Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2014

Giá trị dân chủ, nhân quyền Mỹ qua vụ Snowden?

Những thông tin về vụ scandal Edward Snowden giờ đã tạm lắng xuống, ít ai còn nhắc đến anh này. Nhưng có thể nói, vụ việc này thêm một bằng chứng nữa cho thấy những giá trị dân chủ, nhân quyền mà Mỹ cổ súy thực chất bảo vệ chính lợi ích của nước Mỹ, là thứ vũ khí lợi hại để Mỹ kiểm soát trật tự thế giới theo cách của Mỹ và đặc biệt, nó là bài học đắt giá cho những kẻ mang danh đấu tranh dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam còn ảo tưởng về Mỹ. Bài viết gồm hai phần:

Phần I: Vì sao họ cuồng Mỹ?

Phần II: Vì sao họ thất bại suốt hơn 40 năm qua?

 

Vì sao họ cuồng Mỹ?

 

Lập luận của những người cổ súy Việt Nam đi theo Mỹ là Mỹ không cai trị “thuộc địa”, những nước theo Mỹ đều có cửa để “hòa bình và thịnh vượng”, không phải đầu tư cho quân đội chỉ tập trung lo cho kinh tế, Mỹ đề cao những giá trị cá nhân, chủ nghĩa thực dụng, không bị rào cản về khuôn mẫu đạo đức, truyền thống dân tộc cản trở bản năng thụ hưởng tự do cá nhân… Giá trị do Mỹ tạo ra có sức hút khó cưỡng lại, bởi vậy không nghi ngờ gì khi Mỹ luôn có lượng fan cuồng khắp mọi ngóc ngách trên thế giới sẵn sàng chào bán lợi ích dân tộc cho Mỹ, chấp nhận thế giới chỉ có một ông vua xứng đáng cai trị, tức trong tư tưởng của họ đã chấp nhận thà làm nô lệ cho Mỹ còn hơn đế chế khác.

 

Nhìn lại lịch sử nước Mỹ, có thể nói đó là một đất nước non trẻ nhưng đã tạo dựng được một đế chế hùng mạnh. Thế hệ lãnh đạo kỳ tài như Oasinhton đã đặt nền móng cho những giá trị Mỹ và sức mạnh Mỹ hiện nay. Cả thế giới nhìn sự phát triển của Mỹ với con mắt nể phục, vừa thích thú vừa sợ hãi, vừa yêu lại vừa căm ghét. Từ một thuộc địa của nước Anh mà giờ đây Mỹ chi phối cả thế giới theo sự sắp đặt của mình, bất kể họ yêu hay hận Mỹ. Nay cả thế giới còn đang tranh cãi rằng hiện thế giới là đơn cực đang do Mỹ kiểm soát hay đa cực, tức EU, Nga, Trung Quốc đã đủ sức đối trọng được với Mỹ, song rõ ràng rằng hiện nay, chưa ai mạnh hơn được Mỹ, cho dù sức mạnh đó đang bị thách thức nghiêm trọng. Từ WTO đến TPP hay hàng loạt định chế thương mại tương tự Mỹ áp đặt các nước theo “luật chơi” của Mỹ bất chấp những thua thiệt phải gánh chịu.

 

Giá trị dân chủ, nhân quyền là vũ khí văn hóa mềm do Mỹ khởi xướng nhưng có sức công phá không kém gì bom nguyên tử. Không ai phủ nhận được ưu thế, lợi ích đem lại từ những giá trị này. Chính Chủ tịch Hồ Chí Minh là người đưa Chủ nghĩa Mác về Việt Nam để giải phóng dân tộc nhưng ngay bản Tuyên ngôn độc lập do Người viết thể hiện Người khát khao mong đem những giá trị nhân bản của Mỹ vào Việt Nam. Bản thân Người cũng ba lần bảy lượt muốn kết thân với Mỹ nhưng thất bại vì Pháp lúc đó mới là đồng minh của Mỹ, không đời nào Mỹ bỏ đồng minh hùng mạnh đang giúp Mỹ khống chế cục diện khu vực này nghía đến chính quyền non yếu kia. Hiện nay để kiểm chế Trung Quốc, ai cũng thấy rõ Mỹ cần Việt Nam làm đồng minh trong chính sách hướng Đông – chứng tỏ Mỹ xác định Trung Quốc là “kẻ thù lợi ích” chiến lược của nước Mỹ. Điều này càng khiến cho các fan cuồng Mỹ cho rằng, cơ hội này Việt Nam không nên bỏ qua để đạt sức mạnh như Hàn Quốc, Nhật, Xinhgapore… Những thành phần cơ hội chính trị nhìn thấy cơ hội, nếu thể chế hiện hành không theo xu thế này thì Mỹ sẽ ủng hộ họ lật đổ chế độ là tất yếu! Họ hân hoan rằng, cả thế giới còn chẳng chống nổi Mỹ thì Việt Nam vừa yếu vừa kém đòi “độc lập và bình đẳng” với Mỹ là hoang tưởng.

 

Điều đó giải thích tại sao họ không chịu thừa nhận bản chất đế quốc của Mỹ qua cái gọi là giá trị dân chủ, nhân quyền, kiên quyết cố thủ trong thành trì “cuồng Mỹ” của mình.

 

Họ có nhìn thấy số phận các nước Châu Mỹ la tinh sát cạnh Mỹ còn thê thảm hơn Việt Nam, Ukcraina cạnh Trung Quốc và Nga không? Giả sử Nhật Bản, Hàn Quốc được đặt ở Châu Mỹ la tinh chắc chắn số phận đã khác. Họ cho rằng, Mỹ cần Việt Nam mạnh để chế ngự Trung Quốc, chống  và kiềm chế Trung Quốc cho Mỹ nên số phận Việt Nam sẽ không thể như các quốc gia bên cạnh Mỹ, như Cuba chẳng hạn khi Mỹ bất chấp cả thế giới vẫn duy trì chính sách cấm vận cay nghiệt bao vây anh cộng sản cứng đầu cứng cổ này.

 

Họ nhìn thấy “giá trị kép” về dân chủ, nhân quyền của Mỹ không? Chính thể nào theo Mỹ thì Mỹ lờ đi các các vi phạm dân chủ, nhân quyền, tức “vi phạm luật” của mình, chỉ khi họ chống Mỹ hoặc con bài đó đã hết thời với Mỹ thì “luật” đó mới được đem ra áp dụng. Mỹ luôn có trong tay cây gậy và củ cà rốt để duy trì quyền lực và sức mạnh với bất cứ “đối tác” nào.

 

Vụ Snowden góp thêm một bằng chứng về quyền lực đứng trên mọi giá trị dân chủ, nhân quyền của Mỹ. Chương trình PRISM giúp Mỹ kiểm soát cả thế giới (tất nhiên chỉ có Mỹ mới có thể làm được điều này khi cả thế giới sử dụng phần mềm do Mỹ sản xuất, nắm bản quyền). Nó giải thích vì sao một nước Mỹ sùng bái tự do cá nhân, dân chủ, nhân quyền đến thế mà vẫn an toàn và nhiều tội phạm đến vậy. Nó cũng giải thích vì sao Mỹ “ràng buộc thế giới” theo các giá trị dân chủ, nhân quyền bởi khi đó Mỹ vẫn luôn vững mạnh còn sinh mệnh chính trị của các thể chế thế giới mạnh hay yếu, sinh hay tử đều nằm trong tầm kiểm soát của Mỹ.

 

Vì sao họ thất bại suốt hơn 40 năm qua?

 

Dù Mỹ mạnh và sử dụng rất hiệu quả con bài dân chủ, nhân quyền thao túng thế giới, nhưng sao fan cuồng Mỹ ở Việt Nam hơn 40 năm qua vẫn thất bại thê thảm.

 

Phân tích sức mạnh và bản chất của đế chế Mỹ như bài viết phần I không phải là ta tuyệt đối hóa quyền lực của Mỹ, rồi e sợ và lệ thuộc vào Mỹ. Chơi với Mỹ phải hiểu rõ luật và bản chất của Mỹ mà hành xử. Vì sao chế độ VNCH bị Mỹ bỏ rơi dù đã hưởng quá nhiều đặc ân của Mỹ bởi nó quá yếu kém. VNCH là bài học cho Mỹ thấy, Mỹ cần đồng minh mạnh giúp Mỹ khống chế cục diện chứ không cần đồng minh nhu nhược, bệ rạc, chỉ biết thụ hưởng. Kinh nghiệm và bài học lịch sử quá đau thương đó cũng đã giúp người Việt khôn ngoan hơn trong ứng xử với các đế chế của thế giới. Phần lớn người dân Việt Nam đều yêu thích và khát khao hướng tới các ưu điểm của giá trị dân chủ, nhân quyền của Mỹ nhưng lại ủng hộ chính sách ngoại giao “tự lực tự cường” và “đu dây” của chính quyền hiện nay.

 

Thương thay cho những đệ tử lưu ninh của Mỹ khi họ không thể nào chấp nhận được hiện thực là thể chế hiện nay vẫn theo học thuyết cộng sản Mác-Lênin - kẻ thù truyền kiếp từng uy hiếp sức mạnh của Mỹ mà Mỹ vẫn hướng tới đối tác chiến lược với Việt Nam, vẫn là “đồng minh” với Việt Nam trên thế trận ngoại giao, kinh tế. Chính sách ngoại giao đa phương của Việt Nam đang khiến Mỹ nể phục và chấp nhận, bởi chính sách đó dù không thể khiến Việt Nam lệ thuộc vào Mỹ những vẫn phục vụ lợi ích của Mỹ trong việc kiềm chế Trung Quốc.

 

Đường lối chính trị hiện nay của Việt Nam là đang tìm cách “vận dụng” lý tưởng cộng sản trong bối cảnh chính trị và hoàn cảnh lịch sử đã biến đổi. Thế giới quan, nhân sinh quan và tư duy biện chứng của Chủ nghĩa Mác vẫn hoàn toàn khoa học, đang giúp thể chế Việt Nam hiện nay “ứng phó” và “giải quyết” các vấn đề đúng hướng. Để đương đầu với nguy cơ lệ thuộc, thách thức tụt hậu, khó khăn trong chính sách đối nội, đối ngoại hiện nay, đòi hỏi Đảng, Nhà nước khắc phục “lỗi hệ thống” hay còn gọi là thay đổi cơ chế sao cho thích nghi với chuyển biến trong thời đại mới mà vẫn giữ được nền độc lập, vẫn phát triển kinh tế, vẫn đem lại giá trị dân chủ, nhân quyền đích thực cho người dân. Bởi vậy, nhìn về tổng thể, dù kinh tế vẫn còn chưa tương xứng như mong muốn hay lộ trình Đảng, Nhà nước hoạch định, dù còn đương đầu với nhiều thứ quốc nạn, dù phải đối phó đồng thời với chính sách “diễn biến hòa bình” mới của Mỹ -Phương Tây và chính sách bá quyền Trung Quốc, thậm chí đã có lúc chủ quyền bị đe dọa tưởng như ngàn cân treo sợi tóc, nhưng người dân vẫn tin và ủng hộ chính quyền hoàn toàn. Đám tang của Đại tướng Võ Nguyên Giáp hay dòng người đổ về Lăng Bác cho thấy ngay con số cơ học đong đếm được rằng, niềm tin vào đường lối đúng đắn do lãnh tụ trên khởi xướng không hề lung lay. Thời đại Hồ Chí Minh - Võ Nguyên Giáp gây dựng nên vẫn đang ngự trị và vững vàng trước sóng gió.

 

Họ không thể lý giải nổi vì sao làn sóng “dân chủ, nhân quyền” của Mỹ đang càn quét khắp các châu lục mà chưa chịu tới Việt Nam, rồi quay sang chửi bới dân tộc ngu muội, phần lớn thế hệ trẻ hiện nay đã là “con cừu” không còn tinh thần phản kháng. Với thứ cuồng Mỹ đến bệnh hoạn mà không chịu hiểu Mỹ này, rồi đến lúc chính Mỹ sẽ chán ngán họ đến tận cổ, xem họ như những con bệnh cần phải cứu chữa chứ không phải là những “người cộng sản” hiện nay.

 

Vụ Snowden cho thấy, chính Mỹ cũng đang phải đương đầu với hệ lụy về chính sách dân chủ, nhân quyền của họ. Snowden được chính thể Mỹ ưu ái bằng lợi ích vật chất khủng, như chính băn khoăn của fan Mỹ “Willy Canada mình không thích Snowden vì một lý do như thế này: anh ta mới 29t, được hưởng mức lương là 200k usd một năm, được hưởng nhiều bổng lộc như là nhà ở nơi nghỉ mát Hawaii miễn phí, được đem theo bạn gái v.v.. với ưu đãi và mức lương tương đương một người kế toán, hay giám đốc ngân hàng với kinh nghiệm trên dưới hai chục năm thì tôi thấy anh này hơi bị thần kinh. Nghĩ lại xem nếu ai trong chúng ta được nhà nước XHCNVN ưu đãi một phần ngàn như thế thôi chứ đừng nói là bằng như thế...thì sẽ như thế nào..?”. Nó cho thấy thêm một điều, chủ nghĩa thực dụng đã, đang và sẽ bị lung lay tận gốc rễ khi giá trị vật chất bão hòa và giá trị tinh thần lên ngôi. Nước Mỹ và phương Tây sẽ còn gánh chịu nhiều kẻ “tâm thần” như Snowden hay  Kiwileak. Hiện nay “con đẻ” của chủ nghĩa chống khủng bố của Mỹ là Nhà nước IS đang thu hút hàng ngàn thanh niên được giáo dục và thụ hưởng các giá trị dân chủ, nhân quyền từ khi lọt lòng mẹ nay khủng hoảng, bế tắc rơi vào cực đoan. Nguyên nhân phát sinh ra các “quái thai” này là bởi họ nhận biết bản chất giả dối, hai mặt của thứ  giá trị dân chủ, nhân quyền mà chính quyền cho họ thụ hưởng.

 

Không biết trong tương lai Mỹ sẽ cho ra thứ giá trị nào mới thay cho các giá trị tư bản, tự do, dân chủ, nhân quyền, chống khủng bố…, hy vọng đó không phải là cái gì đó hao hao hướng tới giá trị “cộng sản” để giải quyết bài toán đem lại cảm giác “hạnh phúc” cho con người.

 

Nguyễn Biên Cương

Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2014

Khi “lòng yêu nước” trở nên quá tả khuynh!


Từ sự biểu thị thái độ chống Trung Quốc không được chính quyền, nhân dân ủng hộ, những con người tự nhận “yêu nước chống Trung Quốc”, “đấu tranh dân chủ” ngày càng trượt dài trên con đường điên cuồng và bệnh hoạn. Sau việc Bùi Hằng cầu Trung Quốc đánh Việt Nam, Nguyên Ngọc và các nhân sỹ tiếc nuối giàn khoan HD981 rút lui quá sớm và cảm ơn cái giàn khoan ấy, thì nay các trí thức và đám dân chủ ấy lại đòi “Bạch hóa Hội nghị Thành Đô”, tuyên truyền về cuốn sách có tên “Hồ Chí Minh sinh binh khảo” của người Đài Loan và đòi chính quyền thừa nhận nó. Đã đến lúc cần phải tự hỏi, họ đang “chống Trung Quốc” hay giúp Trung Quốc chống Việt Nam ?

Câu nói của Lênin “Nhiệt tình cộng ngu dốt bằng phá hoại” đã ứng vào cái gọi là “phong trào dân chủ Việt” hiện nay. Loại ra những kẻ cơ hội, đảng phái, thế lực tay sai, bợ đỡ ngoại bang, không thể phủ nhận rằng sau hàng động ngang ngược của Trung Quốc trên Biển Đông, không ít người tham gia vào phong trào No-U trong nước, những người Việt kiều còn nặng lòng với cố quốc nhiệt tình muốn đẩy mạnh phong trào bài Trung ở Việt Nam, thúc đẩy Chính phủ, nhân dân cảnh tỉnh và tìm cách đối phó trước hoạt động xâm lược ngang ngược, thủ đoạn thao túng kinh tế, xã hội Việt Nam của Trung Quốc. Khi bày tỏ lòng yêu nước chân thành, nhiệt tình ấy không đem lại hiệu quả nào, chính quyền không muốn biểu tình , bạo động gây rối loạn xã hội nên ngăn cản, người dân phần đông thừa hiểu sự khó khăn của việc này. Đến như Mỹ, Châu Âu và khắp thế giới đầy nước muốn “Thoát Trung” còn chẳng nổi nữa là Việt Nam sát vách, sát nách, kinh tế đang ngập tràn khó khăn, thử thách. Hơn nữa, những cách thức “Thoát Trung” mà những người yêu nước này, ngoài biểu tình ra không có cách nào khả dĩ, không có chiến lược gia nào, không có việc làm tử tế, bài bản nào khác ngoài sự “biểu thị”, “hô hào” miệng. Không có cách thức nào hiệu quả thực sự thúc đẩy phong trào No-U khi ngọn lửa hừng hực khí thế, thiêu đốt và biến họ ngày càng quá tả, cực đoan, rơi vào bế tắc ..và đây là những gì họ đang làm: BẠCH HÓA HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ!

Ai cũng biết, Hội nghị Thành Đô là dấu mốc phá tan quan hệ băng lạnh, xung đột vũ trang giữa hai nước cùng ý thức hệ Việt – Trung. Trong ngoại giao, sự thỏa hiệp không phải bao giờ cũng giành được hết cái lợi về mình cả. Đó là những bộ não của người cầm quyền sao vừa giành lợi ích lớn hơn với mức thiệt hại là nhỏ hơn để tìm được “thỏa thuận chung” sao cho hai bên đều win-win. Không lạ là vụ kiwileak làm đảo điên nước Mỹ từ Bộ Ngoại giao, Quốc Phòng đến tòa Bạch ốc. Hệ quả của nó, những câu nói đứng trên “lợi ích dân tộc” của Mỹ từ chính những chính khách Mỹ làm tổn thương dân tộc khác, Chính phủ khác đến Chúa cũng bó tay. Vậy nên trước khi nội dung Kiwileak bung ra, Bộ Ngoại giao Mỹ yêu cầu tất cả nhân viên ĐSQ ở các nước có liên quan đến nội dung đã, sẽ bị tiếp lộ chạy tá hỏa đi thanh minh, giải thích…hòng làm giảm căng thẳng, thậm chí chiến tranh, kích động tâm lý bài Mỹ trên khắp thế giới.

Không lạ gì khi luật pháp bất cứ quốc gia nào cũng đều có quy định về việc “giải mật” những công việc hệ trọng của Chính phủ. Thông thường 40-60 năm sau khi sự việc kết thúc, trắng đen đã rõ ràng, khi những cá nhân liên quan không còn sống để chịu điều tiếng, phán xét, khi việc bạch hóa nó không làm rối ren gây hệ lụy tới lợi ích quốc gia…

Hội nghị Thành Đô, Việt Nam phải chịu một số nhượng bộ nhất định. Giới lãnh đạo Việt Nam hiểu và thấu đòn mà ông anh Trung Quốc “dạy dỗ” suốt từ sau năm 1975 kéo đến sau khi Liên Xô sụp đổ quá đủ rồi (ai cũng biết, Việt Nam không nghe lời Trung Quốc đã thống nhất đất nước trong khi Mỹ – Trung đã thỏa hiệp về vô khối lợi ích trên đầu nước Việt). Người hỗ trợ Việt Nam nhiều nhất phục hồi kinh tế sau chiến tranh là Liên Xô tan rã, Mỹ và phương Tây cấm vận, kéo theo đồng minh của họ ở ASEAN cô lập Việt Nam, Trung Quốc tấn công Việt Nam từ tất cả các hướng, biên giới Việt – Trung, Việt –Cam khiến quân dân Việt càng chìm trong thế “ngàn cân treo sợi tóc”. Thời điểm đó các thế lực cơ hội, phản động trong nước trỗi dậy, cho rằng sự tồn tại của thể chế chỉ còn tính bằng ngày, đó là điều dễ hiểu khi những kẻ như Bùi Tín chạy sang Pháp với tràn trề hy vọng sẽ kéo quân về làm Tổng thống nước Việt với sự hậu thuẫn của Pháp, Mỹ.

Nếu nói về “Thoát Trung”, Đảng Cộng sản Việt Nam và Chính phủ Việt Nam với chính thế hệ lãnh đạo hiện nay đang hiện diện từng “Thoát Trung” cực đoan, hữu khuynh hơn ai hết, vì lợi ích dân tộc họ đã có sự mềm dẻo, hy sinh nhất định, và kết quả được nhìn thấy từ sự lột xác sau năm 1990 đến nay, thể hiện rõ hơn ai hết, chứng minh sự hy sinh đó không uổng phí, là đúng đắn. Phán xét lịch sử không đơn giản, đúng hay sai mà không có quan điểm khách quan, bị chi phối bởi lăng kính và nhận thức chủ quan thì xuyên tạc theo dụng ý xấu rất dễ!

Không phải giới chức lãnh đạo và nhân dân hiện nay không thấy được còn vô khối những hạn chế khiến Trung Quốc vẫn thao túng, phá hoại đất nước ta. Chính những kiểm điểm, những phản ảnh báo chí công khai là nguồn chủ yếu cho xuyên tạc ác ý của thế lực xấu lợi dụng hoàn cảnh đất nước là căn cứ rõ nét nhất đó thôi. Dù có biện minh đến mấy, chúng ta cũng phải thừa nhận sự kém cỏi, hạn chế trong quản lý, tầm nhìn của ta trước một Trung Quốc mưu sâu kế hiểm, hùng mạnh hơn ta gấp nhiều lần.

Như vậy chỉ có thể nói, đường lối đối ngoại của ta là đúng hướng, việc tìm một vị thế trung lập cho Việt Nam giống như cách Thái Lan thực hiện thoát khỏi sự xâm lược, đô hộ sau Thế chiến I, II giữa các cường quốc dường như là “lối thoát” duy nhất cho nước nhỏ, yếu trước các cường quốc hung hãn. Nếu gọi là chính sách “đu dây”, là “gái điếm” cũng thực không ngoa ngoắt, nhưng còn cách nào khác trước những con mãnh thú điên cuồng chiến đấu với nhau để giành ngôi vương trên thế giới, sôi động nhất là ở khu vực địa thế chiến lược số 1 là Châu Á – Thái Bình Dương?

Bài viết trên BBC Thực hư tài liệu truyên truyền Thành Đô bàn về việc có hay không tài liệu của Ban Tuyên giáo truyền đến các đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam về việc thông báo nội bộ về Hội nghị Thành Đô đã cho thấy “nhượng bộ” của Nhà nước trước việc giải mật Hội nghị này trước đòi hỏi, yêu sách của cán bộ, đảng viên cao cấp nghỉ hưu. Theo những người trả lời phỏng vấn BBC thì Ban Tuyên giáo mời những quan chức tham gia hội thảo Thành Đô lên tường trình lại kết hợp tài liệu lưu trữ để cho ra thông báo nội bộ trên. Có vẻ như các lão thành cách mạng ký đơn 61 cụ và những anh chị dân chủ trong MLBVN tự hào vì họ đã khiến chính quyền phải đối phó, tức là chính quyền đã sợ họ và họ đã thắng lợi (?).

Có thể nói gì hơn về sự “ngu dốt” của họ không? Với mênh mông thông tin trên mạng Internet hiện nay, chỉ cần có chút nhãn quan và tư duy chính trị, họ thừa hiểu được nội dung “cam kết đưa Việt Nam thành tỉnh tự trị của Trung Quốc năm 2020” là tin bịa đặt, nó được tung thổi, phụ họa từ phía Trung Quốc, kết hợp với những kẻ vốn có ác ý từ hải ngoại và số cực đoan điên cuồng muốn lật đổ Đảng Cộng sản bằng mọi giá. Bằng việc đẩy yêu sách đòi “Bạch hóa Hội nghị Thành Đô” họ đã thành công đẩy Đảng Cộng sản VN vào thế bí, họ chưa thỏa nguyện vì Đảng chưa chịu trả lời công khai trên báo chí ư? Họ còn đủ tư duy và tỉnh táo để nhận thấy hậu quả của việc công khai nội dung thỏa thuận có 8 điểm thì 7 điểm liên quan đến Campuchia ấy sẽ tổn hại đến quá nhiều vấn đề, trong đó có quan hệ Việt-Cam, đến những cá nhân đã từng tham gia cuộc họp đó và đúng ý Trung Quốc không (?) Có người nói vui rằng, Hội thảo đó chúng ta không bán nước ta mà bán nước bạn, việc khơi lại, khoét sâu, đẩy Việt Nam rơi vào trạng thái thù địch với các nước xung quanh cũng như vô khối hành động kích động đẩy Việt Nam vào cuộc chiến tranh với Trung Quốc là mục đích của những kẻ tự nhận “yêu nước” này sao?

Những ngày này, tôi đọc được một số ý kiến từ chính những người “chống Cộng” quyết liệt, nhưng còn chút lý tính dân tộc, không quên gọi họ – những kẻ đang đeo đuổi chiến dịch “Bạch hóa Hội Nghị Thành Đô” là những kẻ “thần kinh dân chủ”. Một phong trào cực tả, ngày càng bế tắc, loạn hướng, đi ngược lợi ích dân tộc, tất yếu nó sẽ tự chết, chẳng làm được trò chống gì. Nhưng vấn đề ở chỗ, những kẻ lún sâu vào đó ngày càng trở nên “hoang dã”, kết hợp với những “con mồi” liên tiếp được các thế lực, trung tâm tâm lý chiến đặt ở đâu đó như Trung Quốc, Mỹ tiếp tục tung ra, lại cuốn hút họ chạy theo thứ hư ảo, phá rối khác.

TTXVA chửi các nhà thân kinh dân chủ Nguyễn Lân Thắng chế chúng tôi muốn biết
Họ không đủ tỉnh tảo ư? Không hẳn thế, đến kẻ hoang tưởng như Nguyễn Lân Thắng những ngày gần đây còn phát ra được ối câu tỉnh táo, lý trí về cái gọi là “phong trào dân chủ” này. Những kẻ cầm đầu, vẽ ra kế hoạch, hưởng trọn “dự án” mỗi khi kế hoạch đó được quỹ tài chính, NGO hay ông chủ ở hải ngoại gật đầu tiếp tục lôi kéo, dẫn dắt những đàn vịt con và những kẻ lú lẫn, già cả tin theo. Chúng ngồi nhà với computer, với kỹ năng được huấn luyện sau mỗi chuyến xuất ngoại tới Philippin, Thái Lan, Hoa Kỳ… vẫn tiếp tục thúc đẩy, phác thảo các dự án để những ông chủ ở hải ngoại triển khai, huy động các quân sên, tướng ốc và những con thiêu thân, những “dân oan chuyên nghiệp” khác thực hiện.

Con đường không chính đạo khiến họ tự dẫn dắt nhau đi đến vực thẳm, bế tắc nọ nối tiếp bế tắc kia và làm hoen ố, thối nát xã hội, làm thui chột đi, lưu manh hóa đi những con người tâm huyết những cả tin, trong khi xã hội rất cần những người tâm huyết với những việc làm thiết thực, cảnh tỉnh xã hội, cảnh báo lãnh đạo chính quyền, đấu tranh với tệ nạn, …

Tôi lấy làm tiếc cho những con người tâm huyết đó bị lôi kéo vào những phong trào như No-U, những cụ đảng viên, lão thành cách mạng, tướng tá nghỉ hưu…bị lợi dụng, a dua theo những trò “bán nước hại dân” này. Họ không chỉ gây hại cho bản thân mà đang đẩy đất nước vào tình thế nguy nạn hơn theo đúng kịch bản X, Y, Z của dăm bày loại thế lực muốn chi phối Việt Nam theo quỹ đạo của họ.
Nguyễn Biên Cương


Cảm ơn thằng ăn cướp?

Với trào lưu cảm ơn Pháp, Mĩ xâm lược và nuối tiếc vì thế hệ cha ông đã đánh đuổi đi các nền “văn minh” đó, tôi mới được đọc trên FB Bao Bất Đồng bày tỏ quan ngại trước việc các rận chấy trí thức đua nhau vứt bỏ lòng tự trọng dân tộc bằng một hình thức so sánh rất dễ hiểu: Khi có thằng ăn cướp vác dao rựa công vào cướp phá tùm lum nhà cửa, cưỡng hiếp vợ con và mình đánh đuổi nó về, sử dụng dao rựa của nó để lao động kiếm cơm thì ta có phải mang ơn thằng ăn cướp đó không? Những hạ tầng giao thông như đường xá, cầu cảng do Pháp xây dựng là để phục vụ cho việc cướp bóc tài nguyên, nhân công xứ mình hay việc ông A- lết – Xăng đờ Rốt chế ra chữ quôc ngữ cho dân ta dùng phục vụ cho việc truyền giáo đều “phương tiện” của Pháp – Vatican để lại xứ này không khác gì dao , mã tấu của bọn cướp, nay là “chiến lợi phẩm” của ta , việc gì mang ơn trong khi thằng cướp chưa một lần hối lỗi hay đền bù thiệt hại ?

Bà nhà văn Võ Thị Hảo trong bài viết trên Văn Việt của Văn đoàn độc lập cổ súy cho trào lưu Thoát Trung còn ghi ơn Pháp đã đào tạo ra được một “thế hệ” trí thức đẳng cấp cho dân tộc Việt ! Việc Pháp muốn cai trị xứ Việt lâu dài, bền vững thì nó phải đào tạo một bộ phận người Việt “thân Pháp” để cai trị dân Việt cho Pháp cùng với kế sách thâm hiểm “dùng người Việt trị người Việt”, qua quá trình đó xuất hiện một bộ phận trí thức yêu nước được Tây học đã để lại những công trình văn hóa, khoa học có giá trị cho dân tộc thì dân tộc ta có phải mang ơn và tiếc nuối thực dân Pháp đã “trí thức hóa” chưa đầy 1% dân số để cai trị 99% dân tộc dưới ách thực dân khốn cùng?

Gần đây hơn thì cả lớp Cờ Vàng cùng con cháu hậu duệ của họ tiếc nuối thời “họn ngọc Viễn Đông”, cuộc sống xa hoa của bộ phận “thân Mỹ” được Mỹ đổ tiền của vào dựng lên chế độ VNCH khiến đất nước VN hoang tàn cùng bao hệ lụy sau hơn 40 năm chưa xóa hết hậu quả. Chúng truyền tụng các tiểu thuyết “Thiên đường mù”… hay bài viết của bà Dương Thu Hương khi tiếp quản Sài Gòn thấy hối tiếc vì chứng kiến sự thật “cái man di đã chiến thắng nền văn minh”,biện minh cho sự trở cờ của bà ta là chân lý cần phải “cảm ơn kẻ cướp”, hối hận đã đánh đuổi kẻ cướp và a dua theo cái biện hộ của kẻ cướp là muốn “khai hóa xứ man di” chứ không phải đi cướp, những hậu quả tang thương này là nội chiến của dân tộc chứ không phải có kẻ cướp nào gây ra hết…

Chẳng nói đâu xa, chuyện nhà văn Nguyên Ngọc đến đám lua rua đua nhau cảm ơn cái giàn khoan HD981 và hối tiếc vì nó rút đi sớm quá cùng với việc khởi xướng ra cái phong trào Thoát Trung, Thoát Trung về Văn Hóa, đám biểu tình viên cảm ơn giàn khoan mang lại cơ hội hô hào các cuộc biểu tình tiếp diễn… Nếu ai đó ngán ngẩm cho não trạng của Bùi Hằng khi bày tỏ “lập đàn cầu cho thầy nó đánh nó”, thì các trí chấy, nhân sỹ này đã cho thấy một bản sao Bùi Hằng ở mức “đẳng cấp” hơn mà thôi khi không những cảm ơn thằng giặc mà còn cầu cho nó đem quân đến “dạy” cho dân tộc mình để “sáng mắt ra”.

Giờ đây ai cũng thấy rằng lòng tự trọng dân tộc là thứ quá xa xỉ với đám cơ hội, trở cờ, rận chấy trí thức kia. Đằng sau những biện hộ “cảm ơn kẻ cướp” không nhằm mục đích mở đường cho những kẻ cướp ấy đường hoàng trở lại Việt Nam, sử dụng Việt Nam làm phương tiện, công cụ chống Trung Quốc đúng như dã tâm của thế lực nuôi dưỡng “tâm hồn” và cung cấp tiền của cho chúng. Chúng không muốn Việt Nam đứng ở vị thế trung lập giữa 2 thế lực, 2 cường quốc hay tận hưởng giai đoạn hòa bình hiếm hoi trong chặng đường dài ngàn năm lịch sử để xây dựng đất nước theo hướng tự lực, tự cường chăng?

Với những kẻ vong nô, chũng chẳng từ đào mổ quốc mả cha ông lên để dạy dỗ về cái gọi là “lòng yêu nước” đáng ghê tởm hơn chính kẻ cướp kia. Bởi nói cho cùng kẻ cướp tấn công dân tộc ta, đất nước ta nhằm chà đạp dân tộc khác nhằm vơ vét lợi ích, củng cố sức mạnh cho dân tộc đất nước chúng. Chúng xứng đáng với cụm từ “chấy rận” mà nhân dân giành cho chúng, đó chính là loại ký sinh trùng hút máu mủ dân tộc để tồn tại.
Nguyễn Biên Cương

Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2014

Bàn về bài viết XHDS cần gần dân hơn của Đoan Trang



 Đã lâu rồi tôi ngại dính mắt vào màn hình, có lẽ đã có tuổi, ngại phải tư duy, xong đọc bài viết XHDS ở Việt Nam đang nổi lên và cần gần dân hơn của chiến lược gia nghiên cứu dự án thúc đẩy “phong trào dân chủ Việt” từ xứ sở Hoa Kỳ lại kích thích tinh thần chém gió của tôi.

Túm lại ý bài viết của cô Đoan Trang là Đảng Cộng sản VN hiện tại bất tài, bất nhân, bất lực, không phục vụ quyền lợi của nhân dân, quá dễ và quá đủ yếu tố để loại bỏ, rồi cô xác định nguyên nhân khiến lực lượng “Xã hội dân sự” Việt Nam tuy bùng nổ về số lượng tổ chức, có đến 23 hình thức hoạt động “đấu tranh” khác nhau mà vẫn chưa thành công, nguyên nhân chủ yếu là “chưa gần dân”, chưa khiến số đông “thấy được rằng mình đang đấu tranh vì những quyền lợi thiết thân, sát sườn, gần gũi và cụ thể, của số đông” và rồi cô gợi ý ra vô vàn ý tưởng cho các bạn bè cô trong nước có thể làm được để khắc phục điểm yếu chết người kia như bảo vệ môi trường, chống bạo hành trong gia đình, bảo vệ phụ nữ, người tiêu dùng, chống tra tấn, vấn đề Biển Đông…Dù sao sau bài “Mộng mị dân chủ” của Phạm Chí Dũng, thì cô Đoan Trang cũng cố gắng thể hiện một cái gì đó có chút tư duy, nghiên cứu có dáng gấp của người có chữ, nhưng tiếc rằng, tầm nhìn của cô vẫn bị đóng đinh trong cơn “mộng mị dân chủ” kia!

Thứ nhất, người Việt Nam thường có thói quen, khi nghe ai “định hướng” cho mình thì ý nghĩ đầu tiên là soi xem họ có đủ tư cách hay không?

Cô Đoan Trang đã rời bỏ “thị trường dân chủ Việt” khá lâu tức cô sẽ không thể “hưởng trọn” những hiện trạng bi đát mà đồng bọn của cô đang vật lộn nên họ sẽ cười vào mũi cô “có giỏi thì về nước đương đầu đi”.

Giờ cô đang làm việc cho VOICE của nhánh Việt tân Trịnh Hội, cô khoe được ở trong biệt thự xinh đẹp với kho sách ngút ngàn cho cô khám phá, tức tiềm năng “chính trị salon” của cô có thừa, cô phải làm tất cả để phục vụ kẻ đã đem những thứ đó đến cho cô mà phiền thay kẻ đó đã bị cả cộng đồng chống Cộng trong và ngoài nước ớn đến tận cổ vì quá nhiều thứ tầm thường, chụp giật.

Cô nên ra chủ trương rất đúng, đúng từ ngàn đời nay của bất cứ thứ lý thuyết chính trị nào nếu đã thành công đều phải làm tốt cái đó, tức “phục vụ quyền lợi của số đông”. Xin hỏi những nỗ lực lâu nay do chính cô hô hào đó, đã có cái nào hướng tới mục tiêu đó chưa? Nào là trình tuyên bố 258 tới các tổ chức, chính quyền giời ơi, nào là phá việc VN tham gia UNHCR, TPP, phá quan hệ hướng tới đối tác chiến lược giữa VN-Hoa Kỳ (toàn vấn đề sát sườn với lợi ích số đông mà Đảng Cộng sản VN đang làm), nào là đòi quốc tế can thiệp bảo vệ quyền lợi “chiến đấu” của đồng bọn trong nước – chiếm tỷ lệ quá ít ỏi trong tổng số dân Việt (chắc chưa được 0,001% dân số Việt) bất kể người cần bảo vệ đó là tội phạm đáng lên án của nhân loại hay không. Tệ hại nhất là cú scandal tiết lộ thảm cảnh dàn admin Nhật ký yêu nước phơi bày ra nguyên vẹn một Đoan Trang đố kị, nhỏ mọn, vô dụng nhưng lại thích thể hiện vai trò chém cha thiên hạ, tôi tin 100% rằng sau vụ này, dù những người chưa chứng kiến/hưởng thụ đức tính thích hơn người của cô Đoan Trang cũng bị cô hớt đi nốt sự kỳ vọng hiếm hoi.

Điều thứ nhất tôi nhắn nhủ tới cô này là đức tính khá xấu của dân Việt mà cô rất ngán phải không? Tiếc rằng, bất cứ chính khách nào ở xứ Việt ngàn đời coi trọng cái bị xem là cốt lõi của con người là vậy, “không có tài thì làm việc gì cũng khó, xong có tài mà không có đức thì họa khôn lường” là vậy!

Thứ hai, cô Đoan Trang đánh giá về thực lực của “xã hội dân sự” mà cô muốn hoạch định vẫn đầy “mộng mị”

Cô đánh giá các tổ chức “xhds” (tôi phải để trong ngoặc kép vì tôi hiểu phạm vi cái XHDS mà cô nhắc đến chỉ khoanh vùng trong vài hội nhóm “dân chủ” kia) đang nổi lên và làm được nhiều việc nhưng kết luận là nó vẫn nghèo nàn, đơn điệu và “không thực sự thúc đẩy những quyền lợi thiết thân, sát sườn của quảng đại quần chúng”. Nguyên nhân cô chỉ ra là đúng, nhưng tiếc rằng vẫn rất phiến diện. Tiếc cho một nhà báo, được học hành tử tế mà muốn “nghiên cứu” giải quyết một vấn đề mà không có phương pháp, nhận thức khoa học tối thiểu.

Dù cô chê bôi Chủ nghĩa Mác-Lênin đến đâu thì ít nhất thứ “chủ nghĩa ngoại lai” này cũng giúp cho Đảng Cộng sản giành độc lập dân tộc, xây dựng nên bộ máy quốc gia hiện nay từ hơn 90 % dân chúng mù chữ, nó cũng cung cấp phương pháp nghiên cứu, giải quyết bất cứ vấn đề gì cũng phải nhìn ra được nguyên nhân chủ quan- khách quan, hoặc nguyên nhân bên trong-bên ngoài, hoặc nguyên nhân chủ phát-thứ phát…Không có tư duy khoa học xã hội tối thiểu thì “công trình” của cô đáng bỏ vào sót rác mà thôi.

Yếu tố quan trọng nhất, quyết định nhất trong giải quyết mọi vấn đề vẫn là nguyên nhân chủ quan hay nguyên nhân bên trong hay nguyên nhân nội tại thì đã bị cô “gác bỏ”, “tránh né” (tôi nói vậy để không bị cô xem là nhìn cô phiến diện vì tôi đã đọc được ý kiến ủng hộ nhiệt thành của cô với bài viết Mộng mị dân chủ). Cô hãy nhìn lại xem hàng ngũ “dân chủ” của cô thảm hại ra sao mà đòi vẽ voi vẽ chuột, không có tài thì chí ít có đức cũng đáng ghi nhận, đằng này cái gì cũng THẢM HẠI.

Yếu tố chủ quan, quyết định tiếp theo là phong trào dân chủ Việt không hề có một “tư tưởng cách mạng” nào đáng để nuôi dưỡng, chứ chưa nói phù hợp với số đông quần chúng Việt Nam hay không, nhất nhất chỉ biết ca tụng mô hình dân chủ phương Tây đang bộc lộ đầy rẫy khiếm khuyết mà nhân loại đang bế tắc, tìm cách chỉnh sửa nó. Không có lý tưởng, chỉ vuốt đuôi nên cái xấu, cái thối của nó cũng cứ phải ngoác mồm bào chữa, vực đỡ thì lấy cái gì để làm bệ đỡ, điểm tựa nuôi dưỡng chính ý chí đấu tranh của mình chứ đừng nói gì đến khích lệ, phổ cập vào quần chúng. Tất nhiên cái này cũng chỉ là phụ họa cho cái trên, chứng minh rằng phong trào dân chủ của cô thiếu đầu não, loanh quanh, luẩn quẩn, bế tắc sẽ dẫn đến thui chột, thoái hóa và tệ hại nhất là sa vào chộp giật, cơ hội, côn đồ hóa, tệ nạn hóa và tội phạm hóa cho đến lúc dân chúng Việt Nam ngán ngẩm hóa một nhúm người mắc bệnh tâm thần chính trị phân liệt nặng còn sót lại. Ví dụ điển hình nhất cho sự thoái hóa mà tôi thấy tiếc là ông Nguyễn Quang A, Chu Hảo, Nguyên Ngọc… đều vang bóng một thời mà giờ đến chính bạn bè cô Đoan Trang cũng xem thường, đừng nói những gì họ đang khiến xã hội thất vọng, góp phần đổ thêm bế tắc vào các hội nhóm khác.

Cuối cùng, xã hội nào cũng đầy rẫy vấn đề và cần người có tâm, có chí, có tài giải quyết. Đúng như một phần giãi bày trong phần kết trong bài viết của cô Đoan Trang, nhóm “XHDS” của cô Đoan Trang thiếu đủ thứ, kể cả những cái thiết yếu nhất nhưng không ai thực tâm muốn xắn tay giải quyết mà chỉ trực chờ “phải đánh đổ cộng sản” mới giải quyết được, nó giống như không biết/không chịu đổ xương máu xây móng, đắp nền mà cứ đòi dựng thành quách vậy. Họ nghĩ dân chúng Việt Nam là con bò, chỉ cần người thích cưỡi bò đều có cơ hội leo được lên hết cả sao? Nói thật lòng, đám “XHDS” và bản thân cô Đoan Trang vẫn đang chìm đắm trong ảo tưởng do “dân chủ phương Tây” vẽ ra mà chưa kịp hiểu rằng đó chỉ là cái vỏ bề ngoài, là mồi câu, là con bài chính trị của giới cầm quyền. Không hiểu và có khả năng điều khiến nó nhưng cứ nằng nặc đòi sở hữu nó thảo nào dân chúng Việt NGÁN các cô cũng phải.
Đại tá Nguyễn Biên Cương

Thứ Ba, 12 tháng 8, 2014

THOÁT TRUNG VỀ VĂN HÓA – CHỦ ĐỀ PHẢN CẢM?


Sau chủ đề “Thoát Trung là phải thoát Cộng”, nay các tri thức chống Cộng (tức chống Chủ nghĩa Cộng sản của Mac) của Văn đoàn độc lập lại đeo đuổi chủ đề “Thoát Trung về văn hóa”. Tuy nhiên đi từ hình thức đến bản chất, thì tiêu đề này đã phản ảnh, lột tả đầy đủ cái PHẢN VĂN HÓA của người dùng.


Nói đến văn hoá cũng là nói ngôn ngữ. Theo dịch giả Trần Đĩnh trả lời trên Văn Việt,  70% từ tiếng Việt có gốc Hán. Bản thân cái tiêu đề “Thoát Trung”, “văn hóa” đều là từ gốc Hán. Đã từng có câu chuyện hài hước về một vị trí thức nào đó định làm cách mạng “thoát Trung” về ngôn ngữ bắt đầu từ công trình văn hóa vĩ đại của dân tộc là Truyện Kiều bằng sự chuyển đổi ngôn ngữ gốc Hán sang Nôm, đã khiến dư luận bức xúc, lên án

Theo khái niệm được UNESCO thừa nhận, Văn hóa nên được đề cập đến như là một tập hợp của những đặc trưng về tâm hồn, vật chất, tri thứcxúc cảm của một xã hội hay một nhóm người trong xã hội và nó chứa đựng, ngoài văn họcnghệ thuật, cả cách sống, phương thức chung sống, hệ thống giá trị, truyền thống và đức tin

Như vậy, Văn hóa là sản phẩm của loài người, văn hóa được tạo ra và phát triển trong quan hệ qua lại giữa con người và xã hội trong một bối cảnh đặc thù, và văn hóa phản chiếu đặc thù của con người. Song, chính văn hóa lại tham gia vào việc tạo nên con người, và duy trì sự bền vững và trật tự xã hội. Văn hóa được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác thông qua quá trình xã hội hóa. Văn hóa là trình độ phát triển của con người và của xã hội được biểu hiện trong các kiểu và hình thức tổ chức đời sống và hành động của con người cũng như trong giá trị vật chất và tinh thần mà do con người tạo ra.

Theo Đại từ điển tiếng Việt của Trung tâm Ngôn ngữ và Văn hóa Việt Nam - Bộ Giáo dục và đào tạo, do Nguyễn Như Ý chủ biên, NXB Văn hóa - Thông tin, xuất bản năm 1998, thì: "Văn hóa là những giá trị vật chất, tinh thần do con người sáng tạo ra trong lịch sử". Trong Từ điển tiếng Việt của Viện Ngôn ngữ học, do NXB Đà Nẵng và Trung tâm Từ điển học xuất bản năm 2004 thì đưa ra một số quan niệm về văn hóa:



-Văn hóa là tổng thể nói chung những giá trị vật chất và tinh thần do con người sáng tạo ra trong quá trình lịch sử. -văn hóa là một hệ thống hữu cơ các giá trị vật chất và tinh thần do con người sáng tạo và tích lũy qua quá trình hoạt động thực tiễn,trong sự tương tác giữa con người với môi trường tự nhiên xã hội.
-Văn hóa là tri thức, kiến thức khoa học (nói khái quát);
-Văn hóa là trình độ cao trong sinh hoạt xã hội, biểu hiện của văn minh;…

Hiểu một cách nôm na, phổ cập đối với truyền thông hiện nay, thì văn hóa là bản sắc dân tộc, qua đó người ta có thể phân biệt được các dân tộc khác nhau. Dân tộc Việt Nam trải qua ngàn năm Bắc thuộc vẫn giữ gìn được bản sắc của mình. Ngôn ngữ Việt Nam dù 70% gốc Hán nhưng vẫn hiện diện trong chỉnh thể khác biệt nhờ tài năng “Việt hóa” của cha ông. 

Bởi vậy cụm từ “Thoát Trung về văn hóa” phản ánh sự “phản văn hóa” của người dùng. Nó đã lột tả sự khiên cưỡng, cố tình gán ghép một dụng ý chính trị, một tư tưởng cực đoan với một vấn đề chứa đựng “giá trị vật chất và tinh thần do con người sáng tạo và tích lũy qua quá trình hoạt động thực tiễn,trong sự tương tác giữa con người với môi trường tự nhiên xã hội”, một cách hành xử “phi văn hóa”, không hề có tính nhân văn, mang ý nghĩa nhân bản chút nào. Đề cập góc độ chính trị, thì đó là tư tưởng phản dân chủ, xâm phạm quyền con người, xúc phạm đến dân tộc, một thứ hành xử mà loài người văn minh, hiện đại không nên đụng chạm đến, nếu có đề cập thì cần phải hết sức khéo léo, thận trọng. Còn nếu đề cập dưới góc độ dân tộc, thì những trí thức của Văn đoàn độc lập đang làm là tội ác, là sự cực đoan, là sự không nên có giữa các dân tộc bình quyền, là nguyên nhân “gây chiến tranh” giữa các dân tộc, tín ngưỡng mà loài người văn minh đang cố gắng loại bỏ.

Hơn thế nữa, mối liên hệ văn hóa giữa Trung Quốc và Việt Nam rất phức tạp. Do quá trình di dân của người Việt cổ và quá trình xâm lược của người phương Bắc, nên cho đến giờ, chúng ta không thể bóc tách rõ ràng đâu là dấu vết văn hóa của người Việt, đâu là của Trung Hoa. Trong khi ấy, các "trí thức cấp tiến" của Văn đoàn Độc lập, tự lập blog xưng là Văn Việt, nhưng lại phủ nhận toàn bộ giá trị mang tính Việt, chỉ vì chẳng may nó có chút hơi giống Tàu. Nhưng các vị phải thấy rằng chúng ta không lệ thuộc Trung Quốc hiện đại về văn hóa, mà chỉ ảnh hưởng của các giá trị cổ đại. Các giá trị này đã được cha ông ta chắt lọc và tích hợp vào hệ giá trị truyền thống. Nếu phá bỏ những giá trị tinh hoa này thì chính các ông bà trong Văn đoàn Độc lập đang đi ngược lại lý tưởng dân chủ và đa nguyên của mình.

Văn đoàn độc lập đang ngày càng thể hiện rõ xu hướng của mình. Họ không thật sự muốn "thoát Trung", họ chỉ mượn những chủ đề này, giống như năm 2011 đã mượn cớ biểu tình chống Trung Quốc, để tuyên truyền chống chính quyền. Tất cả những việc họ làm không qua mắt được công chúng, và  chắc chắn rằng sẽ trở nên vô ích, hoặc nặng hơn là phản cảm, trong con mắt của người dân.

Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014

GIÀN KHOAN HD981 RÚT, AI VUI, AI BUỒN?




Báo mạng Việt Nam sáng nay loan tin, Giàn khoan HD981 từ 23h đêm qua đã chính thức rút khỏi khu vực Biển Đông của Việt Nam và “sẽ được đưa về hoạt động ở khu vực Lăng Thủy ở đảo Hải Nam”. Thông tin trên lập tức khiến các báo chí và cộng đồng thạo tin một đêm mất ngủ với niềm vui không gì bằng, sau tâm trạng uất ức, căm giận suốt 73 ngày qua. Dự đoán rằng, ngay sáng ngày 17/7, sau một đêm ngủ dậy, sẽ là ngày bùng nổ thông tin và niềm vui tràn ngập của người dân Việt trong và ngoài nước.

Nhưng tôi chắc chắn sẽ có một số kẻ lâu nay tự xưng là “nhân sỹ trí thức”, “đấu tranh dân chủ” bằng cách tự nhận là “đại diện cho nhân dân Việt Nam” sẽ buồn, rất buồn.

Đứng đầu bảng là các cụ Nguyên Ngọc, Quang A, Chu Hảo, Huệ Chi,…những người vừa khởi xướng “Văn đoàn độc lập” và cổ súy cho thuyết “Thoát Trung luận” – một học thuyết mà đến đám trẻ đọc tin trên mạng cũng hiểu rằng, cứ loanh quanh, dẫn giải kiểu gì cũng quy về kết luận, “thoát cộng” và “phải trở thành đồng minh với Mỹ”, tham gia liên minh quân sự Nhật - Mỹ - Úc. Cụ Nguyên Ngọc từng thổ lộ, cụ lo sợ nhất là “nó đột ngột rút cái giàn khoan đi”, cả trang Văn Việt, lẫn Bauxite Việt Nam những ngày qua đã dành tần suất, và đầu tư cho chủ đề “Thoát Trung”, chắc chưa kịp sản sinh hết vốn liếng, đi chưa hết lộ trình, HD981 rút đi, các cụ chẳng có cớ gì để dẫn dụ dư luận đọc các bài loằng ngoằng đó khi người dân lại quay về với chủ đề mưu sinh, doanh nghiệp lo đầu tư sản xuất, báo chí lại đầu tư vào các chủ đề câu khách, Chính phủ lại tập trung thúc đẩy cái tê-pê-pê…Thành thực chia sẻ với “nỗi lo” và “nỗi buồn” của các cụ lắm lắm.

Tiếp đến các các hội nhóm “xã hội dân sự”, tổ chức “độc lập”, các đảng phái hải ngoại…đã bế tắc kể từ khi biểu tình bị xẹp lép giờ lại càng bế tắc hơn khi lại phải quay về khai thác chủ đề nhai đi nhai lại mãi không có gì mới: “dân oan” hay “tù nhân lương tâm”.

Nỗi buồn chung của những “nhân dân” này là chẳng còn lý gì để ca tụng bu Mỹ nữa, không còn cớ để hóng, chia sẻ từng lời mật ngọt từ các dân biểu, chính khách Mỹ quan tâm đến “lợi ích cốt lõi” của Mỹ ở Biển Đông nữa, để rùi chưởi Đảng, Chính phủ, quân đội Việt Nam “bán nước”, không lo giữ chủ quyền Biển Đông bằng lời nói của bu Mỹ, không chịu “bán mình” cho Mỹ và đồng minh để giữ lấy Biển Đông nữa… 



Mưu đồ kích động dư luận gây sức ép, khai súng với Trung Quốc trên Biển Đông, đẩy Việt Nam vào tình trạng hỗn loạn, sụp đổ chế độ thất bại, thời cơ ngàn vàng qua đi, mà còn chứng tỏ nhân dân đặt niềm tin vào Đảng, Chính phủ không hề sai lầm. Ngay cả phía báo mạng Trung Quốc cũng phải thừa nhận Chính phủ Trung Quốc đã sai lầm khi đánh giá thấp Việt Nam, Việt Nam đã chuẩn bị cho tình trạng chiến tranh này từ nhiều năm, từ đầu tư quân sự, ràng buộc lợi ích kinh tế với các nước lớn ở Biển Đông, tranh thủ được sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế, thành công và lợi thế hoàn toàn trong cuộc chiến tranh ngoại giao…

Giờ chúng ta hãy chờ xem, những “nhân dân” này sẽ nghĩ chiêu gì để phá Việt Nam vào TPP, giống như cản trở Việt Nam vào WTO, UNHRC.. trước đây. Một Việt Nam yên bình, kinh tế phát triển, bang giao thuận lợi… không nằm trong mong ước của chúng. Đó là vì sao chúng buồn vì HD 981 lại rút đi!
  Nguyễn Biên Cương

Thứ Tư, 18 tháng 6, 2014

NGUYÊN NGỌC CÓ XỨNG ĐÁNG ĐẠI DIỆN CHO QUỸ PHAN CHU TRINH HAY KHÔNG?


Từ năm 2007 đến nay, Quỹ văn hóa Phan Chu Trinh do bà Nguyễn Thị Bình và một số trí thức thành lập đã nhanh chóng tạo ra uy tín trong giới học thuật. Nhờ vào tên tuổi cụ Phan Chu Trinh và cũng nhờ vào những học giả được trao giải vốn dĩ đã có sẵn uy tín. Đại diện cho quỹ Phan Chu Trinh là ông Nguyên Ngọc với tư cách là người cố vấn học thuật của quỹ. Nhưng ông Nguyên Ngọc đang chứng tỏ mình không xứng đáng với vị trí này.

Bài trả lời của ông Nguyên Ngọc về vấn đề Thoát Trung của ông (“Muốn không viễn vông và lệ thuộc thì phải từ bỏ ý thức hệ hão huyền”) đã thể hiện ông là một kẻ hiếu chiến và bài Trung Quốc. Tôi thật không ngờ ông Nguyên Ngọc - một thời đã từng là một nhà văn yêu nước - giờ đây lại tỏ ra lo lắng khi Trung Quốc rút giàn khoan. Việc Trung Quốc rút giàn khoan tại sao lại có thể là điều đáng lo lắng? Tại sao ông lại lo rằng Việt Nam sẽ không tạo được "bước ngoặ"t? Và "bước ngoặt" mà ông đang nói đến là gì?


Nếu bước ngoặt này ông muốn nói đến một sự tỉnh ngộ, tức là mỗi người Việt đều ý thức được rằng Việt Nam cần phải đổi mới, phải trở nên vững mạnh hơn thì đó là điều đúng đắn. Nhưng như thế thì chuyện Trung Quốc có rút dàn khoan hay không cũng không ảnh hưởng gì đến công cuộc đổi mới. Có lẽ ông Nguyên Ngọc đang nhắc đến một bước ngoặt khác. Ông Nguyên Ngọc là một trong những người sáng lập ra Diễn đàn Xã hội dân sự và Văn đoàn độc lập với mục tiêu chống đối chính quyền và có thể là lật đổ chính quyền với sự hậu thuẫn của Mỹ. Bởi thế ông ra sức bài Trung Quốc và chống mọi sự liên quan đến Trung Quốc ở Việt Nam.

Đầu thế kỷ 20, cụ Phan Chu Trinh đứng đầu phong trào Duy Tân với xu hướng học người Pháp để chống người Pháp. Cụ Phan Chu Trinh nêu cao các giá trị của "khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh". Nhưng từ khi Qũy văn hóa Phan Chu Trinh được thành lập, quỹ này chưa làm được thành tích gì cho cả ba công cuộc này ngoài việc trao giải cho những người vốn dĩ đã rất thành công trong việc nghiên cứu hoặc giáo dục như giáo sư Hoàng Tụy, giáo sư Hồ Ngọc Đại, giáo sư Trần Văn Khê... Hình thức trao giải không khỏi khiến người khác phải nghi ngờ về việc bản chất của quỹ là mượn uy tín của các ông trí thức hàng đầu để giải ngân. Theo tôi nhớ thì cụ Phan Chu Trinh khi thực hiện phong trào Duy Tân không trao giải cho các học giả cùng thời mà tạo các phong trào khuyến học, dậy chữ quốc ngữ, truyền bá văn minh phương Tây một cách phổ cập và thiết thực. Sau 7 năm hoạt động. Thay vì "khai dân trí" thật sự, Nguyên Ngọc đang cố "nắm đầu" một đội ngũ trí thức và dẫn dắt họ vào các hoạt động chính trị và bè cánh quyền lực của mình. Nguyên Ngọc đang ngày càng đi xa khỏi xu hướng mà Phan Chu Trinh đã vạch ra.

Nếu theo đúng chiến lược của cụ Phan Chu Trinh thì đáng ra bè cánh của ông Nguyên Ngọc cần phải "học người Trung Quốc để chống lại người Trung Quốc" chứ không phải theo đuôi Mỹ để chống Tàu. Sách lược của cụ Phan được đưa ra khi người Việt ta quá yếu thế so với người Pháp và cần phải dựa vào chính Pháp để chống Pháp. Còn Việt Nam hiện nay, chúng ta thậm chí còn không học mà hoàn toàn dựa dẫm.

Càng trong thời điểm này, ông Nguyên Ngọc lại càng nói nhiều về Phan Chu Trinh để làm hình tượng tiêu biểu cho cuộc Cách mạng của mình. Ông còn nói chuyện về Phan Chu Trinh với nhóm Reading Circles, mục đích chủ yếu để nhấn mạnh rằng đây là cơ hội để thay đổi đất nước, mà thực ra sẽ là để thay đổi chính quyền. Nhưng ông ta không hề đủ tư cách và nhân phẩm để nói về Phan Chu Trinh, truyền bá tư tưởng của cụ hay đại diện cho một quỹ văn hóa mang tên cụ. Tôi đề nghị các trí thức và bà Nguyễn Thị Bình cần xem xét lại tư cách của nhà văn Nguyên Ngọc, để ông ta không lợi dụng danh tiếng của quỹ để xây dựng bè cánh riêng cho mình nhằm lũng đoạn giới học giả Việt Nam.
Nguyễn Biên Cương