Chủ Nhật, 5 tháng 12, 2021

Nhà zân chửi vô văn hóa vẫn được Việt tân khen ngợi và trao giải nhân quyền!

 


Việc “dân oan” kiêm “tù nhân lương tâm” Nguyễn Văn Túc ra Tòa chửi thề, chửi bậy vô văn hóa nhưng vẫn được Việt tân và đám tay chân ca tụng “tiếng chửi thề có nhiều người thích” và không lâu sau đó được “vinh danh” bằng giải thưởng nhân quyền của Mạng lưới nhân quyền Việt Nam!



Được biết, tại phiên tòa phúc thẩm ngày 14/9 tại Tòa án nhân dân tỉnh Thái Bình, Hội đồng xét xử không chấp nhận kháng cáo của bị cáo, giữ nguyên toàn bộ quyết định của bản án sơ thẩm, tuyên phạt Nguyễn Văn Túc 13 năm tù giam về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo Khoản 1, Điều 79, Bộ luật Hình sự năm 1999, thời hạn tính từ ngày 1-9-2017, đồng thời phạt quản chế 5 năm sau khi mãn hạn tù. Không đồng ý với bản án, Nguyễn Văn Túc đã chửi thề ngay giữa tòa!

Nguyễn Văn Túc, sinh ngày 28-5-1964, quê quán, thường trú tại thôn cổ Dũng 1, xã Đông La, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình. Từ năm 1982 đến năm 1985, Nguyễn Văn Túc tham gia nghĩa vụ quân sự, sau đó về lao động tự do tại địa phương. 

Từ năm 1997, Nguyễn Văn Túc bắt đầu tham gia khiếu kiện tại địa phương. Hoạt động khiếu kiện của Túc mang tính cố chấp, kéo dài nên đã bị các đối tượng phản động trong, ngoài nước lôi kéo, kích động, mua chuộc. Túc chuyển sang bất mãn chế độ. Từ năm 2006, Nguyễn Văn Túc bị các đối tượng phản động vận động tham gia "Đảng Dân chủ 21", "Hội dân oan", "Nhóm dân chủ", "Khối 8406"... và được hỗ trợ vật chất, khích lệ tinh thần, nhằm tạo dựng Nguyễn Vãn Túc thành “ngọn cờ” để tập hợp, phát triển lực lượng từ những đối tượng khiếu kiện cố chấp, có tư tưởng bất mãn, chán ghét chế độ, tiến hành các hoạt động chống phá Đảng, Nhà nước. 

Tháng 12-2007, Nguyễn Văn Túc tham gia tuần hành, biểu tình tại Hà Nội, trả lời phỏng vấn đài báo nước ngoài, viết và tán phát bài viết có nội dung xấu lên mạng internet. Ngày 16-8 và 7-9-2008, Nguyễn Văn Túc cùng 5 đối tượng treo khẩu hiệu và rải truyền đơn phản động ở Hải Phòng và Hải Dương. Ngày 10-9-2008, Nguyễn Văn Túc bị Cơ quan An ninh Điều tra Bộ Công an khởi tố bị can, bắt tạm giam về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”, sau đó đã bị Tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao tại Hà Nội xử phạt 4 năm tù giam và phạt quản chế 3 năm tại địa phương. 

Ngày 10-9-2012, Nguyễn Văn Túc hết hạn án phạt tù giam. Trở về địa phương, Nguyễn Văn Túc tiếp tục hoạt động chống đối, liên tục vi phạm nghĩa vụ của người chấp hành án phạt quản chế, công khai thái độ chống đối, coi thường pháp luật, núp danh nghĩa tuyên bố sẽ đấu tranh vì "dân chủ, nhân quyền" để chống Đảng, chế độ; thường xuyên sử dụng mạng internet, liên lạc, hội luận, đăng tải các tài liệu có nội dung xấu, nhiều lần vi phạm án phạt quản chế tự đi khỏi địa phương, gặp gỡ các đối tượng chống đối chính trị và tham gia biểu tình ở Hà Nội. 

Từ tháng 2-2014, Nguyễn Văn Túc tham gia “Hội anh em dân chủ”. Đây là hội trái pháp luật. Thời gian đầu, Nguyễn Văn Túc được phân công làm trưởng nhóm ở tỉnh Thái Bình, sau đó được đề cử bầu làm phó ban đại diện "Hội anh em dân chủ" miền Bắc, nhiệm kỳ 2017-2019, rồi phó chủ tịch thứ nhất của "Hội anh em dân chủ"... 

Trước các hoạt động chống đối của Nguyễn Văn Túc, ngày 17-8-2017, Cơ quan An ninh Điều tra Công an tỉnh Thái Bình đã ra quyết định khởi tố vụ án "Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân" để tiến hành điều tra theo quy định của pháp luật. Ngày 1-9-2017, Cơ quan An ninh Điều tra Công an tỉnh Thái Bình đã ra quyết định khởi tố bị can, thi hành lệnh bắt bị can tạm giam và khám xét nơi ở đối với Nguyễn Văn Túc. 

Ngày 10-4-2018, trong phiên tòa xét xử sơ thẩm, Tòa án nhân dân tỉnh Thái Bình đã tuyên phạt Nguyễn Văn Túc 13 năm tù giam về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, theo Khoản 1, Điều 79, Bộ luật Hình sự năm 1999 và phạt quản chế 5 năm sau khi chấp hành xong hình phạt tù. Nhưng ngay sau phiên tòa xét xử sơ thẩm này, Túc vẫn tỏ thái độ chống đối và kháng cáo toàn bộ bản án.

Bàn về thái độ chửi thề của Nguyễn Văn Túc, dân mạng cho rằng, nó phản ánh thái độ vô văn hóa, xấc cược, xem thường pháp luật khi khôn thể ngụy biện và chối tội được nữa. Cách thức chửi thề của Túc cho thấy, hành xử của ông ta như phản xạ, thói quen hoang dại, không kiểm soát. Tuy nhiên, cách Việt tân “tôn vinh” hành động đó thì xem ra đạo lý và tiêu chuẩn hành xử của “nhà dân chủ” trong mắt tổ chức này vẫn y chang thời Hoàng Cơ Minh.

Thứ Năm, 2 tháng 12, 2021

Có sự công bằng trong “phân phối” giải thưởng nhân quyền?

  

Giải thưởng nhân quyền lâu nay đã bị xem như là hình thức trao tiền thưởng cho cá nhân “đấu tranh dân chủ”. Vậy nên bề ngoài cứ tưởng là “vinh danh”, “chọn lựa” ghê gớm nhưng bản chất là sự “phân phối” dựa trên tiêu chí như mức độ thiệt hại do hành nghề gây ra và đã từng được nhận hay chưa. Vậy nên thông thường, ai vào tù, ai bị “tổn thất” nhiều thì có cơ hội nhận giải thưởng cao hơn.

Phần lớn giải thưởng nhân quyền hiện nay là do một tổ chức, hội nhóm (dạng NGO, hay thậm chí có thể loại bất hợp pháp như Việt Tân  tự gây quỹ, tự đề ra giải và trao giải đều như nhau). Vậy nên, các tổ chức nhìn nhau mà trao giải sao cho đảm bảo phân phối “công bằng” và không gây hiềm khích, mâu thuẫn giữa các “nhà dân chủ” trong nước với nhau, không có khiếu kiện và vạch mặt nhau làm mất mặt “phong trào dân chủ”. Tuy nhiên, đôi lúc, sự thiên vị vẫn diễn ra và không thể làm hài lòng vừa ý, nên dẫn đến lùm xùm, đem nhau ra công khai để tố nhau.

Ví dụ như, năm 2016, Mạng lưới nhân quyền Việt Nam (do một nhóm cựu binh VNCH tỵ nạn ở Mỹ sau 1975 lập ra, đăng ký hoạt động như một tổ chức phi chính phủ ở Mỹ chuyên quyên góp, vận động tài chính trao giải thưởng hàng năm cho các cá nhân, hội nhóm chống chính quyền núp danh nghĩa “đấu tranh nhân quyền”, mỗi giải thưởng trị giá trung bình khoảng 500 USD) công bố trao cho MLBVN, LS Võ An Đôn và 2 bà “thủ lĩnh dân oan” Cấn Thị Thêu/Trần Ngọc Anh lại đang gây ra cuộc đại chiến trên mạng, đồng nghĩa với việc nội bộ không thể giải quyết riêng, thỏa hiệp được với nhau mà bêu rếu và đưa lên trên mạng để lôi kéo các phe nhóm tấn công nhau. Theo đó, một nhóm toàn “cây đa, cây đề” zận chủ hải ngoại ký chung thư phản đối Ban điều hành MLNQVN trao giải cho các “dân oan” thay vì các “nhà dân chủ” có hoạt động đúng như tiêu chí giải thưởng này, như Phạm Thị Đoan Trang hay Nguyễn Anh Tuấn với lập luận rất sắc bén và thuyết phục. Bà Tạ Phong Tần còn tuyên bố, nếu MLNQVN không thay đổi tiêu chí trao giải thì sẽ trả lại giải thưởng bà ta từng nhận để bày tỏ thái độ phản đối.

Xem link https://hr4vn.wordpress.com/2016/11/10/giainhanquyenvietnam2016/

Lập luận của nhóm phản đối/tẩy chay giải thưởng nhân quyền lại giành cho “dân oan” này là mục đích đấu tranh của “dân oan” là “tranh đấu vì quyền lợi kinh tế riêng tư của cá nhân/gia đình họ về chuyện “nhà đất””, “chỉ là miễn cưỡng được coi, xếp vào loại “nhân quyền về kinh tế”, theo quy phạm của văn bản về luật nhân quyền quốc tế”, “xuất phát điểm hoàn toàn từ động cơ và quyền lợi cá nhân”… bởi vậy không phù hợp với tiêu chí đề ra của loại giải thưởng này là dành cho “nhà đấu tranh nhân quyền” chuyên nghiệp, trái với mục tiêu “gây quỹ để trao giải” trong đó có sự đóng góp của những cây viết đa đề hải ngoại hay nhờ sự vận động, cổ vũ của họ giành cho giải này.

 

Thực chất lý do dẫn đến sự phản đối này mà ông Trương Ngãi Vinh tiết lộ là “chỉ để làm hài lòng hoặc vì thiên vị cá nhân hay tổ chức nào đó”, hàm ý Việt tân đứng sau giật giây, chi phối MLNQVN trong việc xét giải, thiên vị cho mấy “dân oan” chuyên tổ chức biểu tình, gây rối ở Hà Nội nên bất chấp tiêu chí và chất lương kẻ nhận giải.

Bề ngoài là “liên doanh” nhưng bản chất chịu sự chi phối của Việt Tân. Nhìn vào danh sách MLNQVN từng trao giải, đã từng có vài người có gốc gác “dân oan” và trình độ “dân oan” như Bùi Thị Minh Hằng, Hồ Thị Bích Khương, Đoàn Huy Chương. Thậm chí là vô khối các linh mục, mục sư, nhà sư hành nghề “chống cộng cực đoan” như Nguyễn Văn Lý, Thích Tuệ Sỹ, Thích Quảng Độ…Các cá nhân là “nhà dân chủ” được trao giải hầu hết là các “tù nhân” theo kiểu “lộc lá chia đều”, lần lượt rồi sẽ đến lượt nhận “giải thưởng” bất kể khả năng, trình độ “cống hiến” cho “phong trào dân chủ” của họ đến đâu.

 

Như vậy tiêu chí xét giải hay việc “trí thức dân chủ hải ngoại” phản ứng với giải thưởng, suy cho cùng, là cuộc đấu đá giữa các phe nhóm chống cộng hải ngoại. Họ thấy cái giải thưởng này bị phe nhóm cổ súy “bạo loạn” , “bạo động” thao túng – (nói thẳng là Việt Tân), chứ đối với những thành phần chống cộng kiểu này, “nhà đấu tranh nhân quyền” là tu sĩ, dân oan, tù nhân dù mạt hạng chả sao cả. Cứ nhìn vào danh sách trao giải hằng năm là đủ hiểu, giá trị của giải thưởng này chỉ là món tiền hải ngoại “bố thí” cho đối tượng nào đó, miễn kẻ đó là cái cớ để chúng lu loa “cộng sản đàn áp bất đồng chính kiến” mà thôi.

Thứ Tư, 1 tháng 12, 2021

Trò hề “tham tiền cột mỡ”…

 

Mỗi năm, tổ chức Mạng lưới nhân quyền Việt Nam (MLNQVN) tung ra cái gọi là đề cử “giải thưởng nhân quyền”  để các cá nhân, tổ chức chống chính quyền đề cử “nhọn nhịp”. Thế là, bất chấp trò lố này đã bị dư luận lên án từ lâu, năm nào vẫn có nhiều kẻ vì đồng tiền thưởng , vì ảo tưởng đánh bóng tên tuổi nên “tham tiền cột mỡ lắm anh leo”…

“Giải Nhân quyền Việt Nam” được tổ chức này đưa ra vào năm 2002 và hằng năm đều diễn lại kịch bản như cũ. Trong thông cáo hàng năm, tổ chức này nói rằng giải thưởng sẽ trao cho “cá nhân hoặc tổ chức tại Việt Nam đã có những đóng góp xuất sắc trong việc bảo vệ và thúc đẩy quyền con người”. Đồng thời, tô vẽ thành  “Giải Nhân quyền Việt Nam” cũng là cơ hội để người Việt Nam trên khắp thế giới thể hiện tình đoàn kết và hỗ trợ đối với những người tham gia đấu tranh không ngừng cho các quyền cơ bản và công lý cho người dân Việt Nam”.  

Trên các diễn đàn, tổ chức này rêu rao việc trao giải thưởng với những mục đích, ý nghĩa hết sức cao đẹp như: nhân danh, đề cao vấn đề quyền con người; xem việc ngợi ca những cá nhân tranh đấu cho lý tưởng nhân quyền là cách để thúc đẩy, làm cho quyền con người được thực hiện một cách đầy đủ, trọn vẹn nhất. Những ứng viên, rồi chủ nhân các giải thưởng này khi “vinh danh” đều được tung hô với những ngôn từ hết sức mĩ miều như “nhà tranh đấu bất bạo động cho lý tưởng nhân quyền tại Việt Nam”; “tự nguyện dành toàn thời gian dấn thân vào con đường tranh đấu vì quyền lợi của giới lao động”; “một nhà tranh đấu dũng cảm cho nhân quyền và dân chủ tự do cho Việt Nam, giữ vững lập trường, không bao giờ từ bỏ lý tưởng, và phấn đấu không ngừng cho công lý, nhân phẩm và tự do”…

Tuy nhiên, ngay sau lớp câu từ mỹ miều đó là sự thật khôi hài. Tính từ năm 2002 đến nay, tổ chức này đã trao giải thưởng cho 49 cá nhân và 4 tổ chức. Lật lại danh sách được giải thưởng thì đó là những cái tên nhẵn mặt trong giới tự xưng “dân chủ, nhân quyền” để chống phá đất nước như: Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Vũ Bình, Lê Chí Quang, Nguyễn Ðăng Quế, Lê Quang Liêm, Thích Quảng Ðộ, Phan Văn Lợi, Nguyễn Chính Kết, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Hải, Trần Khải Thanh Thủy, Tạ Phong Tần, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Phạm Ðoan Trang, Lê Công Ðịnh… Đó hầu hết là những đối tượng đã, đang chấp hành án về các tội danh xâm phạm an ninh quốc gia, cũng có những cá nhân đang bị khởi tố, điều tra về nhóm tội danh này.

Với danh sách “khen thưởng” như vậy, đủ thấy tổ chức này tung ra giải nhân quyền lố bịch như thế nào. Tiêu chí trao thưởng được chỉ ra với 3 điểm: (1) Phải là một cá nhân hoặc tổ chức đang hoạt động tại Việt Nam; (2) đã có “thành tích” đấu tranh bất bạo động vì nhân quyền cho người dân Việt Nam; (3) việc đấu tranh đã tạo được “ảnh hưởng tích cực” tại quốc nội cũng như ở hải ngoại. Đáng chú ý, trong hướng dẫn đề cử, tổ chức này còn lưu ý quá trình hoạt động có liên quan đến nhân quyền Việt Nam như “tác phẩm đã phổ biến, gian khổ đã chịu đựng, thành tích được tuyên dương”… Năm 2020, mạng lưới này cũng dành mấy tháng rêu rao đề cử và rốt cuộc đã tiến hành trao cho Nguyễn Năng Tĩnh, Nguyễn Văn Hóa, Hội Nhà báo độc lập Việt Nam. 

Khi nhìn vào những cá nhân được nhận giải, không khó để chúng ta thấy điểm chung là những cá nhân đó đều có hành động chống phá Đảng, Nhà nước, chống phá chế độ hết sức quyết liệt. Chẳng hạn, năm 2021 đã công bố danh sách những người được tổ chức này lựa chọn để “vinh danh” ở “Giải thưởng Nhân quyền Việt Nam 2021”. Đó là Cấn Thị Thêu, Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư (cùng một gia đình), Đinh Thị Thu Thủy và Nguyễn Văn Túc - đều là những kẻ có “bề dày” chống phá và “thâm niên vào tù ra tội”!



Với những nhân vật như vậy nhận thưởng, rõ ràng “giải thưởng nhân quyền” được trao chẳng phải nhằm mục đích thúc đẩy sự phát triển của nền dân chủ, nhân quyền tại Việt Nam như mạng lưới này rêu rao mà nó chỉ là một màn kịch để hợp thức hóa hoạt động chống phá chính quyền. 

Thực tế, một giải thưởng muốn có vị thế, có uy tín, được công nhận thì trước hết, các cơ quan chủ trì tổ chức giải phải là đơn vị có uy tín. Vậy nhưng các tổ chức đang tiến hành trao các giải thưởng dưới vỏ bọc “nhân quyền” lại không hề có tính chính danh. Tổ chức MLNQVN thực chất chỉ là một tổ chức bất hợp pháp do các đối tượng chống phá Nhà nước Việt Nam lập ra.

Núp dưới chiêu bài tự do, dân chủ, nhân quyền, tổ chức này đã đạo diễn hoạt động chống phá Đảng, Nhà nước Việt Nam, như lập website, mạng xã hội để tuyên truyền thông tin chống phá Việt Nam; tích cực vận động một số dân biểu, nghị sĩ Mỹ không có thiện cảm với Việt Nam thực hiện các hoạt động bảo trợ; gửi “thư ngỏ” cho một số quan chức nước ngoài nhằm kêu gọi sự can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam. Tổ chức này còn núp dưới danh nghĩa đấu tranh cho các “tù nhân tôn giáo”, “tù nhân chính trị” hoặc “tù nhân lương tâm” để tiến hành chống phá…  

Do đó, việc trao giải thưởng chỉ là vở kịch để đánh bóng tên tuổi và giúp sức về mặt tinh thần cũng như vật chất cho các đối tượng chống đối trong nước. Đáng tiếc, dù bản chất cái gọi là giải thưởng nhân quyền đã được lật tẩy và dư luận lên án từ lâu nhưng một số kẻ vẫn bị ảo tưởng, vẫn bị chi phối bởi các động cơ cá nhân mà “cậy sức cây đu nhiều chị nhún/ tham tiền cột mỡ lắm anh leo”…

 

Thứ Hai, 29 tháng 11, 2021

Thủ đoạn bôi đen đất nước của nhóm Báo sạch

 


Không phải tự dưng nhóm Báo sạch bị bắt, xử lý hàng chục năm tù theo Điều 331 Bộ luật hình sự. Hành vi phạm tội của chúng là đăng tải nhiều thông tin lên mạng xã hội núp dưới danh nghĩa “đấu tranh chống tiêu cực” nhưng thực chất là xuyên tạc sự thật, bôi đen xã hội, chống phá chế độ. Đội cơ thì đã rõ, nhóm Báo sạch đã nhận tiền từ nước ngoài để biên tập nội dung, đăng tải các bài trên Facebook và nhiều trang mạng khác. Đồng thời thông qua Báo Sạch, “các bị can còn nhận tiền quảng cáo thương hiệu và tư vấn pháp luật cho 8 doanh nghiệp, cá nhân ở nhiều nơi với số tiền trên 2,8 tỷ đồng”.

Dưới danh nghĩa “điều tra” Báo Sạch tạo sự quan tâm của dư luận. Chẳng hạn Báo sạch tải lại có “biên tập” vụ án Hồ Duy Hải (Tội tử hình); Vụ chính quyền Hà nội “điều 3.000 quân tấn công vào xã Đồng Tâm” ngoại thành Hà Nội (hôm 9/1/2020) liên quan đến vụ một số người dân chống đối chính quyền do Lê Đình Kình cầm đầu. Theo RFA, trước khi Báo Sạch bị xoá bỏ, trang này có khoảng 100.000 lượt “thích” …

Điển hình, thủ đoạn xuyên tạc, chống phá của nhóm “Báo sạch” thể hiện rõ nét qua trò cố tình cắt xén lời phát biểu của Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ nhằm mục đích bôi nhọ.





Cụ thể, Chiều 12/10, Uỷ ban Thường vụ Quốc hội cho ý kiến về kế hoạch cơ cấu nền kinh tế giai đoạn 2021 – 2025, ông Vương Đình Huệ và nhiều đại biểu nêu ý kiến hiện tiền trong dân còn nhiều, nhưng vấn đề là làm sao huy động được nguồn lực này vào sản xuất kinh doanh, thay vì “đổ” vào đất đai, nhà cửa, vàng bạc… Ý của Chủ tịch Quốc hội là làm sao để dân yên tâm bỏ tiền ra kinh doanh, làm sao để khơi thông được các điểm nghẽn, giải phóng các nguồn lực, để huy động các nguồn lực trong dân.

Ấy vậy mà trang “báo sạch” lại cắt xén, chỉ rêu rao mỗi câu “tiền trong dân còn nhiều”, và xuyên tạc, bôi nhọ rằng vị lãnh đạo đã “nổi lên và nhòm vào đũng quần dân”. Đó có thể nói là cách bất chấp các thủ đoạn để xuyên tạc, hướng lái dư luận nhằm hạ uy tín lãnh đạo cấp cao của Việt Nam, bóp méo bản chất ý kiến của lãnh đạo Đảng từ sự tận tâm lo lắng cho dân, đang tìm cách làm sao để dân phát huy các nguồn lực vào sản xuất kinh doanh, thúc đẩy kinh tế xã hội phát triển, lại bị biến dạng méo mó thành việc nhòm ngó đến túi tiền của dân.

Ý đồ rõ ràng của nhóm Báo sạch là lợi dụng internet, mạng xã hội trong đó có mạng Facebook để tung tin xuyên tạc sự kiện, chống phá chế độ. Điểm “nổi trội” sự “sáng tạo” của nhóm Báo sạch là đã tìm được cái tên thu hút sự chú ý của người đọc-Đó là… “Báo… Sạch”. Tiếp nữa Báo sạch tập trung vào các vụ tham nhũng…Điều này bắt nguồn từ mong muốn của người đọc được biết thông tin, sự thật về tham nhũng trong điều kiện internet, mạng xã hội phổ biến… Như thông tin trên-Trước khi Báo Sạch bị xoá bỏ, trang này có khoảng 100.000 lượt “thích”.

Không phủ nhận rằng xã hội ta, cũng như các xã hội khác đã và sẽ còn tồn tại nhiều mặt tiêu cực. Chẳng hạn như tình trạng suy thoái đạo đức, lối sống trong một bộ phận không nhỏ cán bộ, công chức,… như nạn tham nhũng, đút lót hối lộ, vi phạm nhiều quyền của người dân. Đảng và Nhà nước ta đã từng thi hành kỷ luật- đuổi ra khỏi Đảng, khởi tố bắt tạm giam và đưa “vào lò” không ít cán bộ có chức có quyền.

Quan điểm chống tham nhũng của Đảng ta là “không có vùng cấm”, “không có ngoại lệ”. Còn nhớ- nguyên Ủy viên Bộ chính trị, Bộ trưởng Bộ Giao thông Đinh La Thăng đã bị phạt tù lên đến 30 năm và bồi thường 830 tỷ. Bí thư Hà Nội Hoàng Trung Hải bị mất chức Ủy viên BCH TW, Bí thư Hà Nội…

Có nhiều nguyên nhân dẫn đến tệ tham nhũng, nhất là khi đất nước ta chuyển từ mô hình xã hội kế hoạch hóa, tập trung quan liêu bao cấp sang mô hình Kinh tế thị trường…Nếu truy đến cùng thì tham nhũng là “phần con” trong mỗi con người…điều này dường như không bao giờ có thể xóa bỏ hoàn toàn. Mác cho rằng “con người là tổng hòa các quan hệ xã hội” (Tuyên ngôn của Đảng cộng sản), bởi vậy trong khi xã hội vẫn còn nhiều hình thức sở hữu khác nhau, trong đó có sở hữu cá nhân, tư nhân thì khó có thể loại bỏ tham nhũng. Tuy nhiên trong một chế độ xã hội tiến bộ tham nhũng có thể bị hạn chế.

Trở lại với “Báo sạch”, như thông tin trên- “Báo sạch” đã lợi dụng công cuộc đấu tranh chống tham nhũng để chống chế độ…nhưng bản thân “Báo sạch” với LTT, Trương Châu Hữu Danh và nhiều thành viên khác đã nhận tiền từ nước ngoài để xuyên tạc sự thật, bôi đen chế độ. Bởi vậy có thể nói- Báo sạch thực chất là “Báo bẩn nhân đôi”.

Chủ Nhật, 28 tháng 11, 2021

Nhận diện bản chất cái gọi là “giải thưởng nhân quyền”

 


Những năm gần đây, các tổ chức núp bóng “dân chủ”, “nhân quyền” rầm rộ trao giải cho các cá nhân người Việt Nam. Các giải thưởng có thể kể đến như: “Công dân mạng”, “Tự do báo chí” của tổ chức RSF, “Phụ nữ tiêu biểu về bảo vệ quyền tự do ngôn luận” của tổ chức Tự do ngôn luận quốc tế (IFEX), giải “Phụ nữ can đảm nhất thế giới” của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, giải thưởng nhân quyền Lê Đình Lượng của Việt Tân v.v…



Nhìn vào những cá nhân được nhận giải, không khó để chúng ta thấy được một điểm chung là những cá nhân đó đều có hành động chống phá Đảng, Nhà nước, chống phá chế độ hết sức quyết liệt. Như thông tin được tuyên bố, tổ chức “Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam” năm 2021 đã công bố danh sách những người được tổ chức này lựa chọn để “vinh danh” ở “Giải thưởng Nhân quyền Việt Nam 2021”. Đó là Cấn Thị Thêu, Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư (cùng một gia đình), Đinh Thị Thu Thủy và Nguyễn Văn Túc - đều là những kẻ có “bề dày” chống phá và “thâm niên vào tù ra tội”! Tính từ năm 2002 đến nay, MLNQVN đã trao “giải thưởng nhân quyền” cho 53 cá nhân và 4 tổ chức. Ðiểm qua danh sách trao thưởng là những cái tên chống phá đất nước như: Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Vũ Bình, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Hải, Trần Khải Thanh Thủy, Nguyễn Công Chính, Cù Huy Hà Vũ, Tạ Phong Tần, Huỳnh Thục Vy, Võ An Ðôn, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Hữu Vinh, Ðặng Minh Mẫn, Phạm Ðoan Trang, Lê Công Ðịnh... Tất cả những đối tượng được trao thưởng đều có hoạt động chống phá đất nước dưới vỏ bọc “dân chủ”, “nhân quyền”.

Chẳng hạn, mẹ con Cấn Thị Thêu mỗi người 8 năm tù giam cùng về tội “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam” và 03 năm quản chế tại địa phương sau khi chấp hành xong hình phạt tù. Điều đáng nói hơn, trước khi bị TAND tỉnh Hòa Bình tuyên phạt 8 năm tù, Cấn Thị Thêu đã có 2 tiền án. Cụ thể, ngày 25/4/2014, Cấn Thị Thêu bị TAND thành phố Hà Nội xử phạt 15 tháng tù về tội “Chống người thi hành công vụ” và ngày 30/11/2016, tiếp tục bị TAND thành phố Hà Nội xử phạt 1 năm 8 tháng tù về tội “Gây rối trật tự công cộng”, đến nay chưa được xóa án tích. Ngoài ra, Cấn Thị Thêu còn có 1 tiền sự về hành vi gây rối trật tự công cộng.

Đối với Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư (các con trai của Cấn Thị Thêu), có hành vi soạn thảo, đăng tải, phát tán các video clip, bài viết có nội dung bịa đặt, gây hoang mang trong quần chúng nhân dân nhằm mục đích chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam. Hiện Trịnh Bá Phương đang bị tạm giam và chuẩn bị được TAND thành phố Hà Nội xét xử (trước đó, phiên tòa sơ thẩm xét xử Trịnh Bá Phương được TAND thành phố Hà Nội dự kiến tổ chức vào ngày 3/11 nhưng đã bị hoãn vì lý do khách quan). Còn đối với Đinh Thị Thu Thủy (sinh năm 1982, trú tại tỉnh Hậu Giang) 7 năm tù giam về tội “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam”. Nguyễn Văn Túc (sinh năm 1964, tại Thái Bình), tháng 9/2008 bị Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an khởi tố bị can, bắt tạm giam về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam”, sau đó đã bị Tòa phúc thẩm TAND cấp cao tại Hà Nội xử phạt 4 năm tù giam và 3 năm quản chế về cùng tội danh. Tháng 9/2017, Nguyễn Văn Túc tiếp tục bị Công an tỉnh Thái Bình khởi tố bị can, bắt tạm giam về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” và đến tháng 9/2018, Nguyễn Văn Túc bị TAND cấp cao tại Hà Nội bác kháng cáo, giữ nguyên bản án sơ thẩm của TAND tỉnh Thái Bình, tuyên phạt 13 năm tù và 5 năm quản chế về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo Khoản 1, Điều 79 Bộ luật Hình sự năm 1999.

Rõ ràng, những “giải thưởng nhân quyền” được trao chẳng phải nhằm mục đích thúc đẩy sự phát triển của nền “dân chủ”, “nhân quyền” tại Việt Nam, mà nó chỉ là một màn kịch để cổ súy hoạt động chống phá chính quyền.

Thứ nhất, việc trao giải thưởng chỉ là một vở kịch để đánh bóng tên tuổi và giúp sức về mặt tinh thần cũng như vật chất cho các đối tượng chống đối trong nước. Hiện nay, các phần tử chống đối Đảng, Nhà nước chỉ là phần thiểu số trong xã hội. Vì vậy, để tăng cường “uy tín”, phục vụ cho việc tập hợp lực lượng, các đối tượng chống đối trong nước luôn tìm cách móc ngoặc, hợp tác với các phần tử phản động lưu vong ở bên ngoài. Trong đó, việc trao giải thưởng là một cách thức hữu hiệu đang được lựa chọn nhằm khuếch trương hình ảnh và đánh bóng tên tuổi cho các đối tượng.

Dưới danh nghĩa các giải thưởng quốc tế, các đối tượng lừa bịp những người nhẹ dạ, cả tin, từ đó lôi kéo người dân vào hoạt động chống đối. Các đối tượng triệt để sử dụng các vỏ bọc “nhà báo tự do”, “nhà hoạt động nhân quyền”, “nhà hoạt động xã hội” v.v… để bao che cho hoạt động chống phá.

Thứ hai, việc trao các giải thưởng như hành động khích lệ, “lên dây cót” tinh thần cho các đối tượng phản động, chống đối được nhận giải. Dù ít hay nhiều, các giải thưởng này đều góp phần thoả mãn sự hư vinh của các đối tượng. Đồng thời, việc trao giải thưởng “nhân quyền” cũng là một phương thức để cổ suý tư tưởng chống đối, kích thích hoạt động chống phá của các đối tượng núp bóng “nhân quyền”.

Hiện nay, các đối tượng phản động trong nước muốn hoạt động được cần phải có sự hỗ trợ về vật chất của các thế lực thù địch, chống đối và các đối tượng phản động ở bên ngoài. Nếu theo dõi các hội nhóm núp bóng “dân chủ”, “nhân quyền”, không khó để chúng ta bắt gặp trường hợp các “nhà dân chủ” đấu đá nhau vì không được “ăn chia” đồng đều.

Vậy nhưng chuyển tiền từ bên ngoài vào trong nước ra sao, phân chia như thế nào thì không hề đơn giản. Vì vậy, việc trao giải cho các đối tượng có hành vi chống phá trong nước như một con đường “hợp thức hoá” việc hỗ trợ vật chất. Và cũng cần nói thêm, thông qua cách trao giải thưởng (đi liền với đó là những khoản vật chất không hề nhỏ), các cá nhân, tổ chức trao giải đã tạo ra sự cạnh tranh giữa các đối tượng phản động trong nước, từ đó thúc đẩy hoạt động chống phá của các đối tượng.

Thứ ba, khi các đối tượng chống đối được trao giải, kênh truyền thông của các tổ chức phản động ngay lập tức lên bài tuyên truyền, ca ngợi các đối tượng được nhận giải. Các tổ chức này cố tình hướng lái thông tin, biến những đối tượng được nhận giải trở thành người hùng. Đi liền với đó, các tổ chức này cũng không ngừng rêu rao việc chính quyền đàn áp các “nhà dân chủ” trong nước. Không ít người dân đã bị đánh lừa và lầm tưởng vào những thông tin được các đối tượng rêu rao. Việc này gây ra những hệ luỵ vô cùng xấu.

Những năm qua, nhiều người Việt Nam đã được nhận các giải thưởng quốc tế. Tuy nhiên, giải thưởng quốc tế cũng có nhiều loại và giá trị của nó cũng không hề giống nhau. Vì vậy, chúng ta không thể để cụm từ “giải thưởng quốc tế” đánh lừa, khiến trắng – đen, thật – giả lẫn lộn. Đặc biệt, cần phải xác định rõ: Những giải thưởng liên quan đến dân chủ, nhân quyền mà các cá nhân phản động, chống đối được trao thời gian vừa qua chỉ là một màn kịch được tính toán để phục vụ cho các mưu đồ về chính trị, thể hiện rõ bộ mặt chống phá Đảng, Nhà nước ta của các thế lực thù địch trong và ngoài nước.

 

Thứ Tư, 24 tháng 11, 2021

Không để những kẻ “làm báo bẩn” lũng đoạn xã hội!

 

 Internet và mạng xã hội hiện nay đã góp phần quan trọng trong xây dựng, phát triển đất nước; trở thành công cụ rất quen thuộc và là “một phần tất yếu” của các tầng lớp xã hội. Người dân có thể tự do chia sẻ, bày tỏ thông tin, quan điểm cá nhân thông qua internet, nhất là qua các trang web, mạng xã hội; nhiều cơ quan, tổ chức trong hệ thống chính trị từ Trung ương đến địa phương sử dụng Internet, mạng xã hội để làm việc, giải quyết các thủ tục hành chính và liên hệ trực tiếp với người dân…Tuy nhiên, lợi dụng thế mạnh Internet vào mưu toan cá nhân nhằm trục lợi và gây rối loạn xã hội là điều không thể chấp nhận, nhất là ở những kẻ có học, làm nghề báo.



Việc một số đối tượng đang làm việc hoặc đã từng làm việc trong các cơ quan báo chí liên kết với nhau thành nhóm “Báo sạch”. Chúng hoạt động như một cơ quan báo chí trên môi trường mạng xã hội mà không bị kiểm duyệt, chúng thu lợi bất chính, đưa ra những thông tin không chính thống, chưa được xác minh, chúng lợi dụng các mối quan hệ và vị trí công tác thuận lợi để thu thập thông tin, tài liệu nội bộ các cơ quan, tổ chức, dùng đó để viết những bài thiếu khách quan, sai sự thật nhằm trục lợi.

Chúng triệt để lợi dụng các báo điện tử, blog cá nhân để làm “nóng” các vấn đề của đất nước như tệ nạn xã hội, tham nhũng, lãng phí…tạo bức xúc, nghi ngờ, bất bình trong xã hội, kích động tâm lý bất mãn với chính quyền. Một số vấn đề nhạy cảm chính trị xã hội, vụ việc phức tạp thu hút sự quan tâm của quần chúng thì bị chúng khai thác, phát tán thành chiến dịch truyền thông trên mạng xã hội.

Chúng giới thiệu nhóm của mình là: “Làm Báo Sạch là nhóm của những người làm báo, người thích làm báo, nhà quản lý và người dân muốn chia sẻ tin tức, hình ảnh, hay câu chuyện, vấn đề mà mình đang gặp phải để gửi tới báo chí, công luận.” Nhưng hãy thử đọc những thông tin chúng đưa lên các trang mạng xã hội của mình xem?  Báo chí là phản ánh trung thực, khách quan, mang thông tin đúng đắn đến cho người đọc. Còn báo của những kẻ “Báo Bẩn” là những thông tin một chiều, kích động tâm lý bất mãn với những sai phạm, những vụ việc mà Đảng và Nhà nước ta đã và đang cố gắng làm trong sạch đội ngũ của mình.  Trương Châu Hữu Danh, Nguyễn Phước Trung Bảo, Bạch Thị Hoàn, Đoàn Kiên Giang…. những người mang danh nhà báo, mang danh “Báo sạch” để mưu toan cho mục đích cá nhân của mình. Thật là những mưu toàn của những kẻ làm “báo bẩn”.

Tất cả những điều đó cho thấy bảo đảm tự do Internet và sử dụng mạng xã hội luôn là quan điểm nhất quán của Đảng và Nhà nước, được bảo đảm thực hiện trên mọi lĩnh vực xã hội ở Việt Nam. Nhưng tự do Internet và mạng xã hội không có nghĩa tuyệt đối; không phải ai thích viết gì, nói gì, muốn xâm phạm cá nhân, tổ chức nào trên Internet và mạng xã hội cũng được; Internet và mạng xã hội cũng không thể là nơi để các thế lực chống đối, thù địch thoải mái lợi dụng để xuyên tạc, nói xấu, tiến hành các hoạt động chống phá.

 

Thứ Hai, 22 tháng 11, 2021

Lý do nhà zân chửi được “ trao giải nhân quyền” ?

 Vừa qua , tổ chức “Mạng lưới nhân quyền Việt Nam”(MLNQVN) đã ra thông báo về: “Giải nhân quyền Việt Nam 2021” trao cho 5 cá nhân. Ai cũng đều biết rõ về giải thưởng này là của MLNQVN đặt ra- một tổ chức mang danh phi Chính phủ có trụ sở tại Mỹ được ra đời năm 1997 chuyên lợi dụng các chiêu bài núp dưới cái gọi là “dân chủ”, “nhân quyền” để can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam, ráo riết đẩy mạnh các hoạt động liên kết với các tổ chức phi chính phủ khác có hoạt động chống Việt Nam từ trước đến nay. Tổ chức này thường có các hoạt động như mở chiến dịch trên các phương tiện truyền thông đòi xóa bỏ Điều 4 trong Hiến pháp về quyền lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước và hệ thống chính trị; đòi Đảng CSVN từ bỏ quyền lãnh đạo; kêu gọi đa nguyên, đa đảng, cổ xúy đi theo các nước theo mô hình tam quyền phân lập; xuyên tạc đường lối phát triển đất nước của Đảng và Nhà nước Việt Nam… Do vậy, thời gian qua họ đưa ra hàng loạt báo cáo có nội dung xuyên tạc về tình hình nội bộ Việt Nam và việc tổ chức trao “Giải thưởng nhân quyền Việt Nam” là hoạt động vi phạm pháp luật quốc tế khi can thiệp trắng trợn vào công việc nội bộ Việt Nam!.



Giải thưởng trao cho 5 cá nhân lần này thì có ba cá nhân cùng một gia đình là Cấn Thị Thêu và hai con là Trịnh Bá Phương và Trịnh Bá Tư đã bị khởi tố hình sự và có bản án tại phiên tòa sơ thẩm cho thấy trò hề của việc trao giải này. Việc trao giải này chỉ là cái cớ để các tổ chức, cá nhân chống phá chế độ, chống Đảng và Nhà nước Việt Nam khuyeesch trương, thu hút nguồn tài trợ từ các thế lực vốn dĩ không ủng hộ Việt Nam… Một điểm đáng chú ý là khi trao cho ba mẹ con cùng một gia đình họ đề cao là “các nhà hoạt động nhân quyền” với lời lẽ vu cáo họ chính là “ nạn nhân của chính sách cướp đất của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam, gia đình bà Cấn Thị Thêu đã trở thành những nhà hoạt động đấu tranh cho quyền con người”! Trên thực tế, ba đối tượng này chưa có hoạt động gì để bảo vệ cho quyền con người mà chỉ là những hoạt động vì lợi ích của cá nhân và vi phạm pháp luật Việt Nam cho phép. Cấn Thị Thêu đã nổi lên từ năm 2000 với các hoạt động gây rối trật tự xã hội mà gọi là “dân oan”. Hai người con Trịnh Bá Dương và Trịnh Bá Tư thường xuyên hoạt động phát tán lên mạng xã hôi các video có nội dung phản động chống chính quyền, nhất là đưa tin xuyên tạc vụ Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội. Cấn Thị Thêu đã có hai tiền án, một tiền sự và hai người con cũng đi theo vết xe đổ của người mẹ bất hảo.

Một câu hỏi đặt ra là việc trao giải nhân quyền của tổ chức này nhằm mục đích gì? Đó chính là họ muốn đề cao bằng cách vinh danh những phần tử chống đối gây ảnh hưởng trực tiếp đến an ninh quốc gia và có “thành tích “chống phá cũng như lôi kéo con cái tham gia vào những hoạt động vi phạm pháp luật. Cùng với ba mẹ con Cấn Thị Thêu thì hai đối tượng Đinh Thị Thu Thủy và Nguyễn Văn Túc cũng “cùng hội, cùng thuyền” đều có các hoạt động vi phạm pháp luật chống phá chế độ. Ngược lại thời gian, từ 2002 đến nay, MLNQVN đã trao giải thưởng cho 53 cá nhân và 4 tổ chức, trong đó có những cái tên nổi bật về sự chống phá chế độ, như: Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Vũ Bình, Trần Khải Thanh Thủy, Trần Huỳnh Duy Thức, Phạm Đoan Trang, Lê Công Định.

Từ thực tiễn của đất nước , chúng ta thấy rằng Nhà nước Việt Nam đã không ngừng nỗ lực để bảo vệ quyền con người và từng bước cải thiện đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân. Điều đó đã được các tổ chức quốc tế có uy tín thừa nhận, nhất là trong bối cảnh đại dịch covid-19 đang tiếp tục diễn biến phức tạp thì công tác an sinh xã hội cho người dân lại được tăng cường hơn bao giờ hết. Từ đó chúng ta thấy rằng, không có sự tự do, dân chủ nào có thể vượt qua khuôn khổ của pháp luật. 

Vì vậy cái gọi là “Giải thưởng nhân quyền Việt Nam 2021” mà MLNQVN đưa ra là một trò hề theo chủ nghĩa dân túy mà thôi ! Điều đáng nói hơn cái gọi là “ giải hưởng nhân quyền “ lại chỉ thường xuyên trao cho những kẻ điên cuồng chống phá chế độ có “ thành tích” bề dầy. Đồng thời tổ chức này lợi dụng danh nghĩa của mình để tìm cách móc nối thực hiện mục đích của mình với các tổ chức nhân quyền ở nhiều quốc gia cũng như nhiều tổ chức nhân quyền quốc tế, tiến hành gặp gỡ với các giới chức lập pháp và hành pháp của một số quốc gia, nhất là các nước phương Tây, tham dự các hội nghị quốc tế về nhân quyền để tìm diễn đàn  xuyên tạc tình hình nhân quyền tại Việt Nam… 

Cá nhân tôi thấy rằng , dù MLNQVN có tổ chức trao giải nhân quyền cho hằng trăm người thì sự thật về công tác nhân quyền tại Việt Nam cũng không thể nào có thể phủ bóng mờ được…Bởi lẽ, sự “cổ súy”này để hòng lôi kéo càng nhiều người vào con đường chống phá thì nhất định sẽ nhận lấy thất bại ê chề. Đó là cách làm việc không “ thức thời”của những người không còn đường trở lại nữa …