Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2015

Sự thực về việc ông Nguyễn Thanh Giang bị VCB phong tỏa tài khoản



Mấy hôm nay trên mạng Internet lùm xùm chuyện cô Lê Thị Công Nhân tố cáo “Ngân hàng Vietcombank khóa tài khoản khách hàng theo lệnh tùy tiện của Bộ Công an” khiến tôi phải cất công tìm hiểu qua một ông bạn già vốn hay qua lại nhà ông Thanh Giang từ lâu để hiểu thực hư sự việc này. Hóa ra sự thật là cách đây 4,5 năm gì đó, Ngân hàng VCB này đã khóa tài khoản nhận tiền từ nước ngoài của ông Giang, khoản tiền bị ngâm ở đó là từ ông Nguyễn Gia Kiểng gửi phục vu làm Tập san Tổ quốc, nghe đâu cũng chừng mấy ngàn đô, khá lớn so với thời giá bấy giờ! Hèn chi.
Trở lại những năm đó, ông Nguyễn Thanh Giang bị hàng loạt báo Công an Nhân dân, Hà Nội Mới…liên tục tung ra những bài viết tố ông này ăn chặn tiền đồng bọn trong việc “thầu” phát hành tờ báo có tên “Tập san Tổ quốc” hợp tác với “Tập hợp dân chủ đa nguyên” của ông Nguyễn Gia Kiểng ở Pháp.


Theo bài báo Bóc trần bộ mặt kẻ chống phá Nhà nước trên báo Hà Nội mới có cho biết chi tiết việc ông Nguyễn Thanh Giang nhận và phân phối tiền của ông Nguyễn Gia Kiểng:

 ngày 26-11-2008, cơ quan điều tra Công an Hà Nội đã khám nhà, thu trên 10 kg tài liệu và nhiều phương tiện phản ánh hoạt động vi phạm pháp luật của Nguyễn Thanh Giang, đáng chú ý phát hiện tài liệu hạch toán thu chi của ấn phẩm trái phép "Tập san Tổ quốc", giấy biên nhận tiền của một số đối tượng chống đối, cơ hội chính trị, danh sách phát tiền cho số gọi là "công tác viên"…
Nguyễn Thanh Giang tự phong là chủ nhiệm cái gọi là "Tập san Tổ quốc" phát tán các bài viết trên mạng, sau đó tải xuống để in ấn, phát hành trái phép 54 số nhờ sự "chống lưng" và "rót ngoại tệ " của Nguyễn Gia Kiểng - một đối tượng sặc mùi phản động, cầm đầu tổ chức phản động lưu vong "Tập hợp dân chủ đa nguyên" ở Pháp. Nguyễn Gia Kiểng đã rót cho Nguyễn Thanh Giang 125 triệu đồng để "nuôi" cái ấn phẩm phản động này. Không rõ thực chi cụ thể ra sao, tư túi thế nào, nhưng Nguyễn Thanh Giang chỉ báo cáo một cách mập mờ với Kiểng là đã dành 46 triệu đồng để trả nhuận bút và tài trợ cho một số cá nhân là các phần tử cơ hội chính trị trong nước tham gia viết bài như Trần Lâm, Nguyễn Xuân Nghĩa, Vũ Cao Quận… (Hải Phòng), Hà Sỹ Phu, Tiêu Dao Bảo Cự, Bùi Minh Quốc (Lâm Đồng), Lê Hồng Hà, Phạm Quế Dương, Nguyễn Thượng Long, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình, Trần Khải Thanh Thủy, Vũ Hùng, Phan Văn Hồng, Nguyễn Phương Anh (Hà Nội), Nguyễn Kim Nhàn (Bắc Giang), Trần Đức Thạch (Nghệ An)... Bản thân "nhà tài trợ" Nguyễn Gia Kiểng cũng trực tiếp phân phát cho Trần Anh Kim, Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn Văn Tính 10,2 triệu đồng; hỗ trợ Nguyễn Kim Nhàn, Võ Văn Nghệ để tán phát cái gọi là "Tập san Tổ quốc" là 4,8 triệu đồng.
Để ra vẻ có ban bệ, quy mô hoành tráng nhằm che mắt thiên hạ và lấy oai với các tổ chức phản động khác, Nguyễn Thanh Giang tự thành lập một Ban biên tập, rồi Hội đồng cố vấn của cái "tập san" này gồm các nhân vật như Phạm Quế Dương, Trần Lâm, Bùi Tín, Nguyễn Phương Anh, Phạm Hồng Đức, Phan Thế Hải, Nguyễn Văn Hiệp, Việt Hoàng, Vi Đức Hồi, Nguyễn Chính Kết, Trần Anh Kim, Nguyễn Thượng Long, Nguyễn Xuân Nghĩa, Vũ Cao Quận, Huỳnh Tâm, Trần Khải Thanh Thủy, Phạm Việt Minh. Nhưng thực chất, "sếp tổng" hay người có quyền lực cao nhất chính là Nguyễn Gia Kiểng. Kiểng giao cho Nguyễn Thanh Giang và Trương Nhân Tuấn (một phần tử cơ hội chính trị có tên trong "Tập hợp dân chủ đa nguyên") điều hành mọi việc

Như vậy, nhiều khả năng khoản tiền bị phong tỏa nhiều năm qua liên quan trực tiếp đến khoản tiền làm “Tập san Tổ quốc” này. Sau cuộc chiến tơi bời giữa Nguyễn Thanh Giang với phe cánh của Nguyễn Khắc Toàn, Đỗ Nam Hải, Hoàng Tiến…phơi bày ông này chuyên gia ăn chặn tiền đồng bọn từ việc phân bổ in ấn “Tập san Tổ quốc”, tiền giải thưởng nhân quyền, tiền hải ngoại quyên góp hỗ trợ cho số đi tù…Trong số đó đình đám nhất là chuyện ông Hoàng Tiến tố cáo ông Thanh Giang ăn chặn tiền giải thưởng nhân quyền của ông Trần Dũng Tiến khi ông này trong tù, sau khi ra tù 2 năm bị Hoàng Tiến phát giác nên Thanh Giang phải mang tiền đến trả cho ông Hoàng Tiến. Vụ việc khác lùm xùm không kém là khoàn tiền hải ngoại hỗ trợ cho ông Trần Anh Kim trong tù, ông Thanh Giang nhất định không chịu chuyển cho vợ ông Kim để thăm nuôi, lấy cớ cô này còn trẻ, giữ tiền cho ông Kim sau này ra tù hưởng khiến nhiều ông bà hải ngoại nổi xung, lên án gây áp lực ông Giang phải xuất tiền để vợ ông này nuôi ông Kim còn sống đến khi ra tù, thiếu đâu hải ngoại sẽ quyên góp tiếp. Tuy nhiên nghe đâu, dù vợ ông Kim nhờ nhiều người tác động mà ông Giang vẫn quyết không chịu xuất tiền, nguyên nhân được cho rằng vợ ông Kim không “biết điều”, cắt lại phần trăm cho ông Giang nên …đừng hòng nhận tiền hỗ trợ!!!

Sau nhiều phi vụ liên tiếp như vậy nên ông “Viện sỹ Viên hàn lâm Hoa Kỳ trị giá 100 USD” này bị mất uy tín nghiêm trọng, không ai muốn gửi tiền qua cửa ông này nữa. Sau đó, nghe đâu, ông Thanh Giang định khởi xướng lập “Quỹ hỗ trợ dân chủ” gì đó, thông báo ban bệ rầm rĩ những chắc chẳng ai chịu gửi gắm nên quỹ này chết yểu. Từ đó ít ai nghe thấy tiếng tăm ông này, trừ vài bài viết “bất mãn dân chủ” chửi Cờ vàng và đám zân chủ hậu bối bạc bẽo, cơ hội, tráo trở…hay định kỳ quanh đi quẩn lại mấy chuyện ủng hộ ông Nguyễn Tấn Dũng làm Tổng bí thư, hạ bệ ông Tổng Bí thư hiện tại.
Cô “Thánh nữ” một thời Lê Thị Công Nhân cũng chìm xuồng lâu này cùng với ông Thanh Giang – nghe đâu là người cô này rất kính trọng, cũng do dính đến các chuyện lừa tình lừa tiền, bị tố cáo, vạch mặt không thanh minh nổi. Cô này thậm chí không dám dùng facebook, blog, điều phối hoạt động của “Quỹ Bầu bí tương thân” qua chồng Ngô Quyền, trình độ viết bài xem ra ngày càng đi xuống hơn. Bài viết đăng trên Dân luận không dám đề cập đến nguồn gốc số tiền của ông Thanh Giang bị phong tỏa, nhưng hô hào tụ tập, biểu tình yểm trợ ông Thanh Giang vào “4h chiều ngày 12.5.2015 tại Vietcombank Thanh Xuân – 448 Nguyễn Trãi, Hà Nội” trong khi ông này nhận thông báo từ ngân hàng trả lời về việc tài khoản bị phong tỏa.

Xem ra vụ việc này còn nhiều chuyện hấp hẫn khi cùng xem thầy trò Thanh Giang-Công Nhân tự mình thu hút truyền thông phơi bày quá khứ “thầu” tiền hải ngoại-ăn chặn lộ liễu-công an ra tay và ngân hàng hớt tay trên rồi báo chí bạch hóa!!!

Nguyễn Biên Cương

Chưa có một thế lực chính trị nào thay thế được Đảng Cộng sản Việt Nam



Đây là lời khẳng định của ông Tương Lai, người đã đại diện “trên 40 trí thức, nhà hoạt động tên tuổi và văn nghệ sĩ đã gởi thư lên Bộ Chính trị và Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, bày tỏ sự bức xúc trước diễn biến thời cuộc hiện nay.”



Chưa ai nhìn thấy nội dung thư ngỏ mới do trên 40 cụ “nhân sỹ trí thức” này trên mạng Internet. Sơ lược nó là “cần kiên quyết không để xảy ra một sự kiện « Thành Đô » thứ hai”, “hành động thiết thực là việc gia nhập TPP” và “ Nhân danh những người đang ưu tư vì vận nước, các nhân sĩ đòi hỏi được hồi âm và đối thoại” với lãnh đạo Đảng và Nhà nước!!!

Như vậy, về cơ bản, không khác mấy với “tâm tư” của Thư ngỏ 61 cụ đã ký năm trước, thư ngỏ mới này lại tiếp tục cảnh báo nguy cơ “Hán thuộc”, gâp áp lực chính quyền phải “thân Mỹ” và cải cách. Theo như cách lập luận của cụ Tương Lai, TPP nằm trong chiến lược “xoay trục sang châu Á” của Mỹ, “là lời cam kết chiến lược của Mỹ về sự hiện diện ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương lâu dài, vì lợi ích của cả nước Mỹ”, “nếu Việt Nam trở thành thành viên của TPP, thì sẽ có tiền đề để bước ra khỏi cái bóng của Trung Quốc” nên các cụ yêu cầu “gia nhập TPP là một trong những nhân tố góp vào quyết sách giữ nước và phát triển đất nước bền vững”. Có nghĩa các cụ “nập nuận” rằng, TPP giúp Việt Nam “thoát Trung”, nên Đảng muốn tồn tại, giữ được chủ quyền phải nhanh chóng ký TPP, thậm chí đưa vấn đề TPP lên tầm “là đòi hỏi bức xúc của nhân dân Việt hôm nay” và “là đòi hỏi của lịch sử”, lãnh đạo Đảng hiện nay ký TPP mới chứng tỏ “dám kiên cường chứ không nhu nhược” với Trung Quốc!!! 

Lập luận toát lên đòi hỏi phải ký TPP bất chấp nó đem lại lợi ích kinh tế chính trị gì, ta có thua thiệt Mỹ không, so với thiệt thì lợi ích có hơn không …miễn là “thoát Trung” và “thân Mỹ”!!!
Cụ Tương Lai bày tỏ động cơ ký thư ngỏ này xuất phát từ mong muốn chứng minh rằng, các cụ vẫn “lòng yêu nước thiết tha”, “mong muốn Việt Nam độc lập và tự cường”, muốn “Việt Nam không phải nhục nhã như cam kết Thành Đô, để biến Việt Nam thành con tốt trong tay của Trung Quốc, Việt Nam chịu áp lực của Trung Quốc” và hơn nữa các cụ khẳng định rằng “Chưa một thế lực chính trị nào có thể thay thế được vai trò lãnh đạo của ĐCSVN lúc này” nên Đảng phải tự cải cách, phải tự thay đổi!!!

Dù chưa được đọc Thư ngỏ này, nhưng ai cũng nhận thấy, so với Thư ngỏ trước, số lượng các cụ ký tên tụt xuống từ 61 còn 40 cụ, nhưng người ký tên biết trước “sẽ gặp những ý này ý kia phản đối” và tuyên bố “những ai muốn làm cái gì tốt hơn hãy làm đi. Còn chúng tôi thì làm như vậy đấy” chứng tỏ nội bộ các cụ “nhân sỹ trí thức” đang “đấu tranh” với nhau rất quyết liệt, nguy cơ nhóm này rã rời như là tiến trình khách quan đang diễn ra ở vô số các hội nhóm tự nhận “yêu nước” khác, chỉ khác ở chỗ các cụ không đem chuyện băm nhau lên mạng mổ xẻ như cái chợ, tổng sỉ vả nhau cho đã cái “đa nguyên” mà thôi. Mà cũng có thể do phần lớn các cụ đều không thông thạo khoản bút chiến trên Internet nên thiên hạ chưa được chứng kiến khoản “đấu tranh trong nội bộ” của các cụ với nhau cũng nên!

Điểm khác biệt là trong thư ngỏ này không thấy các cụ tố đích danh ông này thân Trung, ông kia thân Mỹ nữa mà chỉ đề cập chung chung xa gần, tức muốn qua vấn đề “thái độ với Mỹ” để áp lực, can thiệp nhân sự trước thềm Đại hội Đảng như mọi khi. Có thể thôi, chứ tôi không chắc vì chưa được đọc bản Thư ngỏ này. Song có điều rất rõ là mục tiêu Thư ngỏ dường như các cụ đòi Bộ Chính trị phải “hồi âm” và “đối thoại” với các cụ, trong khi mọi điều cần trình bày thì nội dung Thư ngỏ hoặc có thể kèm thêm vài cái thư nữa đã rõ hết ý tứ rồi (?!?).

Tôi chỉ dám đặt giả thuyết vậy thôi, bởi quy luật thường thấy, trước mỗi kỳ Đại hội Đảng, chuẩn bị nhân sự, các cụ hay ký tá thư ngỏ loạn xà ngầu đòi hạ bệ ông này, đôn ông kia, đòi ông nọ ông kia phải “tiếp kiến” các cụ, đem chuyện “quốc gia đại sự” như thể là “quyền can thiệp” tất yếu của các cụ vậy!!!

Có một điều chắc chắn là ông Tương Lai vừa trả lời phỏng vấn xong là đại diện phe “dân chủ” – ông Tô Hải đã kêu gọi cả “phong trào dân chủ” ném đá bài trả lời phỏng vấn và Thư ngỏ 61 cụ chỉ vì các cụ vẫn “chấp nhận” vai trò lãnh đạo của Đảng CSVN!!!

Tôi rất tâm đắc với “quy luật” mà ông Đông La rút ra trong bài viết đề cập đến trường hợp “trở cờ” tương tự “PHẠM ĐÌNH TRỌNG VỀ VỚI “Trính nghĩa Cuốc ra” CŨNG LẮM THÁC GHỀNH, VỰC XOÁY”, cho rằng những con người đã cống hiến tuổi trẻ cho lý tưởng của Đảng về già lại “phản tỉnh”, nhưng rút cuộc con đường đó không  mang hoa thơm trái ngọt chào đón ông mà còn có cả cà chua và trứng thối; thành ra cái việc chiêu hồi của ông vừa thảm hại lại vừa buồn cười!”. Ông Đông La nhắn gửi những người “phản tỉnh” này rằng, trước những bất cập của xã hội thì “Cái bây giờ cần là từng bước chẩn bệnh, trị bệnh; điều này chắc chắn sẽ là tốt hơn ngàn lần sự đập bỏ, rồi mơ mộng hão huyền xây “lâu đài trên cát”; những tấm gương tầy liếp như Irắc, Lybi, Xyri, Ucraina… còn đang hiển hiện trước mắt chúng ta…. Cần phải đấu tranh vì không có pháp luật nào dung túng những chuyện đó, còn chưa có điều kiện đấu tranh thì hãy tạm chấp nhận. Nhưng không vì thế mà nhìn cuộc sống toàn mầu đen cả, kể cả những điều cao cả, thiêng liêng mình từng tôn thờ”

Những gửi gắm của ông Đông La hoàn toàn có lý có tình. Giả sử các cụ tâm đắc với TPP, sao không không tìm hiểu nó là cái gì, mình nên chấp nhận thua thiệt nào, đòi hỏi lợi ích nào kèm theo lập luận có cơ sở khoa học, kinh tế, chính trị thay vì khăng khăng phải ký TPP bằng mọi giá, ngay tức khắc chỉ vì nó “thoát Trung” và giúp “thân Mỹ” như vậy. Không phải vô lý khi quy luật “ốm tha già thải” ngàn đời nay, khi vào cái tuổi không còn đủ sức khỏe để “đấu tranh” thì mình góp sức đến đâu thì lên tiếng đến đó, chứ cứ khăng khăng đòi phải thế nọ thế kia, áp đặt cái chủ quan, cá nhân của mình lên cả bộ máy đang vận hành thì thật nhọc cho “Bộ Chính trị” và “Ban bí thư TW Đảng” thật!  
Nguyễn Biên Cương

Thứ Năm, 7 tháng 5, 2015

Ông Obama và nước Mỹ mất điểm trầm trọng với nhà nước và nhân dân Việt Nam


Việc Tổng thống Obama tiếp đón và ca tụng blogger Nguyễn Văn Hải Điếu Cày tại phủ của mình vào ngày Tự do báo chí 3/5 vừa qua gây bão nhiều chiều trong dư luận ở Việt Nam.


Khác với sự hồ hởi của người được tiếp đón là Hải Điếu Cày nổ đùng đùng trên facebook rằng, “người hùng” này sẽ nhanh chóng đưa “cộng đồng Cờ vàng” trở về Việt Nam trong 1 đến 2 năm nữa (rút ngắn so với lời hứa 3 năm khi mới đặt chân đến sân bay Mỹ vừa qua) cùng đám “đấu tranh dân chủ” quốc nội quốc ngoại cho đây như là “thông điệp” nước Mỹ gửi đến “lực lượng chính trị đối lập” sẽ can thiệp hoặc lật đổ “chế độ độc đảng” ở Việt Nam, dư luận người dân yêu nước lên án hành động này vói thái độ quyết liệt, mạnh mẽ, thể hiện mất niềm tin vào chính giới cầm quyền Mỹ hiện nay.

Tiêu đề bài viết này lấy từ lời khẳng định đanh thép của bà Phung Kim Yen trong bài viết mang tên “Yêu và ghét kiểu Mỹ” với lập luận cho rằng, từ lãnh tụ đến người dân Việt đều yêu ghét rõ ràng trong hành xử với Mỹ, ghét “đế quốc Mỹ” gieo rắc thảm họa man rợ cho Việt Nam cùng với hậu quả chính sách ngoại giao lá mặt lá trái hiện nay, yêu những sản phẩm và thành tựu mà nước Mỹ tạo ra. Bên cạnh việc thúc đẩy ngoại giao lên tầm “đối tác chiến lược toàn diện” với Việt Nam, hứa hẹn thông qua TPP, tích cực lên tiếng trong vấn đề Biển Đông phê phán Trung Quốc hiếu chiến theo hướng bênh vực cho Việt Nam thì vẫn đưa các luận điệu cũ rích lập lại như con vẹt rằng VN không có tự do tôn giáo , lại đe dọa đưa VN vào danh sách các nước không có tự do tôn giáo , nhân quyền . TT Obama hớn hở tiếp cái gọi là nhũng nhà dân chủ giả cầy ,mạt hạng , thoát tù, nhờ chính sách nhân đạo của VN , cỡ tên Điếu cày mà xênh xang vào Nhà Trắng , nó nói lên điều gì ngoài sự yếu kém , thô thiển , trẻ con của một chính sách ngoại giao không nhất quán , thiếu chân thành và thiện chí . Một vị lãnh đạo quyền lực nhất thế giới như Obama và bộ tham mưu đối ngoại của ông đã không có sự cân nhắc kỹ càng khi làm một việc đáng tiếc như vậy .
Trên sân khấu chính trị toàn cầu , TT Shin Abe, TT Putin , TT Đức bà Angela Markel , và ngay cả ông Tập Cận Bình dù có không ưa VN họ không bao giờ làm như thế . Tin này loan đi khắp thế giới ai là người mất mặt chắc chắn không phải VN . Trái lại phản ứng phụ là rất nhiều người VN không còn mơ hồ gì nữa cái gọi là " đối tác chiến lược sâu rộng kiều Mỹ ". Tin được không?

FB Hoang Duc Nhan đồng tình với bà Phùng Kim Yến và cho rằng “Việc Nhà trắng đưa hạng tầm thường như Điếu Cày làm khách mời thể hiện sự yếu kém và lúng túng trong chính sách đối ngoại răn đe với Việt Nam. Rõ ràng là họ đã không còn con bài chính trị đối lập nào có giá trị”
Dư luận còn chưa quên những vụ hớ hênh của Mỹ khi can thiệp và giải thoát cho Việt Nam khỏi một bệnh nhân tâm thần hoang tưởng chính trị nặng là Bùi Kim Thành, cũng như các truyền thông của Mỹ như RFA ngán ngẩm đi tìm giải pháp nào giúp cho các nhà “đấu tranh dân chủ” được “giải thoát” đến Mỹ không từ bỏ sự nghiệp chống cộng hoặc bị vô hiệu hóa bởi các con đẻ Cờ vàng VNCH cực đoan, quá khích ở Mỹ. Fb Trung Hoàng đưa ra nhận định từ vụ việc Obama tiếp đón Điếu CàyMỹ hiện tại không có 1 cái thế gì để có thể gây sức ép lên chính quyền Việt Nam, giới cầm quyền Mỹ hiện nay thì lại đang rất cần VN để làm đối trọng với Trung Quốc mà VN thì đéo ngã về phía nào cả, chính sách 3-0 vẫn thế. Hơn ai hết mấy anh cuồng Mỹ nên nhớ rằng những người lãnh đạo Việt Nam bây giờ là những người cầm súng chống Mỹ nên đừng đưa Mỹ ra mà doạ nạt nhé. Ngoài con bài ép VN về vấn đề nhân quèn và mượn tay mấy thằng xôi thịt chính trị, thần kinh hoang cmn tưởng thì anh Mỹ hết bài”. 
Một số khác thì cho rằng, việc TT Obama tiếp Hải Điếu Cày là đòn trả đũa việc bị Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ôn lại chiến thắng 30/4/1975 trong đại lễ mừng 40 năm chiến tranh chống Mỹ, giải phóng và thống nhất đất nước!?!
Có cái nhìn khách quan, tổng thể hơn cả là fb Bao Bất Đồng với bài viết mang tên “Bottom of Form
 Suy nghĩ về nước Mỹ trên bồn cầu” tổng kết tội ác của giới cầm quyền Mỹ với nhân dân Việt Nam từ việc tài trợ chiến phí cho Pháp, Pháp thất bại thì dựng lên VNCH “gây ra tang thương chết chóc và di hại mấy thế hệ”, thua thì lại hợp tác với Trung Quốc “dạy cho Việt Nam bài học” và “cấm vận Việt Nam 20 năm và ép cả bầy cave của nó hùa cấm vận”. Kể cả khi chấp nhận “bình thường hóa quan hệ” vẫn mưu đồ xé toạc Việt Nam bằng con bài Ksor kok và “Chính phủ Đề ga”. Liên Xô sụp đổ, trơ ra Trung Quốc với mộng bá quyền uy hiếp vị thế Mỹ thì lại ve vãn Việt Nam “mục đích dùng Việt Nam làm bài tẩy chống Trung khi cần. Trung Quốc càng lớn mạnh , Mỹ ve vãn Việt Nam càng dữ dội. Việt Nam ngoài vị trí địa lý cực thốn với Tàu , lại là một anh đại của ASIAN nửa tỷ dân , quá ư thích hợp để trở thành "tiền đồn chống Trung Quốc". Nhưng vì hiện tình chính trị Việt Nam hiện nay không có cơ hội cho Mỹ “Lãnh đạo Việt Nam bây giờ không giống như Diệm , Thiệu để Mỹ sai đâu làm đấy thậm chí vừa khóc vừa ký vào một bản hiệp định nào đó” (Hiệp định Paris 1973), “Việt Nam là nước có độc lập kinh tế , không có chuyện Mỹ cúp cầu dao điện là Việt Nam tối thui. Các ông trùm tài chính ở Mỹ không thể thao túng Ngân Hàng Nhà nước Việt Nam”, “Việt Nam không phải nước đa đảng để Mỹ dễ dàng bơm tiền lập đảng hòng dựng lên một chính phủ theo ý Mỹ”, “Quanh Việt Nam cũng không có một thế lực "khủng bố" kiểu như I.S đe dọa Việt Nam để Mỹ hù Việt Nam", “Và mỗi khi có tranh chấp với Trung Quốc, Việt Nam giải quyết bằng "dân sự" với cảnh sát biển , kiểm ngư và các kênh ngoại giao để xì hơi , rút củi dưới nồi chứ không đẩy căng thẳng lên cao” và cảnh báo nhau về bài học VNCH từng “tình nguyện làm "tiền đồn chống Cộng" cho Mỹ để rồi bị Mỹ bỏ rơi không thương tiếc”…

Từ đó fb này chế giễu cuộc tiếp đón trân trọng của Tổng thống Obama với Điếu Cày chỉ là “con bài cũ xi" rơn chủ - nhơn quèn" thôi”, và phê phán trò hề này của giới cầm quyền Mỹ: “Một siêu cường sao lại có thể chơi trò trả đũa , dằn mặt một nước nhỏ hơn bằng trò hờn dỗi kiểu trẻ con như vậy trong khi Việt Nam chả đụng chạm hay xúc phạm người Mỹ” và “Liệu rằng khi Thủ Tướng hay Chủ Tịch nước của chúng ta mời Edward Snowden qua chơi , gặp gỡ quay film chụp ảnh người Mỹ có thấy bình thường không ? Một siêu cường lại thể hiện mình bẩn tính và thiếu tôn trọng đối tác như vậy cốt chỉ thể hiện hai điều : bất bình và bất lực trước một Việt Nam nhỏ bé nhưng có độc lập , tự chủ không chịu ngả vào quỹ đạo Mỹ”. Đồng thời, kết luận “Hệ thống chính trị của Mỹ đẻ ra những anh cầm quyền bẩn tính, tráo trở và đã mua bán trên lưng Việt Nam thì lấy cái gì để một quần chúng cần lao như dượng Durex đây tin tưởng nước Mỹ ?”

Không phải tự nhiên mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nêu ra “chủ thuyết”: “XÂY DỰNG NIỀM TIN CHIẾN LƯỢC” ở diễn đàn Shangri-La 12 tháng 6/2013 được truyền thông quốc tế quan tâm, bình luận như một thông điệp xây dựng hòa bình. Các nước lớn với chiêu trò, thủ đoạn lá mặt lá trái khiến mọi nước nhỏ đều cảnh giác và nơm nớp lo sợ từng ngày. Họ diễn đủ trò để biến các nước nhỏ thành hàng hóa kiếm lời và khi đối đầu lợi ích thì đẩy các nước nhỏ thành “tiền đồn”, “lá chắn”, “tốt thí” cho họ. Vấn đề còn lại đối với nước nhỏ như Việt Nam lại nằm ở vị trí “đắc địa” không giữ được “chủ quyền”, “độc lập” của mình thì không sớm thì muộn cũng bị họ lợi dụng, thao túng. Chính sách ngoại giao trung lập cho thấy tầm nhìn đúng đắn đúc kết từ chính bài học đau đớn của lịch sử dân tộc ngàn năm qua. Nhìn nhận được như vậy sẽ hiểu vì sao những kẻ nhân danh “nhân sỹ trí thức”, “đấu tranh dân chủ, nhân quyền” rả rả đòi Việt Nam phải liên minh quân sự với Mỹ để bảo vệ chủ quyền, phải thoát Trung… mới đáng khinh bỉ đến nhường nào. Số phận những kẻ đó xứng đáng bị xem như Bùi Tín, Trần KHải Thanh Thủy, Hải Điếu Cày hoặc chỗ ở phải trong nhà tù chứ không phải “tự do” phá hoại An ninh quốc gia, chính sách ngoại giao, chia rẽ đoàn kết dân tộc. Những kẻ đó đáng bị cả dân tộc lên án, tẩy chay vì hành vi cõng rắn cắn gà nhà như  Lê Chiêu Thống khi xưa.

 Nguyễn Biên Cương


Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015

Phạm Hồng Sơn quyết tâm kết liễu sự nghiệp dân chủ của Đoan Trang?


Phạm Hồng Sơn quyết tâm kết liễu sự nghiệp dân chủ của Đoan Trang? Phạm Hồng Sơn


Đoan Trang và nhóm VOICE

Sau khi blogger Đoan Trang lên án nhóm thanh niên “Quân lực Việt Nam cộng hòa” tự ý tham gia tuần hành mà không được sự cho phép của “Ban tổ chức” là hành vi phá hoại của cuộc biểu tình bảo vệ cây xanh mà nhóm cô này mất nhiều công lao tổ chức được, lập tức “chạm nọc” không chỉ thành phần “Cờ vàng cực đoan” hải ngoại mà khiến cả “phong trào dân chủ” quốc nội bị tổn thương, nhiều người lên án Đoan Trang gay gắt, trong đó nặng lời nhất chính là cựu bác sỹ Phạm Hồng Sơn.

(http://nhucaytrevn.blogspot.com/ và bài viết của nhà báo Đoan Trang )

Phạm Hồng Sơn liệt kê khá nhiều “lỗi” khó chấp nhận được đối với một người “đấu tranh dân chủ” mà Đoan Trang phạm phải, trưng bày qua phát ngôn của mình, như:

– Không có tinh thần pháp luật (nói rõ hơn là trách cứ cô này không hiểu luật khi cho nhóm thanh niên trên đã vi phạm pháp luật, công an bắt là đúng), không có tinh thần dân chủ trong tư tưởng và công tác tổ chức (đấu tranh nhân quyền mà quên mất nhân quyền cơ bản của, ngăn chặn quyền bày tỏ của nhóm thanh niên Quân lực VNCH kia).

– Ác cảm với Cờ vàng nên cố tình “suy diễn” chính quyền “có thể lấy cớ cờ ‘vàng xuất hiện’” để dẹp tuần hành không khác gì tiếp tay cho chính quyền “xuyên tạc”, “bôi nhọ” thể chế Việt Nam Cộng hòa. Thậm chí ông này kết luận Đoan Trang “thiếu ý thức xã hội hay ít quan tâm tới chính trị”, chưa “thấu hiểu lịch sử” nên đã không nhận thức được chính thể VNCH là “một biểu tượng của văn minh, dân chủ, nhân bản” và không thức thời khi đến chính cộng sản cũng “hòa giải” với VNCH, từ đó ghẻ lạnh, hắt hửi nhóm thanh niên mặc áo logo Quân lực VNCH kia. Đi xa hơn nữa, ông này quy kết hành động của Đoan Trang “có nguy cơ làm “vùi dập” những mầm xanh tuổi trẻ khác” đang noi gương nhóm thanh niên trên…

– Thâm thúy và cay nghiệt nhất là phần 3, Phạm Hồng Sơn nhắc nhở Đoan Trang rằng dù được xem là cá nhân “xuất sắc nhất cũng tự biết rằng vị thế của mình chỉ là tạm thời và phút chốc có thể trở thành tầm thường” trong môi trường dân chủ nếu không chịu học hỏi, biết người biết ta và “kết hợp được từ những cá nhân, hội đoàn khác”, cho rằng Đoan Trang giữ ngụy biện cần phải “tập dượt cho những người chưa quen, những người vẫn còn sợ việc xuống đường. Làm cho họ quen đã, xuống đường nhiều đã, rồi…” là “ngộ nhận, sai hoàn toàn về quan điểm vận động tiến bộ ý đồ” hoặc có thể là “che chắn cho một kế hoạch” nào đó tiếp tay cho “tinh thần độc quyền, độc tài”, “có lợi cho độc tài” đồng thời gửi gắm thông điệp tới số đông “phong trào dân chủ” rằng “trong xã hội vẫn còn nhiều trí tuệ và tài năng xuất sắc nữa và có thể xuất sắc hơn hết thảy mọi nhà hoạt động xuất sắc đã từng xuất hiện. Nhưng vì một lý do nào đó những người đó vẫn chưa xuất hiện. Chúng ta hãy cùng lưu tâm bảo vệ, tạo cơ hội cho những con người như thế được lên tiếng và thể hiện”.

Với hệ thống lập luận sắc bén của mình, Phạm Hồng Sơn đã thể hiện rõ thái độ tẩy chay Đoan Trang cũng như phủ nhận một bộ phận “phong trào dân chủ” đang ra sức biện hộ nhằm cứu vớt “thiên tài dân chủ” Đoan Trang, cho rằng việc đặt toàn bộ niềm tin, hy vọng vào Đoan Trang là sai lầm.

Có thể nói series 3 bài viết của Phạm Hồng Sơn đã hạ bệ hoàn toàn blogger Đoan Trang – truyền nhân của VOICE, sản phẩm đào tạo “nhà hoạt động xã hội” của Hoa Kỳ, ngọn cờ, niềm hy vọng cuối cùng của đám đông “phong trào dân chủ” vào Đoan Trang. Xếp của Đoan Trang – diễn viên điện ảnh Trịnh Hội, con rể Nguyễn Cao Kỳ, Giám đốc VOICE – không biên hộ được một câu nào cho Đoan Trang ngoài vâng vâng, dạ dạ, xin tiếp thu!!!

Quả thực, vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Hoa Kỳ sai lầm khi “đầu tư” vào Đoan Trang mà không có được sự ủng hộ của “lão làng dân chủ” như Phạm Hồng Sơn. Phạm Hồng Sơn đã ra tay như muốn đập chết ăn thịt “nhân tài mới nổi” của cái gọi là phong trào dân chủ. Xem ra phương Tây khó có thể tạo dựng nổi “ngọn cờ” nào ở Việt Nam dù có nỗ lực đến mấy và con đường gây dựng “thủ lĩnh” của phong trào dân chủ này là ảo tưởng. Hy vọng duy nhất đối với tương lai phong trào này vẫn chỉ là khát vọng Đảng Cộng sản Việt Nam tự vỡ, tự chuyển đổi, tự thay đổi…mà thôi.

Thảm thay cho tàn quân và hậu duệ của “Quân lực Việt Nam Cộng hòa”!

Nguyễn Biên Cương

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2015

Hồ Chí Minh là người Trung Quốc?


Lâu nay rận nội, rận ngoại thi nhau đào bới lịch sử Trung Quốc, Việt Nam để chứng minh cho bằng được Hồ Chí Minh là người Trung Quốc, Nguyễn Tất Thành hay Nguyễn Ai Quốc đã bị thủ tiêu với nhân chứng, vật chứng rất là …đâu ra đấy. Mục đích thì ai cũng hiểu, chúng sống chết để tìm chứng cứ chứng minh Trung Quốc thao túng dân tộc Việt Nam biến Việt Nam thành con bài chiến đấu với Mỹ cho Xô – Trung đắc lợi. Thực chất, việc hạ bệ lãnh tụ Hồ Chí Minh cuối cùng cũng chỉ là nhằm chứng minh phủ nhận vai trò của ĐCSVN do Hồ Chí Minh sáng lập ra không phục vụ lợi ích dân tộc, là đảng ngoại bang…

Những năm trước đây, chúng ra sức tung hứng cho một cuốn có tên “Hồ Chí Minh sinh bình khảo” được dịch từ cuốn sách của người Đài Loan nào đó là hậu duệ của họ Hồ (Hồ Tuấn Hùng, giáo viên đại học ở Đài Bắc) viết, nhận Hồ Chí Minh chính là Hồ Tập Chương. Họ viên Trung Quốc cho in, phát hành sách này công khai, viện bào việc có một ông Phạm Quế Dương, nguyên TBT tạp chí gì đó của quân đội đệ hẳn cái đơn đòi Đảng, Chính phủ phải “xác nhận” và “trả lời trước công luận”. BBC, RFA …làm vài bài viết, phóng sự kiểu “Nhận xét về cuốn Hồ Chí Minh sinh bình khảo” (BBC), “Hồ Chí Minh là ai?” (RFA), “Cần làm sáng tỏ các tài liệu Trung Quốc về Hồ Chí Minh” (RFI) … lùa theo tin vịt . Sau đó một số báo chí trong nước công khai các khảo sát về danh xưng, tên gọi của Hồ Chí Minh, một số rận ngoại như Bùi Tín, Vũ Thư Hiên phủ nhận tin vịt lố bịch trên bằng chính mắt thấy tai nghe của họ và cha họ là những thư ký, trợ lý của Hồ Chí Minh, đồng thời trên mạng xuất hiện nhiều bài viết bêu rếu trò lố này, thông tin về Hồ Chí Minh là Hồ Tập Chương tạm thời “chìm xuồng”.

Gần đây, rận lại bắt đầu bu vào thông tin “có thật” trong quá trình hoạt động cách mạng của Người, rằng Hồ Chí Minh là “thiếu tá Hồ Quang”. Dân làm báo làm hẳn bài viết “Thiếu tá Hồ Chí Minh” được lưu hành rộng rãi trên thế giới chống Cộng với khảo sát “bài bản” chứng minh “sự thật lịch sử” mà cả Việt Nam và Trung Quốc đều khẳng định “Hồ Chí Minh là thiếu tá Hồ Quang”, rằng Hồ Chí Minh “không phải là Nguyễn Tất Thành nhưng giả danh nghĩa của Nguyễn Ái Quốc trong mưu đồ Hán hóa Việt Nam”. Tất nhiên, lần này ông già Phạm Quế Dương lại được đem ra làm “nhân chứng” để bồi đắp cho nghi vấn “Hồ Chí Minh là thiếu tá Hồ Quang” được TQ dựng lên !!!
HCM là Hồ QUang Hồ Chí Minh là Hồ Quang

Sự thực “trong cuộc đời hoạt động cách mạng của mình, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã có hơn 30 năm hoạt động ở nước ngoài. Người qua 4 châu lục, 3 đại dương, đặt chân lên gần 30 nước, làm hàng chục nghề khác nhau. Trong điều kiện hoạt động cách mạng bí mật, Người phải thay đổi họ tên rất nhiều lần. Bất kỳ ở đâu, trong hoàn cảnh nào, Người cũng chỉ có một mục đích như chính Người đã từng nói: “Cả đời tôi chỉ có một mục đích, là phấn đấu cho quyền lợi Tổ quốc, và hạnh phúc của quốc dân. Những khi tôi phải ẩn nấp nơi núi non, hoặc ra vào chốn tù tội, xông pha sự hiểm nghèo là vì mục đích đó”.

Từ Nguyễn Sinh Cung, đến tên gọi Văn Ba khi xuất dương tìm đường cứu nước, rồi trở thành Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh, Người đã dùng nhiều tên gọi, bí danh, bút danh khác nhau. Đây là một bằng chứng sinh động nhất về cuộc đời hoạt động cách mạng sôi nổi, phong phú của Chủ tịch Hồ Chí Minh – anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới.

Mỗi tên gọi, mỗi bí danh Chủ tịch Hồ Chí Minh dùng phần lớn đều gắn với những sự kiện lịch sử, những bước ngoặt quan trọng trong hành trình cứu nước của Người, trong từng chặng đường của cách mạng Việt Nam đều mang ý nghĩa nhất định. Nhiều bài báo, tác phẩm Chủ tịch Hồ Chí Minh ký sử dụng bút danh là những tác phẩm lý luận quan trọng, là cẩm nang chỉ đường cho Đảng và nhân dân ta trong mỗi bước đường cách mạng. Chủ tịch Hồ Chí Minh – Người sáng lập nền báo chí cách mạng Việt Nam và là một nhà báo có một khối lượng bài viết lớn: khoảng 2.000 bài.

Trên cơ sở tài liệu lưu giữ tại Bảo tàng Hồ Chí Minh, qua một số sách báo công bố, cho đến nay chúng ta mới tập hợp được 174 tên gọi, bí danh và bút danh Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dùng.”
(http://www.baobinhdinh.com.vn/ThiHoChiMinh/2005/3/7031/ )

Ngoài tên gọi Hồ Chí Minh (dùng từ 1942), và tên tự Nguyễn Tất Thành, trong cuộc đời mình, Người còn có nhiều tên gọi và bí danh khác như Paul Tất Thành (1912); Nguyễn Ái Quốc, từ 1919); Văn Ba (khi làm phụ bếp trên tàu biển, 1911); Lý Thụy (khi ở Quảng Châu, 1924-), Hồ Quang (1938-40), Vương (Wang) (1925-27, 1940), Tống Văn Sơ (1931-33), Trần (1940) (khi ở Trung Quốc); Chín (khi ở Xiêm La, 1928-30) và được gọi là Thầu (ông cụ) Chín; Lin (khi ở Liên Xô, 1934-38); Chen Vang (trong giấy tờ đi đường từ Pháp sang Liên Xô năm 1923); ông cũng còn được gọi là Bác Hồ, Bok Hồ, Cụ Hồ. Khi ở Việt Bắc ông thường dùng bí danh Thu, Thu Sơn và được người dân địa phương gọi là Ông Ké, Già Thu,. Tổng thống Indonesia Sukarno gọi ông là “Bung Hồ” (Anh Cả Hồ).
Ông dùng 173 bút danh khi viết sách, báo Nguyễn Ái Quốc, Nguyễn, Nguyễn A.Q, Ng A.Q, Ng. Ái Quốc, N.A.Q, N., Wang, N.K., A.N; P.C. Lin, P.C. Line (1938, Trung Quốc), Line (1938, Trung Quốc), Q.T, Q.TH, Lê Quyết Thắng (1948-50), A.G, X.Y.Z (1947-50), G., Lê Nhân, Lê, Lê Ba, Lê Nông, Lê Thanh Long, L.T., T.L. (1955-69), Trần Dân Tiên, (1946), T.Lan (1955-69), Tuyết Lan, Thanh Lan, Đin (1950-53), Tân Trào, Đ.X (trong chuyên mục “Thường thức chính trị” trên báo Cứu quốc năm 1953), C.B (trên báo Nhân Dân 1951-57), V.K. , K.C., C.K., Trần Lực (1948-61), C.S, Chiến Sĩ, Chiến Đấu, La Lập, Nói Thật, Thu Giang, K.V., Trầm Lam, Luật sư TH. Lam, Nguyễn Kim, K.O, Việt Hồng..v.v.

Với bí danh là Hồ Quang, Chủ tịch Hồ Chí Minh nhận quân phục và phù hiệu Bát Lộ Quân Trung Quốc với quân hàm thiếu tá vào cuối năm 1938, thậm chí có hẳn một sơ yếu lý lịch đầy đủ tất nhiên là “thật 100%” nhưng là được sử dụng trong giai đoạn Người tham dự “Lớp huấn luyện Nam Nhạc thuộc tỉnh Hồ Nam với danh nghĩa “ Hồ Quang – Phụ trách điện đài – 38 tuổi – Quảng Đông – Thiếu tá – tốt nghiệp Đại học Lĩnh Nam – Giáo viên trường Trung học. Biết ngoại ngữ, quốc ngữ”. Tài liệu này được phía Trung Quốc lưu giữ và hiện được trưng bày tại Bảo tàng mang tên “CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH – NGƯỜI XÂY ĐẮP NỀN MÓNG QUAN HỆ HỮU NGHỊ VIỆT NAM – TRUNG QUỐC (TRƯỚC NĂM 1945)

http://www1.archives.gov.vn/TrienlamTQ/Program/Chude1_8.asp?hc_location=ufi

Riết chán Hồ Tập Chương, quay sang Hồ Quang, mai mốt chắc còn gần chục cái tên Trung Quốc khác của Hồ Chí Minh sẽ được đám rận đem ra chưng dụng nốt để luôn nuôi dưỡng được “dư luận” rằng, Hồ Chí Minh là người Trung Quốc theo kiểu nói trăm lần chưa được, nói nghìn lần thì “nhiều người” sẽ tin chúng!?!

Đúng là bản chất của những kẻ “lưu vong” cho dù chúng có sống trên đất đai tổ tiên hay đang lang bạt “tìm đường phục quốc” ở hải ngoại đều không ngai ngùng đổi trắng thay đen, miễn sao lừa bịp được những người nhẹ dạ cả tin, thiếu thông tin mà theo chúng. Bảo sao chúng cứ lừa hết trò nọ nối trò kia suốt 40 năm qua mà vẫn chưa làm nên cơm cháo gì.
Nguyễn Biên Cương

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2015

Sự thật “đấu tranh dân chủ” phơi bày qua vụ Tân Hiệp Phát


Sự thật “đấu tranh dân chủ” phơi bày qua vụ Tân Hiệp Phát

Khi bắt đầu mới đọc blog Sự thật Tân Hiệp Phát với những thông tin chắp vá nhằm bạch hóa nhóm admin điều hành fanpage Tẩy chay Tân Hiệp Phát gồm Trnh Anh Tun (Blogger Gió Lang Thang), Phạm Đoan Trang, Lưu Văn Minh (FB Dustin Bý) và Bùi Tuấn Lâm (FB Peter Lâm Bùi), đến ông Viện trưởng ISEE Lê Quang Bình, tâm lý phần đông người đọc cho rằng, có một thế lực nào đó đứng sau blog này bảo kê cho công ty Tân Hiệp Phát sau thảm họa “con ruồi”. Nhưng khi đọc đến bài viết gần đây nhất Bóng đen bí ẩn JG Summit Holdings mới thấy sự thật khốc liệt của cái gọi là “thương trường”, dư luận đã bắt đầu  ủng hộ hoàn toàn blog Sự thật Tân Hiệp Phát trong việc cần phơi bày bản chất cái gọi là “các nhà đấu tranh dân chủ” thực chất đã tự hiến xác cho “tư bản” (capital), chống phá đất nước điên cuồng, mù quáng của nhóm cánh tay nối dài của Việt Tân có trình độ, được đào tạo bài bản là VOICE.

sodo-URC-THP

Bài viết dài dòng này mô tả mưu đồ của Tập đoàn kinh tế hàng đầu Philippines JG Summit Holdings (Chủ tịch là ông John Gokongwei) lập ra Quỹ Gokongwei Brothers Foundation (một tổ chức phi chính phủ được sáng lập bởi các thành viên của gia đình Gokongwei) biến tổ chức VOICE  và ISEE thành công cụ đánh phá Tân Hiệp Phát sau nhiều lần công ty con của tập đoàn này thương thảo mua Tân Hiệp Phát bất thành.

Để có tiền nuôi dưỡng các cá nhân, tổ chức chống phá núp danh “ XHDS độc lập”, VOICE đã vận động tài chính từ nhiều NGO, kể cả Quỹ Quốc gia dân chủ Mỹ (NED) – tổ chức chuyên cấp tiền lật đổ các chính thể đối lập với Mỹ. Để có tiền phục vụ hoạt động tạo dựng lực lượng lật đổ chính phủ Việt Nam, việc VOICE nhận tiền và chỉ đạo nhóm tay chân “trả ơn” người cấp tiền là hoàn toàn có cơ sở. Nó hoàn toàn không đơn giản khi tập đoàn kinh tế nhà Gokongwei khai thác mục tiêu hoạt động của ISEE, lèo lái vào phục vụ lợi ích của họ cho thấy mức độ chuyên nghiệp và bài bản mà chúng ta đã thấy rõ được từ nhiều quốc gia khác từng bị lật đổ, bạo loạn hầu hết đều đi từ NGO và các nhóm mang danh “xã hội dân sự”. Xâm lược chính trị gắn bó mật thiết với xâm lược kinh tế, kết hợp nhuần nhuyễn với nhau thì sức mạnh không thua kém gì xâm lược bằng quân sự.

Thủ đoạn này bất cứ chuyên gia kinh tế, doanh nghiệp nào cũng thấy rõ mồn một, vấn đề họ có bị nhắm vào hay chưa, có tránh nổi hay không mà thôi. Việc các tập đoàn hùng mạnh trên thế giới mua lại các công ty, doanh nghiệp Nhà nước, tư nhân đã có chỗ đứng vững chắc trong nước, ban đầu lân la ở mức “an toàn” là chưa quá bán cổ phần. Khi thò được chân vào trong “Hội đồng quản trị” tất có điều kiện từ trong phá ra vì sẵn tiềm lực kinh tế dài hơi. Họ chấp nhận lỗ ròng nhiều năm cho đến khi “đối tác nội địa” không chịu đựng nổi phải bán lại cổ phần để chiếm đa số, lúc đó họ mới chính thức đổ công nghệ vào vực thương hiệu vừa thôn tính được trở dậy. 

Tân Hiệp Phát không chịu để “thôn tính mềm”, bị đánh về truyền thông cùng với sai lầm trong cách xử lý “tai nạn ruồi” với khách hàng đã gây phẫn nộ trong dư luận, nguy cơ phá sản nhìn thấy rõ khi công an điều tra chưa ra được kết quả.

Nghiên cứu kỹ nội dung của blog Sự thật Tân Hiệp Phát không thấy nó có gì ghê gớm, thực chất chỉ là có nội gián trong “liên minh” ISEE và VOICE đã tiết lộ thông tin chủ chốt hoặc chính họ lập ra blog này để bạch hóa mưu ma chước quỷ. Những bài viết dựng lên chân dung những admin kia, thực chất đều được xào xáo, tổng hợp lại từ trên mạng một cách chắp vá.

Hà Thủy Nguyên la bị chụp mũ

Hiện nay, có vẻ như nội bộ nhóm ISEE, VOICE đang truy tìm “nội gián” cung cấp thông tin cho “thế lực” đứng sau blog Sự Thật Tân Hiệp Phát. FB Hà Thủy Nguyên – một trong những người có mặt trong cuộc họp về Quyền người tiêu dùng tại ISEE cùng với nhóm Đoan Trang vừa la oai oái, chửi đồng bọn đã chụp mũ cô ta là “người cung cấp thông tin cho AN”. Khá nhiều biểu tình viên No-u chia sẻ “bất bình” với fb này. Xem chừng cuộc chiến xác định ai đã bán đứng liên minh ISEE-VOICE sẽ còn sôi động không kém gì nội chiến trong Hội nhà báo độc lập, Hội Phụ nữ nhân quyền, Hội Bầu bí tương thân vừa qua.
Nguyễn Biên Cương

Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2015

Thêm một người con hướng về đất mẹ


Thêm một người con hướng về đất mẹ

Sau loạt bài viết Trường hợp Võ Phiến, ông Thu Tứ con trai ông Võ Phiến (tên thật là Đoàn Thế Phúc tiếp tục có bài gửi báo Nhân dân có tiêu đề “Không ai được xuyên tạc lịch sử” Kỳ 1Kỳ 2 bàn trực tiếp đến nguyên nhân, lý do, động cơ của những cá nhân tự nhận “yêu đất mẹ” nhưng ngày đêm xuyên tạc lịch sử, chống phá đất nước đã thể hiện “suy tư nghiêm túc”, “tâm huyết của ông đối với tương lai dân tộc” như bình luận của báo Nhân dân.

Nói về quá trình hình thành thiểu số phức tạp dẫn dắt họ đến con đường phản bội cuộc chiến tranh giải phóng đất nước, ông Thu Tứ cho họ là “những người Việt Nam hợp tác với giặc”, “bám theo giặc vì quyền lợi riêng”, “không thiết tha với kháng chiến vì nghĩ văn hóa của giặc ưu việt”… Ông khẳng định, thành phần này “không phải ai cũng xấu. Nhưng rất nhiều cá nhân đã lấy chiêu bài chống cộng để che đậy cái động cơ thực đằng sau thái độ hững hờ với kháng chiến hay hành động hợp tác với giặc của mình”. Nói về động cơ của “một số người Việt Nam chạy qua nước khác ở rồi chửi bới om sòm và tìm mọi cách lật đổ Nhà nước Việt Nam” ở Mỹ, các nước phương Tây sau năm 1975 đến nay, “đại đa số trường hợp động cơ đích thực là kinh tế chứ không phải chính trị” vì đó là các quốc gia quá giàu, cách biệt quá xa với hoàn cảnh đất nước kiệt quệ toàn diện vì chiến tranh. Nếu như đa số an phận quê hương thứ hai, thì một số “vừa hưởng điều kiện vật chất tốt vừa được che chở, khuyến khích, giúp đỡ để hoạt động đánh phá Nhà nước Việt Nam, họ sẽ rất vui vẻ tiếp tục đánh phá cho… đến chết!”, cách thức chống phá là “giả mù trước tất cả những thành quả tốt đẹp đạt được dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam mà tập trung hoàn toàn vào những tiêu cực do họ công phu sưu tầm, họ phê phán tình hình đất nước ta căn cứ vào những tiêu chuẩn của phương Tây, họ vu khống lãnh đạo đang tại chức” và “lợi dụng hoàn cảnh khó khăn của đất nước mà cấu kết chặt chẽ với một thiểu số bất mãn trong nước”.

Từ những luận giải về quá trình hình thành, động cơ chống phá đất nước của họ, tác giả Thu Tứ đập lại luận điệu xuyên tạc, phủ nhận lịch sử kháng chiến chống Pháp, Mỹ mà những kẻ này đang “bấu víu” rằng, không một quốc gia nào trên thế giới này, kể cả người Pháp, Mỹ lại chấp nhận để quốc gia mình bị chia cắt, trừ khi không có khả năng thống nhất “Đi mà hỏi người Pháp, người Mỹ xem họ có chịu để cho nước Pháp, nước Mỹ bị chia hai hay không! Đi mà hỏi nếu đất nước họ bị chia hai, khi một bên có cơ hội làm được cái việc thống nhất thì có nên cố hết sức làm hay không!”. Ông lý giải, Mỹ và các nước phương Tây hùng mạnh không chỉ nhờ quá khứ xâm lược “có bột mới gột lên hồ” mà cái chính nhờ đầu tư và gặt hái thành tựu khoa học, không phải là nhờ “thể chế dân chủ”. Ông gửi gắm tâm tình cho những kẻ đang ngày đêm biện hộ mục đích “chống Cộng” là ý thức hệ ấy rằng, nếu như thế lực thù địch đang “mơ đánh lại một cuộc chiến tranh họ đã thua” thì phàm là người Việt “làm gì thì làm, tuyệt đối không ai được đi giúp kẻ thù hải ngoại xuyên tạc lịch sử dân tộc. Vì như thế là xúc phạm đến hy sinh to lớn của nhân dân, đến vong linh của bao nhiêu liệt sĩ.”.

Từ góc nhìn của một người Việt đã trở thành công dân Mỹ cho thấy phân tích, mổ xẻ sâu sắc, cốt lõi về những kẻ đang ngày đêm tự nhận “đấu tranh dân chủ” ở hải ngoại này.

Về tác giả, được chính thành phần chống Cộng hải ngoại cho biết, ông là “con trai thứ nhà văn Võ Phiến. Anh được cha mẹ và chính phủ Việt Nam Cộng Hòa cho đi du học từ nhỏ, trở thành một khoa học gia ở Mỹ. Anh là nhà văn có tài”. Bài báo “Trường hợp Võ Phiến” đăng trên báo Nhân dân, Văn nghệ TP Hồ Chí Minh cho thấy, ông không muốn những kẻ đang có ý đồ lợi dụng tác phẩm “chống cộng” cực đoan của cha ông gây “hại đoàn kết dân tộc”. Xuất phát từ cái nhìn tổng thể nguyên nhân ra đời tác phẩm của ông Võ Phiến thể hiện “ một lập trường chính trị hòan tòan bất ổn “, về “giải phóng dân tộc, nhà văn Võ Phiến khẳng định không có nhu cầu!!!”, về “thống nhất đất nước, nhà văn Võ Phiến đặt việc chống cộng lên trên việc thống nhất đất nước.”, Về chọn lựa ý thức hệ, nhà văn Võ Phiến tuyệt đối bác bỏ chọn lựa chủ nghĩa cộng sản.”, ông cho rằng cha mình cũng như cả một tầng lớp trí thức làm văn học miền Nam đều bị lôi cuốn, lợi dụng “chống chủ nghĩa cộng sản”, thứ chủ nghĩa mà theo ông “Đối với hai đại sự là giải phóng dân tộc và thống nhất đất nước, chủ nghĩa cộng sản rõ ràng là chọn lựa đúng. Nhờ đông đảo nhân dân đoàn kết chặt chẽ với tinh thần hy sinh cao độ và nhờ có ngoại viện cần thiết, mà cả hai đại sự đã thành công tốt đẹp.. . “.

Hiện nay, những trường hợp trí thức hướng về Tổ quốc như ông Võ Phiến không hề ít, ngày càng tăng lên. Sau nhóm Sách Hiếm với hàng loạt cây bút đẳng cấp như Trần Chung Ngọc, nhóm nhà báo Việt kiều Mỹ như Nguyễn Phương Hùng, Phùng Tuệ Châu hay cả đến tướng lĩnh VNCH như Nguyễn Cao Kỳ…đều nhìn ra rằng, đâu mới là lợi ích dân tộc đích thực. Khi nhìn ra được, họ trở thành những con người tiên phong, cầm bút chống lại chính những gì mình đã được nhồi nhét, mình đã từng chống phá.

Lịch sử đang chứng minh tầm nhìn đúng đắn của chính sách đoàn kết dân tộc của Đảng Cộng sản hiện nay. Nó mình chứng cho chính nghĩa, không phải những Việt nào bên kia địa cầu, rời bỏ đất nước năm 1975 đều là người xấu. Quan trọng nhất là đưa họ về với đất nước, chứng kiến sự đổi mình của quê hương, chứng kiến những gì họ “nghe” từ truyền thông phương Tây hay Cờ vàng cực đoan là hoàn toàn bịa đặt, để từ đó họ tự lựa chọn chỗ đứng ở đâu trong lòng đất mẹ.

Nguyễn Biên Cương
Tham khảo
1. http://www.nhandan.com.vn/chinhtri/binh-luan-phe-phan/item/24502802-truong-hop-vo-phien.html
2. http://www.nhandan.com.vn/chinhtri/binh-luan-phe-phan/item/25950902-khong-ai-duoc-xuyen-tac-lich-su-dan-toc-ky-1.html
3. http://www.nhandan.com.vn/chinhtri/binh-luan-phe-phan/item/25978102-khong-ai-duoc-xuyen-tac-lich-su-dan-toc-%20-tiep-theo-va-het.html