Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2022

Sự thật phía sau những luận điệu của RFA xuyên tạc liên quan tà đạo Dương Văn Mình

 Hiếm có vấn đề nào RFA dành nhiều bài viết xuyên tạc, kích động liên quan đến tà đạo Dương Văn Mình đến vậy? Phải chăng, cũng giống như các hoạt động chống phá Nhà nước khác, tà đạo Dương Văn Mình đã thành công lôi  kéo, lừa mị hàng ngàn người dân - điều RFA mong muốn, cổ súy mấy chục năm qua, không làm được?





Chẳng hạn cách đây nửa năm, RFA giật tít “Hàng trăm công an bố ráp đám tang của người sáng lập đạo Dương Văn Mình”, nội dung vu cáo chính quyền núp dưới danh nghĩa chống dịch Covid-19 để đàn áp, bắt bớ, cản trở, triệt phá tà đạo này đến cả đám tang của kẻ cầm đầu cũng phải cản trở, ngăn chặn. Đồng thời, bài báo này cũng xuyên tạc trắng trợn về bản chất tà đạo Dương Văn Mình làm cái cớ vu cáo chính quyền “đàn áp tự do tín ngưỡng” của người dân, xin trích:

“Đạo Dương Văn Mình do chính ông này sáng lập hồi khoảng năm 1989, chủ trương tin Chúa và bỏ phong tục làm ma chay cho người chết của người H’mong như giết trâu bò kéo dài bảy ngày vô cùng tốn kém, chuyển sang chôn cất người chết trong một ngày đêm.

Tín đồ đạo Dương Văn Mình vốn phải chịu sự đàn áp khốc liệt từ chính quyền. Nhiều người đã bị buộc tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ” và bị bỏ tù. Và hàng chục cơ sở tôn giáo, nhà tang lễ bị phá hủy trong những năm qua.

Báo chí nhà nước liên tục cáo buộc đạo Dương Văn Mình xúi giục người dân chống đối chủ trương của đảng và Nhà nước, thành lập Vương Quốc Mông”.

Bình luận, bóc trần sự thật vụ việc, cây bút Thành Nam cho rằng;’

Thứ nhất, trong các tôn giáo Việt Nam không có tôn giáo nào là “Dương Văn  Mình”cả. Theo quy định của Hiến pháp, pháp luật Việt Nam, các tôn giáo phải đăng ký với cơ quan nhà nước. Quy định này nhằm bảo vệ các quyền, lợi ích của các tôn giáo.

Thứ hai, sự thật  thì chính trong bài viết của RFA cũng đã tự “lột áo cho người xem lưng” khi phủ nhận lý do chính quyền đưa ra rằng “người tài xế chở thi hài của vị lãnh tụ tinh thần của người H’mong này dương tính với vi-rút corona”, đồng nghĩa với việc chính quyền phải yêu cầu toàn bộ gia quyến và những người đến dự lễ tang Dương Văn Mình xét nghiệm và phong tỏa đám tang đông người vì chính sách chống dịch là hoàn toàn khách quan. Việc 11 cá nhân bịbắt cũng đã rõ, nguyên nhân là hành vi gây rối, chống người thi hành công vụ tại đám tang!

Thứ ba, họ luôn lấp liếm sự thật về tà đạo Dương Văn Mình để ca tụng và làm cái cơ vu cáo chính quyền. Thực tế, không có Nhà nước nào chấp nhận một người “sáng tác ra đạo” mới để rồi làm xáo trộn đời sống tinh thần của người dân, như tà đạo Dương Văn Mình. Hơn nữa hoạt động của đạo này còn xúi giục người dân chống đối chủ trương chính sách của Đảng và Nhà nước- đặc biệt là đòi thành lập Vương Quốc Mông, phá hoại văn hóa, đạo đức, phong tục tập quán tốt đẹp của chính đồng bào Mông.. 

Thứ tư, cái viện giải của RFA về tại  phiên họp của Quốc hội ngày 26 tháng 3 năm 2021, thiếu tướng Sùng Thìn Cò, một vị đại biểu Quốc hội người H’mong nói trước nghị trường rằng: “Chính quyền địa phương và lực lượng công an đã “kết luận vội vàng về đạo Dương Văn Mình”dẫn đến xô xát với người H’mong”(SIC) cũng bị chính dân mạng lên án “Ông Sùng Thìn Cò, không khách quan, không nhận thấy trách nhiệm của mình đối với Đảng và Nhà nước, đã thể hiện tư duy cục bộ “dân tộc chủ nghĩa”. Một tài khoản khác thì cho rằng: “Chúng ta cũng nên thông cảm với ông Sùng Thìn Cò …ông ta không thể không đứng về phía dân tộc mình”. Còn một tài khoản khác thì lại cho rằng RFA đã “nhầm”, “chống phá chế độ xã hội Việt Nam hóa ra lại trở thành ca ngợi chính sách pháp luật Việt Nam”- Đó là đặt lợi ích của cả dân tộc lên trên hết…chứ không thể “chiều theo”các dân tộc với các hủ tục có hại.

Được biết, Việt Nam là một dân tộc đa tôn giáo. Trong cuộc gặp mặt đại diện các tôn giáo, tại Đà nẵng, ngày 09/8/2019 Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã nói: “Ở Việt Nam chúng ta có 43 tổ chức tôn giáo được pháp luật công nhận nhưng bàn thờ Tổ quốc chỉ có một”. Thủ tướng mong muốn chức sắc, chức việc các tôn giáo chia sẻ những kết quả hoạt động của từng tổ chức trong công tác an sinh xã hội, phát triển kinh tế, xây dựng nông thôn mới, đô thị văn minh… đồng thời trình bày những kiến nghị với Thủ tướng Chính phủ về những mong muốn nhằm tạo điều kiện để các tôn giáo được tham gia đóng góp nhiều hơn nữa cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc”.

Theo Luật tín ngưỡng, tôn giáo, năm 2016 quy định: “Trách nhiệm của Nhà nước:1. Nhà nước tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của mọi người; bảo đảm để các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật. 2. Nhà nước tôn trọng, bảo vệ giá trị văn hóa, đạo đức tốt đẹp của tín ngưỡng, tôn giáo, truyền thống thờ cúng tổ tiên, …3. Nhà nước bảo hộ cơ sở tín ngưỡng, cơ sở tôn giáo (Điều 3); “Nguyên tắc tổ chức hoạt động tín ngưỡng: 1. Hoạt động tín ngưỡng, lễ hội tín ngưỡng phải bảo đảm bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống tốt đẹp của dân tộc; 2. Việc tổ chức hoạt động tín ngưỡng, lễ hội tín ngưỡng phải bảo đảm an ninh, trật tự, an toàn xã hội, tiết kiệm, bảo vệ môi trường…”( Điều 10).

Như vậy là trong đám tang của ông Dương văn Mình, các cơ quan chức nưng đã làm đúng trách nhiệm của mình: Giữ gìn trật tự và an toàn, vệ sinh, phòng tránh bệnh tật. Tất nhiên việc cơ quan Công an có sự can thiệp nào đó thì không phải vì chống người dân mà vì chống những kẻ vi phạm pháp luật…chống truyên truyền phá hoại sự đoàn kết của Dân tộc Việt Nam (Đòi thành lập Vương quốc Mông).

Đây không phải duy nhất vụ việc RFA và truyền thông phương Tây, dân chủ, cờ vàng xuyên tạc, bóp méo bản chất vụ việc để vu cáo chính quyền. Phàm bất cứ tà đạo nào như Dương Văn Mình, Hà Mòn, Vàng Chứ, Tin Lành đấng Christ Tây Nguyên,…có ý đồ chính trị chống phá Nhà nước Việt Nam đều được họ mặc nhiên “bảo hộ” và biện bạch mọi hoạt động phá hoại thuần phong mỹ tục của dân tộc cũng như bao che, hậu thuẫn cho các tà đạo này phát triển Tuy nhiên, riêng với tà đạo Dương Văn Mình tồn tại ở Việt Nam hơn 30 năm qua là điều không tưởng, khiến RFA như vớ được vàng, phải đào sâu đục khoét?

Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2022

Thực tiễn đời sống tôn giáo Việt Nam là minh chứng bác bỏ luận điệu vu cáo Việt Nam vi phạm tự do tôn giáo

 


Vấn đề tự do tôn giáo ở Việt Nam luôn bị các thế lực thù địch, phản động lợi dụng nhằm mục đích chống phá thành tựu của Đảng, Nhà nước và nhân dân. Chẳng hạn, trong các Báo cáo tự do tôn giáo quốc tế hàng năm của Ủy ban Tự do tôn giáo quốc tế Hoa Kỳ, mặc dù đã đề cập đến nỗ lực và tiến triển của Việt Nam trong việc thúc đẩy quyền tự do tôn giáo và bảo đảm đời sống tôn giáo, nhưng vẫn tiếp tục đưa ra những luận điệu cáo buộc Việt Nam vi phạm tự do tôn giáo, vi phạm nhân quyền, bóp méo sự thật, đánh giá sai lệch về tình hình tự do tôn giáo ở Việt Nam. 

Họ viện dẫn các tà đạo như Giê sùa, Bà Cô Dợ, Dương Văn Mình...đều là tín ngưỡng tôn giáo, là quyền tự do tôn giáo, việc chính quyền vận động người dân từ bỏ các tà đạo  này, bắt xử lý những kẻ khởi xướng, kích động là xâm phạm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo.

Những nội dung và dẫn chứng được nêu trong báo cáo hoàn toàn không mang tính đại diện và phổ quát cho đời sống tôn giáo ở Việt Nam. Một số nhóm tôn giáo mà báo cáo cho rằng chính quyền sách nhiễu, gây khó khăn, như: Dương Văn Mình, Hội thánh Tin lành Đấng Christ, Bà Cô Dợ... là thông tin sai sự thật, đây đều là các nhóm, tổ chức lợi dụng hoạt động tôn giáo để thực hiện âm mưu chia rẽ dân tộc, chia rẽ tôn giáo, chống phá Nhà nước Việt Nam. Mặt khác, báo cáo đưa ra số liệu chức sắc, tín đồ tôn giáo bị bắt, giam giữ, chất vấn về hoạt động tôn giáo của họ cũng là thông tin bịa đặt, bởi pháp luật Việt Nam quy định chỉ những người vi phạm các tội danh được quy định trong Bộ luật hình sự thì cơ quan chức năng mới tiến hành các thủ tục tố tụng điều tra, truy tố, xét xử.

Thực tiễn đời sống tôn giáo Việt Nam là minh chứng bác bỏ luận điệu vu cáo Việt Nam vi phạm tự do tôn giáo

Một là, về công nhận tổ chức tôn giáo

Trước năm 1990, Nhà nước Việt Nam công nhận 03 tổ chức tôn giáo, gồm: Giáo hội Phật giáo Việt Nam, Hội đồng Giám mục Việt Nam, Hội thánh Tin lành Việt Nam (miền Bắc). Từ năm 1990 đến nay, Nhà nước Việt Nam đã công nhận 33 tổ chức tôn giáo, 04 tổ chức và 01 pháp môn được cấp chứng nhận đăng ký hoạt động(2). Bên cạnh đó, có trên 3.800 điểm nhóm đã được cấp giấy đăng ký sinh hoạt tôn giáo tập trung(3).

Trong quá trình công nhận, cấp đăng ký sinh hoạt tôn giáo tập trung, chính quyền Trung ương và địa phương hướng dẫn, giúp đỡ các tổ chức tháo gỡ những khó khăn, vướng mắc, bảo đảm tuân thủ đúng trình tự pháp luật, tạo nên sự tin tưởng, phấn khởi của chức sắc, tín đồ tôn giáo.

Sau khi được công nhận, tổ chức tôn giáo được tổ chức các cuộc lễ tôn giáo, sinh hoạt tôn giáo, giảng đạo, bồi dưỡng giáo lý; được bổ nhiệm, bầu cử, suy cử chức việc; được sửa chữa cải tạo trụ sở; tham gia hoạt động từ thiện nhân đạo; tổ chức đại hội thông qua hiến chương; được thành lập, chia tách, sát nhập tổ chức tôn giáo trực thuộc...

Hai là, về số lượng tín đồ

Từ năm 1990 đến nay, số lượng tín đồ của các tôn giáo đều gia tăng. Theo thống kê của Ban Tôn giáo Chính phủ, năm 1997, cả nước có trên 15 triệu tín đồ, chiếm hơn 20% dân số cả nước; năm 2003 cả nước có 17,4 triệu tín đồ, năm 2013 cả nước có 24 triệu tín đồ, chiếm 25% dân số và đến năm 2021, cả nước có 26,3 triệu tín đồ, chiếm 27% dân số cả nước(4). Như vậy, số lượng tín đồ liên tục tăng thêm. Ngoài các tín đồ thuộc các tổ chức tôn giáo được Nhà nước công nhận, ước tính gần 90% người Việt Nam có đời sống tâm linh sâu sắc, thực hành niềm tin mang tính đa thần, theo các tín ngưỡng truyền thống như tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên, tín ngưỡng thờ Thành Hoàng, tín ngưỡng thờ Mẫu...

Theo thống kê của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, Việt Nam có 7.966 lễ hội/năm, trong đó 7.039 lễ hội dân gian (chiếm 88,36%); 544 lễ hội tôn giáo (chiếm 6,82%); 332 lễ hội lịch sử cách mạng (chiếm 4,16%), 10 lễ hội du nhập từ nước ngoài (chiếm 0,12%), 40 lễ hội khác (chiếm 0,50%)(5). Sự gia tăng tín đồ gắn liền với sự gia tăng của tổ chức tôn giáo và số người xác định mình là tín đồ của một tôn giáo cụ thể và số người thực hành tín ngưỡng truyền thống ngày một tăng lên chính là minh chứng sống động cho tự do tôn giáo ở Việt Nam.

Ba là, về số lượng cơ sở thờ tự tín ngưỡng, tôn giáo

Số lượng cơ sở thờ tự của tín ngưỡng hiện là 50.703 cơ sở, trong đó có 15.205 cơ sở thuộc danh mục kiểm kê di tích; 31.903 cơ sở đăng ký hoạt động tín ngưỡng theo quy định của Luật Tín ngưỡng, tôn giáo(6).

Về cơ sở thờ tự tôn giáo, năm 2000 cả nước có 18.474 cơ sở thờ tự, đến năm 2021 cả nước có 30.047 cơ sở thờ tự, tăng 11.573 cơ sở. Thí dụ, ở tỉnh Hải Dương, năm 2003 có 899 cơ sở, năm 2007 đã tăng lên 995 cở sở; tỉnh Nghệ An năm 2003 có 01 cơ sở, năm 2017 tăng lên 50 cơ sở, tỉnh Lâm Đồng năm 2003 có 121 cơ sở, năm 2017 tăng lên 200 cơ sở(7).

Từ năm 2003 đến năm 2018 các địa phương đã xem xét, giao đất, công nhận quyền sử dụng đất, trong đó có việc giao đất với quy mô lớn cho các tổ chức tôn giáo như: chính quyền thành phố Đà Nẵng cấp hơn 10.000 m2 đất cho Công giáo để mở rộng Tòa Giám mục Đà Nẵng, giao 5.000 m2 đất xây dựng trụ sở Hội truyền giáo Cơ đốc Việt Nam; chính quyền Thành phố Hồ Chí Minh giao 7.500m2 đất cho Tổng liên hội Thánh Tin lành Việt Nam (miền Nam) để xây dựng Viện Thánh kinh thần học; chính quyền Thành phố Hà Nội giao 10 ha cho Giáo hội Việt Nam xây dựng Học viện Phật giáo; chính quyền tỉnh Quảng Trị giao thêm 15 ha đất cho Giáo xứ La Vang; chính quyền tỉnh Thừa Thiên - Huế cấp 10 ha đất xây dựng Thiền viện Bạch Mã; chính quyền thành phố Hải Phòng cấp 10.000m2 đất xây dựng nhà dưỡng hưu cho các linh mục, tu sĩ thuộc Giáo phận Hải Phòng; chính quyền tỉnh Ninh Bình cấp 15.000 m2 đất xây dựng Trung tâm Mục vụ Giáo phận Phát Diệm(8)... Tính đến ngày 31-12-2015, cả nước có 18.017 ha đất tín ngưỡng, tôn giáo, trong đó đất tôn giáo là 11.720 ha (chiếm trên 65%), đã cấp 19.000 giấy chứng nhận quyền sử dụng đất(9).

Bốn là, về sinh hoạt tôn giáo

Sinh hoạt tôn giáo của cá nhân và tổ chức tôn giáo được diễn ra bình thường tại gia đình, cơ sở thờ tự theo quy định của pháp luật. Nhiều hoạt động tôn giáo diễn ra với quy mô lớn như Hội Yến Diêu trì cung của đạo Cao đài; Đại lễ Vesak Liên hợp quốc được tổ chức 03 lần tại Việt Nam vào các năm 2008, 2014, 2019; lễ hội La Vang của Công giáo; lễ kỷ niệm 100 năm Tin lành truyền đến Việt Nam của đạo Tin lành. Các hoạt động tôn giáo nêu trên đều thu hút số lượng lớn tín đồ ở trong nước và ở nước ngoài. Chỉ tính riêng Đại lễ Vesak Liên hợp quốc năm 2019 tại Tam Chúc, tỉnh Hà Nam đã thu hút sự tham dự của hơn 3.000 đại biểu chính thức, trong đó có 570 đoàn quốc tế, với 1.650 đại biểu đến từ 112 quốc gia và vùng lãnh thổ, trong đó có 04 nguyên thủ quốc gia, Phó Tổng thư ký Liên hợp quốc, đại diện các tổ chức quốc tế, đại sứ quán các nước tại Việt Nam; đại diện các tổ chức, tông phái Phật giáo trên thế giới; chức sắc, tăng ni, phật tử tiêu biểu trong và ngoài nước thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam; đại diện lãnh đạo Đảng, Nhà nước, các bộ, ngành Trung ương và địa phương(10). Trong 03 ngày diễn ra đại lễ, mỗi ngày có khoảng 50.000 lượt tăng ni, phật tử tham gia các hoạt động.

Năm là, về in ấn xuất bản kinh, sách

Năm 1998, Chính phủ đã chấp thuận việc thành lập Nhà xuất bản Tôn giáo thuộc Ban Tôn giáo Chính phủ, có trách nhiệm xuất bản các xuất bản phẩm phục vụ công tác tôn giáo và đồng bào có đạo. Cho đến năm 2014, Nhà xuất bản Tôn giáo đã cấp phép xuất bản cho 4.347 ấn phẩm tôn giáo, trong đó Phật giáo 2.869, Công giáo 1.828, Tin lành 680 ấn phẩm, ngoài ra 205 văn hóa phẩm liên quan đến tôn giáo như: lịch, băng đĩa(11).

Từ năm 2018 đến năm 2020, Nhà xuất bản Tôn giáo đã cấp quyết định xuất bản cho 1.457 xuất bản phẩm, với 5.47 triệu bản in, riêng Công giáo và Tin lành số lượng bản in của Kinh thánh là 1 triệu bản. Kinh thánh Cựu ước và Tân ước của đạo Tin lành không chỉ được dịch ra tiếng Việt, mà còn được dịch ra 15 ngôn ngữ của các dân tộc thiểu số khác của Việt Nam như: Cơ ho, Bru - Vân kiều, Êđê, Gia-rai, Bana, Xtiêng, Mnông, Chăm, H’rê, Nùng, Hoa, Tày v.v.. nhằm đáp ứng nhu cầu sinh hoạt tôn giáo của đồng bào.

Các tôn giáo lớn đều có báo, tạp chí, các trang wibsite... hoạt động liên tục để truyền tải các thông tin liên quan đến các hoạt động của tổ chức tôn giáo, riêng Phật giáo được cấp phép cho 08 đơn vị thuộc lĩnh vực thông tin truyền thông: Báo Giác ngộ, Tạp chí Nghiên cứu Phật học, Tạp chí Văn hóa Phật giáo, Tạp chí Khuông Việt, Tạp chí Phật giáo Nguyên thủy, các trang tin điện tử Phật sự online, Cổng thông tin Phật giáo, phatgiao.org.vn; Công giáo có tờ tập san Hiệp thông, báo Công giáo và Dân tộc, báo Người Công giáo Việt Nam; Tin lành có tờ Mục vụ, Thông công; Phật giáo Hòa Hảo có tạp chí Hương Sen...

Sáu là, về mở trường đạo chức sắc tôn giáo

Trước năm 1990 chỉ có một số cơ sở đào tạo chức sắc của Phật giáo, Công giáo hoạt động, từ năm 1990 đến nay, nhiều cơ sở đào tạo của tổ chức tôn giáo được thành lập, đáp ứng việc đào tạo chức sắc tôn giáo để hướng dẫn hoạt động tôn giáo của tín đồ. Theo thống kê của Ban Tôn giáo Chính phủ, tính đến tháng 12-2021, cả nước có 65 cơ sở đào tạo người hoạt động tôn giáo chuyên nghiệp, trong đó: Phật giáo 48 cơ sở, Công giáo 11 cơ sở; Tin lành 04 cơ sở; Cao đài 01 cơ sở và Phật giáo Hòa Hảo 01 cơ sở. Mỗi năm có hàng nghìn người hoạt động tôn giáo chuyên nghiệp tốt nghiệp các trường đào tạo của tôn giáo. Năm 2021, cả nước có 8.884 người tốt nghiệp ra trường, 13.350 người đang theo học. Không chỉ đào tạo chức sắc tôn giáo ở trong nước, các tổ chức tôn giáo còn cử chức sắc tham gia các khóa đào tạo ở nước ngoài ở các bậc thạc sĩ, tiến sĩ, nhằm nâng cao chất lượng chức sắc, đồng thời tạo ra sắc diện mới cho sự phát triển của các tôn giáo.

Nhờ đẩy mạnh hoạt động đào tạo, bồi dưỡng chức sắc, nhà tu hành, những người hoạt động tôn giáo chuyên nghiệp, số chức sắc, chức việc, nhà tu hành tôn giáo tăng nhanh. Chỉ tính riêng số lượng chức sắc tôn giáo, năm 1995 có 31.548 người, năm 2021 là 54.125 người, chỉ trong hơn 20 năm qua, số lượng chức sắc tôn giáo đã tăng lên trên 20 nghìn người.

Bảy là, về hoạt động quốc tế của các tổ chức tôn giáo

Từ năm 1990 đến nay, hoạt động quốc tế của các tôn giáo đa dạng và phong phú trên nhiều phương diện: quan hệ đồng đạo thông qua việc giao lưu, hỗ trợ tín đồ, chức sắc, chia sẻ thông tin, thăm viếng, đào tạo chức sắc; quan hệ về tổ chức, như hướng dẫn sinh hoạt tôn giáo, phong chức, phong phẩm, bổ nhiệm chức sắc; quan hệ giữa các tổ chức tôn giáo dựa trên tinh thần đối thoại, liên tôn trước những vấn đề như đói nghèo, chiến tranh, môi trường, công bằng xã hội. Nhà nước Việt Nam hỗ trợ, giúp đỡ các cá nhân, tổ chức tôn giáo tham gia các chương trình đối thoại, hội thảo về tôn giáo. Trong các năm 2011 - 2020 đã có hàng trăm đoàn khách nước ngoài vào Việt Nam và nhiều cá nhân, tổ chức tôn giáo Việt Nam tham gia hoạt động quốc tế ở nước ngoài. Việt Nam chấp thuận Vatican cử đại diện không thường trú tại Việt Nam.

Thứ Tư, 14 tháng 12, 2022

Hệ lụy của một tà đạo

 

Lợi dụng chuyện một số người Mông cả tin, bị kích động, lợi dụng kéo về Hà Nội đòi “công lý” cho Dương Văn Mình và số cốt cán của tổ chức bất hợp pháp này cho chúng ta thấy, việc giải quyết hậu họa của một tà đào không đơn giản, không một sớm một chiều, hệ lụy vô cùng phức tạp.

 Nếu ai đã đến những tỉnh của khu vực trung du và miền núi phía Bắc bao gồm các tỉnh Cao Bằng, Bắc Cạn, Thái Nguyên, Tuyên Quang chắc cũng một lần nghe nói đến thứ tà đạo do một người Mông tên là Dương Văn Mình sáng lập và điều hành hoạt động. Cũng như luận điệu về nhân vật "Vàng chứ" từng gây xôn xao dư luận trong cộng đồng dân tộc Mông nơi vùng miền núi xa xôi, khu vực biên ải của Tổ quốc, ngay từ khi ra đời tà đạo Dương Văn Mình với những luận thuyết mang nhiều tính huyễn hoặc của một thứ quyền năng chỉ có ở thế giới thần tiên, cộng với sự hạn chế về trình độ nhận thức đã khiến không ít đồng bào dân tộc Mông tin và đi theo.

 


 Người Mông ở nơi mà thứ tà đạo này truyền tới đã tin về những loan truyền mang tính mỵ dân, lừa bịp của Dương Văn Mình và số tay chân. Theo đó, người ta tin rằng, Dương Văn Mình là đấng cứu thế của người Mông và tuyên truyền một sự kiện: “đến năm 2000 trái đất nổ tung con người sẽ chết hết, muốn sống phải theo Dương Văn Mình”. Để luận thuyết này càng ăn sâu trong một bộ phận nhân dân, đặc biệt là người dân tộc Mông, Dương Văn Mình và số tay chân liên tiếp tổ chức các hoạt động mang tính cổ truyền, tái diễn lại những thứ hủ tục lạc hậu từng là lực cản đưa người Mông đi xa hơn thế giới văn minh hiện nay.

 

Trong đó, có những tục lễ mà những người dân dù thực hiện nó thì gây nên những hậu quả đáng tiếc, không phù hợp với xu thế phát triển nhưng trước những sức ép từ nhóm người do Dương Văn Mình cầm đầu cùng những lực cản từ đông đảo cộng đồng mà họ buộc phải tuân theo, đó là người chết phải treo trên tường 7 ngày 7 đêm và phải bón cơm, phải mổ trâu mổ bò ngồi ăn cùng với xác chết 7 ngày 7 đêm rồi vác xác chết đi chôn không quan tài, 13 ngày sau lại phải mổ trâu bò cúng ma và vô số những câu chuyện tưởng chừng chỉ có thể diễn ra ở thế giới cách đây hàng trăm triệu năm.

 

 Chưa hết. đi theo tà đạo Dương Văn Minh với những lễ nghi khó hiểu, thường xuyên đã khiến không ít những người dân vốn chỉ sống bằng nghề nông phải bỏ ruộng vườn, không chịu làm ăn dẫn đến cuộc sống càng thêm khó khăn, thiếu thốn. Điều họ nhận được chính là những lời hứa về một tương lai no ấm, sung túc về vật chất với những viễn cảnh như trước đây số đối tượng xấu từng tuyên truyền về hiện tượng Vàng Chứ: "Người Mông theo Vàng Chứ không làm cũng có ăn, khi chết được bay lên trời sống cuộc sống sung sướng”. Ban đầu với sự nhẹ dạ cả tin, bà con khi tham gia và đi theo tà đạo Dương Văn Mình với những ước mơ về sự đổi đời thực sự, mong muốn được thoát khỏi những vất vả, khó nhọc mà đời này qua đời khác, dù lao động, làm lụng họ chưa thế giải quyết được, nhưng họ không ngờ chính mình đã bị đưa vào một tổ chức ma quỷ mang màu sắc tôn giáo với những hoạt động vi phạm pháp luật như xây dựng “nhà đòn”, “nhà nguyện” trái phép, tuyên truyền những quan điểm trái với đường lối, chính sáchvề công tác tôn giáo và chính sách đối với đồng bào dân tộc thiểu số nói chung và đối với người Mông nói riêng. Chính những hoạt động này đã làm cho số đồng bào dân tộc Mông tại những nơi có ảnh hưởng của thứ tà đạo này mất dần niềm tin vào chính quyền, xa rời những tổ chức, đoàn thể quần chúng mà trước đây họ từng tham gia và giúp không ít cho họ trong cuộc sống thường ngày. 

 

Cũng nói thêm là từ năm 1989 đồng bào dân tộc người Mông cư trú ở khu 04 tỉnh phía Bắc, bao gồm Cao Bằng, Bắc Cạn, Thái Nguyên, Tuyên Quang, nhờ ánh sáng của những dự án phát triển kinh tế xã hội khu vực miền núi dân tộc đã xây dựng cho mình một cuộc sống mới, từ bỏ phong tục cổ hủ, lạc hậu, họ đã thống nhất mỗi nơi làm một cái nhà nhỏ để đồ tang lễ để mỗi khi ai chết mang ra dùng. Tuy nhiên từ khi tà đạo Dương Văn Mình được hình thành và truyền bá rộng rãi với những mưu đồ làm cho dân trí đồng bào dân tộc nơi đây ngày càng đi xuống để dễ dàng thực hiện những mưu đồ chính trị đen tối đã được nhen nhóm từ lâu cộng với sự hỗ trợ từ những thế lực bên ngoài.

 

 Và với những hoạt động công khai, mang tính thách thức các cấp chính quyền và cơ quan thực thi pháp luật và những hệ lụy nguy hiểm do chính thứ tà đạo này mang lại những nhân vật chủ chốt, số tay chân của Dương Văn Mình đã bị các cơ quan chức năng gọi lên làm việc, xử lý với những hình phạt thích đáng, căn cứ vào những hoạt động của nhóm này trên thực tế.