Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2020

Không phải virus Corona mà sự phân biệt chủng tộc đang giết chết chúng ta!



Đây là bài viết của nữ Giáo sư người Mỹ Emily Jane O'Dell có năm bằng tốt nghiệp tại nhiều trường tốt nhất của Hoa Kỳ như Yale, Harvard, Brown và Columbia. Cô từng tới nhiều vùng đất để nghiên cứu, trong đó có Trung Đông, Đông Nam Á và hiện tại là Trung Quốc. Trong thời điểm hiện tại cô đang công tác tại Viện Pittsburgh của Đại học Tứ Xuyên và bị mắc kẹt trong nhà vì đại dịch, không thể di chuyển sang Việt Nam vì chuyến bay bị hủy, không dám trở về quê hương để đối mặt với thứ “dịch bệnh phân biệt chủng tộc và bài ngoại” cũng như nguy cơ bị phá sản nếu phải rơi vào cách ly hay đối mặt với hệ thống y tế của Mỹ.

Nếu như chính trị gia hay viên chức an ninh Mỹ đọc bài viết của nữ giáo sư này sẽ liệt kê cô vào hàng ngũ “tư tưởng chống nước Mỹ”, nhưng rõ ràng cách viết và sự đề cập của cô – người từng trải qua nhiều thiên tai, địch họa, đối mặt cuộc thẩm vấn của cơ quan an ninh Mỹ, cho thấy cô có cái nhìn khách quan, thẳng thắn đáng quý. Bài viết của cô đang được cộng đồng mạng chia sẻ rộng rãi. Do vậy, tôi mạnh dạn dịch nguyên văn bài viết của cô trên CounterPunch bởi tôi thấy những điều cô viết, rất đáng để người Việt Nam chúng ta chiêm nghiệm, cũng để hiểu được chính sách đối ngoại, phòng dịch bệnh của ta là nô lực rất lớn, rất mạnh mẽ với cách xử trí đúng mực, có trách nhiệm với người dân của mình, không như thế lực chống phá xuyên tạc, chia rẽ. 
Nguyễn Biên Cương
-------------
Tôi đã không dự định vướng vào đại dịch coronavirus tại Trung Quốc cho kỳ nghỉ đông dài của tôi. Tôi đã lên kế hoạch tăng các lớp học ngôn ngữ một thầy một trò lên 5 lần mỗi tuần trong vài tuần, sau đó đi hóng gió ở bãi biển Đà Nẵng, Việt Nam để nghỉ ngơi trước khi dạy các khóa học mùa xuân của tôi. Thay vào đó, tôi bị cách ly trong nhà ở phía tây Trung Quốc, bị chặn ở mọi phía và chứng kiến hoảng loạn từ coronavirus càn quét toàn cầu từ sự thoải mái của chiếc xe lăn và màn hình vi tính của tôi.

Khi tin tức về dịch coronavirus bùng phát ở Vũ Hán vào những ngày cuối tháng 1, tôi không thể tin rằng mình lại bị đẩy vào một bộ phim truyền hình toàn cầu đang diễn ra. Tôi đã sống ở Lebanon qua hai chục vụ đánh bom, bị tra tấn ở Ô-man (được Đại sứ quán Hoa Kỳ giải cứu) và bị một con chó dại tấn công ở Mông Cổ xa xôi. Mệt mỏi vì chấn thương, tôi đã chuyển đến Trung Quốc vào tháng 9 này để có một cuộc sống chiêm nghiệm yên tĩnh, được học Thái cực quyền với các bậc thầy Võ công trong các tu viện Đạo giáo của Tứ Xuyên. Bây giờ, đột nhiên, tôi thấy mình chỉ cách một chuyến tàu kéo dài tám tiếng đồng hồ khỏi một đại dịch có thể xảy ra. Tôi bật ngay chế độ khủng hoảng và đảm bảo dự trữ vật tư trong trường hợp chúng tôi phải ở trong tình cảnh đại dịch một thời gian dài.

Tôi đã có một kho mặt nạ, vì tôi cảnh giác với ô nhiễm mùa đông khi tôi chuyển đến đây. Tôi cũng có kính bảo hộ và găng tay cao su từ Mỹ. Tôi đã đi du lịch tới khoảng 60 quốc gia và luôn cố gắng chuẩn bị cho mọi thứ. Về lương thực, tôi đi lang thang và gặp nông dân địa phương, tới các chợ, nơi nông dân bán trái cây và rau từ phía sau xe tải của họ và tôi mua nhiều súp lơ và cà rốt. Mọi thứ đều kiểm soát được cho đến khi con số bắt đầu tăng lên và các phương tiện thông tin đại chúng quốc tế nhúng tay vào câu chuyện, làm dấy lên cơn hoảng loạn khiến nạn phân biệt chủng tộc và bài ngoại chống châu Á từ sự mờ ám.

Người Trung Quốc tôi thấy được mô tả bằng thuật ngữ phân biệt chủng tộc và chống Á châu trên phương tiện truyền thông xã hội phương Tây không phải là những người nơi tôi đang sống.
Mỗi ngày tôi ở lại Trung Quốc một cách đáng kinh ngạc, tôi đã phụ thuộc vào sự hào phóng, tốt bụng và lòng trắc ẩn của các đồng nghiệp Trung Quốc, bạn bè, sinh viên và người lạ, và cảm thấy khiêm nhường vì có bao nhiêu người sẵn sàng giúp đỡ tôi. Những người phân biệt chủng tộc nói đùa về người châu Á bẩn và súp dơi (video khét tiếng lưu hành trên phương tiện truyền thông xã hội được quay ở Micronesia chứ không phải Trung Quốc). Trước khi bạn biết chắc về điều đó, một người bạn Mỹ đã nói, chúng tôi sẽ ném tất cả người dân Trung Quốc vào các trại thực tập (giống như chúng tôi đã làm với người Nhật). Nó không chỉ là là Hoa Kỳ, tâm lý chống Trung Quốc đang gia tăng ở châu Âu, Hàn Quốc và Philippines nữa.

Thông tin giật gân về các thị trường động vật hoang dã như ở Vũ Hán, nơi virus được cho là đã xuất hiện bất chấp mọi bối cảnh văn hóa hoặc lịch sử để ủng hộ những cơn bão phân biệt chủng tộc mệt mỏi: nhìn vào những người nghèo, bẩn thỉu ăn những thứ thô thiển. Các mặt hàng ẩm thực khác thường, tất nhiên, xuất phát từ sự thích nghi với các loại thức ăn có hàm lượng calo thấp và nạn đói đã định nghĩa nhiều giai đoạn của lịch sử Trung Quốc và hiện đại. Nhiều người Mỹ không nhận ra rằng những người rất cao tuổi ở Trung Quốc đã sống qua Nạn đói Lớn và các thế hệ sau họ cũng phải vật lộn để được nuôi dưỡng đầy đủ.

Nạn đói xuất hiện thường xuyên trong cuộc sống hàng ngày. Giống như các giáo sư đề cập đến việc sinh viên của họ cao hơn bao nhiêu năm qua nhờ dinh dưỡng tốt hơn và giải thích rằng các cô dâu Trung Quốc dự kiến sẽ gầy đi trong ngày cưới vì lý tưởng về cơ thể (ngày càng nhiều hơn không thể đạt được nhờ thực phẩm chế biến) bắt nguồn từ một quá khứ đói khổ. Hầu hết người dân Trung Quốc tránh xa các protein bất thường của thị trường động vật hoang dã được coi là nguồn nhiên liệu khẩn cấp từ những ngày khó khăn trong quá khứ, chúng không phải là lựa chọn ăn uống hàng ngày cho ngày hôm nay. Nhiều người Trung Quốc cũng đã kêu gọi trên các phương tiện truyền thông xã hội để những thực phẩm này bị cấm và lên án đồng bào của họ đã bỏ rơi, và thậm chí tệ hơn là giết chết, những con vật nuôi từ những suy nghĩ sai lệch về virus - một thứ không thể truyền sang mèo hoặc chó.

Không phải là dạng người thích ăn thịt, tôi đã đối diện với rất nhiều người không phải là người Trung Quốc ở Mỹ và trên khắp thế giới đang ăn chân ếch, ốc, thịt viên lạc đà, tinh hoàn cừu đực, cá mập lên men, và gan ngỗng - rõ ràng là kinh hoàng, tiêu chuẩn kép là không công bằng. Mặc dù định kiến là Trung Quốc chứa đầy những con thú bẩn thỉu, nhưng thực tế là tôi dành cả tuần để ăn những món ăn ngon và bổ dưỡng: món chay Trung Quốc, món Ấn Độ không thịt, pizza Mỹ, và thậm chí cả món burrito Tex-Mex (với sốt guacamole).
Các tội danh phân biệt chủng tộc rằng người Trung Quốc không quan tâm đến môi trường hay động vật hoang dã đối nghịch với thực tế mà tôi nhìn thấy mỗi ngày trong khuôn viên trường, tại các trung tâm bảo tồn gấu trúc địa phương của chúng tôi ở tỉnh Tứ Xuyên, và tại các ngôi đền Đạo giáo tươi tốt, đẹp đẽ ở phía tây Trung Quốc, nơi tôi đi thư giãn và tập Thái cực. Trên thực tế, tôi đã dạy cả một khóa học về tự nhiên vào mùa thu này ở Trung Quốc, từ Anthropocene đến chống chủ nghĩa tự nhiên và hơn thế nữa. Học sinh của tôi đã viết các bài luận hấp dẫn về bảo tồn động vật hoang dã, bảo tồn Amazon (lá phổi của thế giới!).

Tuy nhiên, hiện tại, thực tế là tôi bị cách ly trong nhà để tránh nhiễm coronavirus và mỗi khi tôi ra ngoài, môi trường địa phương của tôi dường như thay đổi. Đầu tiên, đó là cánh cổng cho khu phức hợp của chúng tôi được gắn lên những tấm gỗ lớn, ngoại trừ một cổng, hiện được bảo vệ bởi một chiếc bàn dài có nhân viên giám sát kiểm tra danh tính. Tiếp theo, những chướng ngại vật lớn được dựng lên xung quanh một khu vực rộng lớn trong khu phố của tôi, cắt đứt quyền truy cập của chúng tôi vào chợ nông dân địa phương, vì chỉ những cư dân của những con phố đó mới có thể vào. Những con đường vắng vẻ với tất cả các cửa hàng được dựng lên thực sự giống như một ngày tận thế zombie. Khi tôi đi mua dự trữ thực phẩm với một đồng nghiệp tại một siêu thị Nhật Bản, họ đã lấy nhiệt độ của chúng tôi ở cửa và xịt vào tay chúng tôi gel chống vi khuẩn. Chúng tôi cũng phải báo cáo vị trí hàng ngày và tình trạng thể chất của chúng tôi. Mặc dù tất cả điều này có vẻ đáng báo động và thái quá, nhưng cũng an ủi rằng đã có một phản ứng phối hợp tốt và mạnh mẽ như vậy để kiểm soát virus.

Từ việc cho con chihuahua già của tôi thức ăn đặc biệt đến việc giúp tôi mang túi hàng nặng nề ở cửa hàng tạp hóa, tôi đã được giúp đỡ bởi một số bàn tay đeo găng và không đeo găng. Tâm trạng trên đường phố là một trong những sự tò mò xen lẫn sự nghi ngờ, khi chúng tôi nhìn nhau từ đằng sau mặt nạ của chúng tôi (tôi có biết bạn không?). Ngoài ra còn có một tinh thần đoàn kết phổ biến, tất cả chúng ta đều ở trong đó, cùng trải qua những chuyển động giống nhau, chia sẻ những mối quan tâm tương tự. Mỗi lần gặp gỡ với một người khác đều đặc biệt- các động tác của chúng tôi được biên đạo với ý định và nhận thức ở cấp độ Lạt-ma. Nhưng khi ai đó hắt hơi, cả khu phố đóng băng.

Không phải tất cả mọi người xung quanh tôi đều hài lòng chờ đợi nó xảy ra.
Nhiều người nước ngoài đã trốn sang Thái Lan và Hàn Quốc, bất cứ nơi nào, vào thời điểm này, chấp nhận họ. Vietnam Airlines đã hủy vé cho chuyến đi biển của tôi. Phải chăng những người nước ngoài và các hãng hàng không này phi lý hay có biện pháp phòng ngừa khôn ngoan? Ở một tỉnh 81 triệu dân của chúng tôi, chỉ có một người chết là một người già 86 tuổi. Với một thống kê như thế này, có phải thật nực cười khi phải đeo mặt nạ? Những người nước ngoài dày dạn kinh nghiệm nói với tôi rằng họ hy vọng con số sẽ đạt đỉnh trong vài tuần tới và sau đó giảm dần.

Tất nhiên, có rất nhiều người, lựa chọn ở lại hay đi không phải là một lựa chọn, giống như hàng triệu người bị mắc kẹt hiện tại ở Vũ Hán, tâm chấn của virus. Không chỉ là công dân Trung Quốc bị mắc kẹt ở đó.
Hàng ngàn sinh viên Ả Rập, Đông Nam Á và Châu Phi ở Vũ Hán đang tìm đến các đại sứ quán của họ để được giúp đỡ khi nguồn cung của họ bắt đầu cạn kiệt. Tôi đã thấy các bài đăng từ và về các sinh viên đến từ Sri Lanka, Pakistan, Lebanon, Ả Rập Saudi, Irac, Ethiopia, Cameroon, Bờ biển Ngà, Uganda, Ma-la-uy, Nigeria, Nigeria và Nam Phi. Một số người trong số họ cảm thấy tốt hơn là kết thúc ở một bệnh viện Trung Quốc hơn là một bệnh viện ở nhà, những người khác thì muốn chạy trốn.

Một sinh viên 21 tuổi đến từ Cameroon ở Kinh Châu đã được chẩn đoán bị nhiễm coronavirus vào thứ ba này.

Tôi đã bị ấn tượng bởi bao nhiêu sinh viên nước ngoài và giáo sư mà tôi gặp phải khi tôi chuyển đến Trung Quốc. Tôi đã có niềm vui khi nói tiếng Indonesia, Tajiki, tiếng Hindi và tiếng Ba Tư trong khuôn viên trường. Trên thực tế, khi tôi ở một vùng xa xôi hẻo lánh vào mùa hè này trên thảo nguyên ở Mông Cổ khi đang nghiên cứu, tôi đã đến thăm một gia đình du mục ở một lều hàng xóm có con gái có thể nói trôi chảy tiếng Trung Quốc, cô ấy được nghỉ hè sau thời gian học tập miễn phí ở Trung Quốc.
Hầu hết sinh viên quốc tế đến từ các nước châu Á láng giềng và châu Phi nhận được học bổng hào phóng từ chương trình sáng kiến Vành đai và Con đường, trong khi ở Mỹ, hầu hết sinh viên quốc tế phải trả tiền.

Các phương tiện truyền thông một chiều của phương Tây đóng khung Trung Quốc là thuần nhất và bài ngoại đã che khuất tầm chính sách đối ngoại sâu rộng của quốc gia này và sức sản xuất tri thức ấn tượng tại nhà, nơi họ đang đổ một khoản tiền lớn vào giáo dục cho công dân và người nước ngoài. Khi tôi dạy toàn bộ khóa học về Châu Phi vào mùa thu này ở Trung Quốc, tất cả bốn mươi điểm đã được thực hiện. Từ việc dịch tiếng Ethiopia cổ điển và sản xuất các bản in 3D Kim tự tháp vĩ đại đến viết về chủ nghĩa thực dân và những người đấu tranh tự do ở Nam Phi, mối quan tâm sâu sắc của sinh viên Trung Quốc đối với châu Phi đã làm tôi say mê giảng dạy và khiến tôi suy nghĩ sâu sắc hơn về Trung Quốc trong bối cảnh toàn cầu .Với rất nhiều thứ thu vị đang diễn ra, tôi không muốn rời khỏi Trung Quốc vì không có nơi nào khác tôi muốn ở. Tuy nhiên, tôi sẽ thú nhận rằng tôi đã đóng gói những chiếc túi của mình vì tính mạng của tôi trong tuần này khi một trận động đất 5,2 độ xảy ra ở Thành Đô và khiến tôi phải ngồi trên xe lăn. Giống như những người khác ở Tứ Xuyên, tôi buộc phải quyết định ngay lập tức: ở trong nhà và có nguy cơ bị chôn sống hoặc đeo mặt nạ để ra ngoài và có nguy cơ gặp phải đại dịch coronavirus? Bởi động đất, các mong muốn năm mới của Trung Quốc trên các phương tiện truyền thông xã hội đã thay đổi từ việc mua một ngôi nhà lớn hơn thành cố gắng sống sót.

Mặc dù tôi đã tháo hành lý, tôi nhận ra: ngay cả khi tôi phải chạy thục mạng, sẽ có một số chướng ngại vật cản đường tôi. Đi qua sân bay sẽ cảm thấy rủi ro vì tôi có một biến thể hiếm gặp của Hội chứng Vein Ehlers-Danlos, một rối loạn mô liên kết và tôi không thể biết collagen đột biến của mình sẽ tương tác với virus như thế nào. Theo lời của nhà di truyền học của tôi: "Tôi nghĩ rằng chúng tôi đang ở trong lãnh thổ không được bảo đảm bởi hiến chương, và tất nhiên, cách điều trị tốt nhất là không bị nhiễm trùng." Không có bác sĩ nào ở Trung Quốc mà tôi được tư vấn đã từng điều trị hội chứng này và các biến chứng (có thể gây tử vong) có thể phát sinh nếu tôi cần điều trị ở đây hoặc ở một nước láng giềng.

Chính phủ Hoa Kỳ đang kêu gọi người Mỹ ở Trung Quốc rời đi và hướng dẫn người Mỹ không đi du lịch ở đây. Họ đã cấm nhập quốc tịch nước ngoài từ Trung Quốc và đang cách ly các công dân Mỹ- những hành động chống lại WHO, khi WHO kêu gọi không hạn chế thương mại hoặc đi lại. Nhưng ngay cả khi tôi đã tự mình đến Mỹ và cần sự trợ giúp y tế từ việc nhiễm virus trong quá trình vận chuyển, tôi sẽ không được chăm sóc sức khỏe và việc nhập viện có thể khiến tôi phá sản. Rốt cuộc, việc thiếu chăm sóc y tế toàn cầu dẫn đến 45.000 người Mỹ tử vong mỗi năm, đây là một trường hợp khẩn cấp về sức khỏe cộng đồng cấp bách hơn nhiều so với một loại virus mà chỉ một chục người Mỹ mắc phải.

Thẳng thắn mà nói, tôi hết sức kinh hoàng khi trở về Mỹ. Khi tôi trở về từ nghiên cứu do Bộ Ngoại giao tài trợ vào mùa hè này ở Mông Cổ, tôi đã bị giam giữ và thẩm vấn tại Sân bay JFK. Kiệt sức vì phải đi khắp hành tinh và bất động trong nẹp cổ và xe lăn, tôi đã phải chịu đựng một giờ trong cuộc đối đầu với nỗi sợ hãi của Hồi giáo và sự phân biệt chủng tộc của các quan chức An ninh Nội địa, những người thờ ơ nghĩ rằng Mông Cổ là một quốc gia đa số Hồi giáo ("Phật tử cũng ở đó sao? Tôi không biết điều đó." ) - và rằng người Iran nói tiếng Ả Rập (tiếng Ba Tư, thật là lũ ngốc). Họ còn muốn tôi kể tên tất cả các lớp tôi đã học cho năm bằng Ivy League của mình.

"Nhưng cô thực sự đã ở Nga, đúng không?" điều tra viên ngu ngốc của tôi nói, cùng lúc giơ một tờ báo tiếng Mông Cổ từ túi của tôi mà không biết rằng Mông Cổ cũng được viết bằng chữ Cyrillic giống tiếng Nga. Khi tôi hỏi họ đang làm gì sau hai vụ xả súng hàng loạt của những kẻ khủng bố nam da trắng tuần đó, họ nhìn tôi như thể tôi có hai cái đầu. Tại thời điểm này, tôi thà chết vì coronavirus ở Trung Quốc hơn là đối phó với chủ nghĩa phát xít lạnh lẽo ở biên giới nước Mỹ hay sự phẫn nộ của hệ thống chăm sóc y tế đồi bại và vô nhân đạo của nó.

Để đối phó với sự bùng phát của coronavirus, Ngoại trưởng Mike Pompeo đã gọi Đảng Cộng sản Trung Quốc là "mối đe dọa trung tâm của thời đại chúng ta." Lần trước tôi đã kiểm tra, đó là Mỹ chứ không phải Trung Quốc đang tiến hành chiến tranh trên nhiều mặt trận, gây bất ổn ở Trung Đông, và bắt đầu những cuộc chiến thương mại không cần thiết. Bộ trưởng Thương mại Wilbur Ross cho rằng sự bùng phát coronavirus là một điều tốt vì nó sẽ đẩy nhanh sự trở lại của công việc cho người Mỹ. Sử dụng cái chết và sự đau khổ của những người bệnh cho kỹ năng chơi trò chơi chính trị là một đòn chí mạng của chính quyền- một thứ sinh học vô tâm như vậy làm tổn thương chính sách và hình ảnh đối ngoại của chúng ta ở nước ngoài.

Vì vậy, mặc dù tôi dự định sẽ dành tháng này cho bãi biển ở Việt Nam, tôi đã bị mắc kẹt trong nhà ở Tứ Xuyên, nhưng tôi sẽ tận dụng nó tối đa. Không có gì ngoài thời gian, tôi đang đáp ứng tất cả các thời hạn xuất bản của mình và tận hưởng thời gian chất lượng với chú chó chihuahua của tôi. Tôi thậm chí đã bắt đầu một cuốn sách nấu ăn kiểm dịch coronavirus cho các bữa ăn tôi đang ăn từ các thành phần hạn chế. Thay vì tin tức, tôi nghe các nữ tu Phật giáo nói chuyện phật trực tuyến, giọng nói dịu dàng của họ nhắc nhở tôi rằng chúng ta luôn ở trong trạng thái thay đổi và an toàn là một ảo ảnh, chúng ta luôn luôn chỉ cách cái chết một khoảnh khắc mà thôi. Tôi đã xem virus này là cơ hội hoàn hảo để suy ngẫm rằng mọi thứ có thể thay đổi nhanh chóng như thế nào và tất cả chúng ta phụ thuộc lẫn nhau như thế nào vào các nước láng giềng trong khu vực và trên toàn cầu.

Học kỳ mùa xuân liệu sẽ bắt đầu đúng giờ? Các lớp của chúng tôi thì sao, chúng sẽ trực tuyến chứ? Có bao nhiêu học sinh sẽ lấp đầy các cơ sở kiểm dịch đang được xây dựng? Ai biết. Để đối phó với tất cả sự không chắc chắn, tôi đang đọc lại phân tích của Foucault về cách bệnh dịch hạch kích hoạt hệ thống giám sát và tiểu thuyết The Plague của Albert Camus, bối cảnh xảy ra tại thành phố Oran, ven biển Algeria, nơi tôi đã có bài phát biểu quan trọng vào mùa thu này . Có lẽ Camus đã nói điều đó tốt nhất: Tôi không biết điều gì đang chờ đợi tôi, hay điều gì sẽ xảy ra khi tất cả kết thúc. Hiện tại tôi biết điều này: có những người bệnh và họ cần được chữa khỏi.

Nhà nước ta có phải là của dân, vì dân?


Dân mạng Việt mấy ngày này bày tỏ phản ứng với clip được người dân từ Trung Quốc thể hiện bất bình với điều kiện sống tại một khu cách ly gần cửa khẩu khu vực ngã 3 Trà Cổ Bình Ngọc. Người quay clip này phản đối khu cách ly không đủ giường, phải nằm nệm trên sàn nhà và không có khu vệ sinh khép kín và thể hiện thái độ bất mãn cho rằng, chính quyền xem thường người dân mình, dành điều kiện tốt hơn cho du khách hay lao động Trung Quốc.

 Giới zân chủ và truyền thông cuốc tế (truyền thông nước ngoài nuôi dưỡng nhưng phát bằng tiếng Việt như RFA Việt ngữ) thì tích cực lan truyền với bình phẩm và so sánh nhằm kích bác rằng chính quyền Việt Nam "hèn với giặc, ác với dân", qua đó kích động tâm lý bài Trung, bất mãn chống chính quyền.

Trong bối cảnh Việt Nam đã và đang đón hàng ngàn người lao động từ Trung Quốc về VN lánh dịch, thì từ việc lợi dụng tâm lý bức xúc của một số người phải cách ly nói trên nhằm khoét sâu mâu thuẫn, bài xích với đất nước, người dân Trung Quốc trong xã hội, phá hoại nỗ lực chống dịch bệnh bùng phát là nguy cơ có thật và là thủ đoạn vô cùng nham hiểm.


Trên thực tế, tùy vào điều kiện khác nhau, việc thu xếp các khu cách ly cho người dân từ TQ trở về lệ thuộc vào chính cơ sở hạ tầng ở từng địa phương. Có địa phương bố trí được nhà khách điều kiện tốt, một số nơi tận dụng được khu nhà dành cho bộ đội, ... Việc địa phương giáp biên nói trên bố trí điều kiện chưa tốt bằng những nơi khác, không xuất phát từ chính sách nói chung, cũng không thể trách họ khi còn trăm mối lo đang phải đối mặt. Đáng lý, trong bối cảnh hiện nay, nếu là người tích cực, có tinh thần xây dựng, nên thông cảm và chia sẻ nhất định với chính quyền. Kể cả điều kiện ta bố trí cho người nước ngoài có tốt hơn thì cũng cần nhìn ở góc độ tương trợ quốc tế; thậm chí trong chiến tranh chống Mỹ, dù bộ đội ta còn đói, dân không đủ ăn nhưng vẫn phải đảm bảo điều kiện tối thiểu cho tù binh Mỹ vừa nã bom thảm sát dân ta đó thôi.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ngồi và món ăn

Việc một vài người dân trở về từ Trung Quốc bất mãn với điều kiện chăm sóc khu cách ly quê nhà nói trên, giá như hãy cảm thông, so sánh với hàng vạn bác sỹ đang gồng mình cứu chữa, chăm sóc bệnh nhân và thực hiện phòng dịch với tâm thế "chống dịch như chống giặc"; hay như các chiến sỹ bộ đội phải nhường chỗ ăn, chỗ ở phục vụ người cách ly; hay như các chiến sỹ công an phải trực chiến lề đường vỉa hè nhằm đảm bảo các khu cách ly, phòng dịch bệnh an toàn, ...Nhìn vào điều kiện ăn ở, làm việc của họ, và so sánh với phúc lợi, dù chưa ưng ý của mình, hẳn sẽ bớt ngậm ngùi, vui vẻ cùng với quân dân cả nước đối mặt với nguy hiểm trong "thời chiến chống virus corona" này?

So sánh ngay với nhiều nước khác, họ chỉ khuyến cáo công dân rời TQ sống không hề có chuyện hỗ trợ từ A đến Z như Việt Nam. Người dân Mỹ muốn chạy khỏi vùng có dịch nguy hiểm  thì phải trả tiền vé máy bay, nếu không có tiền thì cứ ở lại vui vẻ với tâm dịch!

So sánh ngay với Hàn Quốc, người dân biểu tình phản đối chính phủ đón công dân của họ trở về từ vùng dịch.Họ biểu tình phản đối rất quyết liệt, dùng xe ủi chặn đường, dùng cà chua, trứng thối ném vào quan chức chính phủ. Nhìn đó để thấy, không ai muốn rước "nguồn dịch bệnh" về nhà, hầu hết bệnh nhân dương tính ở VN vừa qua đều từ Vũ Hán hoặc lây từ người thân từ Vũ Hán trở về. Chính phủ VN không chỉ làm tốt trách nhiệm giải cứu người dân khỏi tâm dịch mà còn làm tốt việc tuyên truyền trong cộng đồng dân cư đều phải có trách nhiệm với đồng tộc, nghiêm cấm tư tưởng bài xích, nghiêm cấm trục lợi liên quan dịch bệnh!

Cùng là công dân, nhưng nếu có góc nhìn tích cực thì dân mạng khác lại cảm thán rằng, VN tuy "là nước không giàu, nhưng mọi công dân rời vùng có dịch về nước bằng máy bay miễn phí. Quân đội vào rừng đóng quân để doanh trại đón đồng bào hồi hương sống cách ly cho an toàn trước khi  trở về với gia đình. Trong thời gian cách ly,đồng bào được nuôi dưỡng và chăm sóc y tế chu đáo miễn phí (với khẩu phần ăn  57 k/người /ngày ,ngang với quân đội ).

Không phải nhà kinh tế chính trị, nhưng nhìn việc ứng xử với dịch bệnh như thế chắc cũng phần nào hiểu được "kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa" là gì, điều mà các nhà lãnh đạo Việt Nam hay nói đến".


 Bởi vậy mới cần quan điểm khách quan, đa chiêù khi áp dụng sự so sánh, bằng không với cái nhìn tiêu cực, hằn học, thiếu thiện cảm với chính quyền, càng tự đẩy mình ra khỏi cộng đồng, tách rời dòng chảy đất nước mà thôi. Nguy hiểm nhất, chính người dân chúng ta lại cung cấp vũ khí cho đám kền kền, những thế lực đang lợi dụng dịch bệnh này để kích động tâm lý bài Trung, chống phá quan hệ Trung Việt, cùng với các xung đột khác nữa, hòng biến VN thành tiền đồn chống TQ cho họ, đẩy dân tộc vào vòng lửa đạn, diệt vong

 Nguyễn Biên Cương

Lưỡi không xương trăm đường lắt léo



Bản chất của những kẻ ba que xỏ lá không bao giờ thay đổi. Chúng luôn lợi dụng khó khăn của chúng ta để đâm bị thóc chọc bị gạo. Giá trị kép. Tráo trở. Lươn lẹo. Lật lọng,...Đó là bình luận của cư dân mạng khi so sánh 2 bài đăng về con virus corona của fanpage Việt Tân, một mặt đòi đóng cửa biên giới, mặt khác thì thương vay khóc mướn cho tình cảnh người nông dân khi nông sản bị dừng xuất khẩu vào Trung Quốc .





Một facebooker khác đã liệt kê ra một số “tiêu chuẩn kép” của giới “zân chủ” này:



Từ lâu có thể thấy, một mặt họ cầu nguyện ngày đêm, năm này quá năm khác nền kinh tế "cộng sản" sụp đổ mới có hy vọng dân nổi lên làm lại sự kiện "phá kho thóc Nhật" (lời của cựu luật sư Lê Công Định), mặt khác chầu chực, săm soi, tìm kiếm những người dân khiếu kiện, doanh nghiệp đổ bể kinh doanh, những kẻ vi phạm đạo đức, nghề nghiệp bị xử lý đang bất mãn, bức xúc với nhà nước thành "nhân chứng chống cộng", thành "nhân dân anh hùng", "biểu tượng đấu tranh"...khiến họ ngộ nhận, chìm vào con đường phản bội đất nước, dân tộc với chúng.

Một mặt họ giương lên ngọn cờ No-U, phản đối đường lưỡi bò, lên án chính quyền “hèn nhát”, không giám đương đầu với TQ để bảo vệ chủ quyền, không dám liên minh với Mỹ để chống TQ xâm lược, phải thay đổi chế độ mới giữ được chủ quyền… Mặt khác họ cầu nguyện cho Trung Quốc xâm lược Việt Nam để “sáng mắt ra” (biểu tình viên Bùi Hằng) hay lưu luyến, mong TQ đừng vội rút giàn khoan xâm lược kia khỏi Biển Đông để họ còn có thời gian xây dựng lực lượng, phong trào zân chủ (nhà văn Nguyên Ngọc)

Họ ngày ngày lên án chính quyền "độc tài", "đàn áp tự do ngôn luận", lấy đó làm cớ cầu xin các chính thể, quốc gia khác can thiệp, cấm vận, đưa VN vào CPC, không ký hiệp định thương mại, không giao thương với "cộng sản" cho đến khi "cộng sản" phải chấp nhận "quyền dân chủ, tự do" bản chất là phải thay đổi thể chế chính trị, phải đa đảng, phải chấp nhận tự do báo chí, thay đổi sở hữu đất đai, phải thả tự do cho đám phản động chống đối trong tù....

Đúng như Fb Đức Minh bình phẩm: "Bản chất tráo trở nó ăn vào máu xương,vào cốt cách của bọn nguỵ đu càng,bởi vậy chúng mang tâm hồn của loài quỷ,chúng luôn chỉ muốn nhuộm máu dân tộc VN,mọi lời nói của loài quỷ nguỵ nô đều ko bao giờ là thật,chúng chỉ mị dân và chờ cơ hội ăn thịt chính quê hương mà thôi". 



Khi Đảng, Nhà nước muốn huy động sức mạnh và phát huy đoàn kết giống nòi con Lạc, cháu Hồng, gác lại vấn để lịch sử, ban hành Nghị quyết 36, tạo bước chuyển đột phá thu hút tiềm lực người Việt cống hiến cho dân tộc, thì mấy chục năm qua Việt tân không khác nào bóng ma, băng đảng mafia lộng hành khủng bố bất cứ người Việt ở Mỹ nào "trở về quê hương", hay có xu hướng không theo chúng. Vô số người Việt rơi vào số phận như ông nhà báo Đàm Phong bị Việt tân sát hại và đến giờ con trai ông vẫn đang trên con đường vô định tìm công lý cho cái chết của cha mình.

Nhờ hồng phúc tổ tiên, sự đoàn kết vươn lên của dân tộc dưới ngọn cờ của Đảng, như lời ông Tổng Bí thư mới đây, chưa bao giờ đất nước ta có được cơ đồ như ngày nay: kinh tế tăng trưởng, dân trí phát triển, biên cương vững chắc, vị thế trên trường quốc tế đáng tự hào, trở thành điểm đến an toàn nhất thế giới khiến du lịch ngày càng phát triển, dự trữ ngoại tệ, ngân sách cao nhất trong lịch sử thống nhất đất nước....Những kẻ lạc loài, tráo trở, cơ hội ngày càng ít đi, ngày càng cô độc, người dân ngày càng nhận ra bộ mặt thật của họ, chỉ còn biết như những con kền kền rình mò đâm chọc như thế này thôi.

 Nguyễn Biên Cương

Thứ Hai, 3 tháng 2, 2020

2020: Hướng đi nào cho giới zân chủ Việt?



Trong dịp chuyển giao giữa năm 2019 và 2020, nhiều bộ phận của "truyền thông lề trái" hay "truyền thông quốc tế Việt ngữ" đã viết bài để dự đoán về tình hình Việt Nam trong năm 2020, đồng thời tiết lộ một số dự định hoạt động của họ. Các dự đoán và dự định của họ được thể hiện qua thống kê sau:

Vấn đề
Dự đoán & dự định
Biển Đông
* Dự đoán:
_ Viện Nghiên cứu Lowy, Australia: 2020 là năm Việt Nam giữ chức Chủ tịch ASEAN, các bên tăng cường đàm phán về bộ Quy tắc Ứng xử trên Biển Đông, và lần đầu ASEAN áp dụng “Tầm nhìn ASEAN về khu vực Ấn Độ-Thái Bình Dương”. Việc này đặt ra cả cơ hội lẫn thách thức cho Việt Nam (do Trung Quốc và Campuchia có thể phá).
_ Hội đồng Đối ngoại (CFR), Mỹ: Biển Đông là 1 trong 4 “điểm nóng”, dễ diễn ra đụng độ quân sự trong năm 2020.
_ Nguyễn Hữu Vinh (Ba Sàm): Chuyện Biển Đông sẽ trở nên “kịch tính”, trong đó Việt Nam rơi vào thế bị động, chỉ phản ứng trước các động thái của Trung Quốc.

* Dự định:
_ Trần Diệu Chân (vợ Lý Thái Hùng, Việt Tân): “Vấn đề Biển Đông và việc kiện Trung Quốc sẽ là chủ đề chính trong bàn cờ chính trị tại Việt Nam năm 2020. (…) mạng xã hội đã giúp lan tỏa sự phẫn nộ của người dân trước hiện tượng bá quyền của Trung Cộng trên Biển Đông, kết nối những tấm lòng và hành động, tạo thành một áp lực lớn buộc nhà cầm quyền CSVN (…) kiện Trung Quốc ra tòa trọng tài Liên Hiệp Quốc (…) chấm dứt trò đu giây nhằm bảo vệ quyền lực độc tôn của đảng”.
Đại hội Đảng XIII
* Dự đoán về vấn đề cải cách thể chế:
_ Phạm Quý Thọ: 2020 là năm Việt Nam vào “bước ngoặt” của phát triển. Nếu Việt Nam tiếp tục chuyển dịch sang kinh tế thị trường nhưng không “chuyển dịch sang các giá trị phổ quát”, mâu thuẫn ý thức hệ giữa kinh tế thị trường và Đảng Cộng sản sẽ khiến kinh tế không bền vững, Đảng tha hóa, xã hội hỗn loạn.
_ Võ Thị Hảo: Đại hội Đảng XIII là một cơ hội để Việt Nam cải cách thể chế, nhưng hiện “chưa có một triệu chứng nào, một mầm mống nào” cho thấy chính quyền muốn cải cách.

* Dự đoán, dự định về vấn đề chống tham nhũng và “tranh chấp nội bộ”:
_ Nguyễn Hữu Vinh (Ba Sàm): Đại hội sẽ khiến chiến dịch chống tham nhũng tiếp tục diễn ra một cách “kịch tính”.
_ Trần Diệu Chân (Việt Tân): “Những phân hóa và tranh chấp nội bộ của đảng CSVN trước thềm đại hội 13 lại càng làm cho tình hình thêm trầm trọng và phức tạp”.
_ Tiến sỹ Trần Tuấn (VUSTA): Trong 4 năm qua, một số nhóm lợi ích kinh tế lũng đoạn “các bộ ngành Công Thương, Thông tin - Truyền thông, quân đội, công an” đã “vào lò”. Năm 2020, “lò” sẽ tiếp tục “thanh lọc” một loạt các tổ chức xã hội dân sự “như hiệp hội năng lượng, hiệp hội tấm lợp, hiệp hội rượu bia, nước giải khát”, do “họ đã tạo ra một tiếng nói nhằm ủng hộ cho các thế lực của họ”, làm cản trở những chính sách như Luật Phòng chống Tác hại Rượu Bia. Việc “thanh lọc” này sẽ đem lại chiến thắng cho “thế lực tích cực” “vì dân”; từ đó “mở đường cho các vấn đề từ luật công đoàn, từ những vấn đề đối với người lao động, cũng như với tiếng nói của các nhà khoa học trong các vấn đề phản biện xã hội”, giúp “Việt Nam đi được theo các hướng mà các nước đã phát triển”.
Môi trường
* Dự đoán và khuyến nghị:
_ Võ Thị Hảo: Tình trạng ô nhiễm môi trường ở Hà Nội và Tp.HCM, cùng tình trạng ngập mặn ở đồng bằng sông Cửu Long đã ở mức nguy cấp, chính quyền cần ưu tiên giải quyết.
Kinh tế
* Dự đoán:
_ Nguyễn Xuân Nghĩa: Năm 2020, kinh tế Việt Nam tiếp tục gặp một số thuận lợi – như (1) CPTPP và EVFTA; (2) thương chiến Mỹ-Trung; (3) giá nhân công rẻ. Tuy nhiên, kinh tế Việt Nam có nguy cơ chịu thiệt hại từ các biến động tiêu cực của kinh tế thế giới – do (1) lệ thuộc vào xuất khẩu; (2) lệ thuộc vào đầu tư nước ngoài; và (3) đang gia tăng hội nhập với CPTPP và EVFTA. Bên cạnh đó, đà tăng trưởng cao của kinh tế Việt Nam có thể chững lại – do (4) giá nhân công tăng dần lên; (5) tay nghề, cơ sở hạ tầng, hệ thống công nghiệp phụ trợ kém các nước láng giềng; (6) chi phí môi trường cao; (7) bị Mỹ cáo buộc gian lận thương mại; (8) bị lệ thuộc vào nền kinh tế Trung Quốc.
Di sản VNCH
* Dự định:
_ Thiện Ý (mục “Diễn Đàn Bạn Đọc Làm Báo” của VOA): “Chúng tôi sẽ viết về người Việt Quốc gia “45 năm chống cộng vì tự do dân chủ cho Việt Nam” thành quả và triển vọng đến đâu rồi; để tiếp nối loạt bài năm 2019 đã viết về “44 năm xây dựng chủ nghĩa xã hội, vì sự nghiệp của Sộng sản quốc tế” thành hay bại. (…) chúng tôi muốn trình bày cho Bạn đọc một cách có hệ thống tình hình thực tế của “Bên thua cuộc” (Việt Quốc) và “Bên thắng cuộc” (Việt cộng) để có một lời giải đáp chung, rằng “cuộc nội chiến ý thức hệ Quốc-Cộng tại Việt Nam” kéo dài nhiều thập niên qua, di hại toàn diện cho dân tộc, liệu đã kết thúc được chưa”.
Hoạt động dân chủ
* Dự doán:
_ Trần Diệu Chân (Việt Tân): Trong năm 2020, sức ép từ Đại hội Đảng XIII, căng thẳng trên Biển Đông và chu kỳ suy thoái kinh tế thế giới sẽ khiến chế độ “tăng cường đàn áp và khống chế các lực lượng đấu tranh”, “với những bản án nặng”.

Sau khi xem xét các thông tin vừa nêu, chúng tôi thấy giới zân chủ đang tiên đoán bằng một tầm nhìn khá hạn hẹp. Thay vì tìm kiếm những dự đoán khách quan về bối cảnh đất nước trong năm 2020, tác động khách quan, chủ quan chi phối tới biến động chính trị - kinh tế-xã hội đất nước, họ chỉ liệt kê và bấu víu vào những "mâu thuẫn chính trị" mà họ có thể tận dụng để thúc đẩy quá trình thay đổi chế độ, đồng thời phỏng đoán diễn biến sắp tới của những mâu thuẫn đó. Tầm nhìn hẹp này khiến họ không thấy bức tranh tổng thể về tình hình đất nước, từ đó khiến họ có các quyết định sai lầm. Có lẽ đây là một trong những lý do khiến họ liên tục yếu đi trong 3 năm vừa qua, dù từ 15 năm nay, năm nào họ cũng đoán rằng chế độ sắp sụp đổ.
Ngoài ra, một số dự đoán của giới zân chủ về năm 2020 cũng cho thấy họ đang khá bi quan về số phận của mình. Nếu trong năm 2019, họ từng tiên đoán rằng vấn đề Biển Đông có thể khiến Mỹ can thiệp vào Việt Nam, và công tác nhân sự trước thềm Đại hội Đảng có thể gây hỗn loạn; thì hiện nay, họ chỉ dám đoán rằng những vấn đề đó có thể gây cho chế độ nhiều sức ép.
Nhìn sâu hơn vào hoạch định đã được họ lên "lộ trình dân chủ hóa" từ nhiều năm trước  cho thấy, họ liên tục thay đổi "lộ trình" đó theo hướng ngày càng "linh hoạt" và ngôn ngữ ngày càng mập mờ, khó đoán định hơn. 
Với tầm nhìn như vậy, có lẽ trong năm 2020, giới zân chủ sẽ tiếp tục tồn tại như một cái đuôi của các bức xúc trong xã hội, và một bóng ma chưa siêu thoát của chế độ Việt Nam Cộng hòa, càng minh chứng cho người dân thấy họ là những kẻ mắc kẹt trong quá khứ và hiện tại đau buồn, lạc loài bên dòng chảy của dân tộc.
Nguyễn Biên Cương

Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2020

Cảnh giác với tin giả, tin câu view, câu like liên quan đến dịch bệnh virut Corola!



Mới đây, ông Lê Tấn Phùng, PGĐ Sở Y tế Khánh Hòa phải thanh minh, công bố với báo chí, cho biết, hiện trên địa bàn chưa phát hiện trường hợp nào nhiễm viêm phổi cấp do Corona gây ra trước vô khối tin đồn trên mạng Internet về việc đã xuất hiện bệnh nhân nhiễm virut Corola ở Khánh Hòa

Liên quan tới thông tin virus Corona, ngày 25/1/2020, Công an tỉnh Khánh Hòa đã mời một số Facebooker lên làm việc do đã đưa tin thất thất thiệt trên mạng xã hội. Tại cơ quan công an, những người này thừa nhận đưa tin không có căn cứ và chỉ nghe đồn.Sau khi làm việc với cơ quan công an, những người này đã lập tức gỡ bỏ những thông tin sai sự thật mình đăng tải.
Mới đây, trên nhóm Facebook OFFB với hơn 800 nghìn thành viên, một tài khoản tung tin "Cao Bằng và Quảng Ninh đã có 25 người bị nhiễm virus Corona" đã buộc phải gỡ bỏ tin sau gần một tiếng đăng tải bài viết, khi bị cộng đồng mạng "ném đá"

Cụ thể, tài khoản "Hai Vũ đã đăng tải: "Tin khẩn: Cao Bằng và Quảng Ninh đã có 25 người bị nhiễm virus Corona. Trung Quốc muốn cả thế giới phải chết chùm? Hàng vạn người từ Vũ Hán vẫn di cư sang nước ngoài. Sing và Phil vừa trả lại 600 công dân Vũ Hán về nước". Đăng kèm dòng thông tin trên, nick facebook Hai Vũ đưa lên ảnh chụp màn hình một bài báo với nội dung Philippines sẽ hồi hương du khách đến từ Vũ Hán; Hai địa phương có biên giới chung với Việt Nam đã có 36 người mắc bệnh…
Ngay sau khi thông tin trên được phát đi, hàng trăm bình luận xuất hiện. Bên cạnh rất nhiều bình luận bán tin, bán nghi, nhiều người thẳng thừng bác bỏ thông tin này. Tài khoản "Chill Mây" bình luận: “Ta nói dẹp 3 cái tin hoang mang dư luận đi. Nó đã nội bất xuất, ngoại bất nhập rồi. Cứ làm rùm beng mãi”. Trong khi, báo chí chỉ thông tin "Tính đến nay Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây liền kề các tỉnh Lạng Sơn, Cao Bằng và Quảng Ninh của Việt Nam này đã có 25 người bị nhiễm bệnh được xác nhận".Như vậy, thông tin từ tài khoản facebook Hai Vũ cho rằng "Cao Bằng và Quảng Ninh đã có 25 người bị nhiễm virus Corona" là hoàn toàn bịa đặt, sai sự thật.
Trên một số tài khoản người theo Pháp luân công đang tận dụng dịch bệnh ở Trung Quốc để gieo rắc nhận định, kiểu dấu hiệu cho việc sụp đổ “triều đại Tập Cận Bình”, hay cho đây là kết quả cạnh tranh bằng vũ khí sinh học giữa Mỹ và Trung Quốc, rồi từ đó “đe dọa” Việt Nam phải “thân Mỹ thoát Trung” mới tránh được thảm họa dịch bệnh này. Thông tin kiểu này lại đang được các nhà “đấu tranh zân chủ mạng” tích cực lan tỏa.
Ví dụ:
“Dịch bệnh: Khúc nhạc dạo đầu báo hiệu sự thay đổi triều đại” – FB Linh Phan (group Góc nhìn Báo chí – Công dân), 23/01/2020: https://www.facebook.com/groups/nhabaocongdan/permalink/1273774143012354/
“Virus Corona dưới góc nhìn tâm linh: CUỘC BỨC HẠI ĐỨC TIN CỦA CÁC TRIỀU ĐẠI VÀ THẢM HỌA ĐÀO THẢI” – FB ThienHa Nguyen, 25/01/2020: https://www.facebook.com/groups/hoasu.1995/permalink/2529747507264324/

Mỗi khi  người dân lo sợ và dễ hoảng loạn trước dịch bệnh hay thảm họa thiên tai luôn là cơ hội cho những kẻ thích sống bằng nghề tung tin giả, những kẻ tận dụng câu view, câu like hay những kẻ chống phá đất nước muốn mượn cơ hội “đục nước béo cò”. Đây là hành vi vi phạm pháp luật, nhẹ thì bị cảnh cáo, xử phạt hành chính, gây ra hậu quả nghiêm trọng có thể phải ngồi tù.  Công an chắc chắn sẽ tăng cường nắm tình hình để xử lý những hoang tin “nghiêm trọng”.
Tuy nhiên, không gì bằng chính sự cảnh giác, đấu tranh với tin giả, tin câu view, tin xuyên tạc từ chính cộng đồng mạng. Nhắc nhở, cảnh báo kẻ phạm tội không được, chúng ta cần tố cáo với cơ quan công an để điều tra, xử lý. Mỗi người dân cần đề cao trách nhiệm, tinh thần chống lại cái xấu, cái ác, không nên để những kẻ cơ hội, kẻ xấu lộng hành.
 Nguyễn Biên Cương

Thứ Hai, 23 tháng 12, 2019

Giới phản động hải ngoại câu kết với cánh tả Châu Âu ngăn EVFTA: người lao động Việt Nam được lợi hay chịu thiệt?



Sau chuyến thăm Việt Nam hôm 31/10/2019, phái đoàn Ủy ban Thương mại Quốc tế Nghị viện Châu Âu (INTA) đã thông báo rằng quá trình thảo luận về hiệp định EVFTA đang đi vào giai đoạn gấp rút, căng thẳng, trước khi Nghị viện Châu Âu (EP) bỏ phiếu xét thông qua hiệp định này vào tháng 02/2020. Nhân đó,cuối tháng 11/2019, hai thành viên Hội Nhà báo Độc lập là Phạm Chí Dũng và Thục Quyên đã viết một loạt kiến nghị, bài viết đòi EP hoãn thông qua hiệp định này cho đến khi Việt Nam có những hành động cụ thể để “cải thiện tình hình nhân quyền” – như thả tù chính trị và ký Công ước số 87 của ILO (liên quan đến vấn đề quyền tự do hội họp). Trong chiến dịch, Dũng và Quyên kêu gọi giới chống đối tập trung công kích những nhân vật có biểu hiện “thân Việt Nam”, “né tránh đàn áp nhân quyền” khi tham gia vào quá trình ký kết, thông qua EVFTA – như Bruno Angelet (Trưởng Phái đoàn EU tại Việt Nam) và Chang-Hee Lee (giám đốc ILO tại Hà Nội).
Sau khi Phạm Chí Dũng bị bắt hôm 21/11, Nguyễn Thục Quyên (sống ở Đức, là thành viên tổ chức VETO, từng vận động ngăn EVFTA trong suốt năm 2019) tiếp tục theo đuổi hướng tuyên truyền này. Ngoài ra, giới chống đối cũng kết hợp các hướng vận động với nhau, khi lấy vụ bắt Phạm Chí Dũng làm cớ ngăn EVFTA, và dùng EVFTA để đòi thả Phạm Chí Dũng.
Đầu tháng 12/2019, giới chống đối đã tiếp tục tác động đến EVFTA qua 3 hoạt động nổi bật – là (1) vụ Liên minh Đảng Xanh buộc nghị sĩ Jan Zahradil từ chức Báo cáo viên Thường trực về EVFTA; (2) việc một số gương mặt chống đối trong nước phát biểu về EVFTA trong cuộc gặp giới chức ngoại giao Đức và Czech; và (3) việc Thục Quyên, Ca Dao, Lê Ngọc Anh viết bài kêu gọi ngăn EVFTA, trong đó Thục Quyên tranh luận, công kích với Nguyễn Quang A và Nguyễn Hữu Vinh về thái độ với Hiệp định.
Về hoạt động đầu tiên, ngày 22/11, tức một ngày sau khi Phạm Chí Dũng bị bắt, nghị sĩ Saskia Bricmont (thành viên INTA, Báo cáo viên cho Đảng Xanh về EVFTA) đăng một bài trên Facebook, có đoạn:
“…Tôi khá sốc khi nghe tin họ bắt ông Phạm Chí Dũng (…) Nhất là việc này xảy ra vài giờ sau khi ông Jan Zahradil , Báo cáo viên phụ trách EVFTA của EP, một nghị sỹ Châu Âu của nước Cộng Hòa Séc, thuộc khối bảo thủ, một người hoài nghi về Liên minh Châu Âu, một người trong cùng khối chính trị với NVA, đã bác đề nghị của tôi rằng [INTA] sẽ lắng nghe một nhân chứng đại diện các tổ chức xã hội dân sự về nhân quyền, song song với Phòng thương mại EU tại Việt Nam (Eurocham) và Tổ chức Lao động Quốc tế tại Việt Nam (ILO Vietnam).
Tôi đã biết cách đây hai tuần, ông Phạm Chí Dũng đã gửi thư cho ông Chủ tịch Nghị viện, cùng các ông Chủ tịch Ủy ban Thương mại Quốc tế, Ủy ban Ngoại giao, Ủy ban Nhân quyền, để báo động về tình trạng xuống cấp ở Việt Nam và thái độ quá dễ dãi xuề xoà của phái đoàn EU ở Hà Nội. 
Chính xác là ông Phạm Chí Dũng đã cầu cứu những người được dân Âu Châu bầu ra nhưng không ai lắng nghe!
Tôi đã trình bày trước những người có thẩm quyền trong Nghị viện , trước các nghị sỹ khác, rằng chúng ta phải phản đối quyết liệt và đòi hỏi trả tự do cho tù nhân chính trị. 
Nếu họ không tuân thủ và không sửa đổi Luật Hình sự thì hiệp ước sẽ không được phê chuẩn.
Việc này vẫn phù hợp với nghị quyết của Nghị viện Âu Châu ra đúng một năm trước (cũng xin nhắc lại , tại thời điểm ấy ông Jan Zahradil đã tránh phát biểu vì muốn làm Việt Nam vừa lòng). Và việc này hoàn toàn đúng, theo những giá trị của chúng ta về dân chủ, nhân quyền, pháp quyền và sự đoàn kết!”.
Ca Dao (Lao Động Việt), Nguyễn Thục Quyên (VETO), Nguyễn Thị Hường (Project88) comment dưới bài viết này của Bricmont; trong khi Lương Thế Hương (thành viên VOICE Europe) dịch nó sang tiếng Việt; và Đoàn Thế Hòa (thành viên Nhóm Văn Lang ở Czech, có con gái làm cho tổ chức PIN) đăng lại bản dịch.
Cùng ngày 22/11, Saskia Bricmont gửi thư yêu cầu EP xem xét hoãn thông qua EVFTA vì vụ bắt Phạm Chí Dũng.
Khi EP họp bàn về EVFTA trong các ngày 02, 03, 04/12/2019, Bricmont đã không đưa được đại diện của một NGO về nhân quyền đến tranh biện với Eurocham và ILO Vietnam. Trong cuộc họp, nghị sĩ từ một loạt các đảng cánh tả đã đòi hoãn EVFTA đến khi Việt Nam có cải thiện về nhân quyền, đòi gây sức ép buộc Việt Nam thả Phạm Chí Dũng… Ngoài ra, Liên minh Đảng Xanh đòi áp 281 điều tu chính về nhân quyền vào hiệp định EVFTA. Đáp lại Jan Zahradil nhắc các nghị sĩ khác rằng EVFTA không phải là “để thay đổi thể chế chính trị của Việt Nam”. Zahradil cũng thừa nhận rằng ông nghiêng về hướng thúc đẩy cho thông qua hai hiệp định, vì rằng “nhiệm vụ của ông là hoàn thành công việc”.
Ngày 09/12, tờ EU Observer đăng một bài của phóng viên điều tra Nicolaj Nielsen, trong đó tác giả cáo buộc Jan Zahradil tham gia “tổ chức có quan hệ mật thiết với Đảng Cộng sản Việt Nam” mà không khai báo với EP, vì vậy có thể vi phạm bộ Quy tắc Ứng xử của EP. Cụ thể, Zahradil đang giữ chức Chủ tịch Hội đồng Cố vấn của “Liên hiệp Hội người Việt Nam ở Châu Âu” (FOVAE), và Chủ tịch “Nhóm Hữu nghị EU – Việt Nam”. Chủ tịch FOVAE là ông Hoàng Đình Thắng – hiện là Ủy viên Đoàn Chủ tịch của Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, một tổ chức chính trị do Đảng Cộng sản Việt Nam trực tiếp lãnh đạo.
Ngay trong ngày 09/12, bài viết của Nielsen được Văn Khiêm (Luật khoa Tạp chí) và Hiếu Bá Linh (Thoibao.de) lược dịch, đồng thời được các thành viên Nhóm Văn Lang ở Czech chuyền tay nhau. Các comment của Pham Huu Uyen (Nhóm Văn Lang) cho thấy nhóm này đã biết chuyện của Nielsen từ lâu, nhưng “kiềm chế” không bóc phốt.
Ngay trong ngày 09/12, Liên minh Đảng Xanh viết thư cho Chủ tịch EP, đòi tiến hành điều tra Jan Zahradil, bãi nhiệm chức Báo Cáo viên nếu phát hiện vi phạm, và đình chỉ quá trình phê chuẩn EVFTA trong lúc chờ kết quả điều tra. Ngày 10/12, Zahradil viết thư phủ nhận cáo buộc trên, viện lý do “mọi thứ ở Việt Nam đều liên quan đến Đảng Cộng sản theo một cách nào đó”, và nói rằng vụ việc này là một nỗ lực của phe chống thương mại tự do để “giết EVFTA”. Tuy nhiên, Zahradil cũng từ chức Báo cáo viên về EVFTA của EP.
Ngày 10/12 (ngày Quốc tế Nhân quyền), Việt Tân tổ chức biểu tình ở Bruxelles, đồng thời cùng ACAT và RSF tiếp xúc các nghị sĩ EP để vận động. Saskia Bricmont và Maria Arena (thành viên Đảng Xã hội, Chủ tịch Ủy Ban Nhân Quyền Châu Âu) đã dự và phát biểu tại cuộc biểu tình. Bricmont cũng trả lời phỏng vấn Phạm Minh Hoàng (Việt Tân) về sự kiện.
Song song với các diễn biến trên, trong một comment dưới bài viết của Bricmont, Nguyễn Thục Quyên cũng kêu gọi giới chống đối vào trang Facebook của ông Bernd Lange để hô hào phản đối EVFTA. Lời kêu gọi này được Lê Hữu Đào (Chủ tịch tổ chức “Cộng đồng Người Việt tại Liège”, thân Việt Tân) và Lương Thị Huyền (BPSOS) hỗ trợ phát tán.
Chuỗi diễn biến trên cho thấy có khả năng Liên minh Đảng Xanh phối hợp với Nicolaj Nielsen để hạ Jan Zahradil, trì hoãn EVFTA. Các đảng cánh tả bắt tay nhau ngăn EVFTA không hoàn toàn vì nhân quyền ở Việt Nam, mà vì hiệp định này giúp người lao động Việt Nam cướp việc làm của người lao động Châu Âu (vốn là cử tri của họ). Vì bài viết bóc phốt Zahradil dùng nhiều tư liệu tiếng Việt, có thể Nielsen được sự giúp đỡ của một số người Việt Nam. Người này có thể nằm trong NGO mà Đảng Xanh định đưa đến buổi tranh luận, hoặc nằm trong số các tổ chức chống đối mà phần tường thuật này đã đề cập.
Giữa các tổ chức đó, VETO và Việt Tân có nhiều khả năng nhất trong việc tác động đến Liên minh Đảng Xanh.
Việt Tân có các hoạt động như đã kể, đồng thời là nhóm dẫn đầu các hoạt động ký thư kiến nghị đòi ngăn EVFTA từ năm 2018. Sau khi Phạm Chí Dũng bị bắt, ngày 26/11/2019, Nhóm No-EVFTA (tập hợp một số gương mặt thân Việt Tân như Nguyễn Văn Đài) đã tiếp xúc các nghị sĩ thuộc Đảng SPD và Đảng Xanh của Đức để vận động, dâng thư kiến nghị.
Trong khi đó, từ tháng 09/2018, thành viên Thục Quyên của VETO đã khởi xướng việc tiếp xúc từng cá nhân nghị sĩ để vận động ngăn EVFTA. Tháng 10/2018, VETO đã có chương trình tiếp xúc và làm việc trực tiếp với 10 nghị sĩ EP liên quan đến EVFTA, bao gồm Maria Arena và một số thành viên Đảng Xanh. Tháng 11/2019, Thục Quyên tiếp tục cùng Phạm Chí Dũng phát động chiến dịch công kích các nhân vật “thân Việt Nam” liên quan đến tiến trình EVFTA, như đã đề cập.
Xin nhắc lại, các đảng cánh tả Châu Âu bắt tay nhau ngăn EVFTA không hoàn toàn vì nhân quyền ở Việt Nam, mà vì hiệp định này giúp người lao động Việt Nam cướp việc làm của người lao động Châu Âu (vốn là cử tri của họ). Các nhóm chống Cộng hải ngoại ngăn EVFTA để “giải cứu” đồng đội trong nước, và để chặn đà phát triển kinh tế đang khiến người dân tin vào chế độ; chứ không phải để bảo vệ người lao động Việt Nam. Hiện nay, chiến dịch chống EVFTA chỉ quy tụ những chính khách cánh tả Châu Âu và giới chống Cộng hải ngoại, chứ không có tiếng nói của một người lao động Việt Nam nào. Chiến dịch này đã biến nhân quyền thành một công cụ, thay vì giữ nó làm mục đích.

Thứ Năm, 12 tháng 12, 2019

Phạm Chí Dũng: người phản biện ôn hòa hay kẻ chuyên tung tin đồn nội chính bịa đặt?



Ngày 21/11/2019, Cơ quan An ninh điều tra Công an Tp.HCM đã khởi tố và thực hiện lệnh bắt tạm giam, lệnh khám xét đối với Phạm Chí Dũng, về tội “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”, theo Điều 117 Bộ luật Hình sự năm 2015. Vì Phạm Chí Dũng là Chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập, có quan hệ thân thiết với các trí thức trong nhóm Diễn đàn Xã hội Dân sự, và nhiệt tình tham gia chiến dịch ngăn cản EVFTA vì lý do nhân quyền; trong 2 tuần sau sự kiện trên, các tổ chức chống đối thuộc 3 phạm vi vừa nêu đã mở một chiến dịch truyền thông để hỗ trợ, ca ngợi Dũng. Họ làm việc đó qua 3 kênh truyền thông – là các cuộc phỏng vấn của báo nước ngoài, website của các tổ chức, và các trang Facebook, Twitter cá nhân. Việc họ sản xuất một lượng bài lớn, chi phối dư luận chống đối trong 2 tuần, cho thấy giới này dành khá nhiều sự quan tâm cho vụ bắt ông Dũng.
Các bài viết về vụ việc này chủ yếu xoay quanh 4 vấn đề:
Thứ nhất, khai thác lý lịch của ông Dũng sinh trong một gia đình có công với chế độ, từng được đào tạo làm “hạt giống đỏ”; đẻ hướng mũi nhọn tuyên truyền vào thành phần công chức, Đảng viên; hoặc để các bài viết về nội chính của ông Dũng trông có vẻ đáng tin cậy hơn
Thứ hai, họ hướng lý do khiến ông Dũng bị bắt do viết về vấn đề nhân quyền trong EVFTA nhằm tác động Nghị viên Châu Âu ngăn cản thông qua Hiệp định hợp tác thương mai VN-EU này, hoặc chí ít qua đó gây sức ép khiến VN thả Dũng vì lợi ích kinh tế
Thứ ba, họ triệt để chứng minh ông Dũng vô tội bằng trò bao biện hành vi “xúc phạm Nhà nước” của ông Dũng chỉ là “trách chấp dân sự” giữa Nhà nước và người phát ngôn, rằng ông Dũng là người “đấu tranh ôn hòa, bất bạo động”.
Thứ tư, họ kêu gọi các chính phủ, các tổ chức quốc tế lên tiếng bảo vệ ông Dũng. Buồn thay cho họ, cho đến nay chỉ có một số tổ chức phi chính phủ và vài người nước ngoài lên tiếng
Sau khi xem xét vấn đề, chúng tôi xin đưa ra 3 ý kiến.
Thứ nhất, Phạm Chí Dũng không hề viết báo một cách chính xác, ôn hòa, trên tinh thần xây dựng, như mô tả của các thành viên Hội Nhà báo Độc lập. Ngược lại, hầu hết các bài viết của ông Dũng khá võ đoán, nặng về cảm tính, mang khuynh hướng “thuyết âm mưu”. Chẳng hạn, ông từng viết rằng một “phe cánh” trong chính quyền đã phát động cuộc biểu tình phản đối Dự luật Đặc khu Kinh tế hôm 10/06/2018, vì giới "dân chủ" không hề biết đến sự kiện này:

Trong thực tế, một fanpage dân chửi, là Đô thành Sài Gòn, đã kêu gọi biểu tình vào ngày 10/06/2018 sau khi hỏi ý kiến các độc giả. Nhiều nhóm dân chửi khác đã đăng lại lời kêu gọi này và tranh cãi xem có nên hưởng ứng không, chỉ riêng ông Dũng không biết. Dũng không chuyển thông tin một cách trung thực đến độc giả, ông bịa ra các giả thuyết giật gân để bù đắp sự thiếu thông tin của mình. Cũng trong năm 2018, ông Dũng viết rằng Trương Minh Tuấn cùng “phe” với Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, nên sẽ không bị truy tố trong vụ AVG; trong khi diễn biến thực tế sau đó đã phủ nhận những gì ông viết.
Thứ hai, nhiều bài viết của ông Dũng chứa nội dung kêu gọi lật đổ Nhà nước Việt Nam. Vì vậy, không thể nói rằng ông chỉ “phản biện ôn hòa trên tinh thần xây dựng”, hoặc chỉ viết bài mang tính “xúc phạm Nhà nước”, như những người biện hộ cho ông đang viết. Với hành vi này, ông Dũng hoàn toàn có thể bị truy tố về tội “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”, quy định tại Điều 117 Bộ luật Hình sự năm 2015, thay vì chỉ phải đối mặt với một vụ kiện dân sự.

Thứ ba, lý lịch của ông Dũng không giúp các bài viết của ông đáng tin hơn, cũng không giúp ông nằm ngoài tầm với của pháp luật. Việc ông Dũng vừa chống chế độ, vừa dựa dẫm vào vị trí của gia đình mình trong chế độ, sẽ khiến những lý tưởng dân chủ, bình đẳng mà ông hô hào mất đi tính thuyết phục.
Nguyễn Biên Cương