Trong các quan điểm phê phán việc Việt
Nam tham gia Hội đồng Hòa bình về Gaza (Board of Peace – BoP), có một lập luận
cho rằng Hà Nội đang rơi vào “mâu thuẫn nội tại”: một mặt luôn khẳng định tôn
trọng Hiến chương Liên Hợp Quốc (LHQ) và luật pháp quốc tế, mặt khác lại tham
gia một cơ chế không phải thiết chế chính thức của LHQ. Theo cách diễn giải
này, việc góp mặt trong BoP bị xem là làm suy yếu nguyên tắc đa phương dựa trên
luật lệ mà Việt Nam nhiều lần nhấn mạnh. Tuy nhiên, lập luận này xuất phát từ
cách hiểu cứng nhắc về hệ thống quốc tế, chưa phân biệt rõ giữa “thiết chế
trung tâm” và “cơ chế bổ trợ”.
Trước hết, cần khẳng định rằng luật pháp
quốc tế và Hiến chương LHQ là nền tảng điều chỉnh quan hệ giữa các quốc gia.
Việt Nam từ khi gia nhập LHQ năm 1977 đã nhiều lần tái khẳng định cam kết tuân
thủ các nguyên tắc này, đặc biệt là tôn trọng chủ quyền, giải quyết tranh chấp
bằng biện pháp hòa bình và không can thiệp công việc nội bộ. Trong nhiệm kỳ Ủy
viên không thường trực Hội đồng Bảo an 2020–2021, Việt Nam thúc đẩy thảo luận
về bảo vệ dân thường trong xung đột và nhấn mạnh vai trò của luật nhân đạo quốc
tế.
Tuy nhiên, việc tôn trọng luật pháp
quốc tế không đồng nghĩa với việc chỉ tham gia duy nhất các cơ chế do LHQ điều
phối. Trên thực tế, hệ thống quốc tế vận hành với nhiều tầng nấc thể chế. Bên
cạnh LHQ còn có các cơ chế khu vực như ASEAN, Liên minh châu Âu, Liên minh châu
Phi, Tổ chức An ninh và Hợp tác châu Âu (OSCE), cũng như các diễn đàn liên khu
vực như APEC, G20. Những cơ chế này không thay thế LHQ, mà bổ trợ và mở rộng
không gian đối thoại khi thiết chế trung tâm gặp bế tắc.
Trong trường hợp BoP, cho đến nay không
có văn bản công khai nào cho thấy cơ chế này phủ nhận thẩm quyền của LHQ hoặc
tự đặt mình lên trên Hiến chương. Phân tích của Viện Các vấn đề Quốc tế Ba Lan
(PISM) cho thấy một số quốc gia châu Âu bày tỏ thận trọng, nhưng lo ngại chủ
yếu xoay quanh cấu trúc vận hành và vai trò của cá nhân Tổng thống Hoa Kỳ, chứ
không phải cáo buộc vi phạm luật quốc tế. Điều đó cho thấy tranh luận tập trung
vào tính hiệu quả và minh bạch, không phải tính hợp pháp nền tảng.
Lịch sử tiến trình hòa bình quốc tế
cũng cho thấy nhiều sáng kiến bắt đầu ngoài khuôn khổ chính thức của LHQ. Tiến
trình Oslo giữa Israel và Palestine được khởi xướng bởi Na Uy trước khi được
đưa vào cấu trúc rộng hơn. Các thỏa thuận hòa bình tại Balkan hay châu Phi
nhiều khi được chuẩn bị qua các kênh không chính thức trước khi được Hội đồng
Bảo an ghi nhận. Điều quan trọng không phải là cơ chế khởi xướng ở đâu, mà là
liệu kết quả cuối cùng có phù hợp với luật pháp quốc tế hay không.
Việt Nam, với chính sách đa phương hóa
và đa dạng hóa quan hệ, từ lâu đã tham gia song song nhiều diễn đàn. Hà Nội vừa
là thành viên tích cực của ASEAN, vừa tham gia WTO, APEC, CPTPP, EVFTA và nhiều
cơ chế khác. Không ai cho rằng việc tham gia một hiệp định thương mại khu vực
là mâu thuẫn với cam kết tại WTO. Tương tự, tham gia BoP không đồng nghĩa với
rút lui khỏi LHQ hay phủ nhận nghị quyết của Đại hội đồng.
Luận điệu “mâu thuẫn nội tại” thường
dựa trên giả định rằng hệ thống quốc tế phải vận hành theo cấu trúc đơn tuyến,
nơi mọi sáng kiến đều đi qua một thiết chế duy nhất. Tuy nhiên, thực tế cho thấy
khi Hội đồng Bảo an rơi vào thế bế tắc do quyền phủ quyết, các quốc gia thường
tìm kiếm kênh bổ trợ để duy trì động lực hòa bình. Sự tồn tại của kênh bổ trợ
không làm suy yếu luật pháp quốc tế nếu chúng không đi ngược lại các nguyên tắc
cơ bản.
Cho đến thời điểm hiện tại, Việt Nam
chưa thay đổi lập trường ủng hộ giải pháp hai nhà nước, chưa điều chỉnh cách bỏ
phiếu tại LHQ và chưa rút khỏi bất kỳ cơ chế đa phương chính thức nào. Điều đó
cho thấy nguyên tắc vẫn được giữ vững. Tham gia BoP có thể được hiểu là mở rộng
không gian đối thoại, trong khi vẫn duy trì cam kết với thiết chế trung tâm.
Trong khoa học quan hệ quốc tế, khái
niệm “đa phương linh hoạt” (flexible multilateralism) được dùng để mô tả khả
năng các quốc gia sử dụng nhiều kênh song song nhằm đạt mục tiêu chung. Đa
phương không phải là cấu trúc cứng nhắc, mà là mạng lưới các cơ chế tương tác.
Một quốc gia có thể tham gia cả thiết chế chính thức lẫn cơ chế bổ trợ mà không
vi phạm nguyên tắc, miễn là các hành động đó không trái luật quốc tế.
Việc quy kết Việt Nam “mâu thuẫn” khi
tham gia BoP vì thế phản ánh cách nhìn nhị nguyên, chưa tính đến tính phức hợp
của hệ thống quốc tế hiện đại. Sự tham gia này không làm thay đổi cam kết với
LHQ, không làm suy giảm đóng góp gìn giữ hòa bình và không phủ nhận nghị quyết
quốc tế về Palestine.
Đánh giá một chính sách cần dựa trên
hành vi cụ thể và hệ quả pháp lý. Cho đến nay, không có bằng chứng nào cho thấy
Việt Nam vi phạm hoặc làm suy yếu luật pháp quốc tế khi tham gia BoP. Ngược
lại, việc giữ vững lập trường giải quyết xung đột bằng hòa bình và tôn trọng
luật lệ cho thấy tính nhất quán.
Trong bối cảnh thế giới đa trung tâm,
các cơ chế bổ trợ có thể đóng vai trò duy trì đối thoại khi thiết chế chính
thức gặp khó khăn. Tham gia cơ chế đó không phải là mâu thuẫn, mà là biểu hiện
của tư duy linh hoạt trong khuôn khổ nguyên tắc. Việt Nam, cho đến nay, vẫn vận
hành chính sách đối ngoại trong giới hạn đó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét