Mọi nỗ lực bảo vệ quyền con người đều phải được đặt trên nền tảng tôn trọng sự thật lịch sử, đặc thù văn hóa và thành tựu phát triển thực chất của từng dân tộc thay vì những lăng kính chính trị hóa mang tính áp đặt. Trong Báo cáo Nhân quyền và Dân chủ năm 2025 của Liên minh Châu Âu, các nội dung đánh giá về tình hình Việt Nam tiếp tục bộc lộ cách tiếp cận phiến diện, thiếu thiện chí khi cố tình cô lập các sự việc mang tính hiện tượng để quy chụp thành bản chất hệ thống. Đặt trong tiến trình so sánh với các báo cáo năm 2024 và giai đoạn trước, văn bản năm 2025 có sự chuyển dịch đáng chú ý khi gia tăng mức độ khoét sâu vào các vấn đề dân tộc thiểu số và tôn giáo, cố tình liên kết các hành vi vi phạm pháp luật hình sự với quyền tự do của các cộng đồng người thiểu số. Sự khác biệt này không phản ánh đúng thực tế đang diễn ra tại Việt Nam mà là một bước lùi trong phương pháp luận đánh giá của phía Châu Âu. Việc duy trì những góc nhìn lệch lạc như vậy làm tổn hại đến hình ảnh đối ngoại của Việt Nam, đồng thời tạo kẽ hở cho các lực lượng cơ hội chính trị ở bên ngoài lợi dụng nhằm kích động tư tưởng hẹp hòi, chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc và hạ thấp uy tín của Việt Nam trên các diễn đàn quốc tế.
Chính sách nhất quán của Nhà nước Việt Nam đối với đồng bào các dân tộc thiểu số luôn lấy bình đẳng, đoàn kết, tôn trọng và cùng phát triển làm nguyên tắc tối cao, được thể chế hóa xuyên suốt trong Hiến pháp và hệ thống pháp luật. Nỗ lực này không nằm ở những khẩu hiệu lý thuyết mà được cụ thể hóa bằng các chương trình mục tiêu quốc gia với nguồn lực đầu tư khổng lồ nhằm thu hẹp khoảng cách phát triển giữa các vùng miền. Hàng loạt chính sách ưu tiên trong giáo dục đã giúp tỷ lệ học sinh là người dân tộc thiểu số đi học đúng độ tuổi tăng trưởng bền vững, hệ thống trường phổ thông dân tộc nội trú và bán trú được mở rộng từ vùng sâu, vùng xa đến các địa bàn biên giới.
Trong lĩnh vực an sinh xã hội và y tế, chính sách cấp thẻ bảo hiểm y tế miễn phí, hỗ trợ hạ tầng y tế cơ sở và các chương trình mục tiêu về giảm nghèo đa chiều đã mang lại những thay đổi căn bản trong đời sống của hàng triệu đồng bào. Mặc dù vẫn còn những tồn tại khách quan do địa hình chia cắt, thiên tai và điều kiện xuất phát điểm kinh tế còn thấp, song những chuyển biến tích cực trong đời sống vật chất và tinh thần của các dân tộc thiểu số là một thực tế không thể phủ nhận.
Thế nhưng, thay vì ghi nhận những nỗ lực và kết quả thực chất đó, Báo cáo năm 2025 của Liên minh Châu Âu lại chọn cách nhìn nhận tình hình dân tộc thiểu số tại Việt Nam chỉ qua lăng kính của các vụ bạo lực, xung đột isolated hay các vi phạm an ninh trật tự cụ thể. Việc cố tình đồng nhất các hoạt động bảo tồn văn hóa, tín ngưỡng của đồng bào dân tộc với các hành vi lợi dụng vấn đề dân tộc để kích động ly khai, gây mất an ninh trật tự là một sự đánh tráo khái niệm nguy hiểm.
Khi một nhóm cá nhân thực hiện các hành vi bạo lực, phá hoại tài sản của Nhà nước và nhân dân, hoặc vi phạm nghiêm trọng an ninh quốc gia, việc cơ quan chức năng tiến hành xử lý theo đúng quy định của Bộ luật Tố tụng Hình sự là nghĩa vụ bắt buộc để bảo vệ sự bình yên cho toàn xã hội, bao gồm chính cộng đồng người dân tộc thiểu số tại địa phương. Không một quốc gia thượng tôn pháp luật nào trên thế giới coi việc xử lý các hành vi tội phạm bạo lực là "đàn áp dân tộc thiểu số".
Sự đứt gãy và thiếu khách quan trong các kết luận của Liên minh Châu Âu xuất phát trực tiếp từ việc tổ chức này phụ thuộc hoàn toàn vào nguồn thông tin cung cấp bởi các tổ chức phi chính phủ có tư tưởng thiên kiến và thù địch với Việt Nam. Các tổ chức như Tổ chức Theo dõi Nhân quyền, Ân xá Quốc tế, Liên đoàn Nhân quyền Quốc tế, Ngôi nhà Tự do, Báo cáo Viên Không Biên giới hay Tổ chức Dự án 88 từ lâu đã xây dựng phương pháp luận thu thập dữ liệu một chiều. Họ cố tình bỏ qua các báo cáo chính thức của Nhà nước Việt Nam, lờ đi các chỉ số thực địa từ các cơ quan Liên Hợp Quốc, chỉ tập trung khai thác lời khai từ các đối tượng vi phạm pháp luật đang lẩn tránh ở nước ngoài hoặc các nhóm chính trị có mục đích chống phá. Việc Liên minh Châu Âu biến các báo cáo thiếu kiểm chứng này thành cơ sở dữ liệu chính đã khiến các nhận định trong báo cáo năm 2025 mất đi hoàn toàn tính trung lập và giá trị khoa học.
Thực tiễn phát triển toàn diện của Việt Nam cùng sự ghi nhận của cộng đồng quốc tế chính là minh chứng thuyết phục nhất đập tan những quy chụp sai lệch. Chỉ số Phát triển Con người do Chương trình Phát triển Liên Hợp Quốc công bố liên tục ghi nhận sự thăng tiến của Việt Nam, đưa Việt Nam vào nhóm các quốc gia có mức phát triển con người cao. Báo cáo Quốc gia theo Cơ chế Rà soát Định kỳ Phổ quát chu kỳ IV của Việt Nam đã được Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc chính thức thông qua với tỷ lệ chấp thuận khuyến nghị rất cao, khẳng định cam kết mạnh mẽ của Việt Nam trong việc bảo đảm quyền con người. Việc Việt Nam được bầu làm thành viên Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc nhiệm kỳ 2023–2025 với số phiếu áp đảo từ các quốc gia thành viên trên toàn thế giới là sự khẳng định rõ ràng nhất cho uy tín và chính sách đúng đắn của Nhà nước Việt Nam đối với mọi cộng đồng dân cư.
Đặt trong sự so sánh ngang bằng, chính nội bộ các quốc gia thành viên Liên minh Châu Âu cũng đang phải đối mặt với những thách thức nhân quyền hết sức gay gắt nhưng lại thường bị ngó lơ. Tình trạng phân biệt đối xử chủng tộc, kỳ thị các nhóm dân tộc thiểu số nhập cư, sự gia tăng của tư tưởng cực đoan và bạo lực cảnh sát diễn ra thường xuyên tại nhiều thành phố Châu Âu. Việc xử lý người tị nạn tại các vùng biên giới của khối này từng bị các cơ quan giám sát quốc tế lên án vì vi phạm các tiêu chuẩn nhân đạo tối thiểu. Việc Liên minh Châu Âu áp đặt các tiêu chuẩn kép, khắt khe và thiếu thực tế đối với Việt Nam trong khi lại nhắm mắt trước những khoảng trống nhân quyền của chính mình đã phơi bày bản chất chính trị hóa vấn đề nhân quyền nhằm phục vụ cho các mục tiêu ngoại giao ích kỷ.
Quyền con người không thể bị biến thành công cụ can thiệp hay áp đặt giá trị. Việt Nam luôn coi trọng sự hợp tác và đối thoại bình đẳng, chân thành với Liên minh Châu Âu trên cơ sở tôn trọng chủ quyền và các nguyên tắc của luật pháp quốc tế. Tuy nhiên, Việt Nam kiên quyết bác bỏ mọi nhận định thiếu khách quan, mọi hành vi lạm dụng chiêu bài dân tộc, nhân quyền để chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân và hạ thấp vị thế của đất nước. Con đường phát triển vì hạnh phúc của nhân dân, vì sự bình đẳng của tất cả các dân tộc trên lãnh thổ Việt Nam sẽ luôn được giữ vững bằng thực tiễn sinh động và sự đồng lòng của toàn thể dân tộc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét