu mong muốn chiến tranh của mình:



Mong muốn chiến tranh của giới chống Cộng xuất phát từ giả định rằng nếu Mỹ dùng vũ lực để buộc Trung Quốc thay đổi chế độ, thì chế độ chính trị ở Việt Nam cũng sẽ phải thay đổi theo. Tuy nhiên, họ không nhìn thấy cái thực tế rằng thể chế chính trị đến từ các điều kiện văn hóa, nhân khẩu, kinh tế và địa chính trị, chứ không thể do nước ngoài áp đặt. Dù có hay không có Trung Quốc, mô hình chính trị ở Việt Nam cũng không thể thay đổi đột ngột, và thành phần há miệng chờ sung, dựa hơi ngoại quốc như họ cũng không có tí trọng lượng nào trong nền chính trị này.

Còn nhớ, khi giàn khoan HD-981 xâm phạm chủ quyền lãnh hải Việt Nam, làm nổ ra nhiều cuộc biểu tình phản đối của người Việt trong và ngoài nước, ông Nguyên Ngọc từng cầu mong giàn khoan này đừng rút đi để nuôi dưỡng xung đột, để tạo cơ hội cho “giới đấu tranh dân chủ” nuôi dưỡng phong trào “bài Trung, chống Cộng”, tạo tiền đề gây dựng lực lượng chính trị đối lập chờ thời tạo chính biến nhờ cách mạng đường phố. Thô thiển hơn, Bùi Hằng và nhóm chống cộng - biểu tình viên chuyên nghiệp thời đó, cũng thắp đàn cầu nguyện Trung Quốc tấn công Việt Nam, không nằm ngoài ý đồ kích động chiến tranh Việt-Trung để Mỹ và phương Tây can thiệp, đem cơ hội lật đổ chế độ hiện nay.





Có thể thấy rõ, ước vọng chiến tranh của họ đang đi ngược lại lợi ích của tuyệt đại đa số người dân Việt Nam, vốn mong cầu hòa bình để phát triển kinh tế và văn hóa. Làm chính trị mà dựa vào nước ngoài, thay vì dựa vào người dân, thì dù mượn khẩu hiệu gì cũng không thể xem là dân chủ. 

Nguyễn BIên Cương

Chủ Nhật, 7 tháng 3, 2021

Vì sao các nhà zân chủ cuồng Trump phản đối vaccine ngừa COVID-19?

 

Ngày 24/02/2021, Việt Nam đã nhập khẩu lô vaccine ngừa COVID-19 đầu tiên. Ngay sau sự kiện này, các nhà chống Cộng ủng hộ cựu Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhanh nhảu kêu gọi người dân tẩy chay tiêm vaccine, để không bị các tập đoàn y tế và Nhà nước “lợi dụng”. Họ thậm chí còn tung ra nhiều thông tin sai sự thật về vaccine và dịch COVID-19 – như tin đồn rằng tất cả vaccine ngừa COVID-19 đều đang trong giai đoạn thử nghiệm, rằng vaccine không có tác dụng kháng virus hay ngăn truyền bệnh, ngược lại còn khiến người được tiêm bị nhiễm bệnh và tăng nguy cơ tử vong:




Thông điệp tẩy chay vaccine thực ra không mới. Nó đã hiện diện thường xuyên từ thế kỷ 19, khi các nhóm tôn giáo cực đoan phản đối việc tiêm vaccine vì cho rằng nó phản tự nhiên, đi ngược lại ý muốn của Chúa. Trong thế kỷ 20, quan điểm chống vaccine mất dần tầm ảnh hưởng, do vaccine đã thành công trong việc ngăn ngừa hoặc xóa bỏ nhiều dịch bệnh nguy hiểm, chẳng hạn như bệnh đậu mùa, thứ từng giết chết 1/7 trẻ em ở Châu Âu. Tuy nhiên, khi dịch bệnh đã bị đẩy lùi, dư luận lại bắt đầu dồn sự chú ý vào những thiệt hại về sức khỏe hoặc nhân mạng do vaccine có phản ứng phụ. Việc này đã khiến các phong trào chống vaccine lớn mạnh trở lại. Khi tranh cử Tổng thống Mỹ, ông Trump từng công khai bài xích vaccine, có lẽ để tìm kiếm sự ủng hộ của các nhóm tôn giáo.



Chẳng hạn, hồi năm 2015, Trump từng công khai hoài nghi liệu vaccine có gây bệnh tự kỷ hay không (trong khi đây là một thông điệp quen thuộc của phong trào chống vaccine). 



Sau đó, trong thời gian tranh cử sơ bộ của đảng Cộng hòa năm 2016, Trump từng nói ông chưa từng tiêm vaccine phòng cúm. Ông nói: "Tôi không thích ý tưởng tiêm một chất độc hại nào đó vào cơ thể. Về cơ bản đó là những gì họ làm". Chính những phát ngôn này của Trump đã khiến một bộ phận không nhỏ những người ủng hộ ông trở thành người chống vaccine. Theo kết quả khảo sát được tổ chức phi chính phủ Kaiser Family Foundation công bố hôm 15/12/2020, có tới 42% người thuộc đảng Cộng hòa chần chừ tiêm vaccine, trong khi tỷ lệ này của đảng Dân chủ chỉ là 12%.

Đáng tiếc, những người này không hiểu rằng Trump chỉ giả vờ chống vaccine để câu kéo lá phiếu của họ.

Đến chiến dịch tái tranh cử năm 2020, Trump lại coi vaccine Covid-19 như một vũ khí chính trị lợi hại. Ông thường xuyên hứa hẹn về một loại vaccine được ra mắt trước ngày bầu cử, đồng thời nhiều lần gây sức ép để Cơ quan Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Mỹ đẩy nhanh quá trình phê duyệt vaccine.

Ngày 02/03/2021, cố vấn của Trump tiết lộ với đài AFP rằng vợ chồng ông đã tiêm vắc xin COVID-19 liều đầu tiên vào tháng 01/2021 trước khi rời Nhà Trắng, và hiện đã tiêm xong liều thứ 2.

Như vậy, trong khi Trump không từ chối liều vaccine để cứu mạng sống của mình, ông đã đẩy những người ủng hộ ông vào cuộc chiến chống vaccine, chỉ để ông giành được thêm phiếu trong đợt tranh cử. Một lần nữa, Trump lại đổi mạng sống của dân lấy lá phiếu.

Có phải đây là bản sắc của nền dân chủ Mỹ mà những nhà chống Cộng phò Trump muốn du nhập vào Việt Nam?

Nguyễn Biên Cương

Thứ Ba, 2 tháng 3, 2021

Bức tượng vàng của Donald Trump: sự lên ngôi của chủ nghĩa dân túy và cuộc khủng hoảng của nền dân chủ Mỹ!

 

Trong một hội nghị bàn về tương lai của phong trào bảo thủ Mỹ, diễn ra ở Florida hôm 27/02, Ban Tổ chức đã dựng lên một bức tượng vàng khắc họa cựu Tổng thống Mỹ Donald Trump. Bức tượng mô tả Trump trong một diện mạo khá kì cục: trên diện áo vest, dưới mặc quần đùi in cờ Mỹ và đi dép tông, tay cầm chiếc đũa thần, và toàn thân thấp lùn như một nhân vật trong tranh biếm họa. Trong khi những người dự hội nghị đua nhau chụp ảnh với bức tượng và bày tỏ sự trung thành với ông Trump, những người hoài nghi đã chế ảnh giễu nhại bức tượng, và coi thái độ sùng kính này như một trò cười. 

Chẳng hạn, meme này mô tả sư biến thái của phong trào bảo thủ Mỹ, khi họ chuyển từ việc tôn thờ chúa Jesus sang tôn thờ bức tượng vàng của Donald Trump - chẳng khác gì những người Do Thái đi theo Moses bỏ thờ Chúa để thờ tượng bò vàng, vì thế vi phạm điều răn “không thờ ngẫu tượng”:



Thực vậy, tệ sùng bái cá nhân đã chi phối không khí của sự kiện vừa nêu, đến nỗi Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA) phải giật title rằng “Trump là thần tượng thống lĩnh hội nghị của những người bảo thủ”. Sự sùng bái này hé lộ một làn sóng dân túy chưa hạ nhiệt, vì đang được duy trì bằng cả thái độ của Trump, của những đảng viên Cộng hòa, lẫn của bộ phận quần chúng tôn thờ Trump như một ông thánh.

Về phía Trump, cựu luật sư riêng Michael Cohen vừa trả lời báo chí rằng Trump tin "ông ấy là Chúa" sau khi được dựng tượng vàng tại hội nghị. Cohen nói:"Ông ấy thực sự thích thú với tiếng hò reo từ đám đông. Điều ấy thậm chí trở nên thú vị hơn với bức tượng vàng Donald Trump. Giờ đây ông ấy thực sự nghĩ mình là Chúa khi mọi người xếp hàng dài để chụp ảnh với bức tượng".

Thái độ vĩ cuồng của Trump cũng được tiếp sức bởi các đảng viên Cộng hòa trung thành với ông. Theo lời VOA, “tại hội nghị, các diễn giả tiếp tục tung ra những thông tin sai lạc và thuyết âm mưu về cuộc bầu cử năm 2020, với các Ban Hội luận truyền bá những tuyên bố sai trái về gian lận cử tri”, dù những tuyên bố này “vốn đã bị các tòa án, quan chức bầu cử cấp bang và chính quyền Trump bác bỏ”. Những đảng viên trung thành với Trump cho rằng họ cần Trump để lôi kéo đám đông, nhằm thắng các cuộc bầu cử sắp tới. Chẳng hạn, trong khi một số lãnh đạo của đảng Cộng hòa lo rằng ông Trump sẽ làm suy yếu tương lai chính trị của đảng nếu ông và các thuyết âm mưu của ông tiếp tục thống trị nền chính trị phong trào bảo thủ, thì Thượng nghị sĩ Rick Scott của Florida nói tại hội nghị như sau:

“Chúng ta sẽ không chiến thắng trong tương lai bằng cách cố gắng quay trở lại vị thế ngày xưa của Đảng Cộng hòa. Nếu chúng ta làm vậy, chúng ta sẽ đánh mất cơ sở ủng hộ là tầng lớp lao động mà Tổng thống Trump đã thổi lửa nhiệt tình. Chúng ta sẽ thất bại trong các cuộc bầu cử trên khắp cả nước.”

Các nhóm quần chúng thờ Trump cũng không phụ sự kỳ vọng của các đảng viên Cộng hòa. Đơn cử, một số con nhang người Việt thậm chí đã tôn Trump lên làm “vua”, và đòi đưa “vua” trở lại, mà không thèm quan tâm đến hiệu lực của cuộc bầu cử dân chủ hồi tháng 11 năm ngoài:



Xu hướng dân túy mà Donald Trump đại diện dường như đang tiết lộ một cuộc khủng hoảng của nền dân chủ Mỹ. Tại đó, tệ sùng bái cá nhân lấn át tinh thần thượng tôn Hiến pháp, nhu cầu thắng cử lấn át sự trung thực. Dường như khủng hoảng đã bắt rễ trong những điểm yếu chưa được khắc phục của mô hình dân chủ tư sản – như việc các nhóm lợi ích chi phối kết quả bầu cử bằng tiền quảng cáo chính trị, hoặc việc những kẻ độc tài có thể thắng cử bằng cách kích động đám đông. Nếu đảng Dân chủ chỉ tập trung phục hồi trật tự toàn cầu của Mỹ (thứ phục vụ lợi ích của các tập đoàn tư bản thay vì lợi ích của người lao động), họ sẽ không thể chấm dứt xu hướng dân túy của Trump, và giữ cuộc khủng hoảng hiện nay trong tình trạng chưa có lối thoát.

Nguyễn Biên Cương

Thứ Ba, 23 tháng 2, 2021

Cải cách chính trị ở Việt Nam: nên bắt chước Mỹ hay dựa vào thành tựu thực tế?

 

Dù Đại hội Đảng XIII đã kết thúc, nhiều tổ chức, cá nhân chống đối vẫn tiếp tục công kích công tác nhân sự của Đại hội XIII. Họ tuyên truyền rằng qua Đại hội XIII, có thể thấy nền chính trị Việt Nam thiếu 2 đặc điểm là tính tự do và tính bình đẳng.

Về tính tự do, họ cho rằng trong khi cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ gay cấn đến phút cuối cùng, dư luận đoán được kết quả nhân sự cao cấp của Đại hội XIII từ trước khi Đại hội được tổ chức. Trong khi người dân Việt Nam quan tâm đến cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ và biết mọi thông tin về các ứng viên Tổng thống, họ không quan tâm và không được biết thông tin đáng kể gì về các ứng viên của Đại hội XIII. Lý do của khác biệt này là Tổng thống Mỹ được người dân bầu một cách công khai, trong khi các lãnh đạo Việt Nam chỉ được Trung ương Đảng bầu ra một cách bí mật. Từ đó, họ tuyên truyền rằng nền chính trị Việt Nam phi dân chủ, vì nằm ngoài tầm với của người dân thường, chỉ thuộc về Đảng viên Đảng Cộng sản.




Về tính bình đẳng, họ viết rằng dàn lãnh đạo mới của Đại hội XIII vẫn chủ yếu bao gồm các gương mặt cũ, với độ tuổi ngày càng cao, tỉ lệ công an, quân đội ngày càng cao, tỉ lệ nữ giới ngày càng thấp… Họ cũng viết rằng miền Nam có quá ít đại diện trong nhân sự lãnh đạo kỳ này, dù đây là đầu tàu kinh tế của cả nước. Từ đó, họ vẽ ra một bức tranh bất bình đẳng, theo đó quyền lực ở Việt Nam đang bị tước khỏi tay người làm kinh tế để chuyển vào tay công an, quân đội và Đảng viên “bảo thủ”, hoặc bị tước khỏi tay phụ nữ để chuyển vào tay nam giới…

Sau đó, lấy cớ là để cải thiện tính tự do và tính bình đẳng của nền chính trị Việt Nam, các trang chống đối đưa ra một số đòi hỏi – như kêu gọi bầu trực tiếp lãnh đạo tại các kỳ Đại hội Đảng; kêu gọi tranh cử trong Đại hội Đảng; kêu gọi Đảng Cộng sản tách đôi; kêu gọi chuyển đổi sang mô hình đa đảng, tam quyền phân lập, báo chí và tư pháp độc lập…

Tuy nhiên, dù thu hút rất nhiều Like, Share ở hải ngoại, những thông điệp tuyên truyền trên không tránh khỏi tự lột trần những điểm bất hợp lý:

Thứ nhất, dù tự xưng là quốc gia “lãnh đạo” thế giới về mặt tự do và bình đẳng, bản thân nước Mỹ cũng có vấn đề trong 2 giá trị này. Tự do ở Mỹ là tự do của kẻ có tiền và kẻ mạnh. Qua việc số tiền chi cho quảng cáo chính trị trong cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ liên tục đạt mức kỷ lục trong những nhiệm kỳ gần đây, có thể thấy không ai có thể giành quyền lực ở Mỹ nếu không có tiền ủng hộ từ các doanh nghiệp - tài phiệt. Về vấn đề bình đẳng, khoảng cách giàu nghèo ở Mỹ cũng đang liên tục tăng lên. Đơn cử, khi dịch COVID-19 bùng phát vào năm 2020, chính sách của FED để cứu thị trường chứng khoán Mỹ đã khiến top 20% người có thu nhập cao nhất nước nhanh chóng giàu lên, trong khi số người Mỹ trưởng thành không đủ ăn vẫn lên đến 30 triệu, tăng 28% so với trước đại dịch. 

Gần đây nhất là thảm họa bão tuyết ở Texas càng cho thấy, những lãnh đạo dân bầu trực tiếp đã "phũ phàng và sòng phẳng" ra sao khi dân chúng gặp nạn (thượng nghị sỹ bang thì bỏ dân đi hưởng nắng ấm, thị trường thì khuyên dân tự xoay xở, đừng học đòi thứ phúc lợi kiểu xã hội chủ nghĩa), giới tư bản điện đã tranh thủ "đốt đền" bằng "bán điện theo giá thị trường" với hóa đơn gây sốc cho người dân thế nào.

Ở góc độ "nhân quyền quốc tế", nhiều chính sách của nước Mỹ - như việc xâm lược Iraq để tìm một “vũ khí hủy diệt hàng loạt” không có thật - chẳng khác gì đang hiến tế người nghèo để vỗ béo những người giàu kiếm tiền từ dầu mỏ và thị trường quốc tế. Vì vậy, dù nhu cầu cải thiện tính tự do và bình đẳng luôn đặt ra với mọi nền chính trị, kể cả nền chính trị Việt Nam, việc chọn Mỹ làm khuôn để bắt chước là thiếu suy nghĩ.

Thứ hai, năng lực của một hệ thống chính trị không nằm ở chỗ nó có tuân theo các chuẩn của nước ngoài không, mà nằm ở chỗ nó có chọn được các lãnh đạo có năng lực và đem lại các thành tựu thực tiễn hay không. Trong nhiệm kỳ vừa qua, hệ thống chính trị của Việt Nam đã gạt bỏ được nhiều lãnh đạo thiếu khả năng và đạo đức, trong khi các lãnh đạo khác như Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam… đã được quốc tế, dân chúng đánh giá cao về năng lực quản trị, đặc biệt qua các thành tựu phát triển kinh tế, cân bằng ngoại giao và ngăn chặn dịch COVID-19. Những thành tích đó thể hiện độ tin cậy của thể chế hiện nay, nhất là khi nhiều quốc gia trên toàn cầu đang rơi vào khủng hoảng, chiến tranh, nghèo đói do kẹt trong chuyển đổi thể chế hoặc tranh chấp địa chính trị.

Thứ ba, khi đề xuất những giải pháp “cải cách thể chế”, các trang "zân chửi" đã không căn cứ vào bất cứ cơ sở hạ tầng sẵn có nào trong xã hội Việt Nam. Vì vậy, những đề xuất của họ chỉ là lời nói suông, không có giá trị thực tiễn.