Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015

Vì sao đăng tiểu sử tướng Thanh, báo Pháp luật Đời sống bị phạt 30 triệu ?



Ngày 6-7, Thanh tra Bộ Thông tin và Truyền thông (TT-TT) đã ban hành quyết định 60/QĐ-XPVPHC xử phạt báo Đời sống và Pháp luật (ĐS&PL) 30 triệu đồng do vi phạm quy định của pháp luật về trang thông tin điện tử, trang thông tin điện tử tổng hợp khi đăng tải một bài viết liên quan đến tiểu sử Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh. Căn cứ xử phạt được báo chí phản ánh, việc đăng bài viết nêu trên đã vi phạm quy định tại Điều 64 của Nghị định 174 ngày 13-11-2013 của Chính phủ về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực bưu chính, viễn thông, CNTT và tần số vô tuyến điện (Nghị định 174).


Với mức phạt trên, báo này đã bị vận dụng theo Khoản 3 Điều 64 của Nghị định 174, mức phạt tiền từ 20 - 30 triệu đồng được áp dụng cho các hành vi: Cung cấp nội dung thông tin sai sự thật, vu khống, xuyên tạc, xúc pháp uy tín của cơ quan, tổ chức và danh dự, nhân phẩm của cá nhân; Cung cấp nội dung thông tin không phù hợp với lợi ích đất nước; Đăng, phát bản đồ Việt Nam không thể hiện đầy đủ hoặc thể hiện sai chủ quyền quốc gia; Đăng phát các tác phẩm đã có quyết định cấm lưu hành hoặc tịch thu…

Đám zân chủ, truyền thông lá ngón có vẻ như bức xúc với việc này, đua nhau giật tít kiểu “Bị phạt vì đăng tiểu sử”( http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2015/07/150706_phat_vi_dang_tieu_su_bo_truong_quoc_phong ). Bản thân báo Pháp luật & Đời sống đăng thông tin này chung chung, không cụ thể kiểu bị phạt vì “có đăng bài viết liên quan đến Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh”, không nêu rõ tên bài báo bị phạt, nội dung và vì sao bị phạt. Có thể xem như đây là cách “phản ứng” của đương sự và đám truyền thông lề trái, rận chủ bám vào để hướng lái tính chất vụ việc.

Có phải chỉ vì đăng tiểu sử mà bị phạt không? Tại sao báo chí đăng đầy tiểu sử của lãnh đạo Đảng, Nhà nước khi công bố danh sách ứng cử viên hoặc phong hàm, đề cử vị trí nọ kia rầm rầm đó thôi? Thông tin tiểu sử lãnh đạo hoặc nhân vật chính trị là công khai, có đầy trên mạng Internet đấy thôi?...

Thực chất, việc tướng Phùng Quang Thanh đột ngột “biến mất” khỏi truyền thông, nhất là sự kiện quan trọng như Đại hội Thi đua Quyết thắng toàn quân, tướng Đỗ Bá Tỵ được giao tạm quyền khiến dư luận mạng đưa thông tin kiểu tướng Thanh bị ám sát, có đảo chính…bất chấp sau đó báo chí chính thông phỏng vấn bác sỹ, ekip phụ trách vấn đề sức khỏe cho tướng Thanh, rằng ông đang được phẫu thuật, đã thành công, sẽ sớm về Việt Nam…Đúng lúc thông tin tướng Thanh đang bị đồn thổi, bóp méo trên mạng khiến dư luận lo lắng tuột độ thì báo điện tử Đời sống &m Pháp luật cho đăng tiểu sử tướng Phùng Quang Thanh, đám rận nội ngoại tha hồ viện vào đó như là căn cứ ám chỉ tướng Phùng Quang Thanh đã chết, Đảng và Chính phủ đang che giấu thông tin này là có khuất tất…Đặc biệt trong bối cảnh Đảng Cộng sản VN đang chuẩn bị Đại hội Đảng các cấp chuẩn bị cho Đại hội Đảng Cộng sản năm tới, vấn đề nhân sự là mối quan tâm hàng đầu của dư luận thì hành động cho đăng tiểu sử của tướng Thanh rõ ràng là có chủ ý xấu, động cơ không trong sáng, nói dân dã là “trù ẻo, chưa chết đã đăng tin” vi phạm đạo đức, thuần phong mỹ tục của dân tộc. Hậu quả là không chỉ gây rối loạn nội bộ mà nguy cơ có thể lớn hơn rất nhiều nếu không kịp thời được khắc phục, sửa chữa bới tướng Thanh là người đứng đầu Bộ Quốc Phòng – người nắm giữ “vận mệnh” đất nước.



Người biết việc đều cho rằng, mức xử phạt như vậy là quá nhẹ, không bõ “gãi ghẻ”. Xét về động cơ kinh tế, khi đăng tin “nhạy cảm” có chủ ý như vậy, có thể đơn giản hóa câu view của báo điện tử. Xét về động cơ chính trị, rõ ràng đây có thể nghi vấn là hành vi tung tin đồn nhảm gây hoang mang, rối loạn xã hội. Dư luận đều cho rằng, ngoài mức phạt tiền (với giá trị rất thấp, không tương xứng với giá trị kinh tế do tin tức câu view đem lại), cần phải có mức phạt có tính răn đe hơn nhằm đảm bảo tính phòng ngừa, ngăn chặn sự việc tương tự tái diễn, cụ thể như: tước thẻ nhà báo của người biên tin, kỷ luận với mức độ tương xứng người duyệt và đăng tin, …đồng thời thông báo công khai lý do phạt, rút kinh nghiệm trong giới báo chí. Xét tính chất và động cơ người đưa và đăng tin, nếu nghi ngờ động cơ chống phá an ninh trật tự, nên mời Bộ Công an điều tra, kết luận nhằm có hình thức xử lý tương xứng.

Dù sao dư luận cũng hoan nghênh sự vào cuộc nhanh chóng của cơ quan Thanh tra Bộ Thông tin – Truyền thông. Ít nhất việc xử lý báo Pháp luật và Đời sống, tuy quá nhẹ, nhưng đã là chỉ dấu cho thấy, thông tin xuyên tạc, đơm đặt về “tính mạng” của tướng Thanh, rằng có đảo chính, rằng có thanh trừng nội bộ…đều là bịa đặt, bị xử lý theo pháp luật.

 Có thể thấy, những ngày qua, từ nguồn tin bịa đặt tướng Thanh bị ám sát, đám rận chủ quốc nội quốc ngoại đã thêu dệt đủ các tình huống. Chúng tìm đủ mọi “lý lẽ”, “cơ sở” để phủ nhận thông tin báo chí đưa ra về bệnh tình và tiến triển sức khỏe của tướng Thanh, kiểu như người phát ngôn về bệnh tình của tướng Thanh cũng là người phát ngôn bệnh tình của ông Nguyễn Bá Thanh nên không đáng tin, việc báo chí đăng tiểu sử là ngầm báo trước an nguy tính mệnh của tướng Thanh, thông tin xác minh ở bệnh viện nơi tướng Thanh được phâu thuật ở Pháp không có hề có ông Phùng Quang Thanh nào đang điều trị…cảng đẩy tính chất sự việc lên tầm “nghiêm trọng”.

Trong thời đại Internet, truyền thông có quyền lực vô cùng khủng khiếp. Để dọn đường lật đổ thể chế chính phủ hợp hiến, truyền thông phương Tây được sử dụng như công cụ đăng tin vịt, thiếu căn cứ. Báo chí trở thành công cụ xâm lược văn hóa, chính trị, kinh tế của kẻ lập ra, điều hành nó. Tin rằng có "tự do ngôn luận", "tự do báo chí" tuyệt đối là ngây thơ hay mơ hồ, ảo tưởng. Không phải là vô cớ khi Mỹ và phương Tây đổ cả ngàn tỷ lập và nuôi những cơ quan truyền thông đồ sộ. Không phải tự dưng hào hiệp và tốt bụng khi BBC, RFA, VOA, RFI...lại có truyền thông tiếng Việt, bám sát sàn sạt và nâng niu từng "tiếng nói đối lập" trong nước đến thế. Sự "ngây thơ" đến khó tin của các báo chí mạng Việt Nam khi xào xáo, dịch tin, giật tít, câu view theo đúng bài bản, phong cách, ...của báo chí phương Tây đang làm méo mó, biến thái "chất lượng" và "đạo đức" nghề báo ở Việt Nam đã đến mức báo động đỏ.

Không một người dân có trách nhiệm nào không lo lắng cho tính “cách mạng”, “định hướng dư luận” của báo chí trong nước hiện nay. Nó đã và đang như một cái chợ mà cơ quan quản lý không kiểm soát nổi, không xử lý hết hành vi vi phạm, có bị xử thì mức phạt không xi nhê gì. Lực lượng làm Thanh tra báo chí quá mỏng và hạn chế về chuyên môn, nên gần như vụ việc nào nóng bỏng, dư luận quan tâm, tố giác chán chê rồi mới thấy Thanh tra vào cuộc. Để tăng tính hiệu quả của việc giám sát, xử lý vi phạm này, phải chăng đã đến lúc, phải “nâng tầm” cơ quan này lên, thiết lập đường dây nóng tố cáo, hỗ trợ chuyên môn, tăng thẩm quyền, linh hoạt cơ chế vận dụng, xử phạt, tăng trách nhiệm cho Thanh tra viên…để đảm bảo hiệu quả giữ gìn và thanh lọc ngành báo chí nước nhà.

 Nguyễn Biên Cương

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2015

Đâu mới là yêu nước đích thực và lạm bàn về báo chí hiện nay




Báo chí trong nước ngày hôm qua tràn ngập thông tin về cuộc biểu tình hơn 3000 kiều bào ở Đức diễn ra vào 15h00 ngày 14/6/2015 (giờ địa phương) tại ngã tư Otto-Braun/Karl- Marx-Alee Alexxander Platz rợp cờ đỏ sao vàng với khẩu hiệu Đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông là vô căn cứ và phi pháp, Hoàng sa, Trường sa là của Việt Nam, Phản đối Trung quốc xâm lấn Biển Đảo Việt Nam, Trung Quốc không có phận sự gì ở Trường Sa, Hoàng Sa; Chấm dứt lấn chiếm xây dựng tại Biển Đông,… được viết bằng cả tiếng Việt và tiếng Đức tràn ngập trong cuộc biểu tình. Đoàn biểu tình đã tuần hành đến Đại sứ quán Trung quốc ở Berlin và đọc kháng thư gửi Đại sứ quán Trung quốc tại Berlin, kêu gọi hoà bình cho Biển Đông.Không một là cờ vàng, không một khẩu hiệu lạc đề thường thấy trên các truyền thông chống cộng cho ta nhìn nhận khác về cộng đồng người Việt ở hải ngoại hiện nay, khác với màu xám xịt thường thấy trên các truyền thông “quốc tế” như BBC, VOA, RFA…


                                                         Cuộc biểu tình ngày 14/6/2015


 Cũng một cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc ngày 9/7/2011 với hơn 1000 người Việt và bạn bè quốc tế tại quảng trường Potsdam, trung tâm thủ đô Berlin, CHLB Đức được một số trang tin chống cộng đưa tin rôm rả vì có một lá cờ vàng 3 sọc to lạc long giữa đoàn người và nhấn hình ảnh vào một em bé mang hai dòng máu Việt- Đức cầm cờ đỏ và cờ vàng!




 Em bé Việt-Đức được người lớn cho giương hai lá cờ mà chắc em không thể hiểu hết
 
So sánh với một cuộc biểu tình có tên Tưởng niệm 40 năm quốc hận được cộng đồng chống Cộng ở Đức tổ chức ngày 25/4/2015, với một nhúm người được quảng bá số lượng lên tới 200, nhưng thành phần thì từ đủ khắp các tỉnh thành nước Đức và các quốc gia xa xôi như Pháp, Italia, Hà Lan…đủ cho ta thấy sự hiếm hoi, lạc lõng, ít ỏi của những thành phần bấu víu vào cờ vàng để chống phá đất nước ở Đức nói riêng và nhiều nước Châu Âu khác nói chung. Thành phần này tuy ít nhưng lại luôn to mồm đòi đủ yêu sách phải nọ kia mới thực sự thể hiện thực tâm “hòa giải hòa hợp dân tộc”, thực sự là những kẻ chuyên khủng bố cộng đồng nếu ai đó từng gắn bó với họ trong quá khứ nay “trở mặt” hướng về tổ quốc hay vì những nhu cầu cá nhân muốn gắn bó với cố quốc.


 









Đau lòng hơn khi so sánh với những cuộc biểu tình mang danh chống Trung Quốc, bảo vệ biển đảo, yêu cây xanh hay tưởng niệm liệt sỹ và những người con hy sinh trong các cuộc xâm lược Việt Nam của Trung Quốc từ chính những kẻ được trưởng thành, chưa có đóng góp gì cho xã hội, hưởng thụ môi trường hoa bình, hưởng thành quả của cách mạng và xương máu bao thế hệ cha ông của chúng như Nguyễn Lân Thắng, Phạm Thị Đoan Trang, Lã Việt Dũng, Nguyễn Văn Phương, Trương Văn Dũng, Bùi Hằng,… nhưng lại tự cho mình quyền phán xét lịch sử dân tộc, tôn vinh cờ vàng, ca ngợi “cộng đồng yêu nước hải ngoại”, phá hoại quyền lợi và bao công sức của cả dân tộc trong việc hội nhập thế giới, khẳng định tiếng nói và vị thế của dân tộc trên trường quốc tế!

Nhìn nhận hiện trạng này, chuyên mục Bình luận - Phê phán của báo Nhân dân – Cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Việt Nam những năm gần đây luôn dành nhiều phóng sự, bình luận, bài báo cho chính các blogger và những người Việt ở nước ngoài lên tiếng, thẳng thắn so sánh, nêu quan điểm đối với chính sách hòa hợp hòa giải dân tộc, đánh giá về lịch sử, vai trò của Đảng Cộng sản, đánh giá về thực lực và thực trạng của cái gọi là “phong trào dân chủ” trong và ngoài, tố cáo, vạch mặt những cá nhân, tổ chức “chống cộng bịp”, “đội lốt chống cộng” để phá hoại cộng đồng, vụ lợi. Tiêu biểu như bài Dù ở xa Tổ quốc vẫn luôn nhớ về ngày đất nước thống nhất (16/04) của Việt kiều Đức là ông Hồ Ngọc Thắng, “Không ai được xuyên tạc lịch sử dân tộc !” của Việt kiểu Mỹ là ông Thu Tứ (Đoàn Thế Phúc) …Tất nhiên khi các cây bút “nghiệp dư” viết thì ngôn ngữ, lập trường có thể không “chính thống”, “chuẩn mực” nhưng thực tế đã chứng mình đây là cách làm hay, vừa khách quan, vừa chân thực lại gần gũi với những diễn biến cuộc sống, dễ đi vào lòng và tác động mạnh đến nhận thức và lăng kính người đọc.

Càng hòa nhập, hội nhập, Internet càng phát triển thì sứ mệnh báo chí càng quan trọng. Báo chí ngoài việc phản ánh còn cần phải biết so sánh, mở tầm nhìn cho người đọc chứ không phải là những cái máy chỉ biết nhai lại những gì truyền thông nước ngoài đưa tin, không phân biệt đâu là chủ ý, động cơ của kẻ phát hoặc làm ra tin đó. Đó có lẽ là điều khiến báo chí, truyền hình trong nước, tuy ngày càng được dân chủ hơn, phát triển bùng nổ hơn nhưng lại tụt hạng, lá cải hơn trong mắt người đọc

 Nguyễn Biên Cương

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2015

Đừng vội ảo tưởng chiến tranh Trung Mỹ sẽ nổ ra



Những ngay này, khi Mỹ đem máy bay quân sự đến Biển Đông, đưa cả phóng viên đến tiếp cận với các đảo Hoàng Sa do Trung Quốc chiếm đóng của Việt Nam để ghi nhận hình ảnh hoạt động xây dựng đảo nhân tạo thành căn cứ quân sự với dã tâm thao túng Biển Đông, với lộ trình rõ nét nhằm hiện thực hóa đường lưỡi bò. Đồng thời, Mỹ cũng rầm rộ tiến hành hoạt động tập dượt quân sự với các nước xung quanh, bật đèn xanh cho Nhật sửa Hiến pháp đầu tư vũ trang, mở trận địa trên mặt trận ngoại giao với phát biểu cứng rắn về khả năng chiến tranh Mỹ-Trung, làm mồi cho truyền thông tung hứng nhiệt tình như kiểu, chiến tranh sắp, chắc chắn sẽ nổ ra. Liệu có khả năng này hay không?


Lịch sử cho thấy, chưa bao giờ các cường quốc đánh nhau vì lợi ích của đồng minh hay vì hòa bình thế giới. Các cường quốc ngu gì đâm đầu vào cuộc chiến giữa các nước lớn khi biết rõ cả hai bên đều có tiềm lực quân sự hùng mạnh, vũ khí hạt nhân, truyền thông và nước nào cũng có dàn đồng minh kéo theo. Ngay như trong thế chiến thứ 2 khi Đức chiếm phần lớn Châu Âu, Mỹ vẫn đứng ngoài nhìn, bán vũ khí nhưng chỉ đến khi Nhật ném bom Chân Châu Cảng thì Mỹ mới chính thức nhảy vào cuộc chiến và phân chia lợi tức. Trong cuộc chiến với Nga vừa qua, Mỹ-Âu đã tung ra mọi con bài khiến thiên hạ tưởng như chiến tranh, đại chiến thế giới đã nổ ra, nhưng rồi hóa ra chỉ một mình Uk thành chiến địa, bãi thử nghiệm vũ khí hết date cho Mỹ, bãi rác chính trị không hơn không kém, giờ thì Mỹ sả rác cho Âu – Nga tự dọn, còn Mỹ cũng đắc lợi vì Nga kiệt quệ, Âu đến thời suy tàn, Mỹ chuyển sang “chiến trường” khác đang đợi Mỹ từ lâu: Biển Đông!

Ngoài đám lều báo đang say sưa phát lại tin tâm lý chiến của báo chí phương Tây, những báo chí độc lập, báo mạng thì lại tập trung bàn luận nguyên nhân thực sự đằng sau việc tự nhiên Mỹ hâm nóng bầu khí quyển Biển Đông trong khi đường lưỡi bò Trung Quốc vẽ ra từ lâu, Trung Quốc tác oai tác quái, chiếm cả bãi cát Scarboroug của đồng minh Philippines, xây dựng các đảo nhân tạo, sân bay, thiết lập bộ máy chính quyền, đưa khách du lịch tới các đảo chiếm đóng, ra lệnh cấm khai thác cá nhiều năm nay…Tại sao từ một vị thế vai đóng “cảnh sát quốc tế”, “quan tòa thế giới”, từng chỉ đánh võ mồm kiểu Mỹ quan ngại về tự do hàng hải, Mỹ không ủng hộ xung đột hay chiến tranh xảy ra trên Biển Đông, yêu cầu các bên liên quan kiềm chế không làm phức tạp tình hình…nay đột ngột bỏ tấm áo quan tòa, nhảy vào thành bên có lợi ích không thể từ bỏ, sẵn sàng gây chiến với Trung Quốc. Thậm chí Mỹ mở toang cửa mời ông Tổng Việt Nam tới Tòa Bạch ốc – hành động bom tấn có ý nghĩa như “phản bội” mọi giá trị lâu nay Mỹ tuyên bố xem “cộng sản” như “kẻ thù nhân loại”, ruồng rẫy cả cộng đồng Cờ vàng (con đẻ của Mỹ) cùng đám rận chủ mà Mỹ công khai hậu thuẫn bảo kê lâu nay, cho dù đó có là khủng bố như Việt Tân theo đúng tiêu chí khủng bố do chính Mỹ đưa ra. Không phải tự dưng trên trời rơi xuống mấy cái ý tưởng của đám zận chủ, nhân sỹ chấy thức trong nước luôn khăng khăng đòi VN phải liên minh quân sự với Mỹ chống Tàu, phải Thoát Trung, phải bỏ Đảng theo Mỹ mới chứng tỏ vì lợi ích dân tộc…

Liệu có phải lần này do quy mô xây dựng đảo rất hoành tráng cho thấy Trung Quốc đã không thể kím nén dã tâm thôn tính Biển Đông, một khi TQ chiếm được Biển Đông đe dọa vị trí cường quốc số 1 của Mỹ gần như chắc chắn. Bằng chính sách hướng Đông, con bài TPP, thúc đẩy nâng tầm ngoại giao với các quốc gia ASEAN, trong đó có Việt Nam với tốc độ “thoáng” chưa từng có cho thấy rõ mục tiêu kìm nén Trung Quốc của Mỹ hiển hiện. Mỹ đang cần ASEAN đi đầu trong cuộc chiến với đại gia TQ, nhưng thất bại vì TQ mua chuộc, không chế quá nhiều nước trong khu vực nên “hung hăng” nhất chỉ có anh VN, Phi là máu lửa vì có quyền lợi sống còn với anh Trung Quốc. Việc Mỹ dùng “biện pháp nóng” khiêu khích quân sự có thể là đòn hâm nóng khiến các nước nhỏ tưởng Mỹ sẽ nhảy vào nên hung hăng ra trận (Mỹ đắc lợi), hoặc sẽ tham gia cuộc đua vũ trang mua sắm vũ khí cho Mỹ đề phòng các anh lớn đánh nhau thì mình chẳng đường nào thoát (Mỹ cũng đắc lợi), hoặc Trung Quốc buộc phải chia sẻ quyền lợi Biển Đông với Mỹ nếu không muốn gây đại chiến (Mỹ vẫn đắc lợi)… Trừ khi chiến tranh xảy ra với con nợ khủng ( Trung Quốc), Mỹ đều đắc lợi nếu tình hình Biển Đông nóng lên!

Sau khi gây sóng gió hết lượt các nước ở Bắc Phi, Trung Đông, Đông Âu, …quyền lợi của Mỹ đã gõ cửa Biển Đông – nơi mà các nước nhỏ đang khao khát Mỹ đến khống chế con hổ dữ Đại Hán. Mỹ xuất hiện thật đúng lúc, đúng thời điểm, đáp ứng khao khát của các nước nhỏ và yếu!?!

Những kẻ chửi đổng, tức tối hoa mắt khi thấy lúc nước sôi lửa bỏng mà Bộ trưởng Phùng Quang Thanh tay trong tay ấm nồng với Trung Quốc, Thứ trưởng Nguyễn Chí Vịnh vẫn vững vàng tuyên bố, càng căng thẳng càng phải giữ vững độc lập - tự chủ tại Diễn đàn Shangri La đang nóng hầm hập. Khi Mỹ Trung đang vờn nhau thì phát ngôn Bộ Ngoại giao vẫn phát loa “yêu cầu các bên không làm nóng tình hình Biển Đông, tôn trọng luật pháp quốc tế”… trong khi vẫn nồng nhiệt hướng tới TPP, ký Hiệp định hợp tác quốc phòng với Mỹ, nhún nhường trước mọi áp lực của “cảnh sát quốc tế”, thúc đẩy quan hệ quốc phòng và tạo chỗ đứng cho Nga ở Biển Đông…

Nếu ai đó nghe ngóng thấy anh Đài Bắc mấy bữa nay phát ngôn “trung lập” và được Mỹ ủng hộ là các bên gác tranh chấp, ngồi vào bàn đàm phán chia sẻ quyền lợi khai thác trên Biển Đông, ai đó ca ngợi Mỹ cao tay “dùng người Hán trị người Hán” gì gì đó …thì đã thấy mùi thối hoắm lên chưa?

Ngày càng có nhiều lời nhắc về bài học VNCH còn đó, khi Mỹ và Trung còn đang chiến tranh lạnh, đối đầu một mất một còn thì Nixon vẫn bắt tay cho Trung hưởng thị phần Biển Đông nay anh ấy đang đóng vai phân chia lại thị phần đầy béo bở lâu nay bận bịu chỗ khác nên "quên" mất!

Nguyễn Biên Cương

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2015

Ukcraina giờ thành liên hiệp quốc!?!

Những thông tin rồn rập về Ukcraina trong những ngày nay khiến bất kỳ ai cũng không thể có hình dung khác về đất nước này. Hết thuê viên chức Chính phủ là người nước ngoài đến hợp thức hóa lính đánh thuê có quyền lợi cho Tổ quốc Ukcraina như người Ukcraina, chiến trường Ukcraina ngập vũ khí rác thải, thanh loại của Mỹ …rồi đến chuyện cười ra nước mắt như ông John Mc Cain từ chối làm cố vấn cho chính phủ Ukcraina sau khi Chính phủ nước này ra quyết định bổ nhiệm (?) với lý do không phù hợp Hiến pháp Mỹ, rồi những phát ngôn siêu sốc như “Tổng thống Ukraine thề chiến đấu đến giọt máu cuối cùng” bất chấp nỗ lực của cộng đồng mong muốn đem lại giải pháp hòa bình cho Ukcraina, khiến chính các đồng minh của ông ta từ Mỹ, Đức, Pháp sởn da gà. Chính phủ này đâu có còn là của người Ukcraina, phục vụ quyền lợi dân tộc Ukcraina mà là phục vụ cả thế giới phương Tây, xả thân làm thành trì, tấm lá chắn bảo vệ Châu Âu, Mỹ khỏi Nga.

Thường dân Ukcraina có vẻ đã ngao ngán vị Tổng thống này, ngoài phản ứng bằng tiếng nói, họ tìm cách trốn tránh nghĩa vụ quân sự “Theo như cuộc thăm dò dư luận, 95% thanh niên trong độ tuổi lao động ở thủ đô Kiev đang tránh nhập ngũ bằng nhiều biện pháp, từ đút lót cho đến chạy sang các nước khác”.Những thông tin kiểu như “Báo Đức: Dân Ukraine trốn nghĩa vụ quân sự hàng loạt” với 95 % người được gọi đi thực hiện nghĩa vụ quân sự không đến trình diện, “Tại sao quân đội Ukraine sẽ thất bại?” cho dù nó đa quốc tịch với sự kiện diện đủ các nước và lính đánh thuê…
 Vị Tổng thống của họ diễn không khác gì đang làm xiếc nuôi hệ thống báo chí, truyền thông quốc tế tha hồ giật tít, câu view! Thông tin kiểu như “Poroshenko cảm ơn các nhà lãnh đạo không tới Moscow dự lễ kỷ niệm Ngày 9/5”, và số phận của ông ta cũng thảm hại như đất nước mình đang điều hành “ Poroshenko không còn là tỷ phú, không thể tìm được người mua công ty Roshen
 Và đây là thảm kịch của đất nước Ukcraina hiện nay. Theo đài ARD của Đức (http://media.tagesschau.de/…/2015/0225/AU-20150225-0359-190…) do FB Khai Phùng dịch cho thấy hiện trạng Ukcraina sau hơn một năm làm tâm điểm của thế giới, đó là:
- Đồng Grivna mất giá so với đồng Euro 300%
- Kinh tế phát triển năm 2015 dự kiến với con số trên dưới -7,5%
- Trong tháng 3 và tháng 4 năm 2015, bộ năng lượng Ukraina dự kiến sẽ tăng điện và khí đốt. Giá điện tăng khoảng 40% (tăng 80% trong vòng 1 năm) - Giá khí đốt tăng 280%.
- Một số cuộc điều tra nhắm vào tuổi trẻ của Ukraina cho thấy, thời điểm cuối năm 2014 còn có khoảng 37% tin tưởng rằng tình hình sẽ tiến triển tốt. Cho tới tháng 3 năm 2015, 90% những người được hỏi cho rằng cuộc sống ngày một tồi tệ hơn.
Một bức tranh ảm đạm, u tối cho Ukcraina và không biết tên lính đánh thuê của Mỹ, phương Tây này sẽ dẫn nước Ukcraina đi đâu về đâu
 Nguyễn Biên  Cương